Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
**Chương 74: Giếng Ước Nguyện Và Tiếng Vọng Từ Định Mệnh**
**Phần 1: Bình Minh Của Sự Thật**
Hà tỉnh dậy khi ánh nắng Mỹ chưa kịp xuyên qua khe rèm đã chạm vào mí mắt cô.
Cơ thể đau nhức như bị xe đâm qua, đặc biệt là vùng bụng dưới và đùi trong – những cơn co thắt âm ỉ nhắc nhở về đêm qua. Hà cử động nhẹ thì phát hiện mình đang nằm trần truồng trên ga giường, không một mảnh vải che thân. Chiếc váy ngủ màu trắng hôm qua vứt vương vãi dưới chân giường như một chiếc vỏ lột, quần lót ren nằm gọn dưới gối đầu, còn áo ngủ thì rơi ở góc tủ.
Cô ngồi dậy từ từ, tấm ga trải giường lộn xộn với những vệt ố vàng loang lổ – dấu tích của cơn nứng do thuốc kích dục và của những lần cô tự làm mình ra đến kiệt sức trước camera điện thoại. Mùi nước nhờn pha lẫn mồ hôi vẫn còn nồng nặc trong không khí, nhắc nhở về sự buông thả tột cùng khi cô thủ dâm trước mặt ông Quân qua màn hình nhỏ bé.
Điện thoại trên đầu giường rung lên nhẹ. Màn hình sáng với tin nhắn từ ông Quân, gửi lúc 6 giờ sáng theo giờ Việt Nam – tức là nửa đêm ở Mỹ, ông vẫn còn thức để chờ tin cô:
*”Con dâu dậy chưa? Ngủ có ngon không? Bố nhìn con ngủ qua video đến tận đêm khuya, thấy con nằm im lặng nhưng thỉnh thoảng lại rên nhẹ. Bố nhớ con nhiều. Nhớ cảm giác ở trong con.”*
Hà cầm điện thoại, ngón tay run run gõ trả lời. Cô muốn viết dài, muốn kể về cơn ác mộng đêm qua, về tên Alex đáng ghét, nhưng cuối cùng chỉ gõ ngắn gọn:
*”Cảm ơn bố, con khỏe rồi. Con chuẩn bị đi tắm.”*
Cô đặt máy xuống, bước vào phòng tắm. Dòng nước mát lạnh từ vòi sen xối xuống cơ thể nóng hừng, cuốn trôi những vết nhờn dính trên đùi và những giọt mồ hôi còn sót lại. Hà ngửa mặt lên, để nước chảy qua kẽ mi, tâm trí dần tỉnh táo sau cơn mê mẫn.
Và rồi cô nhớ đến Alex.
Cơn giận bùng lên như ngọn lửa cháy âm ỉ trong lồng ngực. Tên đáng ghét đó đã dám bỏ thuốc vào ly rượu của cô, đã định biến cô thành con mồi trong đêm Mỹ này. Hà siết chặt nắm đấm, quyết định đã hình thành trong đầu như một lưỡi dao sắc lẹm: cô sẽ ngừng mọi hợp đồng với công ty của anh ta, sẽ gửi email tố cáo hành vi đồi bại này đến ban lãnh đạo tập đoàn, sẽ khiến anh ta phải trả giá cho việc dám đụng vào thân thể cô.
Nhưng khi nước chảy xuống bụng, Hà chợt rùng mình nhớ lại lời hứa đêm qua với ông Quân.
*”Một ngày làm vợ bố… Bố muốn làm chồng con một ngày. Trong ngày đó, bố muốn làm gì với con cũng được…”*
*”Bố sẽ làm con mang thai… Bố muốn có thêm đứa con của riêng mình…”*
Hà tắt vòi nước, đứng thẫn người trong phòng tắm đầy hơi nước. Khi về Việt Nam, cô sẽ phải đối mặt với ông Quân như thế nào? Ánh mắt đó – đôi mắt đen sâu thẳm đầy dục vọng, cơ thể đó – thân hình săn chắc của người đàn ông trung niên vẫn còn phong độ, những lời dâm ô đó – giọng nói trầm khàn ra lệnh cho cô thủ dâm. Liệu cô có còn là con dâu ngoan ngoãn nữa không? Hay cô sẽ trở thành người tình bí mật của chính bố chồng mình?
