Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 81
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 81
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 02/09/2026
**Chương 75: Những Ngày Cuối Cùng Ở Xứ Người Và Sự Chuẩn Bị Của Định Mệnh**
**Phần 1: Lời Nguyện Dưới Hoàng Hôn**
Hà rời khỏi giếng ước nguyện với đôi mắt đỏ hoe nhưng tâm hồn thanh thản đến lạ kỳ.
Cô bước đi trên con đường lát đá cuội quanh nhà thờ, mỗi bước chân như vững chắc hơn trước. Đồng xu nằm dưới đáy giếng đã quyết định thay cô – không phải là sự ép buộc, mà là một thứ tự nhiên như hơi thở. Cô nghĩ về Chúa, về Đức Mẹ Maria với đôi mắt hiền từ nhìn xuống giếng nước. Có lẽ Người đã nhìn thấy tất cả, đã thấu hiểu tất cả, và đã chấp nhận tình yêu sai trái này như một phần của kế hoạch mà con người không thể hiểu được.
*Mình sẽ làm vợ của bố*, Hà thì thầm trong đầu, nhìn lên bầu trời đang chuyển màu cam đỏ rực rỡ. *Không chỉ một ngày… có lẽ là cho đến khi ông ấy nhắm mắt xuôi tay. Mình sẽ ở bên ông ấy, chăm sóc ông ấy, yêu ông ấy theo cách mà con dâu không được phép… nhưng mình sẽ làm.*
Cô nghĩ đến Hoàng – người chồng trẻ tuổi với nụ cười ngây thơ. Tim cô nhói đau, nhưng rồi cô tự nhủ: cô vẫn sẽ là vợ của Hoàng trên danh nghĩa, vẫn sẽ chăm sóc anh, vẫn sẽ làm tròn bổn phận. Chỉ là… một phần tâm hồn và thể xác cô đã thuộc về ông Quân, và sẽ mãi thuộc về ông ấy cho đến cuối đời.
**Phần 2: Hai Tin Nhắn, Hai Tâm Trạng**
Về đến khách sạn, Hà ngồi trên giường, cầm điện thoại trong tay. Cô nhắn tin cho Hoàng trước – người chồng đang đợi cô ở nhà:
*”Anh ơi, ngày mai em sẽ về. Chuyến bay VN005 hạ cánh lúc 14h30 ở Tân Sơn Nhất. Anh đón em nhé, em nhớ anh nhiều.”*
Tin nhắn ngắn gọn, đầy đủ thông tin, tình cảm vừa phải của một người vợ hiền. Hà đọc đi đọc lại, cảm thấy day dứt nhưng vẫn nhấn gửi.
Rồi cô mở cửa sổ chat với ông Quân. Tay cô run run gõ từng chữ, vừa phải, đủ để ông hiểu rằng cô đã sẵn sàng:
*”Con chuẩn bị lên máy bay rồi bố ạ. Chặng bay dài, chắc phải hơn một ngày nữa mới tới Việt Nam. Con nhớ bố nhiều… nhớ cảm giác được ở bên bố. Bố chờ con nhé, đừng ngủ trước khi con về.”*
Cô thêm một icon trái tim nhỏ màu trắng ở cuối – không đỏ như trái tim tình yêu thông thường, mà trắng như trái tim thuần khiết đã nhường chỗ cho dục vọng.
Tin nhắn trả lời sau năm phút:
*”Bố chờ. Mua cho bố món quà gì chưa? Bố cũng có quà cho con. Một thứ chỉ dành riêng cho con thôi. Đừng ngủ trên máy bay, giữ sức để về bố kiểm tra.”*
Hà mỉm cười, má đỏ ửng. Cô biết “kiểm tra” của ông Quân nghĩa là gì – ông sẽ kiểm tra từng centimet cơ thể cô, xem cô có ngoan không, có nhớ ông không.
**Phần 3: Những Món Quà Phân Chia**
Sáng hôm sau, Hà đi dạo quanh khu phố mua sắm gần khách sạn, vào những cửa hàng nhỏ với ánh đèn vàng ấm áp.
Cô mua cho Hoàng một chiếc cà vạt lụa màu xanh navy – màu anh thích, kiểu dáng trẻ trung phù hợp với công việc văn phòng. Cô còn mua một chai nước hoa nam phổ thông, mùi hương tươi mát – thứ mà cô thường mua cho anh mỗi lần đi công tác. Đó là những món quà của người vợ hiền, của tình nghĩa vợ chồng bình thường.
