Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 81
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 81
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 02/09/2026
**Chương 80: Thỏa thuận trong hơi nước**
Nước nóng ngập đến xương quai xanh. Hơi nước trắng xóa bốc lên, khiến cả căn phòng như chìm trong sương mù, biến thực tại thành một không gian mơ hồ, nơi ranh giới giữa đúng và sai bị làm mờ đi bởi hơi ẩm.
Hà ngồi giữa hai chân ông Quân, lưng trần tựa hoàn toàn vào ngực ông. Da thịt ướt át dính lấy nhau, tạo thành một khối duy nhất dưới làn nước ấm đang dần nguội. Đầu cô hơi nghiêng, tựa vào vai ông, có thể nghe rõ nhịp tim ông đập chậm rãi phía sau.
Ông Quân ôm cô từ phía sau. Hai cánh tay chắc chắn vòng qua eo, rồi trượt lên cao. Hai bàn tay thô ráp nâng lấy đôi bầu ngực ướt, ngón tay cái và ngón trỏ lần lượt kẹp nhẹ hai núm vú đã cứng vì nước nóng và dư âm kích thích. Ông không bóp mạnh, chỉ miết chậm, kéo nhẹ rồi thả ra, như đang thưởng thức quyền sở hữu mới được khẳng định.
Hà khẽ rùng mình, nhưng không tránh. Cô để ông làm vậy, mắt nhìn xuống mặt nước nơi hai thân thể trần trụi đang chồng lên nhau. Nước trong bồn hơi đục một chút vì bọt xà phòng và dư âm của những gì vừa xảy ra trên giường cưới.
Im lặng một lúc lâu. Chỉ có tiếng nước nhẹ và hơi thở của cả hai.
Ông Quân là người mở lời. Giọng ông trầm, thấp, mang theo dư âm dục vọng chưa tắt hẳn, nhưng cũng có thêm một thứ gì đó mềm mỏng hơn:
“Vợ còn giận bố vì cuộc gọi lúc nãy không?”
Hà nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nhỏ như thì thầm vào hơi nước:
“Không còn nhiều nữa. Chỉ là… xấu hổ. Mẹ con tưởng đang chúc phúc cho Hoàng. Mà người đang… người đang với con lúc đó lại là bố.”
Cô ngừng lại, tìm từ ngữ phù hợp. “Người đang đụ” nghe quá thô, nhưng “người đang với” lại quá mơ hồ.
Ông Quân khẽ miết mạnh hơn một chút vào hai núm vú, khiến Hà phải cắn môi để kìm tiếng rên.
“Bố biết. Nhưng bố không hối hận. Bố không thể hối hận được.”
Hà im lặng. Nước nóng quanh họ đang dần nguội, nhưng cơ thể cô vẫn còn nóng rực từ bên trong – nơi tinh dịch của ông vẫn còn đọng lại, chảy chậm ra theo từng nhịp thở. Cô cảm nhận rõ sự ấm ách đó giữa hai đùi, và ý nghĩ đó khiến cô run rẩy.
Ông Quân không vội nói tiếp. Ông vẫn giữ đôi bầu ngực cô trong lòng bàn tay, ngón tay thỉnh thoảng vẽ vòng tròn quanh núm vú, nhưng ánh mắt thì nhìn xa xăm vào hư không đầy hơi nước.
“Hà… bố nói thật.” Giọng ông chậm lại, trầm hơn. “Bố không muốn chỉ có hôm nay. Bố không muốn ngày mai mọi thứ trở lại như cũ. Bố muốn nhiều hơn.”
Hà cứng người trong vòng tay ông. Tim đập nhanh hơn, tiếng đập như vọng vào tai. Cô biết câu này sẽ đến. Từ khi ông Quân bước vào phòng cưới, cô đã biết một ngày không đủ với ông. Nhưng nghe thành lời vẫn khiến cô choáng váng.
“Bố…” Cô nuốt khan, cổ họng khô dù đang ngồi trong nước. “Bố đừng nói vậy. Hôm nay con đã đồng ý. Chỉ một ngày thôi. Chúng ta đã thỏa thuận vậy mà.”
“Thỏa thuận ban đầu là vậy.” Ông Quân thừa nhận, hai tay vẫn giữ nguyên vị trí trên ngực cô. “Nhưng bố không ngờ… bố không ngờ nó lại như thế này. Bố không ngờ vợ lại…”
Ông ngừng lại, tìm từ ngữ. “Bố không ngờ cảm giác lại mãnh liệt đến vậy. Không chỉ là thể xác. Bố cảm thấy… sống lại. Bố cảm thấy mình không còn là ông già nữa. Bố cảm thấy mình còn có thể làm được điều gì đó cho người khác, khiến người khác cần đến mình.”
