Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 72 : Hà ở Mỹ – nhắn tin với bố chồng
Ngọc Anh vừa bước ra khỏi cổng, chiếc váy liền còn hơi nhăn sau những giờ ở lại, trên người phảng phất mùi nam tính của ông Quân.
**Đêm đầu tiên ở Mỹ**
Thời điểm: 21:00 giờ Mỹ, tối muộn.
Hà tắm rửa xong, mặc chiếc váy ngủ mỏng màu hồng phấn. Cô ngả lưng lên sofa trong phòng khách sạn, chân co lên, mái tóc còn hơi ướt và nặng mùi dầu gội của khách sạn. Cả ngày vừa đáp máy bay dài, vừa phải xử lý ngay một số giấy tờ với đối tác khiến cô mệt đến mức vai bị cứng. Căn phòng rộng, yên tĩnh, nhưng lại khiến cô cảm thấy trống trải hơn bao giờ hết.
Cô cầm điện thoại, mở đoạn chat với Hoàng trước. Ngón tay gõ chậm:
*Em tới nơi an toàn. Hôm nay bận quá giờ mới nhắn được. Anh ngủ chưa?*
Tin nhắn gửi đi. Cô đặt máy xuống, nhìn lên trần nhà chờ. Một phút. Năm phút. Mười phút. Không có phản hồi. Hoàng có lẽ đã ngủ, hoặc đang bận việc gì đó. Hà thở dài, cảm giác bị bỏ lại một mình trên đất khách càng rõ hơn.
Cô mở đoạn chat với ông Quân. Do dự khá lâu. Cuối cùng vẫn gõ:
*Bố ơi, con tới nơi rồi ạ. Bên này đang đêm. Thời tiết se lạnh, gió thổi vào cửa kính nghe rõ. Trong khách sạn thì ấm. Con ngồi trong phòng, chưa kịp quen không khí ở đây.*
Chỉ sau khoảng một phút, ông Quân trả lời:
*Tới nơi là tốt rồi. Đường xa có mệt không? Ngồi máy bay lâu thế, lưng có mỏi không? Ăn gì chưa?*
Hà nhìn dòng tin, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cô trả lời từng câu:
*Hơi mệt, vai bị căng. Con ăn tạm suất của khách sạn, cơm mềm nhưng hơi nhạt. Bên này phố xá sáng hơn nhà mình nhiều, xe cộ chạy suốt, con nhìn xuống từ cửa sổ thấy toàn đèn vàng.*
Ông Quân hỏi tiếp, rất chi tiết:
*Con ở tầng mấy? Phòng có yên tĩnh không? Có đủ chăn ấm không? Bên đó đêm lạnh, con nhớ đắp kỹ. Sáng mai dậy sớm làm việc thì tối nay phải ngủ cho đã.*
Hà kể sơ về phòng tầng 18, về nhìn ra một góc thành phố, về việc lần đầu ở một mình trên đất Mỹ khiến cô vừa thấy tự do vừa thấy lạ lẫm. Ông Quân không bỏ sót: hỏi con đã uống đủ nước chưa, hỏi có cần bố nhắn gì cho Hoàng không, hỏi thậm chí cả việc con có mang theo thuốc cảm không phòng khi thời tiết đổi.
Những câu hỏi rất đời thường. Không đụng đến chuyện thân mật, không gợi đến những lần trên giường. Chỉ là sự quan tâm từng chút một. Chính vì thế mà Hà càng thấy lòng mình rối.
Một lúc sau, ông Quân nhắn dài hơn một chút:
*Nhìn tin nhắn của con, bố thấy nhớ. Nhớ con ngồi ở nhà. Nhớ tiếng con trả lời “dạ bố”. Nhớ lúc con lặng lẽ dọn bàn sau bữa cơm. Bố thương con. Không phải kiểu nói cho có. Mà là thật. Bố già rồi, không biết nói làm sao cho nó nhẹ nhàng hơn. Chỉ biết là khi con không ở nhà, bố thấy thiếu.*
Hà đọc đi đọc lại dòng tin. Tay cô khẽ run. Cô đặt điện thoại xuống, ôm gối, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố đêm đang sáng đèn. Trong đầu hiện lên hình ảnh ông Quân ngồi một mình trong phòng khách nhà mình, có lẽ cũng đang cầm điện thoại như thế này.
Cô gõ rất chậm, từng chữ như đang cân nhắc:
*Bố… con cảm ơn bố. Con cũng thấy lòng ấm hơn khi bố hỏi han từng chút như vậy. Hoàng… anh ấy ít khi hỏi kỹ như bố. Có lúc con cảm thấy bố quan tâm con hơn cả người chồng của con. Nhưng con đang rất bối rối. Con không biết sau này chúng ta phải đối mặt với chuyện này thế nào. Những gì đã xảy ra giữa bố và con… con không thể giả vờ như chưa từng có. Mà con cũng chưa sẵn sàng để gọi tên cảm xúc này. Bố chờ con suy nghĩ được không? Con chưa thể đáp lại bố ngay lúc này.*
*Được. Bố chờ. Con đừng tự gây áp lực cho mình. Nghỉ ngơi đi. Mai còn phải làm việc. Có gì cứ nhắn cho bố, bất kể giờ nào.*
Hà đặt điện thoại lên ngực, nằm nghiêng trên sofa. Đêm đó cô gần như không ngủ được.
