Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 81
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 81
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 02/09/2026
**Chương 81: Bữa trưa của vợ chồng**
Nước trong bồn đã nguội hẳn. Hơi nước tan dần, để lộ không gian phòng tắm thật ra nhỏ hẹp đến mức ngột ngạt. Hà đứng dậy trước, nước chảy ròng ròng từ da thịt xuống sàn gạch. Cô với lấy chiếc khăn tắm lớn, quấn quanh người, rồi quay lại nhìn ông Quân vẫn còn ngồi trong bồn, hai tay vịn lên thành, mắt nhắm nghiền như đang suy nghĩ điều gì đó rất xa.
“Bố… dậy đi. Nước lạnh rồi.”
Ông mở mắt, nhìn cô một lúc lâu, rồi chậm rãi đứng dậy. Nước chảy xuống từng đường cơ bắp săn chắc dù đã ngoài năm mươi. Hà để ý thấy dương vật ông vẫn còn hơi cứng, treo nặng trĩu giữa hai đùi, chưa hoàn toàn mềm hẳn sau những lần xuất tinh liên tiếp. Cô quay mặt đi, nhưng vẫn đưa khăn cho ông.
Ông Quân không nhận khăn ngay. Ông bước ra khỏi bồn, đứng trước mặt cô, để nước nhỏ giọng. Rồi ông quỳ xuống một chân, lấy khăn từ tay cô, bắt đầu lau từng phần cơ thể mình. Nhưng ông không tự lau lâu. Ông đứng dậy, tiến gần Hà, giọng khàn:
“Để bố lau cho vợ.”
Hà định từ chối, nhưng ông đã bắt đầu. Khăn bông mềm chạm vào vai cô, chậm rãi di chuyển xuống. Ông lau từng chỗ một, kỹ lưỡng đến mức gần như thiêng liêng. Từ vai xuống cánh tay, rồi vòng ra sau lưng. Khi đến ngực, ông dừng lại, dùng khăn bao lấy hai bầu ngực, miết nhẹ, lau từng bên, rồi lau qua núm vú vẫn còn cứng vì kích thích và nước nóng.
“Ưm…” Hà khẽ rên khi khăn chà qua núm vú.
“Nhạy cảm lắm à?” ông hỏi nhỏ, không ngừng tay.
Hà không trả lời. Ông tiếp tục lau xuống bụng, rồi quỳ xuống lau hai bên đùi. Khi đến giữa hai chân, ông dùng khăn thấm nhẹ, không chà mạnh, nhưng đủ để Hà phải vịn tay vào tường.
“Ư… bố… chỗ đó… con tự lau…”
“Bố lau cho.” Ông kiên quyết, giọng trầm. “Tinh bố còn trong đó. Bố lau sạch cho vợ.”
Hà cắn môi, để ông làm. Khăn thấm qua khe thịt, hơi ấm của vải bông và hơi nóng còn sót lại từ nước tắm khiến cô run nhẹ. Ông lau chậm, kỹ, như đang chăm sóc một vật quý. Khi xong, ông hôn nhẹ lên mu đùi cô, rồi đứng dậy.
“Đến lượt vợ lau cho bố.”
Hà nhận lấy khăn, tay run run. Cô lau lưng ông trước, cảm nhận từng đường cơ dưới da. Khi đến ngực, cô dừng lại ở hai đầu vú đã cứng. Ông Quân cười khẽ:
“Vợ cũng thích chỗ đó của bố à?”
Hà đỏ mặt, lau nhanh xuống bụng, rồi đến chỗ dương vật. Cô ngập ngừng, rồi dùng khăn bao lấy, lau nhẹ từ gốc lên đầu. Nó vẫn còn hơi cứng, nặng trong tay cô qua lớp khăn.
“Nó… nó chưa xìu hẳn.” Hà nói nhỏ, như đang tự hỏi.
“Bố vẫn còn muốn.” Ông nắm tay cô qua lớp khăn, siết nhẹ. “Nhưng bố để dành. Đói rồi. Ăn trước đã.”
—
**Trong bếp**
Ông Quân chỉ quấn một chiếc khăn nhỏ quanh hông, còn Hà quấn khăn lớn che từ ngực xuống đùi. Họ bước ra khỏi phòng tắm, không khí mát lạnh của nhà điều hòa chạm vào da khiến cả hai rùng mình.
Bếp rộng, sáng, đầy đủ tiện nghi. Ông Quân mở tủ lạnh, lấy ra bí đỏ, tôm, thịt ba chỉ. Anh bảo Hà ngồi xuống ghế cao ở quầy bar bếp, rồi bắt đầu chuẩn bị.
