Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Sau khi lau khô cơ thể bằng chiếc khăn bông trắng muốt, chúng tôi không mặc quần áo mà cứ để mặc cho làn da trần chạm vào nhau, quấn lấy nhau dưới tấm chăn mỏng. Căn phòng khách sạn sang trọng chỉ còn tiếng tivi phát ra những âm thanh rì rầm, nhạt nhòa, vì tâm trí cả hai lúc này đều đang đặt ở một nơi khác—những miền tối tăm của dục vọng.

Nhung nằm gọn trong lòng tôi, đầu gối lên lồng ngực trần, ngón tay cô ấy vẽ những vòng tròn vô định trên da thịt tôi. Giọng cô ấy trở nên trầm xuống, đều đều nhưng chứa đựng một sự thú nhận đầy ám ảnh:

“Anh biết không… em cũng không hiểu nổi chính mình nữa,” cô ấy thì thầm, đôi mắt dán vào màn hình tivi nhưng tiêu cự thì mơ hồ. “Mỗi lần nhìn thấy anh và vợ… cái cách anh đâm vào cô ấy, cái cách cô ấy rên rỉ dưới thân anh… thay vì thấy ghen tị hay đau đớn, thì toàn bộ cơ thể em lại nóng ran lên.”

Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy sự hoang mang nhưng cũng rất đỗi đê mê: “Lần đầu vô tình nhìn thấy, em đã run lên bần bật. Em tưởng là do em sợ, nhưng không phải… nó là một sự kích thích điên dại. Em tưởng tượng đó là em, tưởng tượng bàn tay anh đang bóp lấy ngực em, còn cái cặc của anh… nó đang thuộc về em chứ không phải cô ấy. Cảm giác đó giống như một loại thuốc phiện vậy, càng nhìn thấy anh thuộc về người khác, em lại càng thèm khát được chiếm đoạt anh cho riêng mình. Nó khiến em thấy tội lỗi, nhưng cũng chính sự tội lỗi đó lại làm cho em thấy… sướng đến phát điên.”

Tôi đưa tay vuốt tóc cô ấy, lắng nghe những lời bộc bạch ấy như nghe một bản nhạc của sự tha hóa. “Em là một con điếm có tư duy rất thú vị, Nhung ạ,” tôi cười khẩy, siết chặt vòng tay quanh bờ vai trần mảnh khảnh của cô ấy. “Cái sự kích thích đó của em, chính là minh chứng cho việc em đã hoàn toàn bị anh làm cho hư hỏng. Em không chỉ muốn anh, em muốn cả những gì thuộc về anh, kể cả những lúc anh đang không ở bên cạnh em.”

Nhung gật đầu, rúc sâu hơn vào ngực tôi, hơi thở cô ấy đều đặn nhưng vẫn mang theo dư âm của cơn khoái lạc vừa qua. “Phải, chính là như vậy. Anh đã biến em thành kẻ như thế này. Đừng bao giờ dừng lại, anh nhé. Đừng bao giờ bắt em phải quay lại làm người phụ nữ bình thường nữa. Ở bên anh, được sống trong bóng tối và dục vọng thế này, mới là lúc em thấy mình thực sự sống.”

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tivi vẫn phát những đoạn quảng cáo ồn ào, nhưng giữa tôi và Nhung, một sợi dây liên kết vô hình đã được thắt chặt. Đó không phải là tình yêu, đó là sự cộng hưởng của những linh hồn đã chọn cách từ bỏ ánh sáng để đổi lấy sự khoái lạc tuyệt đối từ sự chiếm hữu và phản bội.

 

Tôi hơi siết chặt vòng tay, nghiêng đầu nhìn xuống gương mặt đang thả lỏng trong lòng mình, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự truy vấn đầy tính chiếm hữu: “Thế em đã nhìn thấy ai khác ngoài vợ chồng anh chưa? Hay là từ trước đến giờ, ngoài anh ra, chưa có gã đàn ông nào đủ sức khiến em phải lén lút đứng nhìn như vậy?”

Nhung khẽ rùng mình, hàng mi dài chớp nhẹ, cô ấy không vội đáp lời ngay. Bàn tay cô ấy ngừng vẽ những vòng tròn vô định trên ngực tôi, thay vào đó là miết dọc theo vết sẹo mờ trên bụng tôi một cách đầy ám ảnh. Một lúc lâu sau, cô ấy mới khẽ cười, một nụ cười pha lẫn giữa sự cay đắng và cảm giác tự hào về sự hư hỏng của chính mình.

