Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Sự gần gũi khiến khoảng cách thế hệ giữa tôi và Nhi dường như bị xóa nhòa. Con bé bắt đầu tin tưởng chia sẻ với tôi những chuyện mà đôi khi nó không dám nói với mẹ, hoặc thấy ngượng khi nói với vợ tôi. Những buổi chiều trong căn nhà nhỏ, khi chỉ có hai chú cháu, Nhi trở thành một cô bé đầy tò mò về thế giới xung quanh.

Nhi thường kể về những chuyện trên lớp, về đám bạn thân, về những rung động đầu đời đầy bỡ ngỡ của tuổi mười bốn. Con bé hay hỏi tôi những câu đầy ngây thơ nhưng cũng rất nhạy cảm về tình yêu, về sự thay đổi của cơ thể, và những điều “bí mật” mà lũ con gái hay rỉ tai nhau.

“Chú ơi, con thấy bạn cùng lớp bắt đầu mặc áo ngực, liệu con có cần mặc chưa nhỉ?” – Nhi hỏi tôi một cách hồn nhiên, tay vẫn cầm cuốn sách bài tập, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Một mặt, tôi phải cố tỏ ra bình thản như một người chú đang đưa ra lời khuyên giáo dục giới tính đúng đắn. Nhưng mặt khác, hình ảnh cô bé ngồi đối diện, với chiếc áo thun mỏng manh và ánh mắt đầy vẻ khám phá ấy, lại kích thích trí tưởng tượng của tôi một cách khủng khiếp. Tôi thấy mình như đang đứng giữa ranh giới của một người dẫn dắt và một kẻ có những suy nghĩ lệch lạc.

Nhi còn kể về những buổi học giáo dục giới tính ở trường, về những tò mò của con bé khi quan sát người lớn xung quanh. Có lần, nó ngây ngô hỏi tôi về cảm giác khi người lớn yêu nhau, hay tại sao mẹ nó lại phải tập yoga để giữ dáng. Mỗi câu hỏi của Nhi như một mũi kim châm vào lý trí của tôi, khiến tôi phải luôn tự nhắc nhở bản thân về vị trí của mình.

Việc Nhi chia sẻ những “tò mò tuổi mới lớn” ấy khiến tôi nắm giữ được thế giới nội tâm của con bé. Tôi biết rõ con bé đang nghĩ gì, lo lắng điều gì, và cả những khao khát thầm kín mà nó bắt đầu nhen nhóm. Sự tin tưởng tuyệt đối của Nhi dành cho tôi là một thứ vũ khí sắc bén; nó khiến tôi vừa thấy mình quan trọng, vừa thấy mình thật ghê tởm khi dùng những thông tin ấy để nuôi dưỡng sự chiếm hữu ngầm trong lòng.

Những câu chuyện của Nhi giống như những mảnh ghép, vẽ nên chân dung của một thiếu nữ đang trong giai đoạn nhạy cảm nhất. Và tôi, với tư cách là người lắng nghe duy nhất, đã vô tình trở thành “người bạn lớn” nắm giữ mọi bí mật của con bé. Căn nhà tôi, từ một nơi trú chân tạm thời của mẹ con Nhung, nay đã trở thành nơi chứa đựng những rung động đầu đời đầy mơ hồ của Nhi – và cũng là nơi mà những suy nghĩ của tôi đang dần đi chệch khỏi quỹ đạo đạo đức vốn có.

Tôi cứ ngồi đó, lắng nghe con bé kể chuyện, thỉnh thoảng đưa ra vài lời khuyên, trong khi tâm trí thì đang trôi dạt về phía những hình ảnh của mẹ con nhà Nhung. Liệu sự tin tưởng này sẽ dẫn chúng tôi đi đến đâu, khi mà ranh giới giữa sự quan tâm và dục vọng ngày càng trở nên mờ nhạt?

Trưa hôm đó, căn nhà trở nên im ắng lạ thường sau khi Nhi đã về nhà mẹ. Sự yên tĩnh ngột ngạt ấy cộng hưởng với áp lực công việc và sự thiếu thốn tình cảm từ vợ khiến lý trí tôi trở nên lỏng lẻo. Cơn khao khát bản năng trào dâng, tôi buông mình xuống ghế sofa, bật chiếc tivi 65 inch lên và tìm đến những đoạn phim với chủ đề “chú cháu” – những hình ảnh mà tâm trí tôi đã luôn ám ảnh từ những lần trò chuyện với Nhi.

Tiếng âm thanh trong phim vang vọng khắp phòng khách, lấn át cả tiếng quạt trần. Tôi chìm đắm trong cảm giác tội lỗi pha lẫn phấn khích, bàn tay đang mải miết theo từng nhịp điệu của hình ảnh trên màn hình lớn. Mọi thứ diễn ra trong sự cuồng loạn của cảm xúc cá nhân.

Cho đến khi màn hình tivi đột ngột chuyển cảnh sang một phân đoạn tối hơn, tấm gương đen bóng của chiếc tivi 65 inch bất ngờ phản chiếu hình ảnh phía sau lưng tôi. Tôi khựng lại, tim như ngừng đập.

Trong bóng phản chiếu, tôi thấy Nhi. Con bé đang đứng chôn chân ngay cửa ra vào, tay vẫn còn cầm chiếc cặp sách, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào màn hình tivi, rồi chuyển sang nhìn tôi với vẻ ngơ ngác và sững sờ. Tôi không biết con bé đã đứng đó bao lâu, đã chứng kiến bao nhiêu phần của “vở kịch” trần trụi này.

