Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Tiếng nhạc nền dìu dịu trong quán sân vườn càng làm cho không gian trong chòi riêng thêm phần lắng đọng. Sau vài ly rượu vang, Nhung bắt đầu trút bỏ những tâm sự vốn đã bị kìm nén từ lâu. Cô ấy tựa lưng vào ghế, ánh mắt xa xăm, rồi dần dần mở lòng về cuộc hôn nhân đổ vỡ và thực tại cô độc của mình.
“Anh biết không,” Nhung bắt đầu, giọng cô ấy đều đều nhưng chứa đựng sự cay đắng, “chồng cũ của em… anh ta là một người đàn ông thành đạt, nhưng cũng là kẻ độc đoán nhất mà em từng gặp. Trong mắt anh ta, em chỉ như một món đồ nội thất trong nhà. Anh ta không bao giờ nhìn em bằng ánh mắt mà anh đang nhìn em lúc này. Anh ta chẳng bao giờ quan tâm em có khao khát gì, em thích được chạm vào đâu, hay làm thế nào để em lên đỉnh.”
Cô ấy nhấp một ngụm rượu, bàn chân dưới gầm bàn vẫn không ngừng trêu đùa, miết nhẹ vào đùi tôi. “Anh ta chỉ biết làm xong việc của mình rồi quay lưng đi ngủ. Hàng năm trời, em sống trong ngôi nhà đó như một kẻ câm điếc. Em có đầy đủ vật chất, nhưng lại chết khát về tình cảm và dục vọng. Khi anh ta rời bỏ em, em đã nghĩ rằng thế giới của mình sụp đổ, nhưng giờ nhìn lại… đó là sự giải thoát.”
Nhung cúi xuống, giọng cô ấy trầm hẳn đi khi nhắc đến Nhi: “Còn về Nhi… con bé là tất cả những gì em có. Nhưng đôi khi em cảm thấy sợ hãi. Nhi càng lớn, con bé càng xinh đẹp, càng đầy sức sống. Em nhìn thấy ở nó một vẻ gì đó… rất giống em khi còn trẻ, nhưng lại táo bạo hơn nhiều. Em không biết mình nên dạy dỗ con bé thế nào khi chính em cũng đang cảm thấy mình là một người đàn bà lầm lạc như thế này.”
Cô ấy ngước lên, đôi mắt long lanh vì rượu và cả nỗi buồn thực tại: “Anh là người đàn ông đầu tiên cho em thấy em thực sự là một người đàn bà, một người đàn bà có nhu cầu, có cảm xúc, chứ không phải là cái xác không hồn. Đôi khi em sợ cái cảm giác được anh sở hữu, sợ mình sẽ mãi chìm đắm trong sự điên rồ này… nhưng anh thấy đấy, em không thể dừng lại. Em thèm cảm giác này, thèm cái cách anh nhìn thấu qua lớp vỏ bọc bình thường của em để thấy con thú bên trong.”
Nhung đưa tay nắm lấy bàn tay tôi đặt trên bàn, siết chặt: “Đừng bỏ mặc em, anh nhé. Dù cho thế giới ngoài kia có nghĩ gì, dù cho Nhi có ra sao… hiện tại, em chỉ muốn được là của anh.”
Tôi ngồi đó, nghe từng lời tâm sự của cô ấy, cảm nhận được sự trống rỗng và khao khát được lấp đầy trong tâm hồn Nhung. Câu chuyện của cô ấy không chỉ là nỗi đau của một người đàn bà bị bỏ rơi, mà còn là bản tuyên ngôn của sự trỗi dậy một bản năng đầy tội lỗi. Trong cái chòi kín đáo này, những lời bộc bạch ấy như một chất xúc tác, khiến cho sự gắn kết giữa tôi và cô ấy trở nên phức tạp hơn bao giờ hết – không chỉ là tình dục, mà còn là sự đồng điệu trong sự tha hóa mà cả hai đều đang tự nguyện dấn thân.
Lời thú nhận của Nhung treo lơ lửng trong không gian chòi riêng, giữa mùi thơm của đồ ăn và hơi men rượu vang, nhưng nó nặng trĩu một sự cam kết đầy tội lỗi. Khi cô ấy thốt ra rằng mình chấp nhận làm người phụ nữ bên ngoài của tôi, tôi thấy trong ánh mắt cô ấy không còn chút gì của sự e dè hay xấu hổ, chỉ còn lại sự khao khát được thuộc về—dù đó là sự sở hữu trong bóng tối.