“Chưa… chưa có ai cả,” Nhung thì thầm, giọng cô ấy mỏng manh như một sợi khói. “Trước khi gặp anh, em là một người phụ nữ sống trong sự khuôn phép đến nhàm chán. Em đã từng thấy những cặp đôi ở công viên, ở rạp chiếu phim, nhưng chưa bao giờ em dừng lại để quan sát kỹ như cái cách em đã nhìn anh và vợ anh. Với họ, em thấy chán ghét, thấy họ thật tầm thường. Nhưng với anh… khi nhìn thấy anh, mọi thứ trong em như bị đảo lộn.”

Cô ấy ngước mắt lên, ánh nhìn xuyên thấu qua bóng tối của căn phòng, đầy vẻ khát khao: “Có lẽ vì anh là người đàn ông đầu tiên khiến em cảm thấy bị chinh phục, nên mỗi lần nhìn anh gần gũi với vợ, em lại thấy sự ghen tuông xen lẫn cực khoái. Em tò mò về cách anh chạm vào cô ấy, tò mò xem cô ấy có khiến anh sướng hơn em không, và liệu anh có bao giờ… có bao giờ mang cái cảm giác địt người khác đó về áp đặt lên người em không. Em nhìn, không phải vì muốn học hỏi, mà vì muốn so sánh, muốn gặm nhấm nỗi đau đó để biến nó thành chất xúc tác cho mỗi lần mình ân ái.”

Nhung rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ, ướt át lên cổ tôi, hơi thở cô ấy dồn dập hơn khi bắt đầu nói về những ý nghĩ bệnh hoạn của mình: “Em thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh, anh sẽ tìm thêm những người đàn bà khác, rồi bắt em đứng đó nhìn, bắt em phải phục vụ anh ngay sau khi anh vừa thỏa mãn với họ. Em không biết mình có bị điên không, nhưng ý nghĩ đó… nó khiến em khao khát đến mức chỉ cần nghe thấy tiếng thở của anh thôi, cơ thể em đã tự động tiết dịch rồi.”

Tôi siết chặt eo cô ấy, kéo cô ấy áp sát vào người mình, cảm nhận rõ sự nóng bỏng từ cơ thể cô ấy đang truyền sang. “Nếu em thực sự muốn nhìn, anh sẽ cho em nhìn. Anh sẽ biến em thành kẻ quan sát những cuộc hoan lạc của chính anh, và sau đó, bắt em phải làm sạch những gì còn sót lại trên cơ thể anh. Em có dám không, hay là lúc đó lại giả vờ xấu hổ?”

Nhung mỉm cười, một nụ cười đầy hoang dại và thách thức. Cô ấy vùi mặt vào hõm vai tôi, giọng nghẹn ngào vì sự hưng phấn: “Em không bao giờ biết xấu hổ khi ở bên anh. Em sẽ là con điếm trung thành nhất, luôn đứng đó chờ đợi để được anh ban phát những gì còn sót lại. Cứ làm đi, anh, hãy đưa em vào sâu hơn nữa trong cái thế giới của những kẻ lạc lối này.”

 

Sự thừa nhận của Nhung khiến tôi không khỏi kinh ngạc. Tôi nới lỏng vòng tay, nhìn sâu vào đôi mắt cô ấy dưới ánh đèn vàng lờ mờ của căn phòng khách sạn. Vẻ ngoài mảnh mai, có phần e ấp của Nhung thường ngày dường như chỉ là một lớp vỏ bọc, còn bên trong cô ấy là một ngọn lửa dục vọng đang chực chờ thiêu rụi mọi rào cản đạo đức.

Nhung thấy tôi nhìn với vẻ tò mò, cô ấy bắt đầu thủ thỉ, giọng kể đều đều như đang hồi tưởng lại một cuộc hành trình dài:

“Trước khi chuyển đến đây, cuộc sống của em phẳng lặng như mặt hồ nước mùa thu vậy,” Nhung bắt đầu, những ngón tay cô ấy vân vê những sợi lông ngực tôi. “Em sống trong những quy chuẩn, những ánh mắt nhìn nhận của xã hội, và em chưa từng nghĩ mình lại có thể khao khát một sự đồi bại đến mức này. Em đã từng yêu, từng gần gũi đàn ông, nhưng chưa bao giờ cảm thấy… nhục nhã mà lại sướng đến thế.”

  1. Cô ấy dừng lại một chút, ánh mắt trở nên xa xăm: “Mọi thứ bắt đầu từ ngày em dọn về đối diện nhà anh. Mỗi lần vô tình nhìn thấy anh từ ban công, rồi những lần lén lút quan sát anh cùng vợ… em không hiểu nổi mình. Có những đêm, em ngồi sát vách tường, lắng nghe tiếng động vọng sang, tự tay mình làm thỏa mãn bản thân mà hình ảnh anh cứ ám ảnh trong đầu. Nó không phải là tình yêu, nó là một sự chiếm hữu bệnh hoạn. Em khao khát được là người phụ nữ đó, khao khát được anh chà đạp, được anh biến mình thành một món đồ chơi.”