Nhưng cho ông Quân… cô chọn kỹ hơn nhiều.
Cô vào cửa hàng nước hoa cao cấp, chọn một chai nước hoa nam đắt tiền – mùi hương gỗ đàn hương pha lẫn hổ phách và da thuộc, mùi của người đàn ông trưởng thành đầy uy quyền, mùi mà cô muốn được ngửi khi chui vào vòng tay ông.
Rồi cô vào một cửa hàng đồ lót kín đáo. Cô chọn một bộ đồ ngủ bằng lụa đen mỏng tang, viền ren đỏ ở cổ và tay áo – vừa kín đáo vừa gợi cảm, vừa sang trọng vừa dâm đãng. Cô tưởng tượng cô mặc bộ này trong “ngày làm vợ” của ông Quân, tưởng tượng ánh mắt ông nhìn cô khi cô cởi áo khoác ngoài ra.
Cô còn mua một chiếc nhẫn bạc đơn giản, không đính đá, chỉ là một vòng tròn trơn láng. Cô sẽ đeo nó vào ngón giữa tay trái – như một lời hứa ngầm: cô là vợ của ông, dù không có giấy tờ, dù không có lễ cưới.
**Phần 4: Người Đàn Ông U60 Thay Đổi**
Ở Việt Nam, ông Quân nhận được tin nhắn của Hà khi đang ở công ty. Ông đứng dậy ngay lập tức, ra lệnh cho thư ký hủy mọi cuộc họp chiều mai và ngày kia.
Về đến nhà, ông bắt đầu một quá trình chuẩn bị tỉ mỉ chưa từng có. Ông thuê người dọn dẹp nhà cửa từ trên xuống dưới – đặc biệt là phòng của ông. Ông cho thay bộ đệm cũ đã sáu năm tuổi bằng một bộ đệm mới xịn sò, loại cao su non êm ái mà người ta hay dùng trong khách sạn năm sao. Ông mua thêm bộ ga trải giường bằng lụa tơ tằm màu đỏ đô – màu của đam mê và may mắn.
Nhưng điều khiến người giúp việc ngạc nhiên nhất là ông Quân đi cắt tóc ở tiệm cao cấp nhất thành phố. Ông bảo thợ cắt gọn gàng, vuốt keo tạo kiểu trẻ trung hơn tuổi. Rồi ông đi cạo râu triệt để tại spa nam, làm sạch da mặt, thậm chí còn nhuộm lại tóc bạc – không phải nhuộm đen hoàn toàn mà chỉ nhuộm nâu đen tự nhiên, để trông ông trẻ hơn độ mười tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm của người đàn ông trung niên.
Ông sắm vài bộ quần áo mới – những bộ vest ôm dáng, áo sơ mi slim fit, quần âu ôm đùi vừa vặn. Khi mặc thử trước gương, ông nhìn thấy một ông Quân khác – không còn là người đàn ông U60 với tóc bạc phơ và dáng vẻ mệt mỏi, mà là một quý ông phong độ, săn chắc, đầy sức sống.
Cô hàng xóm nhìn ông mà ngạc nhiên: *”Ông ơi, ông trẻ ra cả chục tuổi. Có việc gì vui ạ?”*
Ông Quân chỉ cười mỉm, không trả lời. Ông biết mình làm tất cả để impress Hà – để khi cô về, cô sẽ thấy ông không phải là ông già lão đau yếu, mà là người đàn ông đủ sức chiếm lấy cô, đủ sức làm cô sung sướng, đủ sức làm chồng cô trong “ngày đặc biệt” kia.
**Phần 5: Sự Tính Toán Của Thiên Nhiên**
Hà ngồi trên giường khách sạn, mở ứng dụng tính ngày kinh nguyệt trên điện thoại. Cô đếm lại – hôm nay là ngày thứ năm của chu kỳ.
Theo kinh nghiệm của cô, chu kỳ thường kéo dài đúng năm ngày. Và ngày mai… ngày cô về đến Việt Nam… cũng chính là ngày cô sạch kinh.
Hà thở dài nhẹ nhõm, má đỏ ửng. Đó là một sự sắp đặt hoàn hảo của tự nhiên – hoặc có lẽ là của Chúa. Cô sẽ về đến nhà, hết kinh nguyệt, sẵn sàng cho ông Quân “kiểm tra” – không còn rào cản nào, không còn lý do nào để từ chối.
