Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 73: Bar ở Mỹ** – Khẩu Dâm online
**Phần 1: Từ công việc đến bar**
Sau khi xử lý xong phần việc cuối cùng và nhận được xác nhận từ đối tác, Hà cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn. Căng thẳng mấy ngày qua tan biến. Cô thay đồ, xách túi, bước ra khỏi khách sạn.
Buổi chiều, Hà đi dạo quanh vài địa điểm nổi tiếng. Cô đứng trước những tòa nhà chọc trời, chụp ảnh với cầu, với công viên, với góc phố rực rỡ ánh nắng. Mỗi tấm ảnh cô đều chỉnh nhẹ rồi đăng lên Facebook kèm caption ngắn: “Lần đầu đến đây”, “View đẹp quá”, “Một mình nhưng cũng ổn”.
Trong số người like có Hoàng, có vài đồng nghiệp, và cả ông Quân – ông chỉ thả một nút like, không bình luận gì.
Tối đến, điện thoại reo. Alex gọi đến, giọng rạng rỡ:
“Hà ơi, deal xong rồi, đi ăn mừng thôi! Tối nay anh đưa em đi trải nghiệm chút văn hóa về đêm ở đây. Có cả anh Vũ nữa, người Việt mà em chưa gặp, làm ở bên logistics.”
Hà vốn không quen tụ tập ồn ào, nhưng vì lịch sự và cũng muốn xả hơi, cô nhận lời.
Họ ăn tối nhanh ở một nhà hàng gần khách sạn, rồi Alex đề nghị chuyển sang một quán bar khá nổi tiếng cách đó vài con phố. Ánh đèn tối, nhạc mạnh, không khí nồng nặc mùi rượu và nước hoa. Trên sân khấu nhỏ, vài cô vũ nữ và nam vũ công đang nhảy cực kỳ gợi cảm – cơ thể gần như chỉ che bởi những mảnh vải mỏng, động tác mở, uốn éo, không ngại tiếp xúc với khách.
Hà ngồi ở góc bàn, tay cầm ly cocktail màu đỏ sẫm, chỉ khẽ mỉm cười khi mọi người nói chuyện. Cô không quen môi trường này. Xung quanh, nhiều cặp đang ôm ấp, hôn nhau ngay tại chỗ, thậm chí có người vừa mới làm quen đã tay trong tay biến mất về phía phòng vệ sinh hoặc lên lầu.
Anh Vũ – một chàng trai Việt kiều khoảng ba mươi tuổi, ăn mặc lịch sự – ngồi đối diện Hà, thỉnh thoảng nhìn cô với ánh mắt tò mò. Alex thì ngồi sát bên cạnh Hà, một tay chống lên thành ghế sau lưng cô tạo thành vòng ôm ấp mơ hồ.
“Ở đây thoáng lắm,” Alex nói bằng tiếng Anh pha tiếng Việt. “Gặp nhau lần đầu, thấy hợp thì lên giường cũng bình thường. Không ai nghĩ nhiều đâu.”
Hà chỉ cười trừ, mắt vẫn nhìn về phía sân khấu. Những thân thể đang nhảy gợi cảm khiến cô hơi nóng mặt. Cô bất giác nghĩ đến ông Quân – nghĩ đến cách ông nhìn mình, cách ông chiếm lấy mình. Trong không khí phóng khoáng này, những chuyện từng khiến cô day dứt ở Việt Nam bỗng trở nên… không còn quá nặng nề.
