Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Tôi nhẹ nhàng luồn những ngón tay vẫn còn vương dịch tình của cô ấy vào mái tóc rối, vuốt ngược ra sau để lộ gương mặt đang bừng đỏ vì mãn nguyện. Nhung vẫn nằm gục trên đùi tôi, hơi thở vẫn còn chút gấp gáp, đôi môi sưng mọng hé mở, khóe miệng còn đọng lại một chút nước bọt dâm đãng. Tôi cúi xuống, thì thầm vào sát tai cô ấy, giọng trầm thấp và đầy vẻ đắc thắng:
“Sướng lắm hả em? Cái miệng của em… vừa rồi suýt chút nữa là nuốt chửng cả đời của anh rồi đấy.”
Nhung không nói thành lời, cũng chẳng buồn che đậy vẻ nhục nhã ngọt ngào đó. Cô ấy chỉ khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy lúc này trông thật sự đĩ thõa—một vẻ nhìn mà chỉ những người đàn bà đã hoàn toàn buông bỏ đạo đức mới có. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt long lanh đầy nước, rồi chậm rãi gật đầu. Cái gật đầu ấy nhẹ thôi, nhưng nó là lời khẳng định mạnh mẽ nhất cho sự phục tùng tuyệt đối.
Tôi nhìn thấy trong ánh mắt ấy một sự khao khát không đáy. Nhung không chỉ gật đầu, cô ấy còn dùng đầu lưỡi liếm nhẹ quanh đôi môi mình, như thể đang thưởng thức dư vị của chính những gì cô ấy vừa thực hiện. Cử chỉ ấy khiến tôi thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
“Chưa đủ đâu,” tôi lại thì thầm, bàn tay vẫn không rời khỏi mái tóc cô ấy, vừa vuốt ve vừa siết nhẹ đầy sở hữu. “Mới chỉ là khởi đầu thôi. Tối nay, anh sẽ còn làm cho em sướng đến mức không còn biết mình là ai nữa. Em đã chấp nhận làm người phụ nữ của anh rồi, thì đừng hòng rời khỏi cái chòi này nếu anh chưa cho phép.”
Nhung khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn, cô ấy rúc đầu vào háng tôi như một con mèo nhỏ tìm sự che chở, nhưng đôi tay cô ấy lại siết chặt lấy đùi tôi, như thể muốn giữ lấy nguồn khoái cảm duy nhất của đời mình. Trong cái chòi lá tĩnh mịch, giữa ánh đèn vàng mờ ảo, sự kết nối của chúng tôi giờ đây không còn là tình yêu, mà là một hợp đồng bằng da thịt và những cơn cực khoái liên hồi, nơi cô ấy tình nguyện làm nô lệ cho chính ham muốn của bản thân mình.
Đúng lúc Nhung vừa chồm người dậy, ánh mắt khao khát lại dán chặt vào “cậu nhỏ” vẫn còn đang cương cứng của tôi, định vùi đầu vào một lần nữa, thì tiếng bước chân cùng tiếng xì xào của nhân viên phục vụ vang lên ngay sát vách chòi.
“Dạ, đồ ăn của quý khách đã chuẩn bị xong ạ!”
Tôi phản xạ cực nhanh, một tay đè mạnh vai Nhung xuống để cô ấy không kịp hành động, tay kia với lấy chiếc khăn ăn trên bàn phủ vội lên đùi mình, che đi sự nhạy cảm đang dựng đứng. Nhung giật mình, mặt cắt không còn giọt máu, cô ấy vội vàng ngồi thẳng dậy, kéo váy xuống che đi những dấu vết của một cuộc hoan lạc vừa mới xảy ra, rồi run rẩy chỉnh lại tóc tai.
“Mời vào,” tôi đáp lại, giọng bình thản đến lạ lùng, dù tim tôi đang đập liên hồi vì sự kích thích của tình huống suýt bị bắt quả tang.
Người phục vụ bước vào, đặt những đĩa thức ăn lên bàn. Trong lúc người đó đang cẩn thận sắp xếp bát đũa, không khí trong chòi trở nên nghẹt thở. Nhung ngồi co rúm lại, đôi tay bấu chặt lấy mép bàn, đôi mắt cô ấy vẫn còn vương nét dại đi vì dư âm cực khoái, cố gắng tránh nhìn thẳng vào người phục vụ. Tôi thì ngồi dựa lưng ra ghế, ung dung cầm ly rượu vang lên nhấp một ngụm, ánh mắt quan sát thái độ của người phục vụ như thể chúng tôi chỉ là một cặp đôi bình thường đang hẹn hò.