Cô tưởng tượng cảnh ngày mai – ông Quân đón cô ở sân bay, ánh mắt đói khát nhìn cô. Và khi về đến nhà, khi Hoàng đi làm hoặc đi ngủ, ông sẽ đưa cô vào phòng, đặt cô lên chiếc giường mới với bộ đệm xịn sò, và…
Hà rùng mình, cảm giác nóng ran từ bụng dưới lan ra. Cô đã sẵn sàng. Cơ thể cô đã sẵn sàng. Và định mệnh cũng đã sắp xếp mọi thứ hoàn hảo.
**Phần 6: Nàng Dâu Xinh Đẹp Và Món Quà Tế Nhị**
Sáng ngày lên đường, Hà dậy sớm hơn thường lệ. Cô đứng trước gương lâu hơn mọi khi, chăm chút từng chi tiết trên gương mặt.
Hôm nay cô chọn một chiếc váy liền màu be nhạt, dáng ôm nhẹ nhàng nhưng không quá bó sát, độ dài qua đầu gối tạo vẻ thanh lịch. Cô đeo đôi bông tai ngọc trai nhỏ xinh, để tóc xõa tự nhiên uốn nhẹ qua vai, thoa chút son màu hồng đào tươi tắn. Trên tay cô đeo chiếc nhẫn bạc mua hôm qua – không phô trương nhưng đủ để ông Quân nhận ra khi họ gặp nhau.
Cô chụp một tấm ảnh trước gương, nụ cười rạng rỡ hiếm thấy – đôi mắt long lanh, má hơi ửng hồng, toàn thân toát lên vẻ xinh đẹp rạng ngời của người phụ nữ đang yêu. Cô gửi cho ông Quân kèm tin nhắn:
*”Con đang ở sân bay rồi bố ạ. Hôm nay con thế nào, có xinh không bố? Con vui lắm, sắp được gặp bố rồi.”*
Tin nhắn vừa gửi đi, Hà cảm thấy tim mình nhẹ bẫng. Lâu lắm rồi cô mới cảm thấy vui vẻ đến thế – không phải vì sắp về nhà, mà vì sắp được gặp người đàn ông mà cô đã chấp nhận làm chồng trong trái tim.
Đến sân bay sớm hơn giờ bay hai tiếng, Hà tranh thủ đi dạo quanh các cửa hàng miễn thuế. Cô lướt qua các gian hàng nước hoa, rượu ngoại, socola… rồi dừng lại ở một cửa hàng nhỏ bán các sản phẩm chăm sóc cá nhân.
Đang nhìn ngắm các chai nước hoa mini, chợt một hình ảnh hiện lên trong đầu Hà – hình ảnh dương vật của ông Quân lúc cương cứng trên màn hình video call đêm đó. Cô giật mình nhớ ra… ông Quân có kích thước khá lớn, gần như người Tây, to hơn Hoàng rất nhiều.
Mặt Hà đỏ bừng. Cô nhớ lại lần đầu tiên ông chiếm lấy cô, cảm giác đau rát xen lẫn sung sướng khi cô phải cố gắng mở rộng để đón nhận ông. Và nếu “ngày làm vợ” diễn ra như kế hoạch, họ sẽ cần… bảo vệ.
Hà nuốt nước bọt, nhìn xung quanh e ngại rồi bước vào khu vực bán bao cao su và các sản phẩm hỗ trợ. Tim cô đập thình thịch nhưng tay vẫn cầm lấy từng hộp một cách tự nhiên nhất có thể.
Cô chọn ba hộp – mỗi hộp mười cái, tổng cộng ba mươi chiếc – dành riêng cho ông Quân:
– Một hộp siêu mỏng *”Ultra Thin Zero Feel”* – để cảm giác chân thật nhất khi ông ở trong cô.
– Một hộp gân gai *”Ribbed & Studded”* – để tăng khoái cảm cho cô khi ông đụ mạnh.
– Một hộp đặc biệt *”Strawberry Flavor Ultra Thin with Micro Ribs”* – vị dâu ngọt ngào kết hợp gân gai nhỏ và siêu mỏng, để cô có thể ngậm ông sau khi ông xuất tinh, hoặc để ông hôn cô sau khi đã ở trong cô.