Giọng ông khàn đi, thấp hơn. “Bố cô đơn lắm, Hà. Từ khi mẹ Hoàng mất, bố chỉ sống qua ngày. Nhưng hôm nay… hôm nay bố cảm thấy mình đang sống thật.”
Hà cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô muốn quay lại nhìn ông, nhưng không dám. Cô sợ nhìn vào mắt ông sẽ thấy sự cô đơn đó, và cô sẽ mềm lòng.
“Con hiểu bố cô đơn…” Cô thở dài, hơi thở làm rung nước. “Nhưng con không thể làm thuốc giải cô đơn cho bố được. Con là vợ của Hoàng. Con đã thề nguyện với Hoàng trước bàn thờ tổ tiên. Hôm nay con phạm tội một lần đã là quá đủ.”
“Bố không bảo vợ làm thuốc giải.” Ông Quân siết nhẹ tay quanh eo cô, kéo cô sát hơn vào ngực mình. “Bố chỉ… bố chỉ muốn được giữ lại cái cảm giác này. Không phải lúc nào cũng được. Không phải đòi hỏi vợ bỏ Hoàng. Chỉ thỉnh thoảng. Khi cả hai đều muốn.”
Hà lắc đầu, nhưng không kiên quyết lắm:
“Bố biết điều đó không thể. Một lần đã là quá nhiều rủi ro. Nếu Hoàng biết… nếu ai đó nghi ngờ…”
“Có rủi ro thật.” Ông Quân thừa nhận. “Nhưng bố sẽ bảo vệ vợ. Bố sẽ không để ai biết. Bố sẽ cẩn thận hơn hôm nay gấp trăm lần.”
Hà im lặng. Cô nhìn xuống nước, nơi bàn tay ông đang đặt trên bụng cô. Bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của một người đàn ông đã qua nhiều năm tháng lao động. Nhưng cách ông chạm vào cô lại dịu dàng đến lạ.
“Con sợ…” Cô thì thầm, giọng run run. “Con sợ mình sẽ quen. Con sợ mình sẽ muốn nhiều hơn. Con sợ… con sợ mình sẽ không thể quay lại làm vợ của Hoàng được nữa nếu cứ tiếp tục.”
“Thì đừng quay lại.” Ông Quân nói nhỏ, nhưng đủ để cô nghe. “Nếu vợ không hạnh phúc với Hoàng…”
“Con hạnh phúc.” Hà cắt ngang, giọng khẩn thiết. “Hoàng tốt với con. Anh ấy yêu con. Con không thể phản bội anh ấy thêm nữa. Hôm nay đã là quá giới hạn rồi. Hôm nay con trọn vẹn làm vợ của bố 1 ngày là giữ lời hứa với bố và cũng trọn vẹn với cảm xúc của con.”
Cô quay người lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt ông trong làn hơi nước mờ ảo. Mắt ông đỏ ngầu, không chỉ vì kích thích mà còn vì thứ gì đó sâu hơn – khát khao, cô đơn, và một tia hy vọng ích kỷ.
“Bố… để con suy nghĩ.” Cô nói, nhưng rồi lắc đầu ngay. “Không. Con không thể hứa điều gì. Nếu con nói ‘để con suy nghĩ’, nghĩa là con đang cân nhắc. Mà nếu con cân nhắc, nghĩa là con đã muốn đồng ý. Con không thể để mình rơi vào đó.”
Ông Quân im lặng. Ông buông tay khỏi ngực cô, nhưng vẫn giữ eo cô để cô không trượt đi. Ông gật đầu chậm:
“Bố hiểu. Bố không ép.”
Hai người lại chìm vào im lặng. Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen còn chưa tắt hẳn tạo thành âm thanh đều đặn trong phòng tắm kín.
Một lúc sau, Hà lên tiếng, giọng nhỏ hơn cả tiếng nước nhỏ giọt:
“Nhưng… nếu… nếu con có đồng ý… chỉ là nếu… thì chúng ta cần quy tắc. Quy tắc nghiêm ngặt.”
Ông Quân ngước nhìn cô, ánh mắt sáng lên nhưng ông kìm lại không biểu lộ quá nhiều hy vọng.
“Quy tắc gì?”
Hà nuốt khan, tổ chức lại suy nghĩ:
“Thứ nhất… không bao giờ vào ban ngày. Chỉ buổi tối, khi Hoàng đi làm về muộn, hoặc đi công tác. Thứ hai… không ở phòng con. Quá nguy hiểm. Phải là nơi khác. Thứ ba…”
Cô ngừng lại, mặt đỏ ửng dù trong hơi nước.