Cô nhấp một ngụm cocktail, cảm giác rượu lan nhẹ trong người. Điện thoại rung. Tin nhắn từ ông Quân:
*Con dâu đang làm gì đó? Đêm bên đó ổn chứ?*
Hà nhìn dòng tin nhắn, rồi liếc quanh quán bar ồn ào, nhìn những cặp đang ôm hôn không ngại ngùng. Cô khẽ cắn môi, gõ trả lời:
*Con đang đi ăn mừng với đối tác ạ. Ở bar. Bên này… thoáng lắm bố ạ.*
Cô gửi đi, rồi đặt máy xuống. Alex lại tiến đến gần hơn, giọng trầm:
“Em ngồi đây cả buổi chỉ nhìn thôi. Chồng em đang ở tận bên kia đại dương. Đêm nay em tự do. Anh có phòng trên tầng thượng. Đi với anh lên đó. Anh hứa sẽ khiến em quên hết mọi thứ trong vài tiếng.”
Lời nói của Alex không vòng vo, cũng không giả bộ lịch sự. Đó là lời mời rõ ràng và mạnh mẽ, thẳng thắn đến mức trơ trẽn.
Hà cảm thấy má nóng lên. Trong phút chốc, cô nhớ đến cảm giác được ông Quân ôm ấp, và một phần nhỏ trong cô – có lẽ do rượu, có lẽ do không khí – thoáng xao động. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh ông Quân hiện lên, và cô đẩy ly rượu ra một chút, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
“Cảm ơn anh. Em hiểu ý anh. Nhưng em không muốn. Em về khách sạn một mình.”
Alex chưa kịp nói thêm thì bên cạnh có chút ồn ào. Một cô gái nước ngoài – tóc vàng, váy cực ngắn – đang đứng trước mặt anh Vũ, cầm hai ly rượu, đưa một ly cho anh, rồi cúi xuống hôn thẳng vào miệng anh ngay trước mắt mọi người. Sau đó cô nắm tay anh Vũ đặt lên đùi mình, rồi dần dần trượt lên cao hơn.
Alex liếc sang cảnh đó, cười khẩy rồi nhìn lại Hà, đẩy nhẹ ly rượu về phía cô lần nữa:
“Thấy chưa? Ở đây người ta nghĩ đơn giản vậy đó. Em cũng có thể làm như thế. Chỉ cần gật đầu thôi.”
Hà đứng dậy, giọng vẫn điềm tĩnh:
“Em đã nói không rồi, anh Alex. Anh vui vẻ tiếp đi. Em về.”
Cô xách túi, nhanh chóng rời bàn.
**Phần 2: Ly rượu và sự thật**
Hà vừa bước ra khỏi bàn được vài bước thì Alex đứng dậy theo. Anh không gọi to, chỉ đi phía sau ở khoảng cách vừa đủ. Khi Hà dừng lại gần quầy bar để lấy lại chiếc áo khoác bỏ quên, Alex tiến đến, tay cầm hai ly cocktail mới.
“Uống ly này đã rồi về. Coi như anh mời tạm biệt. Không có ý gì đâu.”
Hà do dự. Cô nhìn vào mắt Alex, thấy ánh nhìn không được thành thật cho lắm. Nhưng vì lịch sự, và vì nghĩ rằng chỉ một ly thì không sao, cô nhận lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ. Vị cocktail ngọt hơn ly trước, có hậu đắng nhẹ.
“Uống cạn đi,” Alex khuyến khích. “Một ly cuối.”
Hà lưỡng lự rồi uống thêm hai ngụm nữa, để lại một chút đáy ly. Cô đặt ly xuống:
“Em đi đây. Cảm ơn anh.”
Cô bước ra cửa, gọi xe công nghệ. Chiếc sedan đen đến đón cô sau vài phút. Hà leo lên ghế sau, thở phào nhẹ nhõm khi xe chuyển bánh.
Chỉ khoảng mười lăm phút sau, khi xe đang chạy trên đường về khách sạn, Hà bắt đầu thấy người nóng dần. Đầu óc hơi choáng, chân nhẹ như không còn sức. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì buồn ngủ, cô cảm thấy một luồng nóng khác lạ từ bụng dưới lan xuống.
