Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Sự sung sướng của Nhi lúc này không còn là những cơn run rẩy đơn thuần, mà là một sự bùng nổ của toàn bộ hệ thần kinh. Dưới sự tấn công dồn dập và điêu luyện từ miệng và lưỡi của tôi, cơ thể thiếu nữ 14 tuổi ấy như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức cực hạn, sẵn sàng đứt gãy bất cứ lúc nào.
Mỗi khi tôi vùi mặt vào sâu, ép chặt môi mình lên vùng niêm mạc nhạy cảm và thúc lưỡi vào cái lỗ lồn chặt khít, Nhi lại gồng cứng người lên. Toàn bộ cơ thể con bé từ bàn chân đang co quắp trên ga giường đến bờ vai đang run bần bật đều phản ứng lại với từng cú mút. Đôi mắt con bé trợn ngược lên, lòng trắng hiện rõ trong trạng thái khoái lạc đến mất nhận thức, đôi môi hé mở không còn phát ra được tiếng rên bình thường mà chỉ còn là những tiếng “ư… á…” nghẹt thở, đứt quãng như thể con bé đang cố giành lấy từng chút oxy trong cơn lốc của sự đê mê.
Những cơn co thắt âm đạo lúc này trở nên vô cùng dữ dội. Tôi cảm nhận rõ những thớ thịt bên trong Nhi đang siết chặt, vặn xoắn quanh đầu lưỡi tôi, cố gắng níu giữ lấy sự kích thích. Đó là phản ứng bản năng, một sự van nài đầy dâm dục muốn tôi phải liếm mạnh hơn, sâu hơn, nhanh hơn nữa. Nhi như kẻ chìm dưới nước đang cố vươn tay níu lấy mặt đất, con bé quờ quạng, hai tay cào xé lớp ga giường, mồ hôi vã ra như tắm, khiến làn da trắng mịn bóng loáng một lớp hơi ẩm quyến rũ.
Cơn sung sướng ấy lan tỏa từ hạ bộ, chạy dọc theo cột sống lên đến tận óc, khiến con bé hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát cơ thể. Những nhịp thở của Nhi dồn dập, hổn hển, mỗi hơi thở ra là một đợt sóng hoan lạc trào dâng. Khi tôi không dừng lại, tiếp tục dùng lưỡi xoay tròn liên hồi vào điểm G, Nhi hét lên một tiếng dài, cái tiếng hét pha lẫn giữa đau đớn vì khoái cảm quá tải và sự thỏa mãn tột cùng. Lúc này, con bé không còn là một đứa trẻ, mà là một sinh thể đang dâng hiến trọn vẹn cho dục vọng.
Sự sung sướng ấy khiến Nhi đổ ập xuống, chân con bé buông thõng sang hai bên, cơ thể mềm nhũn, chỉ còn đôi chỗ trên bụng và đùi là vẫn còn giật nhẹ theo từng nhịp co thắt cuối cùng của vùng kín. Khuôn mặt Nhi đỏ bừng, hơi thở vẫn còn gấp gáp nhưng ánh nhìn đã dần trở lại, lờ đờ, mơ màng nhìn tôi với vẻ mặt đê mê, dâm đãng. Con bé đã hoàn toàn bị tôi chinh phục, tan chảy dưới những đợt sóng hoan lạc mà tôi tạo ra, để lại một khung cảnh của sự hoang dại và tội lỗi bao trùm khắp căn phòng.
Tôi kéo Nhi vào lòng, cuộn chặt con bé trong vòng tay mình. Mùi mồ hôi trộn lẫn với hương thơm ngọt ngào của dịch tiết còn vương trên da thịt con bé tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nồng nàn hơi thở của sự hoan lạc. Tôi dịu dàng vuốt ve dọc theo sống lưng Nhi, lướt những ngón tay qua làn da trắng mịn đang dần ổn định nhịp thở sau cơn bão tố. Cơn cực khoái vừa rồi như đã vắt kiệt sức lực của con bé, khiến Nhi nằm im lìm, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ nép vào ngực tôi, nghe tiếng tim tôi đập rộn ràng trong lồng ngực.
Trong không gian yên tĩnh của căn phòng, Nhi ngước nhìn tôi, đôi mắt con bé vẫn còn đọng lại vẻ mơ màng, long lanh như vừa bước ra từ một giấc mộng dục vọng. Con bé khẽ rúc đầu vào hõm cổ tôi, hơi thở ấm nóng phả lên làn da khiến tôi rùng mình. Giọng Nhi nhỏ nhẹ, thỏ thẻ nhưng ẩn chứa một sự chiếm hữu đáng kinh ngạc:
“Chú đi cùng mẹ con, con yên tâm lắm. Mẹ cũng sẽ vui, và… chú cũng sẽ không rời mắt khỏi mẹ.”
Nhi dừng lại một chút, bàn tay nhỏ nhắn của con bé vuốt ve những đường cơ bắp trên cánh tay tôi, rồi con bé lại ghé sát tai tôi, thì thầm với một âm sắc trầm thấp, đầy ám ảnh:
“Nhưng mà chú ơi, mấy ngày đấy… con nhớ chú lắm đấy. Nhớ đến mức con chẳng biết phải làm sao nếu không được chú chạm vào, không được bú lấy chú như thế này nữa.”
Lời nói của con bé như một liều thuốc kích thích rót vào tai tôi. Tôi siết chặt vòng tay, cảm nhận sự mềm mại của cơ thể thiếu nữ áp sát vào mình. Sự “yên tâm” mà Nhi nhắc đến về việc tôi đi cùng mẹ con bé không phải là sự lo lắng của một đứa con, mà là một sự sắp đặt, một trò chơi mà con bé đã hoàn toàn làm chủ. Nhi hiểu rõ vị thế của mình, hiểu rằng dù tôi có ở bên cạnh Nhung trong chuyến đi miền Tây, thì sự gắn kết giữa tôi và con bé đã vượt xa những mối quan hệ thông thường.