Và Hoàng… người chồng tội nghiệp đang ngồi chờ cô ở nhà, với nụ cười hiền lành và ánh mắt tin tưởng. Liệu anh có ngửi thấy mùi phản bội trên người cô khi cô ôm anh? Liệu anh có nhận ra trong đôi mắt cô đã lưu giữ hình ảnh của người đàn ông khác?
Hai người đàn ông của cô. Một bên là danh nghĩa – người chồng trẻ tuổi đang chờ đợi cô xây dựng tổ ấm. Một bên là dục vọng – người bố chồng đầy uy quyền đã chiếm lấy thân xác và tâm hồn cô. Và cô đang ở giữa, chực chờ rơi xuống vực thẳm không đáy.
**Phần 2: Dòng Máu Của Sự Giải Thoát**
Hà bước ra khỏi phòng tắm, quấn khăn tắm quanh người. Cô định mặc đồ để đi ăn sáng thì chợt cảm thấy một cơn đau quặn nhẹ ở bụng dưới – cơn đau quen thuộc ấy, cơn đau báo hiệu một chu kỳ mới.
Cô đứng sững lại, tay vội vàng kiểm tra. Và rồi cô thấy – trên đùi trắng nõn, một vệt máu đỏ tươi đang chảy chậm xuống, thấm vào lớp khăn tắm màu trắng tạo thành một vệt loang nhỏ nhưng rõ ràng.
Đến tháng.
Hà ngồi sụp xuống giường, cảm giác phức tạp ập đến như một cơn sóng thần. Cô ôm lấy bụng, cơn đau nhẹ nhưng đều đặn như nhịp đập của sự thật không thể chối cãi. Cô không mang thai. Không có thai của Hoàng – dù họ đã cố gắng trước khi cô đi công tác với hy vọng có đứa con đầu lòng. Cũng không có thai của ông Quân – dù những lần gần gũi trước đó đầy rẫy nguy cơ, dù lời hứa “làm vợ một ngày” vẫn còn vang vọng.
Nước mắt Hà rơi xuống, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm tột cùng.
Cô vẫn còn cơ hội. Cô chưa lún sâu vào đáy vực. Cô vẫn có thể quay đầu lại, vẫn có thể làm lại từ đầu với Hoàng, vẫn có thể thoát khỏi vòng tay ông Quân trước khi mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn. Cô chưa phải mang trong mình đứa con của tội lỗi – đứa trẻ mà cô không biết cha là ai, đứa trẻ sẽ là minh chứng cho sự phản bội đáng xấu hổ.
Hà nằm co tròn trên giường, để cơn đau bụng kinh âm ỉ như nhắc nhở: cô vẫn là một người phụ nữ bình thường, vẫn có chu kỳ, vẫn có thể lựa chọn. Máu đang chảy ra như thanh tẩy những gì bẩn thỉu từ đêm qua, như rửa sạch những vết nhơ trong tâm hồn.
Cô nhắn tin cho ông Quân: *”Bố ơi, con đến tháng rồi.”*
Tin nhắn trả lời ngay lập tức: *”Không sao. Lần sau bố sẽ cố gắng hơn. Con giữ gìn sức khỏe.”*
Hà mỉm cười buồn. Ông vẫn chưa bỏ cuộc. Và có lẽ… cô cũng vậy.
**Phần 3: Nhà Thờ Và Lời Sám Hối**
Ba ngày sau, vào ngày thứ tư ở Mỹ trước khi bay về Việt Nam, Hà đứng trước một nhà thờ cổ kính ở trung tâm thành phố – Nhà thờ Thánh Patrick nổi tiếng với kiến trúc Gothic cổ kính.
Cô mặc một chiếc váy đen dài kín đáo, mái tóc buộc gọn gàng, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh đêm đầu tiên ở bar. Bên trong nhà thờ, ánh nến lung linh từ hàng trăm ngọn nến thắp trước các bàn thờ, những hàng ghế gỗ trống vắng tạo nên không gian tĩnh lặng đến lạnh người. Mùi hương trầm nghi ngút từ những que hương thắp cho các vị thánh.
Hà quỳ xuống trước bàn thờ Chúa, hai tay chắp lại trước ngực theo kiểu người Công giáo. Cô không phải tín đồ ngoan đạo, nhưng hôm nay cô đến để tạ lỗi, để sám hối theo cách mà người nước ngoài vẫn làm khi tâm can đầy vết đen không thể rửa sạch bằng nước thường.