Cô nghĩ về Hoàng. Về người chồng đang ở nhà, người mà cô từng nghĩ sẽ là chỗ dựa cả đời. Nhưng dạo này anh càng lúc càng xa cách. Những tin nhắn ngắn ngủn, những cuộc gọi vội vàng, và cả việc anh hầu như không chủ động hỏi cô có ổn không khi ở một mình nơi đất khách. Cô không trách anh được hoàn toàn. Công việc của anh cũng áp lực. Nhưng sự vắng mặt ấy đang tạo ra một khoảng trống ngày càng lớn.
Rồi cô nghĩ về ông Quân. Người đàn ông lẽ ra chỉ nên là bố chồng. Người đã chiếm lấy thân thể cô bằng sự thống trị và dục vọng. Nhưng cũng chính người đó lại là người duy nhất đêm nay hỏi cô đã ăn gì, ngủ có ấm không, vai có mỏi không. Câu “bố thương con” của ông không hề giống những lời đường mật. Nó trầm, chậm, và chân thành đến mức cô không thể giả vờ như không nghe thấy.
Hà trở mình nhiều lần. Cô không biết mình đang đứng ở đâu giữa hai người. Cô không biết cảm xúc đang lớn dần với ông Quân là sự ỉ lại vì được quan tâm, hay là thứ gì đó sâu hơn, nguy hiểm hơn. Cô chỉ biết đêm đầu tiên trên đất Mỹ, trong căn phòng xa lạ, lòng cô rối hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Và chính sự bối rối, sự cảm thấy bị bỏ lại một mình ấy… đã âm thầm chuẩn bị cho đêm hôm sau. Đêm mà khi bị bỏ thuốc và suýt mất kiểm soát, Hà càng nhận ra mình đang trống trải đến mức nào.
Đêm đó Hà nằm trên giường khách sạn, mắt mở trừng trong bóng tối. Giấc ngủ không đến. Những hình ảnh cứ nối đuôi nhau hiện về, rõ đến mức cô không thể đẩy chúng đi.
Ban đầu, khi ông Quân mới chuyển lên ở cùng, cô không thích. Ông hay soi mói, hay xen vào chuyện của hai vợ chồng, hay hỏi những câu khiến cô khó chịu. Cô chỉ muốn giữ khoảng cách, muốn ông sớm về quê hoặc tìm chỗ khác.
Rồi đến cái đêm ông say rượu. Cái đêm cô bị ông đè xuống, bị chiếm lấy trong cơn đau đớn và tuyệt vọng. Lúc đó cô đau khổ đến mức tưởng như không thể tiếp tục sống bình thường được nữa. Cô ghét ông, sợ ông, muốn quên đi bằng mọi giá.
Nhưng sau đó ông lại thay đổi. Ông nhẹ nhàng hơn, thấu hiểu hơn, biết giữ khoảng cách đúng lúc. Cô đã cho ông một cơ hội, cố gắng quên chuyện cũ, cố gắng nhìn ông như một người bố chồng bình thường.
Rồi Hoàng phản bội.
Cái phát hiện ấy như một nhát dao. Cô đau, cô giận, và trong cơn muốn trả thù, cô đã chủ động tiến lại gần ông Quân. Ban đầu chỉ là sự trả đũa. Cô thủ dâm cho ông. Rồi lần đầu tiên ngậm dương vật ông trong miệng. Rồi lần đầu chấp nhận để ông massage, và cuối cùng… chấp nhận để ông đụ.
Từ đó cô lún dần.
Những lần sau không còn chỉ là trả thù nữa. Cơ thể cô bắt đầu nhớ cảm giác bị ông chiếm lấy. Cô bắt đầu chủ động hơn, rên lớn hơn, thậm chí còn đòi hỏi. Rồi đến cái buổi dã ngoại chỉ vài ngày trước – ba lần ông xuất tinh, và cô đã để ông bắn vào trong người mình. Lúc ấy cô không đẩy ra. Cô nhận lấy.
Giờ nghĩ lại, cô còn nhớ cả cảm giác ghen.
Khi Hoàng từng gợi ý tìm cho ông Quân một người phụ nữ để ông có chỗ gửi thân, trong lòng cô lại dấy lên một sự khó chịu kỳ lạ. Không phải vì lo cho ông. Mà vì… ghen. Cô không muốn ông thuộc về ai khác. Cảm giác ấy khiến cô sợ. Vì nó chứng tỏ mình đã không còn đứng ngoài cuộc chơi nữa.
Hà trở mình, ôm lấy gối.