Và rồi… cô do dự một lúc lâu trước kệ dành cho nam giới có kích thước nhỏ hơn. Tay cô run run cầm lên một hộp *”Small Size Long Lasting”* – size nhỏ hơn bình thường, có gel kéo dài thời gian. Cô nghĩ đến Hoàng, đến những đêm anh ôm cô nhưng chưa bao giờ thực sự làm cô thỏa mãn như ông Quân. Cô thầm thỉ xin lỗi chồng trong lòng, nhưng vẫn bỏ hộp thứ tư vào giỏ.
*Ba mươi lần với bố…* Hà nghĩ đến con số đó mà mặt đỏ bừng, hai tai nóng rực. *Mình điên rồi sao? Mua nhiều như vậy… liệu có đủ không? Hay là mình quá tham lam?*
Cô tưởng tượng cảnh ông Quân đeo từng chiếc một, đụ cô đến khi cô kiệt sức, rồi lại thay chiếc mới tiếp tục. Ba mươi nháy… cô không biết cơ thể mình có chịu nổi không, nhưng chỉ nghĩ đến thôi đã ướt nhẹp.
Cô cúi đầu cười ngượng ngùng khi thanh toán, không dám nhìn vào mắt nhân viên thu ngân. Người phụ nữ tóc vàng mỉm cười thân thiện như thể đây là chuyện bình thường, nhưng Hà vẫn muốn độn thổ ngay lập tức.
*Mình thật là…* Hà nghĩ trong lúc bỏ các hộp vào túi xách kín đáo. *Chưa bao giờ mình chủ động mua thứ này cho Hoàng, vậy mà giờ lại mua cả đống cho bố chồng…*
Nhưng rồi cô lại mỉm cười. Đó là sự khác biệt giữa tình nghĩa vợ chồng và tình yêu cuồng nhiệt. Với Hoàng, cô là người vợ đảm đang. Với ông Quân, cô là người tình mãnh liệt – và cô sẵn sàng làm tất cả để ông sung sướng.
**Phần 7: Trên Không Trung**
Trên máy bay, Hà ngồi cạnh cửa sổ, nhìn mây trắng bồng bềnh ngoài kia. Trong túi xách cạnh chân cô, bốn hộp bao cao su nằm kín đáo như những bí mật thầm kín.
Cô đeo chiếc nhẫn bạc vào ngón giữa tay trái, sửa lại mái tóc cho gọn gàng, thoa thêm chút son đỏ mà ông Quân thích. Trên cổ cô là dây chuyền ngọc trai – món quà ông Quân tặng cô ngày cưới, giờ đeo lại như một dấu hiệu trở về với ông.
Cô viết vào sổ tay nhỏ:
*”Hôm nay trên cao 10.000 mét, con quyết định sẽ yêu bố cho đến hết cuộc đời. Ngày mai con về, cũng là ngày con sẵn sàng thuộc về bố hoàn toàn. Không còn kinh nguyệt, không còn rào cản. Con đã mua đủ thứ để bố dùng… dùng cho con. Con xấu hổ lắm, nhưng con muốn bố sung sướng. Yêu bố.”*
Cô xé trang giấy ra, gấp nhỏ, bỏ vào hộp đựng chiếc nhẫn. Cô sẽ đưa cho ông Quân vào đúng khoảnh khắc thích hợp – có lẽ là sau lần đầu tiên họ gặp lại, khi cơn khát khao đã được thỏa mãn phần nào.
Máy bay hạ cánh đúng giờ. Hà bước ra khỏi cửa, hít thở không khí Sài Gòn ẩm ướt quen thuộc. Tim cô đập thình thịch – không phải vì mệt mỏi sau chuyến bay dài, mà vì khao khát được gặp người đàn ông đã chiếm trọn tâm hồn cô.
Phía trước, ở khu vực đón khách, ông Quân đang đứng đó – bộ vest đen mới tinh ôm dáng, tóc nhuộm nâu đen gọn gàng, râu cạo sạch sẽ lộ rõ gương mặt sắc sảo. Tay ông cầm bó hoa loa kèn trắng tinh khôi, đôi mắt đen sâu thẳm đang nhìn chằm chằm vào cửa ra.
Và Hà bước về phía ông – không còn do dự, không còn day dứt, chỉ có sự chấp nhận sâu thẳm rằng từ giây phút này, cô sẽ là của ông – sẵn sàng, trọn vẹn, và không còn gì ngăn cản.
—
—
Tác giả Hắc Dâm Long Quân : Chúc anh em đọc truyện vui vẻ nhé…. cảm ơn anh em đã ủng hộ bộ truyện này.