Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Chiếc xe máy rung lên đều đặn theo nhịp máy, nhưng nhịp tim tôi lúc này mới là thứ đập loạn xạ và mất kiểm soát nhất. Khi xe lăn bánh ra khỏi khu dân cư, con đường quốc lộ bắt đầu đông đúc hơn. Để át tiếng gió, Nhung rướn người về phía trước, áp sát gương mặt vào sát vai tôi.

Cử chỉ vô tư ấy đã đẩy toàn bộ trọng lượng cơ thể cô ấy dồn lên phía trước. Bầu ngực đầy đặn, căng tràn sức sống của người phụ nữ trưởng thành ép chặt vào lưng tôi. Sự mềm mại, nóng hổi của đôi gò bồng đảo in hằn rõ rệt qua lớp áo mỏng, cảm giác ấy không chỉ dừng lại ở bề mặt da thịt mà như thẩm thấu qua lớp áo bảo hộ, dội thẳng vào thần kinh tôi. Mỗi khi tôi hơi khựng lại vì đèn đỏ hay giảm tốc độ, bộ ngực ấy lại di chuyển nhẹ nhàng, cọ xát theo một quỹ đạo ma mị khiến sống lưng tôi tê dại.

“Anh đi đường này có vẻ nhanh hơn đường cũ nhỉ?” Nhung nói, giọng cô ấy trong trẻo, nhẹ nhàng phả vào gáy tôi, làm làn da tôi nổi gai ốc.

Tôi không dám quay đầu lại, chỉ gật đầu khẽ: “Ừ, đường này thông thoáng, đi đỡ mệt hơn cho em.”

Nhưng thực lòng, tôi đang phải gồng mình lên để kiềm chế bản năng. Sự tiếp xúc giữa tôi và Nhung mang một sự đậm đà, nồng nàn khác hẳn với sự non tơ của Nhi. Nếu Nhi là một đóa hoa mới chớm nở đầy khao khát, thì Nhung lại là một vùng đất đầy hương sắc, chín muồi và đầy mê hoặc. Khi Nhung vô tình rướn người, đôi bầu vú cô ấy day nhẹ vào lưng tôi, một cảm giác kích thích mạnh mẽ đến mức tôi cảm thấy cậu nhỏ bên trong quần mình cũng bắt đầu nhức nhối, căng cứng.

Trong đầu tôi, hình ảnh Nhi vừa đạt khoái lạc vào buổi trưa hôm qua lại hiện lên, đan xen với hơi ấm từ cơ thể Nhung ngay sau lưng tôi lúc này. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn sự hưng phấn cực độ bủa vây lấy tôi. Tôi đang chở người mẹ trên xe, trong khi chính tôi là kẻ đã khiến con gái cô ấy trở nên dâm loạn, hư hỏng.

Nhung vẫn vô tư, cô ấy đặt bàn tay lên vai tôi để giữ thăng bằng, đôi khi còn khẽ xoa nhẹ như để tỏ vẻ thân thiện. Cô ấy đâu biết rằng, mỗi cử chỉ quan tâm, mỗi lần cô ấy rướn người để nói chuyện là một lần tôi phải đấu tranh dữ dội với ham muốn được dừng xe lại ngay bên vệ đường, để được chiếm đoạt lấy người đàn bà đang tin tưởng mình tuyệt đối này.

Con đường miền Tây vẫn còn dài phía trước, và cái cảm giác bầu vú căng tròn của Nhung áp chặt vào lưng tôi cứ thế bồi thêm từng đợt sóng dục vọng, khiến tôi vừa sợ hãi, vừa không thể rời mắt khỏi con đường đầy cám dỗ ấy.

Tiếng gió rít bên tai cùng nhịp điệu đều đặn của động cơ khiến không gian xung quanh như thu hẹp lại, chỉ còn lại sự gắn kết cơ thể giữa tôi và Nhung. Sau vài tiếng đồng hồ rong ruổi, sức lực của Nhung dần cạn kiệt. Tôi cảm nhận được cái đầu cô ấy bắt đầu nghiêng sang một bên, rồi khẽ dựa hẳn vào vai tôi.