Mùi thức ăn tỏa ra, nhưng trong không gian chật hẹp này, mùi của dịch tình và sự dục vọng vẫn còn nồng nặc. Tôi liếc sang Nhung, thấy cô ấy đang cố nén tiếng thở dốc, hai chân ép chặt vào nhau. Chỉ cần người phục vụ liếc mắt một cái, chắc chắn sẽ thấy được sự nhếch nhác trên khuôn mặt và hơi thở hỗn loạn của cô ấy.
Khi người phục vụ vừa quay lưng bước ra khỏi chòi, cánh cửa vừa khép lại, bầu không khí như nổ tung. Nhung lập tức đổ ập người sang phía tôi, đôi bàn tay cô ấy mò mẫm xuống dưới lớp khăn ăn, siết chặt lấy “cậu nhỏ” của tôi.
“Anh… anh làm em suýt nữa thì chết đứng vì sợ,” cô ấy thào thào, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi.
Tôi cười nhạt, tay nắm lấy tóc cô ấy, ép cô ấy nhìn thẳng vào mắt mình. “Sợ sao? Anh thấy em còn hưng phấn hơn cả lúc trước đấy. Cái cách em run lên khi người ta đứng ngay kia… đúng là một con điếm thích sự mạo hiểm.”
Sự gián đoạn này không hề làm dịu đi ham muốn, mà ngược lại, nó giống như một chất kích thích mạnh hơn, khiến cho ý định tiếp tục “trò chơi” của cả hai trở nên gấp gáp và điên rồ hơn bao giờ hết.
Bữa ăn trong chòi lá lúc này không còn là chuyện thưởng thức ẩm thực, mà trở thành một màn dạo đầu đầy ám ảnh. Đĩa thức ăn đặt trên bàn dường như chỉ là cái cớ để chúng tôi ngồi đối diện, sát bên nhau, thực hiện những màn khiêu khích bằng lời nói.
Tôi gắp một miếng thịt, nhưng thay vì đưa vào miệng mình, tôi đưa đến trước môi Nhung. Cô ấy hé miệng, đón lấy miếng thịt, nhưng ánh mắt không rời khỏi tôi. Tôi để ngón tay mình vương chút nước sốt, rồi cố tình quệt lên môi dưới của cô ấy, miết mạnh.
“Ăn đi,” tôi thì thầm, giọng khàn đục. “Ăn cho thật no vào, để tối nay còn có sức mà hầu hạ anh. Anh muốn biết, cái lồn của em lúc nãy sau khi bị anh chà đạp, giờ đã bớt đau chưa? Hay là nó lại đang ngứa ngáy, khao khát cái cặc của anh đâm vào để lấp đầy sự trống trải đó?”
Nhung nuốt miếng thịt, nụ cười trên môi cô ấy trở nên méo mó vì khoái cảm. Cô ấy không ngần ngại đáp lại, giọng cô ấy giờ đây trần trụi và táo bạo hơn bao giờ hết: “Nó đau… nhưng anh càng làm mạnh, em lại càng sướng. Anh biết không, lúc anh đút ngón tay vào lỗ đít em, em đã suýt nữa thì đái ra quần. Em thích cảm giác đó, cảm giác bị anh xem như một con vật, một món đồ chơi không hơn không kém.”
Cô ấy với lấy ly rượu, nhấp một ngụm rồi đặt mạnh xuống bàn, nhìn tôi với vẻ thách thức đầy dâm dục: “Đêm qua, mỗi lần anh địt vào, em đều cảm giác như mình bị xé toạc ra. Nhưng lạ thật, em càng đau, em lại càng muốn anh đâm sâu hơn nữa. Anh có biết cái lồn của em giờ đang tiết ra dịch gì không? Nó đang chảy đầy ra, nhớp nháp hết cả quần lót đây này. Em muốn anh thò tay xuống, kiểm tra xem nó đã ướt đến mức nào rồi.”
