Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

 

Một tuần lễ trôi qua, căn phòng khách sạn ấy đã trở thành một thế giới biệt lập, nơi thời gian không còn tồn tại, chỉ còn lại sự ám ảnh của da thịt và những cơn hoan lạc điên cuồng. Nhung không còn là người đàn bà ngày nào, cô ấy đã hoàn toàn bị tôi bẻ gãy mọi chuẩn mực đạo đức, hoàn toàn “trầm luân” trong những thứ khoái cảm thô bỉ nhất.

Mỗi ngày, chúng tôi vùi mình vào những tư thế, những trò chơi tình dục mà cô ấy trước đây có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Từ việc bắt cô ấy quỳ rạp dưới chân để làm sạch “cậu nhỏ” sau mỗi lần xuất tinh, cho đến những lần lật úp, trói tay vào thành giường để tôi tha hồ hành xác cái lồn dâm đãng kia—tất cả đều đã trở thành một thói quen bệnh hoạn.

Nhung thay đổi hoàn toàn. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ e lệ, mà lúc nào cũng rực cháy một ngọn lửa ham muốn không đáy. Cô ấy không còn nhu cầu mặc quần áo khi ở trong phòng, đi lại quanh tôi với vẻ kiêu hãnh của một con điếm đã tìm thấy “chủ nhân” của đời mình. Mỗi khi tôi chạm vào, dù là cái bóp mông mạnh tay hay cái tát đau điếng vào cặp đùi non, cô ấy không hề nhăn nhó mà chỉ rên rỉ đầy hưng phấn, đôi môi luôn hé mở, sẵn sàng đón nhận bất cứ sự sỉ nhục hay khoái lạc nào mà tôi giáng xuống.

Có những đêm, tôi không cần phải nói một lời, chỉ cần liếc mắt, Nhung đã tự động bò đến, tách rộng đôi chân đã sưng tấy vì bị địt quá nhiều, phơi bày cái lồn đỏ ửng, luôn trong trạng thái ướt sũng dịch tình. Cô ấy không còn biết đến khái niệm “đủ”, càng bị tôi chà đạp, cô ấy càng trở nên dâm đãng, càng siết chặt lấy tôi bằng những cơn co thắt âm đạo đầy mê hoặc.

Một tuần trôi qua, sự kết nối của chúng tôi giờ đây được xây dựng hoàn toàn bằng những luồng tinh dịch, những giọt mồ hôi và sự nhục nhã ngọt ngào. Nhung đã hoàn toàn buông bỏ chính mình, dâng hiến toàn bộ linh hồn và thể xác cho những cuộc hoan lạc không hồi kết. Cô ấy không còn là Nhung của ngày xưa, cô ấy giờ đây là một con nghiện tình dục, một con điếm đúng nghĩa, kẻ đã tìm thấy sự sống thực sự trong những vũng bùn dục vọng mà tôi tạo ra.

Cái giường khách sạn, những tấm khăn trải giường vấy bẩn và căn phòng nồng nặc mùi hoan ái—tất cả đều là minh chứng cho một tuần lễ trụy lạc đã đẩy Nhung xuống tận cùng của sự trầm luân, nơi mà cô ấy không bao giờ muốn thoát ra, và tôi, người nắm giữ chìa khóa, cũng không có ý định để cô ấy rời đi.

 

Những ngày tháng trụy lạc trong căn phòng khách sạn khép kín kết thúc, nhường chỗ cho tiếng ồn ào thực tại của Sài Gòn. Việc soạn lại đồ đạc giống như một nghi thức chia tay với cái vỏ bọc hoang dại mà chúng tôi vừa xây dựng suốt một tuần qua. Nhung thu dọn quần áo, đôi tay cô ấy có phần chậm chạp, như thể vẫn còn nuối tiếc từng góc cạnh của căn phòng nơi cô ấy đã “lột xác” thành một con người khác.

Khi bước ra khỏi khách sạn, không khí chiều mát mẻ ùa vào. Nhung chọn một chiếc váy xòe dài, thướt tha theo từng bước chân. Nhìn cô ấy lúc này, khó ai có thể nhận ra người đàn bà vừa quỳ rạp dưới sàn, hay người đã gào thét vì khoái cảm chỉ mới vài giờ trước. Sự nữ tính pha lẫn nét tinh nghịch toát lên từ chiếc váy khiến cô ấy trở nên mong manh, một vẻ đẹp đánh lừa thị giác đầy chết chóc.

Tôi nổ máy xe, cảm nhận hơi nóng từ động cơ truyền qua đôi chân. Nhung leo lên ngồi sau, không một chút ngần ngại. Cô ấy áp sát người vào lưng tôi, đôi bầu vú no tròn, căng đầy và mềm mại ép chặt vào da thịt tôi qua lớp áo. Cảm giác ấy như một lời nhắc nhở rằng, dù chúng tôi đang trở về với thực tại, nhưng sợi dây liên kết bản năng giữa hai kẻ đồng lõa này vẫn không hề đứt đoạn.