Nhung có lẽ đã quá mệt, không còn giữ được sự tỉnh táo để duy trì khoảng cách hay sự e dè thường lệ. Cả cơ thể cô ấy đổ dồn về phía tôi, đôi tay vốn đang đặt hờ hững trên đùi bỗng chốc buông lỏng. Tôi khẽ liếc qua gương chiếu hậu, thấy gương mặt Nhung thoáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt khép hờ.

Tôi lên tiếng, giọng trầm ấm để át đi tiếng gió: “Nhung này, mệt quá thì ngủ đi. Cứ ôm lấy anh mà ngủ, chứ để thế này dễ ngã lắm.”

Nghe thấy lời tôi, Nhung dường như bừng tỉnh đôi chút, cô ấy cựa quậy rồi từ từ vòng tay ôm chặt lấy eo tôi. Lần này, sự tiếp xúc trở nên trực diện hơn bao giờ hết. Không còn khoảng cách, lồng ngực đầy đặn của cô ấy áp chặt hoàn toàn vào lưng tôi, đôi tay ôm lấy eo tôi như một chiếc khóa chặt. Sự mệt mỏi đã khiến Nhung không còn chút phòng bị nào.

Khi Nhung thiếp đi, hơi thở đều đều của cô ấy phả vào vai áo tôi. Mỗi nhịp xe xóc, cơ thể chúng tôi lại va chạm vào nhau, rung động truyền từ yên xe qua cột sống tôi, lan thẳng xuống hạ bộ. Cảm giác được một người đàn bà đang ở độ chín muồi ôm chặt vào lưng, ép sát bộ ngực căng tròn vào mình khiến tôi có một sự kích thích tột độ. Tôi vừa thấy sự an toàn mà Nhung dành cho mình – cái cách cô ấy buông bỏ mọi phòng thủ để dựa dẫm – lại vừa thấy sự dâm loạn trong tâm trí mình khi nghĩ về việc con gái cô ấy, Nhi, đang ở nhà, có lẽ cũng đang mơ màng nhớ lại những màn ân ái của hai chúng tôi.

Tôi điều khiển xe chạy chậm lại, đôi tay vẫn chắc chắn nhưng tâm trí thì bắt đầu lạc lối. Việc Nhung ôm chặt lấy tôi, áp sát cơ thể vào lưng như một lời mời gọi không lời. Sự tương phản giữa sự tin tưởng tuyệt đối của người mẹ và hành động “phá hoại” của tôi đối với đứa con gái khiến bầu không khí xung quanh trở nên đặc quánh sự tội lỗi.

Tôi cảm nhận rõ từng đường nét trên cơ thể Nhung qua lớp áo mỏng đang ép chặt vào lưng mình. Liệu trong giấc ngủ chập chờn ấy, Nhung có cảm nhận được sự cương cứng đang trỗi dậy mạnh mẽ vì chính sự tiếp xúc cơ thể đầy khiêu khích của cô ấy không? Hay sự mệt mỏi đã khiến cô ấy hoàn toàn phó mặc số phận vào tay người “đàn ông đáng tin cậy” mà cô ấy vẫn hằng quý mến?

Khi bánh xe dừng lại trước sảnh khách sạn, bầu không khí oi ả của buổi chiều miền Tây dường như cũng chững lại. Khách sạn này nằm ở vị trí đắc địa, tọa lạc ngay trung tâm nơi tôi làm việc, một sự trùng hợp đến khó tin mà chính tôi cũng phải bàng hoàng nhận ra khi nhìn thấy bảng hiệu quen thuộc. Mọi thứ dường như đã được sắp đặt bởi một bàn tay vô hình của định mệnh, biến chuyến công tác vốn dĩ đầy rẫy sự đề phòng trở thành một mê cung của những cơ hội tội lỗi.