“Để con phụ bố…” Hà định đứng dậy.
“Không.” Ông Quân cắt ngang, giọng dứt khoát nhưng dịu. “Vợ ngồi đó. Nhìn bố nấu. Hôm nay vợ chỉ việc… nhìn và chờ.”
Hà ngồi lại, tựa lưng vào ghế. Từ vị trí này, cô có thể nhìn rõ ông từ phía sau. Chiếc khăn nhỏ quấn hông ông chỉ che được một nửa mông, để lộ hai gò má săn chắc và đường sống lưng thẳng. Khi ông cúi xuống lấy chảo, cơ lưng căng ra, tạo thành những đường rãnh nhỏ. Khi đứng thẳng đảo chảo, cơ bắp hai tay nổi lên, săn chắc dù đã ngoài năm mươi.
Hà nhận ra mình đang thở hơi nhanh. Cô vừa tắm xong, vừa được lau khô, nhưng giữa hai chân lại bắt đầu ẩm ướt trở lại. Không phải vì nước tắm còn sót. Cô tự biết cơ thể mình. Cô đang ướt vì nhìn ông.
Ông Quân thái bí đỏ, từng lát đều, rơi xuống thớt nghe “tách… tách…” nhịp nhàng. Rồi ông bắc nồi nước lên bếp, cho tôm vào luộc sơ. Mùi thơm của tôm tươi bắt đầu lan tỏa.
“Bố nấu món gì?” Hà hỏi, giọng còn hơi khàn vì rên nhiều.
“Canh bí đỏ nấu tôm, thịt ba chỉ kho tiêu, cải xào tỏi.” Ông không quay lại, tay vẫn đảo chảo. “Bác sĩ bảo những món này tốt cho tinh trùng. Bố nấu để cải thiện chất lượng… cho lần sau.”
Hà khẽ nuốt khan. Lần sau. Hai từ đó nghe xa lạ và gần gũi đến lạ. Cô vừa mới lập quy tắc vậy mà nghe ông nói “lần sau” khiến cô run lên.
Trong lúc ông đang tập trung với chảo thịt kho sôi ùng ục, Hà đột nhiên đứng dậy. Cô không biết tại sao mình làm vậy. Có lẽ vì cơ thể tự động di chuyển trước khi lý trí kịp ngăn lại. Cô bước đến sau lưng ông, vòng tay qua eo, má dựa vào lưng trần.
“Nay bố nấu món gì mà thơm thế…” cô thì thào, giọng còn mang dư vị lười biếng sau ân ái.
Ông Quân cười, vẫn đảo chảo:
“Canh bí đỏ nấu tôm, thịt ba chỉ kho tiêu, và một đĩa cải bó xôi xào tỏi. Bác sĩ bảo những món này tốt cho tinh trùng. Bố nấu để cải thiện chất lượng.”
Hà khẽ cười sau lưng ông. Trong lúc ông đang tập trung với chảo, tay cô trượt xuống thấp hơn, luồn vào trong khe khăn từ phía trước. Ngón tay cô chạm vào dương vật còn mềm, nắm lấy, vuốt nhẹ từ gốc lên đầu.
“Bố nấu để cải thiện… mà bố định dùng với ai?” cô hỏi, vừa nói vừa miết ngón cái lên đầu dương vật đang dần căng lên.
Ông Quân không đẩy tay cô ra. Ông chỉ khẽ hít vào, vẫn đảo thức ăn:
“Với vợ chứ còn với ai.”
Hà tiếp tục nghịch. Cô kéo nhẹ mép khăn xuống, để dương vật bật ra ngoài. Nó dần cứng dưới tay cô, nặng và nóng. Cô vuốt dọc thân, dùng ngón tay xoa vòng quanh đầu, thỉnh thoảng siết nhẹ gốc. Ông Quân vẫn nấu, chỉ thở nặng hơn một chút, để con dâu tự do làm.
“Nó… cứng nhanh thật.” Hà thì thầm, như đang tự hỏi.
“Bố vẫn còn trẻ.” Ông cười khẽ, hông khẽ đẩy về phía tay cô. “Vợ kích thích thế này, làm sao mà mềm được.”
Hà không chịu dừng ở đó. Cô ngồi xổm xuống ngay cạnh bếp, mặt đối diện với dương vật đang cương dần. Cô đưa lưỡi liếm nhẹ từ dưới lên, rồi ngậm lấy đầu, mút chậm. Một tay vẫn vuốt phần thân còn lại, tay kia giữ eo ông để giữ thăng bằng.