Tôi đặt chén rượu xuống, nhìn sâu vào đôi mắt đang đong đầy những lời khẩn cầu thầm kín của cô ấy. “Em biết cái giá của việc này là gì không?” tôi hỏi, giọng trầm thấp, đầy sự uy quyền nhưng cũng chứa đựng một chút tàn nhẫn cố ý. “Sẽ không có danh phận, không có sự công khai. Em sẽ chỉ là của anh khi anh muốn, và chỉ ở những nơi mà anh cho phép.”
Nhung không ngần ngại, cô ấy vươn người qua bàn, bàn tay mảnh khảnh lướt nhẹ từ cổ tay tôi lên đến khuỷu tay, như một sự khẳng định quyền làm chủ của tôi đối với cô ấy. “Em không cần danh phận,” cô ấy thì thầm, giọng khàn đặc, đầy vẻ đĩ thõa. “Em chỉ cần anh. Em cần cái cảm giác bị anh chiếm hữu, cần cái cách anh hành hạ em để em thấy mình được sống. Đừng bỏ rơi em… anh muốn em làm gì cũng được, làm con điếm riêng của anh cũng được.”
Sự đồng điệu giữa chúng tôi giờ đây không còn chỉ dừng lại ở thể xác. Đó là sự thấu hiểu giữa hai linh hồn đã trút bỏ hết những rào cản đạo đức thông thường. Tôi cảm nhận được sự trống rỗng trong Nhung đã được tôi lấp đầy bằng sự độc hại ngọt ngào này. Cô ấy nhìn tôi, vẻ mặt vừa thỏa mãn lại vừa đầy ám ảnh, một người phụ nữ đã tự nguyện bước vào vòng tay của gã đàn ông đầy quyền năng, sẵn sàng đánh đổi tất cả sự kiêu hãnh để đổi lấy sự cuồng nhiệt và chiếm hữu.
Trong giây phút ấy, tôi biết rằng Nhung đã hoàn toàn bị tôi bẻ gãy và đúc lại theo ý muốn. Câu chuyện của cô ấy về chồng cũ hay về nỗi lo sợ đối với Nhi, tất cả đều chỉ là những mảnh ghép làm nền cho sự phục tùng tuyệt đối này. Tôi đứng dậy, đi vòng qua phía cô ấy, bàn tay đặt lên vai cô ấy—một cái chạm mang tính khẳng định quyền sở hữu.
“Được rồi,” tôi ghé sát tai cô ấy, thầm thì, “vậy thì từ giờ, em thuộc về anh. Mọi thứ của em, cơ thể em, và cả những bí mật của em, đều thuộc quyền kiểm soát của anh.”
Nhung ngước nhìn tôi, đôi môi nở một nụ cười đầy vẻ dâm đãng và thỏa mãn, cô ấy nghiêng đầu, đón nhận sự sở hữu ấy bằng cả sự khao khát điên dại.
Trong không gian tĩnh mịch của chòi lá, sự hiện diện của chúng tôi trở nên đặc quánh bởi những ham muốn chưa được thỏa mãn. Khi bàn tay tôi từ từ rời khỏi bờ vai Nhung, sự ma sát của những đầu ngón tay tạo ra một vệt nóng rực chạy dọc trên làn da mỏng manh của cô ấy.
Tôi di chuyển chậm rãi, những ngón tay như những kẻ dẫn đường tàn nhẫn, trượt xuống vùng cổ, men theo đường xương quai xanh rồi dừng lại nơi bầu vú căng tròn đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Tôi không chần chừ, nắm trọn lấy một bên bầu ngực của cô ấy, cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp đang run rẩy trong lòng bàn tay.
Tôi bắt đầu bóp nhẹ, rồi tăng dần lực ép. Sự đàn hồi của bầu vú dưới những ngón tay tôi khiến Nhung khẽ ngửa cổ ra sau, đôi môi hé mở phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Tôi dùng lòng bàn tay xoa nắn, xoay tròn, ép chặt những mô thịt đầy đặn ấy vào với nhau, cảm nhận rõ nhịp đập phập phồng của dòng máu đang sôi sục trong người cô ấy qua từng điểm chạm.
Bàn tay kia của tôi cũng không chịu đứng yên, nó trượt xuống và bóp mạnh bầu ngực còn lại. Tôi không chỉ đơn thuần là bóp, mà dùng những ngón tay cái miết mạnh vào đầu nhũ hoa đang dựng đứng, cứng ngắc vì kích thích. Nhung vặn vẹo cơ thể, hông cô ấy vô thức nhô cao trên ghế, sự đê mê khiến cô ấy không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh của một người phụ nữ vừa tâm sự chuyện đời.