Chúng tôi làm thủ tục tại quầy lễ tân. Nhung, với vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ sau chặng đường dài, vô tư yêu cầu hai phòng tách biệt. “Cho chúng tôi hai phòng đơn nhé, để tiện nghỉ ngơi,” cô ấy nói với nụ cười hiền hậu, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ về những dòng suy nghĩ đang cuộn trào dữ dội trong đầu tôi ngay lúc này. Tôi đứng cạnh, lặng lẽ nhìn đôi vai mỏng manh của Nhung, cảm giác tội lỗi đan xen với một nỗi khát khao bệnh hoạn. Tôi nhận hai chiếc chìa khóa từ tay nhân viên lễ tân, tay tôi khẽ chạm vào tay cô ấy – một cái chạm khiến cả hai chúng tôi đều có chút bối rối, nhưng với Nhung, đó chỉ là sự tử tế của một người bạn đồng hành.

Chúng tôi nhận phòng ở cùng tầng, chỉ cách nhau đúng hai cánh cửa gỗ. Khi đứng ở hành lang vắng lặng, tiếng giày của chúng tôi vang lên đều đặn, tạo nên một sự im lặng đầy áp lực. Nhung quay sang, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau chuyến đi, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười: “Em vào nghỉ một chút đây, lát nữa chắc em ngủ thẳng một mạch tới sáng. Anh cũng nghỉ ngơi cho khỏe nhé, cảm ơn anh đã chở em suốt chặng đường dài.”

Cô ấy bước vào phòng, cánh cửa khép lại với tiếng “cạch” khô khốc, để lại tôi đứng chơ vơ giữa hành lang. Tôi bước vào phòng mình, ném chiếc túi xách lên giường rồi tựa lưng vào cánh cửa. Cảm giác trống trải ập đến, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi hình ảnh Nhi – cô con gái bé nhỏ của Nhung – người mà chỉ vài giờ trước đó còn đang rên rỉ dưới thân tôi, người đang khao khát được tôi chiếm hữu.

Sự hiện diện của Nhung ngay sát vách khiến tâm trí tôi trở nên hoang dại. Tôi tưởng tượng ra cảnh cô ấy đang cởi bỏ bộ quần áo đi đường, để lộ làn da trắng ngần mà tôi đã vô tình cảm nhận được qua lớp áo khi ôm eo trên xe. Mọi thứ quá đỗi gần gũi và đầy cám dỗ. Tôi tiến lại gần bức tường ngăn cách hai phòng, áp tai vào nghe ngóng. Tiếng nước chảy róc rách từ phòng bên vọng sang – chắc hẳn Nhung đang đi tắm. Âm thanh ấy, kết hợp với không gian kín của khách sạn, kích thích bản năng thú tính trong tôi đến tận cùng.

Tôi không còn là một người đàn ông đi công tác, mà là một kẻ săn mồi đang bị mắc kẹt giữa hai mục tiêu: người mẹ đang ở ngay cạnh và đứa con gái đang ở rất xa nhưng vẫn hiện hữu trong từng hơi thở của tôi. Mỗi âm thanh nhỏ nhất từ phòng Nhung phát ra đều như một lời mời gọi đầy khiêu khích. Tôi tự hỏi, liệu ranh giới giữa sự “tử tế” của một người hàng xóm và sự “đồi bại” của một kẻ chiếm hữu sẽ còn tồn tại được bao lâu trong bốn bức tường kín đáo này? Sự cám dỗ của việc sở hữu cả hai mẹ con nhà này bắt đầu nhen nhóm trong đầu, một ý nghĩ điên rồ nhưng lại khiến máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Đêm nay, trong căn phòng này, tôi biết mình sẽ không thể ngủ yên.

Làn gió đêm miền Tây thổi vào mát rượi, mang theo hơi ẩm nồng nàn của những con kênh và mùi bùn đất đặc trưng, nhưng nó chẳng thể nào xua tan đi sự nóng bức đang ngùn ngụt bốc lên trong lồng ngực tôi. Sau khi tắm rửa, tôi chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước còn đọng lại trên mái tóc chảy dài xuống bờ vai rộng, tạo thành những vệt ướt át trên da thịt. Tôi đứng tựa người vào lan can ban công, đôi mắt nhìn xa xăm ra phía ánh đèn lấp lánh của thành phố lạ lẫm, lòng thì vẫn không thôi suy tính về khoảng cách quá đỗi mong manh giữa hai căn phòng.