*Lạ… Mình chỉ uống có vài ngụm.*
Hà lấy hết sức để giữ mắt mở. Tay cô run run nhắn cho ông Quân:
*Bố… con thấy không ổn. Con đang về khách sạn. Người con nóng quá.*
Ông Quân trả lời rất nhanh:
*Con khóa cửa ngay khi vào phòng. Đừng mở cửa cho ai. Bố đang đợi tin của con.*
Xe dừng trước khách sạn. Hà bước ra, chân loạng choạng. Cô suýt không nhớ được số phòng. Khi bước vào được trong phòng, cô vội vàng khóa trái, cài chốt an toàn, rồi dựa lưng vào cửa thở dốc.
Chỉ vài phút sau, có tiếng gõ cửa.
“Hà? Em ơi, anh Alex đây. Em để quên ví ở bar. Anh mang lên tận đây.”
Giọng Alex ở bên ngoài. Hà không trả lời. Cô ngồi sụp xuống sàn, tay ôm lấy đầu gối, cố giữ cho mình tỉnh táo. Cơ thể đang phản ứng với thứ gì đó trong ly rượu. Người nóng, hơi thở ngắn, và một cảm giác lạ đang lan xuống bụng dưới — không chỉ là choáng nữa, mà là nứng, là thèm khát kỳ lạ.
Cô không mở cửa.
Sau vài lần gõ nữa và một lúc im lặng, tiếng bước chân ngoài hành lang dần xa. Hà mới dám thở phào. Cô bò đến giường, nằm vật ra, kéo chăn trùm lên người dù cơ thể đang nóng như lửa.
Điện thoại rung. Ông Quân gọi đến. Hà nhận máy, giọng yếu:
“Bố… con về đến phòng rồi. Con đã khóa cửa. Có người theo lên… nhưng con không mở.”
Ông Quân giọng trầm và căng thẳng:
“Tốt. Con nằm yên đó. Đừng uống gì thêm. Sáng mai con kiểm tra lại xem có sao không. Có gì cứ gọi cho bố ngay.”
**Phần 3: Lời yêu qua màn hình**
Hà vẫn nằm trên giường khách sạn, một tay vẫn giữ điện thoại sát tai. Cơ thể đang nóng dần theo từng phút. Lúc đầu chỉ là choáng nhẹ và tim đập nhanh. Giờ thì khác. Một cảm giác nóng ran lan từ bụng dưới xuống giữa hai chân, khiến cô phải khẽ cọ nhẹ đùi vào nhau.
Ông Quân vẫn ở đầu dây bên kia:
“Con còn đó không? Nói gì đi. Bố đang nghe đây.”
Hà thở không đều. Giọng cô khàn và run:
“Bố… con thạy lạ quá. Người con nóng… bụng dưới… nóng lắm. Con… con muốn…”
Im lặng một giây bên kia. Rồi giọng ông Quân trầm xuống, thấp và căng:
“Thuốc bắt đầu lên rồi. Con nghe bố. Đừng mở cửa. Đừng gọi ai khác. Chỉ nói với bố.”
Hà cắn môi. Cảm giác ngày càng rõ. Lồn cô bắt đầu ướt, hột le đang co thắt từng nhịp. Cô cố nằm yên nhưng cơ thể không nghe lời. Một tay cô vô thức trượt xuống dưới chăn, chạm vào chỗ đang nóng bức.
“Bố… con không chịu nổi…”
“Con đang làm gì?” Ông Quân hỏi thẳng, giọng khàn hơn.
Hà không trả lời ngay. Cô chỉ thở gấp hơn. Cuối cùng, như bị thúc đẩy bởi thứ thuốc trong người, cô kéo váy ngủ lên, cởi luôn quần lót. Không khí lạnh của phòng chạm vào da thịt nóng khiến cô rùng mình. Ngón tay cô chạm vào khe đã ướt át, day nhẹ.
Ông Quân nghe rõ tiếng thở của cô qua điện thoại. Ông im lặng vài giây, rồi nói, giọng thấp và đầy áp lực:
“Con đang tự sờ đúng không? Nói thật với bố.”