“Hình như con nghiện bú cu rồi bố…” cô ngẩng lên nói, môi còn bóng nước bọt. “Con chưa từng thích như vậy với Hoàng. Nhưng khi nhìn thấy của bố… con rất thèm. Thèm đến mức quên mình đang ở đâu.”
Nói xong cô cúi xuống bú tiếp. Lưỡi xoay quanh đầu, rồi ngậm sâu hơn, má hóp lại. Tiếng mút ướt át nhẹ lẫn với tiếng dầu ăn xèo trên chảo. Ông Quân nhìn xuống, thấy con dâu đang quỳ bú mình ngay trong bếp, chỉ quấn khăn tắm, tóc còn hơi ẩm rủ xuống vai trần.
Ông định mở miệng bảo cô bú cho đến khi xuất tinh, nhưng Hà lại rút ra, liếm sạch sợi nước bọt còn dính, rồi nói:
“Để dành tí nữa bố nhé. Bây giờ xuất hết thì lát nữa lấy gì mà đụ con. Con còn muốn cảm giác sáng nay… lần nữa.
Ông Quân cười khẽ, giọng khàn, tay xoa đầu cô:
“Vợ tính toán kỹ quá. Được. Bố để dành. Bố sẽ đổ đầy vào vợ sau bữa trưa.”
Hà đứng dậy, kéo lại khăn cho ông, rồi vòng tay ôm eo ông từ phía sau lần nữa, má dựa vào lưng trần. Mùi thức ăn thơm phức. Dương vật ông vẫn còn cứng, ép nhẹ vào mông cô qua lớp khăn tắm.
“Cả hai đều đói rồi.” Ông nói. “Ăn trước. Rồi bố sẽ cho vợ ăn no bằng thứ khác.”
—
**Bữa cơm trưa**
Hai người ngồi đối diện nhau trên bàn ăn nhỏ trong bếp. Mâm cơm đơn giản nhưng đầy đặn: canh bí đỏ tôm đỏ au, thịt ba chỉ kho tiêu bóng dầu, cải bó xôi xào tỏi còn xanh mướt. Ông Quân vẫn chỉ quấn khăn quanh hông, ngực trần để lộ rõ những vết sẹo nhỏ và đường cơ bắp săn chắc. Hà đã thay đồ – cô mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng màu kem, kiểu khoét nách sâu, để lộ gần như toàn bộ hai bên sườn và một phần ngực. Không mặc áo ngực. Hai bầu ngực mềm mại chuyển động nhẹ mỗi khi cô nghiêng người gắp thức ăn. Lụa mỏng dính sát da, để lộ rõ đường cong và màu da bên dưới, đặc biệt là hai đầu vú đã cứng lại vì kích thích và không khí mát.
Ông Quân gắp một miếng thịt bỏ vào bát Hà.
“Vợ ăn nhiều một chút. Bố nấu để cải thiện tinh trùng đấy. Ăn vào để lát nữa… nhận được nhiều hơn.”
Hà nhận lấy, cười khẽ, cũng gắp tôm bỏ sang bát ông.
“Chồng cũng ăn đi. Ăn nhiều thì tinh mới nhiều… để lát nữa còn đủ bắn vào tử cung vợ. Con muốn cảm giác tràn đầy như sáng nay.”
Câu nói khiến không khí trên bàn ăn thay đổi ngay. Ông Quân nhìn cô, mắt tối hơn. Hà cố tình ngồi hơi đưa hông về phía trước, khiến vạt đồ ngủ lụa xẻ ra, lộ rõ một phần đùi trắng và đường cong của mông. Bên dưới cô vẫn không mặc quần lót. Tinh dịch ông bắn vào lúc sáng vẫn còn đang từ từ chảy ra, khiến cô phải khẽ khép chân, cảm giác ẩm ướt giữa hai đùi.
Trong lúc ăn, ông Quân đột nhiên duỗi chân, bàn chân trần của ông chạm vào cẳng chân Hà dưới bàn, rồi từ từ trượt lên cao hơn, chạm vào phía trong đùi. Hà giật nhẹ nhưng không tránh. Cô tiếp tục nhai miếng thịt, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường.
“Bố…” cô gọi nhỏ, vừa gắp canh vừa nói. “Đừng nghịch. Đang ăn cơm.”
Ông Quân không dừng. Ngón chân ông đẩy nhẹ vạt lụa sang một bên, chạm trực tiếp vào chỗ đã ướt của cô. Hà suýt sặc, phải uống nước mới trôi.