*”Con xin lỗi Chúa…”* Hà thì thầm, giọng run run trong không gian thánh thiêhe. *”Con đã phản bội chồng con. Con đã yêu – hoặc con tưởng là yêu – bố chồng con theo cách không thể tha thứ. Con đã thủ dâm trước camera, đã nói những lời dâm ô, đã hứa sinh con cho người đàn ông không phải chồng mình… Con đã để cơ thể mình bị chiếm hữu bởi dục vọng, để tâm hồn mình bị nhuốm bẩn bởi tội lỗi…”*
Cô nói hết, òa khóc nức nở trước bàn thờ. Những người lạ đi qua nhìn cô với ánh mắt cảm thông, tưởng cô đang gánh nặng tội lỗi nào đó lớn lao. Họ không biết, cô đang đấu tranh giữa thể xác và linh hồn, giữa dục vọng và lương tâm, giữa địa ngục và thiên đàng.
*”Con không biết phải làm sao nữa, Chúa ơi…”* Hà cúi đầu sát sàn nhà, trán chạm vào bậc thềm lạnh giá. *”Con yêu chồng con, nhưng con cũng… con cũng không thể cưỡng lại được bố chồng con. Con là một người phụ nữ bẩn thỉu, đáng xấu hổ. Xin Người hãy chỉ cho con đường… cho con một dấu hiệu… nếu đây là tội lỗi không thể tha thứ, xin hãy cho con sức mạnh để dừng lại. Nếu đây là định mệnh con phải chấp nhận… xin hãy cho con một dấu hiệu…”*
Cô khóc đến nghẹn ngào, nước mắt thấm ướt mặt gỗ trước bàn thờ, tay siết chặt chuỗi tràng hạt cô mượn từ giá đựng ở cửa vào.
**Phần 4: Giếng Ước Nguyện Và Những Đồng Xu Trượt**
Khi bước ra khỏi nhà thờ, ánh nắng chiều Mỹ rọi thẳng vào mắt Hà. Ngay trước sân nhà thờ, có một khu vực nhỏ được thiết kế như một giếng ước nguyện cổ điển – một bồn nước tròn bằng đá cẩm thạch trắng, phía trên là tượng Đức Mẹ Maria tay ôm chúa Giêsu, dòng nước trong veo chảy nhẹ từ bình nước thánh trong tay tượng xuống mặt hồ.
Xung quanh bờ giếng, Hà nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô chết lặng.
Hàng trăm đồng xu nằm rải rác khắp nơi – trên bờ đá, rơi xuống đất, nằm chồng lên nhau trong các khe hở của bờ giếng. Chỉ có rất ít đồng xu – có lẽ chưa đến một phần trăm – nằm gọn trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ được đặt chính giữa dòng nước, dưới đáy giếng sâu khoảng hai mét. Phần lớn những đồng xu kia đều đã trượt, rơi lăn lóc trên bờ đá rồi nằm im hơi thở, như những ước mơ không thành, như những lời cầu nguyện bị Chúa từ chối.
Hà đứng sững người nhìn cảnh tượng ấy. Tỷ lệ thành công là quá nhỏ bé – có lẽ chưa đến 1%, có thể là 99% trượt. Những đồng xu bạc lấp lánh dưới ánh nắng như đang chế giễu những kẻ liều lĩnh tin vào phép màu.
Cô mua một đồng xu quarter từ máy bán hàng tự động gần đó – đồng xu mang hình đại bàng và lá cờ Mỹ, nặng trĩnh trong lòng bàn tay.
Đứng trên bờ giếng, Hà nhìn xuống dòng nước trong veo, nhìn chiếc lọ nhỏ bé lơ lửng dưới đáy. Cô quan sát kỹ hơn – xung quanh chiếc lọ là hàng trăm đồng xu đã trượt, nằm rải rác trên đáy giếng như những xác ước nguyện. Cô tính nhẩm: trong mười người thả, có lẽ chỉ một người trúng, hoặc có khi còn không có ai.
*99% là trượt*, Hà nghĩ, tim đập mạnh. *Nếu trượt… đó là dấu hiệu từ Chúa. Đó là lời cảnh báo rằng con đường con đang đi là sai lầm.*
Cô tự nhủ, giọng trong đầu như một lời thề thiêng liêng: *”Nếu trượt… mình sẽ kết thúc chuyện này. Mình sẽ trở thành người vợ ngoan thật sự, sẽ cùng Hoàng chuyển đi nơi khác – có thể là Sài Gòn, có thể là Đà Nẵng – nơi nào cũng được, miễn là xa ông Quân. Mình sẽ cắt đứt tất cả liên lạc, sẽ xóa số điện thoại, sẽ không bao giờ nhìn ông ấy bằng ánh mắt ấy nữa. Mình sẽ sinh con cho Hoàng, sẽ xây dựng gia đình thật sự. Mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, tại giếng nước này, tại nơi đồng xu rơi xuống…”*
Cô siết chặt đồng xu, cảm giác kim loại lạnh buốt trong lòng bàn tay đầy mồ hôi.