Hà nhắm mắt, mặt đỏ bừng dù đang một mình. Giọng cô nghẹn:
“Dạ… con… con đang… ướt quá… con chịu không nổi…”
“Gạt máy sang video.” Ông Quân ra lệnh ngắn gọn. “Bật camera. Để bố nhìn.”
Hà do dự chỉ một nhịp. Rồi ngón tay cô nhấn nút. Hình ảnh ông Quân hiện lên – đang ngồi trong phòng tối, ánh sáng yếu, mắt nhìn thẳng vào màn hình. Còn phía Hà, camera điện thoại đặt trên gối, ghi lại khuôn mặt đỏ ửng và một phần thân thể đang trần dưới váy ngủ vén cao.
Ông Quân nhìn, giọng khàn đặc:
“Đưa tay xuống. Sờ cho bố xem. Đừng ngại. Bây giờ chỉ có bố và con.”
Hà run run làm theo. Ngón tay cô day nhẹ hột le, rồi trượt xuống dưới, đút một ngón vào trong. Tiếng nước nhờn nhẹ vang lên. Cô rên khẽ, đầu ngửa ra sau trên gối.
“Ư… bố… con…”
“Nhanh hơn.” Ông Quân ra lệnh, mắt không rời màn hình. “Hai ngón. Sâu hơn. Con đang nứng vì thuốc, đúng không? Để bố nhìn con tự làm cho đến khi ra.”
Hà làm theo từng lời ông. Hai ngón tay đút vào, ngón cái day liên tục lên hột le. Chăn đã bị đá xuống dưới chân. Toàn bộ phần dưới cơ thể cô lộ ra trước camera. Tiếng rên của cô ngày càng lớn hơn trong căn phòng khách sạn xa lạ.
Ông Quân ngồi bên kia, nhìn không chớp mắt, giọng vừa trầm vừa kích động:
“Giỏi… đúng rồi… mạnh hơn nữa. Con tưởng tượng đó là tay bố. Tưởng tượng bố đang đụ con ngay bây giờ.”
Hà co giật, hai chân khép lại rồi lại banh ra. Cô sắp đến giới hạn. Nhưng rồi cô chợt dừng lại, mắt nhìn vào màn hình nơi ông Quân vẫn ngồi yên, quần áo chỉnh tề. Cô thèm khát hơn thế. Cô muốn nhìn ông.
Hà thở dốc, giọng run run:
“Bố… con muốn… con muốn nhìn bố.”
“Nhìn gì?” Ông Quân hỏi, giọng chậm rãi.
Hà nuốt nước bọt, mặt đỏ bừng dù đang một mình trong phòng:
“Con muốn… con muốn ngắm dương vật của bố. Con muốn nhìn cặc bố…”
Ông Quân im lặng. Mắt ông nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh nhìn sâu thẳm. Rồi ông lên tiếng, giọng thấp và đầy uy lực:
“Con nói yêu bố đi. Nói rõ ràng, nói thật lòng. Nói xong, bố sẽ cho con xem.”
Hà ngưng động tác. Cô nhìn vào màn hình, vào đôi mắt đen sâu của ông Quân. Lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp — vừa xấu hổ, vừa thèm khát, vừa có chút gì đó chân thật đang trỗi dậy trong cơn nứng do thuốc.
Cô do dự. Môi cô mấp máy vài lần nhưng không thành lời.
“Con không nói,” ông Quân nói chậm rãi, “thì bố tắt máy đây. Con tự xử lý cơn nứng của mình đi.”