Mỗi khi tôi bóp mạnh, cơ thể Nhung lại co rút, hơi thở cô ấy trở nên đứt quãng, gấp gáp. Tôi cảm nhận được sự tan chảy trong ánh mắt cô ấy, đôi mắt ấy dại đi vì dục vọng, dán chặt vào tôi như muốn nuốt chửng. Tiếng vải vóc cọ xát vào da thịt tạo nên những âm thanh kích thích trong cái chòi tĩnh lặng. Tôi miết mạnh lòng bàn tay xuống, rồi lại đẩy ngược lên, khiến bầu ngực cô ấy biến dạng theo từng động tác của tôi, đầy ắp sự chiếm hữu và thô bạo.
“Anh… bóp mạnh nữa đi…” cô ấy thầm thì, giọng khàn đặc, hai tay cô ấy túm chặt lấy mép bàn để kìm nén cơn khoái cảm đang bùng nổ trong lồng ngực.
Tôi không đáp, chỉ tiếp tục vần vò những bầu vú ấy bằng một nhịp điệu tàn nhẫn và đầy cuồng nhiệt. Sự mềm mại của da thịt Nhung quyện cùng mùi hương cơ thể cô ấy trong không gian hẹp càng làm cho khao khát được chiếm hữu cô ấy trong tôi dâng cao đến mức không thể kiềm tỏa. Mỗi lần bàn tay tôi bóp nắn, giống như đang đánh dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt này, khiến Nhung hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ còn biết dựa dẫm vào sự dẫn dắt đầy dục vọng của tôi.
Tiếng bước chân sột soạt trên lớp lá khô bên ngoài chòi lá khiến tôi khựng lại ngay lập tức. Bàn tay đang vần vò bầu ngực của Nhung, vừa lúc nãy còn đang bóp mạnh đầy chiếm hữu, giờ buông lỏng một cách đột ngột. Tôi thu tay về, lùi lại nửa bước để tạo khoảng cách an toàn, hơi thở của tôi vẫn còn dồn dập nhưng ánh mắt đã kịp chuyển sang vẻ lạnh lùng, bình thản.
Nhung, người đang chìm đắm trong cơn mê loạn và sự phục tùng, bỗng giật mình. Cô ấy nhanh chóng kéo lại vạt áo, chỉnh đốn trang phục. Gương mặt Nhung vẫn còn ửng đỏ, đôi mắt đờ đẫn đầy dục vọng lúc nãy giờ phải gắng gượng thu lại vẻ tỉnh táo. Cô ấy cúi đầu, bàn tay run rẩy cầm lấy ly rượu vang, cố tình tránh ánh nhìn của người đang lướt ngang qua chòi.
Chúng tôi ngồi im lặng như hai bức tượng trong vài giây, tiếng bước chân của kẻ lạ mặt xa dần, để lại không gian vắng lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập mạnh. Sự gián đoạn đột ngột này tạo ra một cảm giác hụt hẫng đến khó chịu—như một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội bỗng bị tạt một gáo nước lạnh.
Nhung nhìn tôi, đôi môi hơi mím lại, một vẻ nuối tiếc và thèm khát lộ rõ trên khuôn mặt. Cô ấy nhỏ giọng, đủ để chỉ mình tôi nghe thấy: “Suýt chút nữa… em quên mất là mình đang ở nơi công cộng.”
Tôi không trả lời, chỉ nhấp một ngụm rượu để trấn an sự hưng phấn vẫn còn đang cồn cào trong người. Nhưng sự xuất hiện của người lạ lúc này chỉ càng làm gia tăng thêm cái sự kích thích ngầm. Việc chúng tôi vừa làm những chuyện điên rồ ấy ở một nơi hoàn toàn có thể bị bắt gặp khiến máu trong người tôi càng sôi sục hơn. Tôi liếc nhìn Nhung, thấy cô ấy vẫn đang ngồi sát mép ghế, đôi chân dưới bàn vẫn khẽ chạm vào chân tôi, chờ đợi một tín hiệu tiếp theo.
Sự dừng lại này không làm nguội đi dục vọng, mà giống như một lần nín thở để chờ đợi một đợt sóng thần tiếp theo. Chúng tôi hiểu rằng, sự nguy hiểm này chỉ làm cho cuộc chơi trở nên kịch tính hơn, và ngay khi kẻ lạ mặt đó đi khuất, nỗi khao khát được tiếp tục làm những chuyện không nên làm lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.