“Vợ vẫn còn ướt.” Ông nói nhỏ, mắt vẫn nhìn cô như không có gì xảy ra. “Tinh bố chảy ra hết chưa? Hay vợ lại ướt mới?”
Hà đỏ mặt, nuốt miếng cơm, cố giữ giọng bình thường như đang nói chuyện món ăn:
“Chưa hết… Nó cứ rỉ ra suốt. Ngồi ăn mà vợ cảm giác như đang bị chảy xuống ghế. Và… và bố chạm vào đó… con lại ướt thêm.”
Ông Quân gắp thêm một miếng thịt bỏ vào miệng cô, giọng trầm:
“Nuốt đi. Nuốt hết. Lát nữa bố tiếp tục đổ thêm vào. Bố sẽ đổ đến khi nào vợ no mới thôi.”
Hà nhai chậm, mắt nhìn ông. Dưới bàn, cô đột nhiên đưa chân ra, dùng mu bàn chân miết nhẹ lên dương vật đang cứng dần trong khăn của ông. Ông khẽ hít vào, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
“Vợ nghịch lại bố à?”
“Chồng để vợ nghịch một chút cũng không được sao?” Hà vừa nói vừa miết mạnh hơn bằng chân. “Cặc chồng đang cứng rồi kìa… ăn cơm mà cứng thế này, sao chịu nổi đến chiều?”
Ông Quân cười thấp, gắp rau bỏ vào bát cô:
“Chịu được. Bố đang tập giữ lại. Để lát nữa đụ vợ lâu hơn. Để vợ rên đến khi nào chân mềm mới thôi.”
Hà khẽ rùng mình khi ngón chân ông lại chạm đúng hột le dưới bàn. Cô phải chống tay lên mép bàn mới không rên thành tiếng. Hai người vẫn tiếp tục gắp thức ăn cho nhau, miệng nói những câu tưởng như bình thường nhưng dưới bàn thì chân tay không chịu ngồi yên.
Bữa cơm trưa cứ thế diễn ra trong sự kìm nén và kích thích ngầm. Mỗi lần Hà nghiêng người, cặp ngực không áo ngực lại đung đưa rõ dưới lớp lụa mỏng. Mỗi lần ông Quân nhìn cô, ánh mắt đều như đang nhắc rằng tinh của ông vẫn còn đang nằm trong người cô.
—
**Trên lòng bố**
Giữa bữa cơm, khi cả hai đều đã no nửa chừng, Hà đột nhiên đứng dậy, đi vòng qua bàn và ngồi thẳng xuống lòng ông Quân. Mông mềm của cô đè lên đúng chỗ dương vật đang cứng trong khăn. Cô cảm nhận rõ ràng hình dạng to và nóng của nó bị ép xuống dưới sức nặng của mình, nằm ngay giữa hai khe mông qua lớp lụa mỏng. Cô khẽ cọ nhẹ một cái, rồi vòng tay quanh cổ ông, giọng ngọt:
“Bố muốn ăn gì nào? Để vợ đút cho.”
Ông Quân đưa tay giữ eo cô, ngón tay miết nhẹ trên lớp lụa mỏng, rồi luồn vào trong vạt áo, nắm lấy bầu ngực không áo ngực.
“Thịt kho. Bố muốn vợ đút.”
Hà gắp một miếng thịt ba chỉ mềm, đưa lên miệng ông. Ông há miệng nhận lấy, cố tình để môi chạm vào ngón tay cô, liếm nhẹ đầu ngón tay khi nhận miếng thịt. Hà đút thêm vài miếng canh, vài miếng rau. Không khí dần trở nên nồng hơn vì mông cô vẫn ngồi nguyên trên dương vật cứng, thỉnh thoảng cọ nhẹ.
Ông Quân đột nhiên nói, giọng khàn:
“Vợ đút bằng miệng đi.”
Hà giật mình, đỏ mặt:
“Bố… gì chứ… đang ăn cơm mà… ngại lắm. Vừa nãy trong bồn tắm còn chưa đủ sao?”
“Bố muốn lần này khác.” Ông siết eo cô, giọng trầm mà dụ dỗ. “Tập đi. Sau này bố già, răng rụng, ăn không được… vợ phải bón cho bố chứ. Tập từ giờ cho quen. Và… bố muốn nếm vị vợ trong miếng ăn.”