“Không!” Hà kêu lên, giọng hoảng loạn. Cô nhắm mắt lại, thở sâu, rồi mở mắt nhìn thẳng vào camera:
“Con… con yêu bố. Con yêu ông Quân. Con yêu người đàn ông đang nhìn con lúc này…”
Giọng cô run run, nhưng từng chữ rõ ràng. Cô nói tiếp, như vỡ òa:
“Con yêu bố nhiều lắm. Con nhớ cảm giác bố ở trong con. Con nhớ bố nhìn con, sờ con, chiếm lấy con… Bố ơi, con nứng quá… con muốn thấy bố. Cho con xem đi bố…”
Ông Quân im lặng một lúc lâu. Rồi ông đứng dậy, đặt điện thoại dựa vào gối trên giường, góc camera hơi từ dưới lên. Ông kéo quần đùi xuống. Dương vật đã cương cứng từ lúc nào, đỏ au, gân nổi, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn. Nó đung đưa nhẹ ngay trước camera.
“Nhìn rõ chưa?” Giọng ông khàn.
Hà nuốt nước bọt. Mắt cô dán vào màn hình. Dù đã thấy nhiều lần, dù đã bị chính nó đụ đến khóc, lần này nhìn qua màn hình từ tận Mỹ vẫn khiến lồn cô siết lại. Cô rút ngón tay ra, rồi đút vào trở lại, bắt đầu sờ chậm.
“Rõ… to quá. Con nhớ cảm giác nó ở trong người con.”
Ông Quân cầm lấy dương vật, sục chậm từ gốc lên đầu, vừa sục vừa nói:
“Nhớ thì nói rõ. Con nhớ lúc bố đụ con thế nào? Nhớ lúc bố xuất vào trong, tinh chảy ra đùi con không?”
Hà rên khẽ, ngón tay day nhanh hơn trên hột le:
“Nhớ… nhớ lúc bố đâm sâu quá, con đau nhưng vẫn muốn thêm. Nhớ lúc bố bảo con nhận hết tinh của bố… ư…”
“Vậy thì tự đụ cho bố xem.” Ông Quân ra lệnh. “Hai ngón. Sâu. Tưởng tượng đang ngậm cặc bố.”
Hà làm theo. Cô banh chân rộng hơn trước camera, hai ngón đút sâu vào lồn, ngón cái day liên tục lên hột le. Tiếng nước nhờn vang lên rõ. Cô nhìn màn hình – nơi ông Quân đang sục mạnh hơn, đầu khấc thỉnh thoảng bị tay ông che khuất rồi lộ ra lại.
Cô thở gấp, giọng đứt quãng:
“Bố… con muốn nhìn bố xuất tinh. Con nứng quá… con muốn thấy tinh của bố bắn ra…”
Ông Quân dừng tay. Ông nhìn vào màn hình, giọng chậm rãi và đầy uy lực:
“Con muốn xem bố ra? Được thôi. Nhưng bố có điều kiện.”
Hà ngưng động tác, mắt nhìn ông Quân đầy thèm khát:
“Điều kiện gì ạ?”
Ông Quân sục nhẹ vài cái, rồi nói, từng chữ rõ ràng:
“Nếu con đồng ý… khi về Việt Nam, cho bố làm chồng con một ngày. Một ngày duy nhất. Trong ngày đó, bố muốn làm gì với con cũng được, con phải chiều theo hết. Bố muốn đụ con bao nhiêu lần cũng được, muốn xuất vào đâu cũng được. Con đồng ý không?”
Hà chớp mắt. Cơn nứng do thuốc khiến đầu óc cô quay cuồng. Nhưng xen lẫn trong đó là một cảm giác khác — cảm giác được sở hữu hoàn toàn, được chiếm hữu bởi người đàn ông mình vừa thổ lộ yêu thương.
Cô không do dự lâu. Cô gật đầu, nhìn thẳng vào camera:
“Con đồng ý. Bố muốn sao cũng được. Con sẽ làm vợ bố trong một ngày đó. Bố muốn đụ con bao nhiêu lần cũng được, muốn xuất vào đâu… con cũng nhận hết.”
Ông Quân cười khàn, tăng tốc sục:
“Nói lại cho rõ. Nói con đồng ý làm vợ bố một ngày.”
