Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Tôi kéo Nhung vào lòng, cảm nhận cơ thể cô ấy vẫn còn run lên sau trận ho sặc sụa và sự bùng nổ vừa rồi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối, lau đi những vệt tinh dịch còn vương trên khóe môi cô ấy bằng ngón tay cái, rồi đặt lên trán cô ấy một nụ hôn trấn an.

“Anh xin lỗi,” tôi thì thầm, giọng vẫn còn khàn đặc vì dư âm của cơn cực khoái. “Tại em… em bú cặc lần đầu mà điêu luyện quá, lại còn nóng bỏng như thế. Anh đã cố kìm nén, nhưng cảm giác ngậm trọn trong cổ họng em… nó khiến anh không thể làm chủ được bản thân mình nữa. Anh xin lỗi vì đã làm em nghẹn.”

Nhung ngước đôi mắt long lanh nhìn tôi, hơi thở vẫn còn chút đứt quãng. Cô ấy không hề có vẻ giận dữ, thay vào đó, cô ấy rúc sâu vào ngực tôi, tận hưởng sự dịu dàng hiếm hoi sau cơn bão táp.

“Không sao mà…” cô ấy thào thào, bàn tay áp vào lồng ngực tôi, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đang đập loạn xạ. “Em không trách anh. Thật sự… lúc đó em cũng thấy mình như tan chảy. Em chưa bao giờ cảm thấy được… được là của anh trọn vẹn đến thế. Khi anh ghì đầu em, khi anh phóng vào họng em… em thấy mình như bị anh chinh phục hoàn toàn. Cứ làm thế đi, đừng xin lỗi… em thích cảm giác đó, thích cách anh coi em là người đàn bà của anh.”

Cô ấy nhắm mắt lại, tận hưởng cái ôm của tôi, hơi ấm từ da thịt cả hai hòa quyện vào nhau trong không gian đặc quánh mùi hoan ái. Sự ê ẩm, mệt mỏi dường như tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết đầy ma mị giữa hai kẻ đã cùng nhau đi qua ranh giới của sự cuồng nhiệt và tội lỗi. Trong vòng tay tôi, Nhung giờ đây hoàn toàn thuộc về tôi—không chỉ về thể xác, mà cả sự phục tùng tuyệt đối trong từng ý nghĩ.

 

Sự dịu dàng mà tôi dành cho Nhung lúc này giống như một dòng suối ấm chảy tràn trên mảnh đất vừa bị cày xới khô cằn. Cái cảm giác được nâng niu, trân trọng không phải là sự yếu đuối, mà là đỉnh cao của sự thỏa mãn mà một người đàn bà như cô ấy chưa bao giờ thực sự chạm tới. Khi những ngón tay tôi không còn là những cú đâm thọc đầy thú tính, mà trở thành những nghệ sĩ lướt trên da thịt, Nhung cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong tâm thế.

Mỗi khi môi tôi chạm nhẹ vào vùng da non sát bẹn, Nhung lại thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Sự tương phản này tạo nên một cú sốc ngọt ngào cho tâm trí cô ấy. Chỉ mới vài phút trước, cô ấy còn là con mồi dưới móng vuốt của một gã săn mồi hung bạo, bị ép buộc, bị chiếm hữu đến mức không còn đường lui; thế mà giờ đây, cô ấy lại thấy mình như một nữ hoàng được cung phụng. Sự ân cần tinh tế đó khiến những thớ thịt đang ê ẩm vì đau rát của cô ấy dịu lại, thay vào đó là luồng điện khoái cảm chạy dọc từ xương sống lan tỏa khắp cơ thể.

Nhung tan chảy hoàn toàn, không chỉ bởi sự đụng chạm thể xác, mà bởi sự công nhận. Cô ấy thấy mình không chỉ là một cái “hố” để giải tỏa như lời chồng cũ, mà là một cơ thể sống động, nhạy cảm và đáng giá từng milimet. Cô ấy tận hưởng từng cái liếm nhẹ, từng nhịp vuốt ve mơn trớn, thấy mình nhỏ bé và được bảo bọc trong vòng tay của người đàn ông đã vừa làm cô ấy “chết đi” trong hoan lạc. Cảm giác hạnh phúc này trở nên lạ lẫm, khiến khóe mắt cô ấy hoe đỏ. Sự sung sướng dâng trào không còn là những cơn đau đớn kịch liệt, mà là sự hòa quyện dịu êm đến tê người, nơi mọi tế bào đều mở toang để đón nhận sự chăm sóc tận tụy.

Trong khoảnh khắc ấy, sự tha hóa đạo đức không còn là gánh nặng, mà trở thành một đặc ân. Cô ấy thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất, không phải vì cô ấy đã làm điều đúng đắn, mà vì cô ấy đã được yêu chiều theo cái cách dâm dục và trọn vẹn nhất. Sự tương phản giữa nỗi đau thể xác (giờ đã biến thành dư vị ngọt ngào) và sự ân cần quá đỗi dịu dàng của tôi đã biến Nhung thành một con nghiện hoàn hảo. Cô ấy khẽ khàng vùi đầu vào ngực tôi, bàn tay run rẩy ôm chặt lấy vai tôi như thể sợ rằng nếu buông ra, giấc mơ đầy tội lỗi này sẽ tan biến. Sự phục tùng của cô ấy giờ đây không còn xuất phát từ sự sợ hãi, mà là sự tự nguyện dâng hiến, một sự khao khát được chìm đắm mãi trong vòng tay của kẻ đã vừa hành hạ, vừa nâng niu cô ấy một cách điên rồ như thế.