Tôi phóng xe hòa vào dòng người đông đúc. Tiếng gió rít bên tai, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ từng nhịp thở dồn dập của Nhung phả vào gáy mình. Cô ấy vòng đôi tay ôm chặt lấy eo tôi, siết mạnh như thể sợ rằng nếu buông ra, cô ấy sẽ rơi trở lại cuộc sống tẻ nhạt, không còn tôi để chà đạp, không còn những cơn hoan lạc để trầm luân.

“Anh có nhớ em không?” cô ấy thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng còi xe inh ỏi.

Tôi không đáp, chỉ nhếch mép cười, tay trái khẽ vuốt ngược ra sau, miết mạnh lên đùi cô ấy ngay dưới lớp váy xòe, cảm nhận sự ẩm ướt vẫn còn vương lại của một tuần mê đắm. Sự tinh nghịch trong vẻ ngoài của cô ấy lúc này đối với tôi chỉ là một lớp hóa trang hoàn hảo cho con thú nhỏ đang khao khát được tôi chiếm hữu ngay giữa phố xá đông đúc này.

Ánh đèn đường nhạt nhòa, đơn độc chạy dài dọc theo quốc lộ, chỉ thỉnh thoảng mới vụt qua và soi rọi gương mặt Nhung – nơi đang hiện lên một vẻ dâm đãng ngấm ngầm, trái ngược hoàn toàn với sự dịu dàng của chiếc váy xòe cô ấy đang mặc. Trong không gian tĩnh mịch của màn đêm, khi tiếng động cơ xe máy gầm gừ trở thành thứ âm thanh duy nhất che đậy những hành vi tội lỗi, bàn tay Nhung bắt đầu cuộc hành trình quen thuộc.

Không còn chút ngượng ngùng nào của một người phụ nữ đàng hoàng, bàn tay cô ấy luồn lách một cách thuần thục, mượt mà dưới lớp vải quần tôi. Những ngón tay thuôn dài, nóng hổi của Nhung không chỉ đơn thuần là chạm vào; chúng như những con thú nhỏ, không ngừng vuốt ve, mơn trớn, lần mò theo từng thớ thịt đang căng cứng của “cậu nhỏ”. Cô ấy nhắm nghiền mắt, đầu dựa nhẹ vào lưng tôi, đôi môi hé mở để phát ra những hơi thở đứt quãng, mỗi nhịp vuốt ve của cô ấy đều mang theo một chủ đích rõ ràng: cô ấy đang cố tình khơi gợi lại tất cả những gì chúng tôi đã trải qua suốt một tuần qua ngay giữa đường lộ.

“Anh biết không,” cô ấy thì thầm, giọng nói pha trộn giữa hơi men của gió đêm và sự khao khát trần trụi, “cái cặc của anh… ngay cả khi đang trên đường về, nó vẫn cứ khiến em không thể kìm lòng được. Nó cứ cứng đờ thế này, làm sao em có thể chịu nổi?”

Bàn tay Nhung siết chặt hơn, các ngón tay lách vào từng khe khấc, nhào nặn khối thịt cương cứng như thể cô ấy muốn nuốt trọn lấy nó vào trong lòng bàn tay. Mỗi khi tôi rồ ga, cơ thể cô ấy lại áp sát vào lưng tôi, đôi bầu vú ép chặt, run rẩy theo từng nhịp nảy của xe, tạo ra một sự ma sát kích thích không ngừng nghỉ. Cô ấy không hài lòng với những cái vuốt ve bề ngoài; cô ấy dùng ngón cái miết mạnh vào đầu khấc vốn đã nhạy cảm đến tột cùng, khiến tôi phải gồng mình, siết chặt tay lái.

Nhung cười khẽ, một tiếng cười mang đầy vẻ đắc ý của một kẻ làm chủ cuộc chơi: “Em muốn ngay bây giờ, ngay trên chiếc xe này, anh địt em cho đến khi cả hai cùng chết lịm đi. Anh có thấy không? Em đang ướt hết cả rồi đây này. Mùi lồn của em, mùi của anh… nó đang trộn lẫn vào không khí, làm em phát điên lên mất.”

Bàn tay cô ấy bắt đầu trượt dài từ gốc đến đỉnh, tốc độ ngày càng nhanh, day dứt và điên cuồng như một kẻ đang lên cơn vã thuốc. Sự đụng chạm của cô ấy trong màn đêm lạnh lẽo khiến máu trong người tôi như sôi lên. Dưới sự mơn trớn đầy tính chiếm hữu ấy, tôi cảm giác như mình không còn đang lái xe, mà đang cưỡi trên một con thú hoang đang chực chờ bùng nổ, sẵn sàng xé nát mọi ranh giới để hòa quyện vào nhau trong những khoái cảm thô bỉ nhất, bất chấp dòng người qua lại hay màn đêm hun hút phía trước.