Hà banh chân rộng hơn, hai ngón đút sâu hết cỡ, ngón cái day mạnh lên hột le, giọng rên rỉ nhưng rõ ràng:
“Con đồng ý… khi về Việt Nam, con sẽ làm vợ bố một ngày. Bố muốn đụ con thế nào cũng được, muốn xuất vào lồn con, vào miệng con, vào đâu cũng được… Con sẽ chiều bố hết… Bố ơi… cho con xem bố ra đi…”
Phần 4: Khẩu dâm và lời hứa mang thai
Ông Quân sục nhanh hơn, thở nặng. Ông nhìn màn hình nơi Hà đang thủ dâm, mắt ông tối lại đầy dục vọng:
“Con dâm quá rồi. Nhìn con banh lồn ra cho bố xem kìa. Con muốn bố đụ con lắm hả?”
Hà rên lớn hơn, hai ngón đút sâu vào lồn, ra vào liên tục:
“Dạ… con muốn bố đụ con… Bố ơi, bố đụ con đi… Mạnh lên bố… Con muốn cặc bố…”
“Nói to hơn.” Ông Quân ra lệnh, sục mạnh hơn. “Nói rõ con muốn gì.”
Hà ngửa đầu ra sau, giọng rên rỉ đầy khoái cảm:
“Con muốn bố đụ con… Bố đụ con đi… Mạnh lên… Đụ sâu vào lồn con… Bố ơi… Con nứng quá…”
“Con muốn bố xuất vào đâu?” Ông Quân hỏi, giọng khàn đặc.
“Vào trong con…” Hà thở gấp, ngón tay ra vào nhanh hơn. “Bắn tinh vào trong con đi bố… Con muốn tinh của bố…”
Ông Quân cầm dương vật, sục mạnh liên tục, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn:
“Con muốn mang thai không? Bố muốn hỏi con… con có muốn mang thai cho bố không?”
Hà nghe vậy, cơ thể run lên. Cô nhìn vào màn hình, mắt đẫm đầy dục vọng:
“Con… con muốn… Bố muốn con mang thai không ạ?”
Ông Quân sục nhanh hơn, giọng trầm và đầy ám ảnh:
“Bố muốn… Bố muốn có thêm đứa con của riêng mình. Con đồng ý sinh cho bố một đứa không? Sinh đứa con mà Hoàng không biết là của bố?”
Hà cảm thấy lồn mình co thắt mạnh. Cô rên to:
“Con đồng ý… Con sinh cho bố… Con sinh đứa con của bố… Bố xuất vào trong con đi… Làm con mang thai đi bố…”
“Nói rõ đi,” ông Quân thở dốc. “Nói con muốn bố làm gì.”
Hà banh chân rộng tối đa trước camera, hai ngón đút sâu hết cỡ vào lồn, ngón cái day liên tục lên hột le:
“Con muốn bố đụ con… Đụ mạnh vào… Bố ơi, bố đụ con đi… Làm con mang thai đi… Bắn tinh vào trong lồn con đi… Con muốn có thai với bố…”
Ông Quân rên lớn:
“Được… Bố sẽ làm con mang thai… Bố sẽ đụ con đến khi con có thai mới thôi… Con sẵn sàng chưa?”
“Dạ… con sẵn sàng…” Hà thở không ra hơi. “Bố xuất đi… Cùng con…”
“Nhanh lên…” Ông Quân ra lệnh. “Sờ mạnh hơn nữa. Bố sắp ra rồi. Con cũng phải ra với bố.”