 

Không gian căn phòng khách sạn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm đều đặn hòa cùng nhịp thở chậm rãi của hai cơ thể đang dính chặt lấy nhau. Cơn khao khát vẫn cuộn trào dưới lớp da thịt, cái cặc tôi vẫn còn cứng ngắc, đập từng nhịp thoi thóp theo dòng máu nóng, như vẫn chưa thỏa mãn sau cơn bão tố vừa qua. Tôi nhìn xuống Nhung, thấy gương mặt cô ấy giờ đây thư thái, đôi hàng mi khép hờ, nhưng đôi chân vẫn còn run rẩy nhẹ sau những giờ phút bị cày xới điên cuồng.

Tôi khao khát muốn đâm vào một lần nữa, muốn nhấn chìm sự tồn tại của mình vào cái lồn đang sưng đỏ và nóng hổi kia cho đến khi cả hai cùng kiệt quệ. Thế nhưng, khi chạm vào vùng da nhạy cảm vẫn còn đang rỉ nhẹ dịch tình và hơi rát của cô ấy, lý trí trong tôi gượng dậy. Tôi ghì chặt Nhung vào lòng, hít hà mùi hương cơ thể pha lẫn mùi tinh dịch nồng nàn còn vương lại.

Nhung nép sát vào người tôi, một tay cô ấy vẫn vô thức đặt trên cặc tôi như thể đó là chỗ dựa duy nhất. Cảm giác cái nóng rực từ cô ấy truyền qua da thịt làm tôi dễ chịu lạ thường. Sự thôi thúc phải “địt” bị đè nén xuống, thay vào đó là một cảm giác bình yên đầy tính chiếm hữu. Tôi biết, đêm nay chưa kết thúc, và cái lồn kia vẫn là của tôi, luôn sẵn sàng để tôi tiếp tục cày xới khi nó hồi phục.

Tôi nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở, ép cơ thể mình phải thả lỏng. Sự mệt mỏi sau những giờ phút làm tình cuồng loạn bắt đầu kéo đến, lôi tuột tâm trí tôi vào hố sâu của giấc ngủ. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi vẫn cảm nhận rõ sự gắn kết giữa hai cơ thể—một sự liên kết tội lỗi nhưng vô cùng bền chặt. Chúng tôi nằm đó, trong khách sạn xa lạ, ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau, đợi chờ một màn hoan lạc khác sẽ lại bắt đầu khi hơi thở trở lại bình thường và sự đau rát kia nhường chỗ cho cơn khát khao mới.

 

Ánh nắng ban mai của ngày mới rọi qua khung cửa sổ khách sạn, đánh thức hai chúng tôi sau một đêm dài hoan lạc. Không khí không còn cái vẻ gấp gáp, điên cuồng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự im lặng đầy ám ảnh, pha lẫn chút phấn khích ngầm. Nhung thức dậy với đôi mắt sưng nhẹ nhưng rạng rỡ lạ thường, cô ấy nhìn tôi, nụ cười thoáng chút ngượng ngùng nhưng ánh mắt đầy vẻ phục tùng.

Sau khi sửa soạn, chúng tôi rời khách sạn như hai người xa lạ nhưng lại mang trong lòng một bí mật động trời. Tôi đưa cô ấy đi làm, chiếc xe máy lướt nhẹ trên phố đông người. Nhung ngồi phía sau, đôi tay cô ấy vòng qua ôm lấy eo tôi, không còn vẻ e dè như người hàng xóm cũ. Cô ấy tì đầu vào lưng tôi, một cử chỉ hoàn toàn tự nhiên, đầy tính chiếm hữu. Trong dòng người qua lại, cảm giác mình đang “giấu” cô ấy đi, đang sở hữu một người đàn bà đã hoàn toàn thuộc về mình, khiến tôi thấy một sự thỏa mãn khó tả.

Đến giờ tan tầm, tôi lại có mặt trước cổng công ty cô ấy. Khi thấy bóng dáng Nhung bước ra, tôi cảm nhận được sự rung động từ chính cô ấy. Cô ấy nhìn thấy tôi, một nụ cười rạng rỡ hiện lên, cô ấy bước nhanh tới, ngồi lên xe rồi ôm chặt lấy tôi, không một chút ngần ngại.

Dưới ánh hoàng hôn, hai chúng tôi chạy trên con đường quen thuộc, trông chẳng khác nào một cặp vợ chồng đang tan sở đón nhau. Mọi người xung quanh đều nhìn chúng tôi với ánh mắt bình thường, không ai hay biết rằng phía sau cái vỏ bọc êm đềm đó là một sợi dây liên kết đầy dâm dục và tội lỗi. Nhung thì thầm vào tai tôi, tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ đĩ thõa:

“Anh biết không, cảm giác này… cứ như em thực sự là vợ anh vậy. Cả ngày đi làm mà em cứ nhớ mãi cái cảm giác đêm qua, nhớ cái cách anh hành hạ em. Em không thể đợi được đến khi tối nay, khi chỉ còn hai chúng ta, để anh lại làm những điều đó với em…”

Tôi chỉ cười, tay siết chặt tay cô ấy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô ấy truyền qua lớp áo. Chúng tôi vẫn tiếp tục màn kịch này, một màn kịch mà ranh giới giữa vợ chồng và tình nhân, giữa đạo đức và tội lỗi, đã hoàn toàn bị xóa nhòa.