“Thứ ba… bố phải mang theo… đồ bảo vệ. Con không thể có bầu với bố. Điều đó sẽ là thảm họa. Hôm nay là lần con phá vỡ quy tắc này ngày mai hay những ngày về sau con không muốn chuyện này xảy ra”
Ông Quân gật đầu nghiêm túc:
“Bố nhớ. Bố sẽ không để vợ gặp rủi ro.”
Hà tiếp tục, giọng run run:
“Và… và chúng ta cần tín hiệu. Con không thể cứ gọi điện nói ‘hôm nay con muốn…’ được. Con cũng không thể đến phòng bố bất cứ lúc nào.”
Hà đưa tay trái lên, chạm vào chiếc nhẫn bạc đang đeo trên ngón tay. Cô nói tiếp, giọng vừa do dự vừa quyết:
“Nếu ngày nào đó con đeo cặp nhẫn này… nghĩa là con đồng ý làm vợ bố lần nữa. Dù chỉ một ngày, hay chỉ một buổi. Bố thấy con đeo thì hiểu.”
Ông Quân lắng nghe, không xen vào.
“Còn nếu ngày đó Hoàng đang ở nhà, bố khó chịu mà không tiện nói ra… thì bố cũng đeo nhẫn lên. Em thấy vậy thì biết con sẽ sắp xếp, tìm cách qua giúp bố giải tỏa. Nhưng…”
Cô nhấn mạnh từng chữ:
“Bố đừng bao giờ ép buộc con. Không được đòi hỏi. Không được nhắc trước. Chỉ khi con tự đeo nhẫn thì mới được tính. Bố nhớ chưa?”
Ông Quân lắng nghe, không gật đầu ngay. Ông nhìn xuống nước, suy nghĩ.
“Nhưng nếu vợ đeo nhẫn, mà hôm đó Hoàng ở nhà thì sao?”
“Thì không được.” Hà nói kiên quyết. “Dù con có đeo nhẫn, nhưng nếu Hoàng ở nhà, bố không được làm gì cả. Chúng ta phải chờ ngày khác hoặc con sẽ tự sắp xếp đừng làm liều. Con không thể để Hoàng nghi ngờ. Anh ấy không có lỗi gì trong chuyện này.”
Ông Quân im lặng một lúc lâu. Rồi ông gật đầu:
“Bố đồng ý. Tất cả các điều kiện.”
Hà thở phào, nhưng vẫn căng thẳng:
“Và… và một điều cuối cùng. Chúng ta không được yêu nhau. Đây chỉ là… chỉ là thể xác. Chỉ là giải tỏa. Không được có tình cảm. Nếu một ngày nào đó bố hoặc con cảm thấy yêu nhau, chúng ta dừng lại ngay lập tức. Dừng hẳn, không bao giờ gặp lại.”
Ông Quân nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Ông muốn nói rằng đã quá muộn cho điều kiện đó – rằng ông đã có tình cảm từ lâu, từ những ngày đầu cô về làm dâu, từ khi thấy cô rửa bát trong bếp, từ khi thấy cô chăm sóc Hoàng. Nhưng ông không nói. Ông chỉ gật đầu:
“Bố nhớ.”
Hà tựa đầu vào vai ông lần nữa, cảm thấy kiệt sức vì cuộc đàm phán vừa rồi. Cô vừa thỏa thuận với quỷ dữ, nhưng cũng vừa đặt ra những quy tắc để bảo vệ chính mình.
“Con không hứa là sẽ đeo nhẫn.” Cô nhắc lại, như để tự thuyết phục bản thân. “Có thể con sẽ không bao giờ đeo. Có thể hôm nay là lần đầu và lần cuối.”
“Bố biết.” Ông Quân hôn nhẹ lên tóc cô. “Bố chỉ chờ. Bố có thể chờ rất lâu.”
Hai người ngồi im trong bồn tắm cho đến khi nước nguội hẳn. Hơi nước tan dần, và cùng với đó, sự mơ hồ ban đầu cũng tan đi, thay vào đó là một thỏa thuận rõ ràng – nguy hiểm, bí mật, và đầy rẫy những lỗ hổng có thể khiến cả hai sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, giữa làn nước lạnh dần và hơi thở của nhau, họ đều cảm thấy một thứ gì đó giống như yên bình – trước cơn bão sắp đến.
Tác giả : 2 chương nhẹ nhàng vậy thôi nhé, hay thêm chương nữa nhỉ>