Mình đã đi đến nước này rồi. Từ chỗ ghét và sợ, đến chỗ cho ông cơ hội, rồi lợi dụng ông để trả thù chồng, rồi dần dần bị chính dục vọng và sự quan tâm của ông cuốn đi. Giờ thì ngay cả khi đang ở tận Mỹ, đêm đầu tiên xa nhà, người cô nghĩ đến nhiều nhất lại không phải Hoàng.
Cô không biết chuyện này sẽ đi đến đâu.
Cô không biết mình còn có thể dừng lại được nữa hay không.
Cô chỉ biết là mình đang lún rất sâu… và càng lúc càng không tìm thấy lối thoát.
Đêm đó, Hà nằm dài trong căn phòng xa lạ, mắt mở đến tận gần sáng. Những ký ức cứ quay đi quay lại, không cho cô một phút nào được yên.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng New York rọi qua rèm cửa sổ khách sạn, Hà ngồi bên cửa sổ tầng 18, nhâm nhi tách cà phê đen. Cô mở điện thoại, chọn lọc những tấm ảnh chụp hôm qua — cô đứng trên cầu Brooklyn, váy đỏ bay phất phơ, nụ cười rạng rỡ với nền trời hoàng hôn.
Cô gửi cho ông Quân.
Chỉ vài phút sau, tin nhắn của ông về liên tiếp:
*”Con đẹp quá. Nhìn ảnh mà bố nhớ con da diết.”*
*”Bố yêu con. Không phải kiểu yêu thương thông thường. Bố muốn con biết, mỗi lần nhìn ảnh con, bố lại muốn được ôm con, được hôn lên từng tấc da thịt của con.”*
*”Về nhà với bố. Bố sẽ làm cho con hạnh phúc theo cách của bố.”*
Hà đọc xong, môi mím chặt. Cô không gõ trả lời. Thay vào đó, cô đặt điện thoại lên bàn, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Trước gương lớn, cô cởi bỏ chiếc áo choàng tắm mỏng. Thân thể trần truồng phản chiếu trong gương — bầu ngực căng tròn, làn da trắng ngần dưới ánh đèn vàng. Cô nghiêng đầu, một tay vén tóc, tay kia giơ điện thoại lên chụp.
Cô tạo dáng như thể đang vô tình sửa sang mái tóc, nhưng góc máy lệch một chút, cố tình để lộ nửa bầu ngực trái — nhũ hoa hồng nhạt, săn cứng vì không khí lạnh của phòng — cùng xương quai xanh lấp lánh dưới ánh sáng.
Một bức ảnh. Chỉ một bức duy nhất.
Cô gửi đi không kèm lời nào.
Đó là câu trả lời của cô — lạnh lùng, e thẹn, nhưng đầy ẩn ý. Không cần nói “con cũng yêu bố”, nhưng việc cởi bỏ xiêm y, phơi bày thân thể trước gương để gửi cho ông, đã nói thay tất cả.
Ông Quân nhìn vào màn hình, tay siết chặt điện thoại. Bức ảnh đó — vẻ đẹp lạnh lùng, sự e thẹn trong đôi mắt nhìn gương, và phần ngực trần vô tình lộ ra — khiến dương vật ông cứng ngắc trong quần ngay lập tức.
Ông biết. Cô đã trả lời rồi. Bằng cách im lặng, bằng thân thể, bằng sự phơi bày tội lỗi đó.
Ông nhắn lại một câu duy nhất:
*”Bố đợi con về.”*
Hà vừa nhấn gửi xong, mặt đã đỏ bừng như gấc chín. Cô vội vàng úp điện thoại xuống giường như thể sợ bức ảnh kia sẽ hiện ra trước mặt mình, rồi chạy vào nhà tắm rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo.
*Mình vừa làm gì thế…* — Cô nhìn mình trong gương, má vẫn còn nóng — *Gửi như vậy là đồng ý rồi đó…*
Cô cố gạt suy nghĩ đi, mặc lại bộ váy công sở nghiêm túc, ngồi vào bàn làm việc xử lý nốt vài trang hợp đồng cuối cùng. Điện thoại im lặng, nhưng cô biết ông Quân đã nhận được — và đang nhìn.
Chiều muộn, khi cô vừa đóng laptop thì tiếng chuông cửa vang lên. Alex đứng ngoài, bên cạnh là Vũ — chàng trai Việt kiều lịch thiệp, trên người vẫn còn mùi nước hoa phảng phất từ đêm trước.
“Xong việc chưa?” Alex mỉm cười, ánh mắt nhìn cô đầy ẩn ý — như thể anh biết cô vừa làm gì trong phòng kín suốt buổi sáng. “Đi thôi. Đêm nay phải ăn mừng chứ.”
Hà gật đầu, xách túi theo hai người. Cô không biết rằng khi cô bước ra khỏi khách sạn, trong túi áo khoác, điện thoại vẫn còn nóng vì tin nhắn chưa đọc của ông Quân — và đêm bar với ly cocktail bị bỏ thuốc đang chờ cô phía trước.