Đúng lúc đó, tiếng cửa kính ban công phòng bên cạnh khẽ lách cách mở ra. Tôi quay đầu lại, và khung cảnh trước mắt khiến nhịp thở của tôi khựng lại. Nhung bước ra, cô ấy cũng vừa tắm xong. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, màu đỏ rượu vang, ôm sát lấy những đường cong đẫy đà của người phụ nữ đã bước vào độ chín. Chất liệu lụa trơn bóng ấy không hề che đậy được sự săn chắc của làn da, mà trái lại, nó càng làm nổi bật hơn những điểm nhấn chết người trên cơ thể cô ấy. Mái tóc dài của Nhung vẫn còn ướt, xõa tung trên bờ vai trần trắng ngần, những giọt nước li ti còn vương lại trên xương quai xanh gợi cảm, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt từ trong phòng hắt ra.

“Anh cũng chưa ngủ sao?” Nhung khẽ cất tiếng, giọng cô ấy trong veo, mang theo chút âm hưởng trầm bổng của sự thư thái sau khi đã gột rửa hết bụi đường.

Nhung bước lại gần phía lan can, đứng cách tôi chỉ một sải tay. Mùi hương sữa tắm dịu nhẹ pha lẫn mùi da thịt tự nhiên của cô ấy tỏa ra, xộc thẳng vào khứu giác tôi, kích thích bản năng chiếm hữu đang bị kìm nén đến tận cùng. Tôi nhìn sang, thấy chiếc váy lụa mỏng manh của Nhung khẽ rung rinh theo nhịp thở đều đặn, để lộ một phần bầu ngực căng đầy thấp thoáng sau cổ áo xẻ sâu. Ánh sáng vàng dịu của khách sạn phủ lên gương mặt cô ấy một nét quyến rũ chết người, sự dịu dàng của một người mẹ, một người chị hàng xóm hiền hậu, hoàn toàn trái ngược với những suy nghĩ tội lỗi đang gào thét trong đầu tôi.

“Đêm nay lạ chỗ, anh hơi khó ngủ,” tôi trả lời, cố giữ cho giọng mình không bị lạc đi vì sự phấn khích. Tôi di chuyển lại gần hơn, khoảng cách giữa chúng tôi bây giờ gần đến mức tôi có thể cảm nhận được nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể cô ấy.

Nhung khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ tin cậy. Cô ấy không hề nhận ra sự nguy hiểm đang đứng ngay bên cạnh mình. Ánh mắt cô ấy hướng về phía màn đêm, bàn tay trắng ngần đặt lên thành lan can, vô tình chạm nhẹ vào tay tôi. Cái chạm ấy giống như một luồng điện cao thế chạy dọc sống lưng, khiến tôi suýt chút nữa đánh rơi chiếc khăn tắm đang quấn trên người. Dưới ánh trăng mờ ảo, cơ thể của Nhung hiện lên thật sống động, đầy mời gọi, một vẻ đẹp đầy đặn và tràn trề sức sống mà tôi đã từng ao ước được chạm vào kể từ ngày đầu tiên cô ấy chuyển đến ở gần nhà.

Sự hiện diện của Nhung ngay sát bên cạnh, trong một không gian riêng tư và kín đáo như thế này, khiến tâm trí tôi bắt đầu lảo đảo. Tôi nhìn khuôn mặt thanh tú, nhìn đôi môi đỏ hồng đang khẽ cử động theo từng câu chuyện mà cô ấy kể về chuyến đi, rồi lại nhìn xuống cơ thể đầy đặn ẩn hiện sau lớp lụa. Một ý nghĩ điên rồ vụt qua: nếu đêm nay, tôi vượt qua ranh giới cuối cùng với mẹ, trong khi con gái cô ấy – Nhi – đang ở nhà và cũng đã thuộc về tôi… một sự chiếm hữu trọn vẹn cả hai mẹ con. Sự khao khát ấy khiến tôi run lên, bàn tay tôi nắm chặt lấy lan can, cố gắng che giấu sự cương cứng đang trỗi dậy mạnh mẽ bên dưới lớp khăn tắm, chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở của người đàn bà đang đứng ngay cạnh mình.