*”Nhưng nếu trúng…”* Hà nuốt nước bọt, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc lọ nhỏ bé dưới đáy. *”Nếu trúng… mình sẽ nghe theo con tim và cơ thể này. Dù có chuyện gì xảy ra, dù có rơi vào vực thẳm, dù có bị địa ngục trừng phạt… mình cũng sẽ chấp nhận. Mình sẽ làm vợ của ông Quân, sẽ sinh con cho ông ấy, sẽ chấp nhận làm người phụ nữ có hai người đàn ông trong đời. Xin Chúa hãy cho con lựa chọn đúng đắn…”*
**Phần 5: Khoảnh Khắc Định Mệnh**
Hà hít một hơi thật sâu, giơ tay cao qua đầu. Đồng xu nằm gọn trong lòng bàn tay cô, nặng trĩu như cả tương lai.
Cô buông tay.
Đồng xu rơi.
Chậm đến kỳ lạ – hoặc có lẽ chỉ là cảm giác của cô.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như tua ngược. Hà nhìn thấy đồng xu lấp lánh rơi xuống, và trong từng centimet rơi xuống đó, hình ảnh về ông Quân hiện lên như một cuốn phim quay chậm:
– Lần đầu tiên ông chạm vào cô – bàn tay thô ráp nhưng ấm áp đặt lên vai cô trong bếp ăn.
– Lần đầu tiên ông hôn cô – nụ hôn vội vàng nhưng đầy chiếm hữu trong phòng làm việc.
– Lần đầu tiên ông chiếm lấy cô – cơn đau ban đầu chuyển thành khoái cảm tột độ trên chiếc ghế sofa cũ.
– Những lời thì thầm dâm ô qua điện thoại – *”con dâm quá”, “bố muốn đụ con”, “sinh con cho bố”*.
– Cảnh tượng đêm qua trước camera – cơ thể cô banh ra, ngón tay đút sâu, và ông Quân sục mạnh bên kia đại dương.
Tất cả như một cuốn phim quay chậm, song song với đồng xu đang lao xuống nước.
Đồng xu xoay tròn trong không khí, phản chiếu ánh nắng chiều tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Nó rơi qua tầm mắt Đức Mẹ Maria, rơi qua ánh nến từ nhà thờ, rơi qua những đồng xu đã trượt nằm trên bờ đá như đang chờ đợi.
*Plop.*
Tiếng nước nhỏ vang lên – không phải tiếng chạm vào đá, không phải tiếng lăn trên bờ giếng.
Là tiếng nước rơi vào… trong lọ.
Hà đứng sững người, tim ngừng đập. Cô cúi xuống nhìn qua mặt nước gợn sóng.
Đồng xu nằm gọn trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ nhất, cái lọ mà người ta nói chỉ có tỷ lệ trúng một phần triệu. Nó nằm im lìm dưới đáy, lấp lánh dưới ánh nắng chiều như một ngôi sao nhỏ.
Hà bật khóc.
Nước mắt cô chảy ròng trên má – không phải vì buồn, mà vì một sự chấp nhận sâu thẳm, vì một quyết định đã được định đoạt bởi định mệnh.
Có lẽ đây là ý Chúa.
Có lẽ cô không thể nào thoát khỏi vòng tay ông Quân. Có lẽ cô sinh ra là để thuộc về ông, dù có là con dâu, dù có là vợ của con trai ông. Có lẽ tội lỗi này là định mệnh cô phải gánh chịu, là ngọt ngào cô không thể từ bỏ.
*”Con sẽ nghe theo Người…”* Hà thì thầm, nhìn đồng xu lấp lánh dưới đáy nước. *”Con sẽ tiếp tục… Dù có chuyện gì xảy ra… dù có phải xuống địa ngục…”*
Cô lau nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời Mỹ xanh thẳm. Trong lòng cô, quyết định đã được đặt đá – không phải bởi cô, mà bởi chính đồng xu, bởi định mệnh, bởi Chúa trời đã không ngăn cản cô.
Ngày mai cô sẽ bay về Việt Nam. Và khi đặt chân xuống sân bay, cô sẽ không còn là Hà của trước kia nữa – không còn là người phụ nữ do dự, day dứt, giằng xé.