Hà đánh nhẹ một cái vào ngực trần ông, vừa thẹn vừa giận yêu:
“Gì mà mới làm chồng người ta được có một ngày đã lo đến ngày rụng răng rồi. Vậy lúc đó ai chăm sóc, ai thỏa mãn con đây? Không được yếu. Phải luôn khỏe… nghe chưa? Phải luôn cứng như bây giờ.”
Ông Quân cười, mắt nhìn thẳng vào cô:
“Vậy vợ tập bón cho bố đi. Để bố khỏe. Để bố còn sức đụ vợ nhiều năm nữa.”
Hà ngập ngừng một lúc. Rồi cô gắp một miếng thịt nhỏ, bỏ vào miệng mình trước, nhai nhẹ cho mềm. Cô cúi xuống, môi sát vào môi ông. Ông há miệng ra. Hà dùng lưỡi đẩy miếng thịt sang miệng ông rất chậm. Lưỡi hai người chạm nhau. Thịt được chuyển từ miệng cô sang miệng ông, kèm theo một vệt nước miếng mỏng.
Ông không nuốt ngay. Ông giữ miếng thịt trong miệng, rồi chủ động đưa lưỡi ra liếm sạch phần nước miếng còn vương trên môi dưới của Hà. Cô rùng mình, mông siết chặt hơn trên dương vật ông.
Lần thứ hai, Hà ngậm một con tôm nhỏ. Lần này ông chủ động hơn. Khi môi họ chạm nhau, ông không chỉ nhận tôm mà còn hút nhẹ lưỡi cô vào miệng mình, liếm dọc theo lưỡi Hà trước khi nhận lấy thức ăn. Hai lưỡi quấn lấy nhau một lúc lâu trong miệng, tạo thành tiếng ướt át nhỏ. Tôm bị đẩy qua đẩy lại giữa hai lưỡi vài lần mới được ông nuốt.
Hà thở không đều. Cô lại ngậm một miếng thịt kho đậm đà, cúi xuống. Lần này cả hai đều chủ động. Lưỡi ông đón lấy lưỡi cô ngay từ khi môi vừa chạm. Thịt bị đẩy qua đẩu lại giữa hai lưỡi, nhai nhẹ trong miệng nhau, trộn lẫn vị mặn của thịt kho và vị ngọt của nước miếng. Khi tách ra, một sợi nước miếng mỏng vẫn còn dính từ đầu lưỡi Hà sang đầu lưỡi ông, lung lay trong không khí rồi đứt đi.
“Vợ…” ông nói khàn, tay đã luồn vào trong vạt áo ngủ lụa, nắm lấy bầu ngực không áo ngực, miết mạnh. “Bón thêm đi. Bón no cho bố.”
Hà đỏ mặt đến tận cổ, nhưng vẫn tiếp tục. Cô ngậm canh bí đỏ, cúi xuống chuyển sang miệng ông. Lần này không còn thức ăn đặc, chỉ còn vị ngọt của bí và vị mặn của tôm. Hai lưỡi lại tìm nhau, liếm nhau, hút nhau ngay trên lòng ông, trong khi mông cô vẫn ngồi nguyên trên dương vật cứng, thỉnh thoảng cọ nhẹ theo nhịp hôn.
Bữa cơm trở thành một chuỗi những nụ hôn có thức ăn. Mỗi lần Hà đút bằng miệng, cả hai đều lợi dụng để liếm lưỡi, hút lưỡi, trao đổi nước miếng lẫn vị món ăn. Dương vật ông ngày càng cứng, ép chặt vào khe mông cô qua lớp lụa mỏng, khiến cô phải rên nhẹ vào miệng ông mỗi khi hôn.
Khi bát cơm gần hết, ông Quân đột nhiên đứng bật dậy, bế Hà lên theo tư thế cô ngồi trong lòng, hai chân cô quặp quanh hông ông. Dương vật ông cọ vào đùi cô qua lớp lụa.
“Bố… làm gì vậy?” Hà hỏi, giọng run run.
“Đưa vợ vào phòng.” Ông nói, bước đi, mỗi bước đều khiến dương vật cọ mạnh vào cô. “Bố đói rồi. Bố muốn ăn món chính.”
“Bố… món chính là gì…”
“Món chính là lồn vợ.” Ông cắn nhẹ vào tai cô, bước nhanh hơn về phía phòng ngủ. “Bữa trưa chưa xong đâu. Mới chỉ là món khai vị.”
Hà ôm chặt cổ ông, chân quặp lấy hông, biết rằng bữa trưa này sẽ còn dài, và cô sẽ lại được no bụng bằng thứ “thức ăn” mà chỉ ông Quân mới có thể cho cô.