Thời gian như ngưng đọng. Tôi chết lặng, cảm giác nóng bừng chạy dọc từ gáy xuống tận sống lưng. Vẻ ngây thơ, trong sáng mà tôi luôn nhìn thấy ở con bé giờ đây bị bao phủ bởi một bầu không khí đặc quánh sự bàng hoàng. Nhi không la hét, không chạy đi ngay lập tức, con bé cứ đứng đó, như bị thôi miên bởi những gì vừa đập vào mắt mình.

Cái bóng của Nhi phản chiếu trên mặt tivi lúc này trông thật nhỏ bé và lạc lõng. Tôi run rẩy, vội vã tắt màn hình, nhưng bóng tối bao trùm lấy căn phòng còn đáng sợ hơn ánh sáng của tivi. Sự thật phơi bày một cách trần trụi nhất, biến mối quan hệ “chú cháu” thân thiết bấy lâu nay thành một vũng bùn đen tối.

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt Nhi. Trong đó không còn là sự tin tưởng hay nụ cười hồn nhiên của cô bé hay kể chuyện trường lớp, mà là một nỗi sợ hãi xen lẫn tò mò lạ lùng của một thiếu nữ đang ở ngưỡng cửa của sự hiểu biết về thế giới người lớn.

“Chú…” – tiếng Nhi lí nhí, đầy hoang mang.

Tôi biết, từ giây phút này, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Bí mật tồi tệ nhất của tôi đã bị phơi bày trước mắt người mà tôi đã từng ngày tơ tưởng.

Không gian trong phòng khách lúc này đặc quánh lại, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng thét. Tôi ngồi chết lặng trên ghế sofa, tay chân bủn rủn, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả áo. Nhi vẫn đứng đó, ngay lối cửa vào, chiếc cặp sách trên vai trĩu nặng như chính sự ngỡ ngàng trong đôi mắt con bé. Ánh mắt Nhi không còn sự tin tưởng hồn nhiên, thay vào đó là một sự dò xét đầy hoang mang, nửa e sợ, nửa tò mò muốn tìm hiểu về cái “thế giới người lớn” mà con bé vừa vô tình bắt gặp.

Sau một lúc lâu cố gắng trấn tĩnh, Nhi cất tiếng, chất giọng 14 tuổi của con bé hơi lạc đi: “Chú… sao chú lại xem loại phim này? Ở trường, mấy đứa bạn con hay thì thầm với nhau về mấy thứ này, con chỉ nghe tụi nó kể mà không biết nó cụ thể như thế nào. Tại sao người lớn lại làm như vậy với nhau hả chú?”

Câu hỏi của Nhi như một lưỡi dao cứa thẳng vào lý trí đã vốn dĩ tan tành của tôi. Nó không chứa đựng sự phán xét gay gắt, mà lại là sự ngây thơ đến tận cùng – thứ ngây thơ khiến tôi thấy mình thật kinh tởm. Tôi không thể nhìn thẳng vào mắt con bé, chỉ biết cúi đầu nhìn xuống sàn nhà, nơi những mảnh vỡ của lòng tự trọng đang rơi rụng. Tôi cố gắng lắp bắp, giọng tôi khản đặc: “Nhi… chuyện này, nó… nó không phải là thứ mà con nên tò mò. Chú xin lỗi, chú đã sai rồi. Con… con quên hết những gì vừa thấy đi.”

Nhưng Nhi không bỏ đi. Con bé bước lại gần hơn, khoảng cách giữa chú cháu giờ đây dường như bị thu hẹp một cách nguy hiểm. Nhi ngồi xuống ghế sofa đối diện, tư thế không còn thoải mái như mọi khi mà trở nên e dè, thu mình lại. “Chú buồn chuyện gì hả chú? Hay là do dì không quan tâm chú? Con thấy chú với mẹ con cũng hay nhìn nhau…”

Lời nói của Nhi khiến tôi giật bắn mình. Hóa ra, con bé không hề ngây thơ như tôi tưởng. Sự quan sát nhạy bén của một thiếu nữ đang tuổi dậy thì đã ghi lại tất cả những ánh mắt, những cử chỉ lén lút mà tôi cứ ngỡ mình đã che đậy rất kỹ. Con bé tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn hơi run run đặt lên gối tôi, giọng lí nhí: “Con cũng thấy tò mò lắm… những thứ bạn con kể, rồi cả những gì con thấy trên phim. Chú… chú có thể giải thích cho con không?”

Sự gần gũi đột ngột này khiến nhịp tim tôi đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khi làn da của Nhi chạm vào chân tôi. Tôi nhận ra đây là một tình huống cực kỳ nguy hiểm và sai trái, nhưng cũng chính sự nguy hiểm đó lại kích thích một phần bản năng đen tối trong tôi. Tôi ngước lên, nhìn vào khuôn mặt thanh tú đang bắt đầu trổ mã của Nhi, nhận thấy sự tò mò trong mắt con bé không chỉ dành cho bộ phim, mà còn dành cho chính tôi – người chú hàng xóm mà con bé vốn dĩ luôn dành cho sự ngưỡng mộ.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình đang bước trên bờ vực thẳm. “Nhi, con còn quá nhỏ. Những thứ này… nó là chuyện của người lớn, nó có thể làm tổn thương con đấy.” Tôi cố nói với giọng nghiêm nghị nhất có thể, nhưng trong lòng, tôi hiểu rõ sự kiên định của mình đang lung lay dữ dội trước sự tò mò đầy quyến rũ của cô thiếu nữ đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành. Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên chật chội, mỗi hơi thở của hai chú cháu như trộn lẫn vào nhau trong một bầu không khí đầy ám ảnh và đầy tính toán. Tôi biết, nếu mình không chấm dứt cuộc trò chuyện này ngay lập tức, một ranh giới đạo đức không thể quay đầu sẽ vĩnh viễn bị xóa nhòa.