Nhung trở vào phòng, tiếng lạch cạch của cánh cửa tủ lạnh mini vang lên nhẹ nhàng trong đêm tĩnh lặng. Một lát sau, cô trở lại ban công, trên tay cầm hai lon bia mát lạnh, mặt nhôm đọng những giọt nước li ti trơn trượt. Cô đưa một lon cho tôi, những ngón tay thon dài vô tình lướt qua lòng bàn tay tôi khi trao đổi, mang theo cái lạnh của bia và sự ấm áp kỳ lạ từ chính cơ thể cô. Tiếng bật nắp “tách” vang lên giòn giã, phá tan sự im lặng giữa hai người, và chúng tôi cùng nâng lon bia lên, chạm khẽ vào nhau tạo nên một âm thanh kim loại trong trẻo giữa không gian vắng vẻ của khách sạn.

Nhung ngả người dựa lưng vào thành lan can, để mặc những cơn gió đêm phả vào mái tóc còn hơi ẩm. Ánh đèn neon từ thành phố xa xa chiếu vào, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt cô, từ đôi lông mày mảnh mai đến hàng mi cong vút đang khẽ chớp. Khi uống ngụm bia đầu tiên, lớp bọt trắng mỏng manh vương nhẹ trên khóe môi cô, tạo nên một vẻ quyến rũ tự nhiên, không chút gượng ép. Cô nghiêng đầu sang nhìn tôi, ánh mắt ẩn chứa sự thoải mái và tin tưởng của một người bạn đồng hành sau ngày dài mệt mỏi. “Đường đi hôm nay quả thật rất xa, nhưng được anh giúp đỡ, em thấy nhẹ nhõm hơn nhiều,” Nhung nói, giọng cô thấp xuống, hòa cùng tiếng rì rầm của thành phố về đêm.

Tôi đứng đó, tay cầm lon bia lạnh nhưng máu trong người lại như đang sôi lên. Ánh sáng từ chiếc váy ngủ lụa đỏ của Nhung phản chiếu lên làn da, mỗi khi cô cử động, lớp lụa lại khẽ xê dịch, lộ ra bờ vai trần mịn màng và thấp thoáng khe ngực gợi cảm. Những gì cô coi là sự vô tư giữa hai người hàng xóm thân thiết, đối với tôi lại là một thử thách lòng kiên nhẫn nghiệt ngã. Tôi quan sát cách cô nhấp từng ngụm bia, cách cô thư giãn thả lỏng cơ thể, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cô, một sự đối lập hoàn toàn với sự mát lạnh của lon bia trên tay. Mỗi lời nói, mỗi ánh nhìn của cô lúc này đều như những nốt trầm trong một bản nhạc tình ái đầy toan tính mà tôi đang vô thức vẽ ra trong đầu.

Sự gần gũi này là một vùng đất cấm, nơi mà sự tin tưởng của người mẹ đối với tôi như một lớp màng ngăn mỏng manh. Tôi cố giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, thưởng thức vị đắng của bia để dập tắt cơn khô khát trong cổ họng, nhưng tầm mắt tôi khó lòng cưỡng lại việc lướt qua những đường cong đầy đặn ẩn hiện sau lớp váy lụa. Tôi đứng gần đến mức có thể cảm nhận rõ hơi thở của Nhung, một mùi hương dịu nhẹ, ngọt ngào của người phụ nữ trưởng thành, khác hẳn với hương vị hoang dại mà tôi vừa trải qua với con gái cô. Trong tâm trí tôi, ranh giới giữa đạo đức và dục vọng đang rung lắc dữ dội, từng nhịp đập của trái tim như một hồi chuông cảnh báo về một sự sụp đổ không thể tránh khỏi nếu tôi không kiểm soát được bản năng đang trỗi dậy mạnh mẽ trong đêm nay.