Cô sẽ là người phụ nữ đã chấp nhận làm vợ của bố chồng, đã chấp nhận tội lỗi, đã chấp nhận yêu theo cách không được phép.
Đồng xu vẫn nằm im dưới đáy lọ, lấp lánh dưới ánh nắng hoàng hôn, chứng kiến cho một lời hứa ngầm giữa cô và số phận – một lời hứa không thể thay đổi, không thể quay đầu.
Hà hít một hơi thật sâu, giơ tay cao qua đầu. Đồng xu nằm gọn trong lòng bàn tay cô, nặng trĩu như cả tương lai.
Cô buông tay.
Đồng xu rơi.
Chậm đến kỳ lạ – hoặc có lẽ chỉ là cảm giác của cô.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như tua ngược. Hà nhìn thấy đồng xu lấp lánh rơi xuống, và trong từng centimet rơi xuống đó, hình ảnh về ông Quân hiện lên như một cuốn phim quay chậm:
– Lần đầu tiên ông chạm vào cô – bàn tay thô ráp nhưng ấm áp đặt lên vai cô trong bếp ăn.
– Lần đầu tiên ông hôn cô – nụ hôn vội vàng nhưng đầy chiếm hữu trong phòng làm việc.
– Lần đầu tiên ông chiếm lấy cô – cơn đau ban đầu chuyển thành khoái cảm tột độ trên chiếc ghế sofa cũ.
– Những lời thì thầm dâm ô qua điện thoại – *”con dâm quá”, “bố muốn đụ con”, “sinh con cho bố”*.
– Cảnh tượng đêm qua trước camera – cơ thể cô banh ra, ngón tay đút sâu, và ông Quân sục mạnh bên kia đại dương.
Tất cả như một cuốn phim quay chậm, song song với đồng xu đang lao xuống nước.
Đồng xu xoay tròn trong không khí, phản chiếu ánh nắng chiều tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Nó rơi qua tầm mắt Đức Mẹ Maria, rơi qua ánh nến từ nhà thờ, rơi qua những đồng xu đã trượt nằm trên bờ đá như đang chờ đợi.
*Plop.*
Tiếng nước nhỏ vang lên – không phải tiếng chạm vào đá, không phải tiếng lăn trên bờ giếng.
Là tiếng nước rơi vào… trong lọ.
Hà đứng sững người, tim ngừng đập. Cô cúi xuống nhìn qua mặt nước gợn sóng.
Đồng xu nằm gọn trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ nhất, cái lọ mà người ta nói chỉ có tỷ lệ trúng một phần triệu. Nó nằm im lìm dưới đáy, lấp lánh dưới ánh nắng chiều như một ngôi sao nhỏ.
Hà bật khóc.
Nước mắt cô chảy ròng trên má – không phải vì buồn, mà vì một sự chấp nhận sâu thẳm, vì một quyết định đã được định đoạt bởi định mệnh.
Có lẽ đây là ý Chúa.
Có lẽ cô không thể nào thoát khỏi vòng tay ông Quân. Có lẽ cô sinh ra là để thuộc về ông, dù có là con dâu, dù có là vợ của con trai ông. Có lẽ tội lỗi này là định mệnh cô phải gánh chịu, là ngọt ngào cô không thể từ bỏ.
*”Con sẽ nghe theo Người…”* Hà thì thầm, nhìn đồng xu lấp lánh dưới đáy nước. *”Con sẽ tiếp tục… Dù có chuyện gì xảy ra… dù có phải xuống địa ngục…”*
Cô lau nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời Mỹ xanh thẳm. Trong lòng cô, quyết định đã được đặt đá – không phải bởi cô, mà bởi chính đồng xu, bởi định mệnh, bởi Chúa trời đã không ngăn cản cô.
Ngày mai cô sẽ bay về Việt Nam. Và khi đặt chân xuống sân bay, cô sẽ không còn là Hà của trước kia nữa – không còn là người phụ nữ do dự, day dứt, giằng xé.
Cô sẽ là người phụ nữ đã chấp nhận làm vợ của bố chồng, đã chấp nhận tội lỗi, đã chấp nhận yêu theo cách không được phép.
Đồng xu vẫn nằm im dưới đáy lọ, lấp lánh dưới ánh nắng hoàng hôn, chứng kiến cho một lời hứa ngầm giữa cô và số phận – một lời hứa không thể thay đổi, không thể quay đầu.