Tôi cười khẩy, bàn tay tôi lại một lần nữa luồn xuống dưới gầm bàn, áp sát vào đùi cô ấy và lần mò về phía vùng tam giác đang ẩm ướt. “Thế à? Ướt đến thế cơ à? Chắc là vì em đang nhớ cái cặc của anh lắm đây. Đêm nay, anh sẽ không để em được ngủ yên đâu. Anh sẽ bắt em phải quỳ, phải dạng chân, phải làm tất cả những tư thế mà một con điếm đúng nghĩa phải làm.”
Nhung rên rỉ khẽ, hai chân cô ấy dưới gầm bàn tự động tách rộng ra để đón nhận bàn tay tôi. “Anh cứ làm đi… Em là của anh mà. Anh muốn em là con điếm, em sẽ là con điếm của riêng anh. Chỉ cần anh không bỏ rơi em, anh muốn em làm gì… dù là những chuyện đê hèn nhất, em cũng nguyện ý.”
Lời đối thoại của chúng tôi cứ thế trôi đi, trộn lẫn giữa tiếng bát đũa lách cách và những câu từ dung tục, thô thiển đến cực độ. Không gian trong chòi lá giờ đây không còn chút hơi hướng của một bữa tối bình thường, mà đã hoàn toàn trở thành một vương quốc của dục vọng, nơi mỗi câu nói, mỗi cử chỉ đều là một nhát cắt tàn bạo vào đạo đức, chỉ để phục vụ cho sự đê mê tột cùng của thể xác.
Tôi đặt đũa xuống, nhìn Nhung—người đàn bà giờ đây đã hoàn toàn tan chảy dưới ánh đèn vàng mờ ảo của chòi lá, hơi men rượu vang và dục vọng khiến đôi mắt cô ấy trở nên lờ đờ, đầy mê hoặc. Tôi khẽ vuốt ve bàn tay cô ấy, giọng trầm xuống:
“Ăn xong rồi, em có muốn đi đâu nữa không? Hay là… em muốn chúng ta đi tìm một nơi nào đó kín đáo hơn, để anh có thể ‘thưởng thức’ em một cách trọn vẹn mà không sợ ai làm phiền nữa?”
Nhung ngước nhìn tôi, hơi thở cô ấy dồn dập. Cô ấy không cần suy nghĩ, câu trả lời đã hiện rõ trong ánh mắt đầy vẻ phục tùng. Cô ấy tiến lại gần, ghé sát vào tai tôi, hơi thở nóng hổi đầy mùi rượu vang phả vào da thịt:
“Em chẳng muốn đi đâu cả… Em chỉ muốn anh đưa em đi đến nơi nào mà anh có thể làm tất cả những điều tồi tệ nhất với em. Anh muốn đưa em đi đâu, em sẽ theo đó. Dù là về nhà anh, hay đến một khách sạn nào khác, chỉ cần có anh ở đó… và anh cho phép em được quỳ dưới chân anh, được bú mút cho đến khi anh thấy thỏa mãn, thì đó chính là nơi em muốn đến nhất.”
Cô ấy dừng lại một chút, bàn tay lén lút vuốt dọc theo khóa quần của tôi, thì thầm tiếp với giọng đê mê: “Anh có muốn đi dạo phố một chút cho tỉnh rượu không, hay là chúng ta… đi ngay bây giờ? Em không chịu nổi nữa rồi, người em… cái lồn của em đang nhức nhối chỉ vì chờ được anh đâm vào.”
Tôi nhếch mép cười, một nụ cười đầy sự chiếm hữu. Tôi biết mình đã hoàn toàn nắm giữ tâm trí và cơ thể của người đàn bà này. Tôi đứng dậy, kéo cô ấy đứng lên theo, bàn tay nắm chặt lấy eo cô ấy một cách thô bạo.
“Vậy thì đi thôi,” tôi gằn giọng. “Chúng ta không cần đi dạo phố làm gì. Đêm nay còn dài, và anh sẽ cho em biết thế nào là sự sung sướng đến mức quên cả đường về.”
Nhung gật đầu, một nụ cười đắc ý và dâm đãng nở trên môi cô ấy. Cô ấy chỉnh lại váy áo lần cuối, rồi nép chặt vào người tôi, sẵn sàng để tôi dẫn dắt vào bất cứ cuộc chơi trụy lạc nào tiếp theo mà tôi mong muốn.