Tôi cúi xuống, hôn lên trán con bé, rồi di chuyển xuống đôi môi vẫn còn sưng tấy sau nụ hôn điên cuồng lúc nãy. Tôi cảm nhận được sự khao khát vẫn còn âm ỉ trong từng thớ thịt của Nhi. Con bé không chỉ “nhớ” tôi theo nghĩa thông thường, mà đó là sự đòi hỏi của một cơ thể đã bị đánh thức, đã bị tôi dạy cho cách tận hưởng đỉnh cao của khoái cảm. Nhi biết rõ rằng khi tôi đi, khoảng trống đó sẽ tạo ra một cơn đói khát khủng khiếp, và chính cơn đói khát đó sẽ khiến con bé càng trở nên điên cuồng hơn khi tôi trở về.
Tôi vuốt ve mái tóc con bé, thì thầm vào tai: “Chú cũng sẽ nhớ con. Những ngày đó, chú sẽ chỉ nghĩ về việc về nhà thật nhanh để lại được thấy con nằm đó, chờ chú như thế này.”
Nghe thấy lời tôi, Nhi nở một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ đắc ý. Con bé áp bàn tay vào ngực tôi, nơi trái tim đang đập liên hồi, như muốn kiểm chứng sự chân thành của lời nói đó. Trong khoảnh khắc này, giữa căn phòng khách vắng lặng, tôi nhận ra mình đã hoàn toàn bị trói chặt vào Nhi. Chuyến đi miền Tây sắp tới không còn là một chuyến công tác bình thường, mà đã biến thành một phần của kịch bản tội lỗi mà cả hai chúng tôi đang cùng nhau viết nên. Nhi không hề sợ hãi, cũng không hề cảm thấy hối lỗi; con bé đang tận hưởng trò chơi lén lút này với sự tự tin của một người phụ nữ trẻ đã tìm ra quyền năng của chính mình.
Ánh nắng ban mai của ngày đầu tuần tràn qua hiên nhà, không khí trở nên chộn rộn nhưng đầy tính toán. Sau khi vợ tôi đã rời đi và Nhi cũng vừa dắt xe đến trường với cái nhìn đầy ẩn ý dành cho tôi, căn nhà chỉ còn lại tôi và Nhung.
Nhung hôm nay mặc một chiếc áo thun cotton mỏng, ôm sát lấy thân hình đầy đặn, khỏe khoắn của người phụ nữ đã qua một lần sinh nở, kết hợp với chiếc quần legging tối màu gọn gàng. Nhìn dáng vẻ năng động của cô ấy, tôi không thể không liên tưởng đến Nhi – cô con gái với cơ thể đang nảy nở từng ngày mà tôi vừa “thưởng thức” trọn vẹn vào buổi trưa hôm qua. Cảm giác tội lỗi và dục vọng đan xen khiến tim tôi đập mạnh, một nhịp đập khác hẳn với sự bình tĩnh giả tạo mà tôi đang cố gắng duy trì.
Việc buộc hành lý lên chiếc xe máy đã hoàn tất. Tôi nổ máy, tiếng động cơ gầm nhẹ trong không gian vắng lặng. Nhung bước đến, cô ấy ngập ngừng một chút rồi ngồi lên yên sau. Ngay lập tức, vì khoảng cách chật hẹp, Nhung phải dịch chuyển cơ thể để giữ thăng bằng. Cô ấy chủ động vòng tay ôm lấy eo tôi, và chỉ trong một giây, sự tiếp xúc khiến tôi chấn động.
Bộ ngực căng tròn, đầy đặn của Nhung ép chặt vào lưng tôi. Lớp áo mỏng không đủ che đậy sự mềm mại và nóng hổi từ cơ thể cô ấy truyền sang. Mỗi khi xe máy khẽ chao đảo trên mặt đường gồ ghề, đôi gò bồng đảo ấy lại day mạnh vào sống lưng tôi, tạo ra một cảm giác kích thích cực độ. Sự va chạm này quá thực, quá mãnh liệt, hoàn toàn khác với sự non nớt, mảnh mai của Nhi.
“Anh đi cẩn thận nhé, đường hôm nay có vẻ hơi đông đấy,” tiếng Nhung thầm thì sát bên tai tôi, hơi thở ấm nóng của cô ấy phả vào gáy tôi, khiến tôi suýt chút nữa mất kiểm soát tay lái.
Tôi siết chặt tay cầm, cố gắng giữ cho hơi thở ổn định, đáp lời bằng giọng trầm: “Yên tâm, anh biết mà.”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như đang ngồi trên một quả bom nổ chậm. Nhung – người em hàng xóm thân thiết, người mẹ đầy tin tưởng – đang vô tư áp sát vào tôi, không hề hay biết rằng phía sau lưng tôi, trong chính căn nhà mà chúng tôi vừa rời đi, “báu vật” của cô ấy đã bị tôi khai phá và biến thành một nô lệ tình dục đầy cuồng nhiệt. Sự đối lập này khiến tôi choáng váng. Tôi liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy gương mặt rạng rỡ của Nhung khi cô ấy nhìn phố xá, còn tôi thì chỉ biết tập trung vào con đường trước mắt, cố gắng đè nén cơn dục vọng đang bùng nổ bởi cái chạm nóng bỏng từ cơ thể Nhung sau lưng.