Hà sục nhanh hơn, hai ngón đút sâu vào lồn, ra vào liên tục. Tiếng nước nhờn vang lên ướt át. Cô rên rỉ không ngừng:
“Bố… bố… con sắp… Bố đụ con đi… Mạnh lên… Làm con ra đi…”
Ông Quân sục liên hồi, dương vật cương cứng đỏ au trước camera:
“Ra đi… Cùng bố… Bố sắp bắn vào trong con đây…”
“Bố ơi!” Hà rên to, thân thể căng cứng. “Con ra… Con đang ra…”
Phần 5: Cùng lên đỉnh
Hà co giật mạnh. Cô rút hai ngón tay ra khỏi lồn, rồi đút sâu vào lại một lần cuối cùng hết cỡ, day mạnh lên hột le. Thân thể cô run rẩy dữ dội, lưng cong lên khỏi giường, miệng hét lên thành tiếng:
“Con ra… Bố ơi… Con ra mất rồi…”
Nước nhờn từ lồn cô phun ra ướt đẫm ngón tay, chảy xuống khe đít, làm ướt cả ga giường. Cô co giật từng hồi, chân duỗi thẳng run lẩy bẩy.
Ở bên kia, ông Quân cũng đến giới hạn. Ông hướng dương vật gần camera hơn, sục vài cái cuối thật mạnh, rồi rên khàn khi tinh dịch trắng đục bắn ra thành từng đợt mạnh mẽ — một phần vương lên bụng ông, một phần nhỏ xuống giường ngay trước ống kính, một phần văng cả lên tay ông.
“Ư… ra…” Ông Quân rên lớn, thở hổn hển.
Hai người cùng thở dốc, tiếng thở nặng nề vang lên qua loa điện thoại. Màn hình vẫn sáng. Hà nằm im, chân còn run run, mắt nhìn dương vật ông Quân đang mềm dần nhưng vẫn còn bóng nhẫy tinh dịch. Ông Quân cũng nhìn cô qua camera, thấy cô nằm thở dốc, lồn còn ướt đẫm nước nhờn, ngón tay còn đút trong đó.
“Con ra nhiều không?” Ông Quân hỏi, giọng thấm mệt nhưng thỏa mãn.
Hà khẽ ừ, giọng yếu ớt:
“Dạ… nhiều lắm… Ướt cả giường…”
Ông Quân cười khàn:
“Tốt. Con nhớ lời hứa đấy. Một ngày làm vợ bố. Và… bố sẽ cố gắng làm con mang thai thật.”
Hà mỉm cười đỏ mặt, vẫn nằm banh chân trước camera:
“Dạ… con nhớ. Con chờ bố… làm con có thai…. Hà trả lời trong trạng thái nửa tình nửa mơ”
Phần 6: Lời hứa
Hà còn đang thở dốc sau khi lên đỉnh, mắt vẫn nhìn vào màn hình nơi dương vật ông Quân đang mềm dần. Cô khẽ liếm môi, giọng còn khàn nhưng mềm mại hơn:
“Bố… giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng thức khuya quá, đừng uống nhiều rượu. Con về… con sẽ giữ lời hứa. Một ngày làm vợ bố. Và… con sẵn sàng sinh cho bố một đứa con.”
Ông Quân im lặng một lúc, chỉ còn tiếng thở nặng bên kia đầu dây. Rồi ông nói, giọng thấp và chắc:
“Được. Bố sẽ giữ sức. Con cũng phải giữ gìn bên đó. Về nhà… bố sẽ lấy hết phần thưởng đó. Và bố sẽ đụ con thật nhiều… cho đến khi con có thai mới thôi.”
Hà khẽ ừ, má vẫn còn nóng. Cô nhìn màn hình thêm vài giây, rồi thì thầm:
“Dạ
… bố nhớ lời con. Con cũng nhớ lời bố. Con yêu bố.”
Ông Quân nhìn cô, ánh mắt dịu đi:
“Bố cũng yêu con. Ngủ đi. Mai nhắn tin cho bố.”
Cuộc gọi vẫn chưa tắt. Cả hai nằm im ở hai đầu đại dương, chỉ còn tiếng thở và hình ảnh vừa phóng đãng vừa tội lỗi của nhau trên màn hình
Chúc ae đọc truyện vui vẻ nhé…