Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 68 : Dục vọng trở lại Hoàng phát hiện Ngọc Anh bị ông Quân đụ

Chiều hôm đó, khoảng gần bốn giờ, tiếng chuông cửa vang lên.

Ông Quân mở cửa. Ngọc Anh đứng ngoài, mặc áo blouse trắng, tóc ngắn gọn gàng, đeo kính. Cô cầm theo một bìa hồ sơ mỏng, vẻ mặt chuyên nghiệp. Nhưng khi nhìn thấy ông Quân chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi, ánh mắt cô khẽ dao động một nhịp.

“Bác… anh Hoàng chưa về ạ?” – Cô hỏi, giọng cố giữ bình ổn.

“Nó đi ra ngoài rồi, chắc nhanh về thôi.” — Ông Quân mở rộng cửa, mỉm cười — “Vào đi, đợi trong nhà cho mát.”

Ngọc Anh bước vào, ngồi xuống sofa phòng khách. Cô đặt phong bì lên bàn, tay vô thức sờ sờ ly nước ông Quân vừa rót.

Ngọc Anh đặt hồ sơ lên bàn, định chỉ giao kết quả rồi về. Nhưng ông Quân không để cô có cơ Chiều hôm đó, khoảng gần bốn giờ, tiếng chuông cửa vang lên.

hội đó. Anh kéo ghế ngồi đối diện, ánh mắt nhìn thẳng không né tránh.

“Hoàng đi đâu vậy bác? Mấy giờ về ạ?” — cô hỏi lại, giọng hơi run.

Ông Quân không trả lời ngay. Ông ngồi xuống cạnh cô — rất gần, đùi chạm đùi. Rồi ông vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng.

“Ưm… bác…” — Ngọc Anh giật mình, nhưng không đẩy ra.

“Lâu ngày không tiếp xúc…” — Ông Quân thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô — “con quên chúng ta là gì của nhau rồi à?”

Ngọc Anh đỏ mặt. Cô nhớ — nhớ đêm đó, nhớ con cặc to lớn của ông, nhớ cảm giác bị chiếm hữu đầy bản năng. Cô đã cố quên, cố làm vợ hiền của Thành, nhưng giây phút này, khi bị ông ôm vào lòng, mọi ký ức ùa về.

“Kết quả thế nào?”

“ Cũng không ổn nhưng cũng không vấn đề gì lớn ạ.”  Ngọc Anh mở hồ sơ, định giải thích chuyên môn.

Ông Quân không nhìn giấy tờ. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm xuống:

“Con đến đây không chỉ vì kết quả đúng không?”

Ngọc Anh cứng người. Má cô ửng đỏ dần. Cô biết ông đang ám chỉ những lần trước – những lần cô đã để ông đụ, đã rên “bố” trong lúc bị chiếm lấy.

Ông Quân đứng dậy, đi vòng ra phía sau ghế cô. Hai tay ông đặt lên hai bên thành ghế, thân hình đổ về phía trước, hơi thở nóng phả vào gáy Ngọc Anh.

“Hoàng không có nhà… Hà cũng không có nhà…” – Ông thì thầm – “Chỉ còn bố và con thôi.”

Ngọc Anh nuốt nước bọt, tay siết chặt mép hồ sơ. Cô muốn đứng dậy, muốn nói không, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Mùi nam tính của ông Quân xộc vào mũi, gợi lại cảm giác bị đụ mạnh, bị xuất vào trong lần trước.

Ông Quân ôm chặt eo Ngọc Anh, tay vẫn còn xoa nhẹ bầu ngực cô qua lớp áo, giọng trầm và có chút thử thách:

“Dạo này… con còn sang phòng ông Lương không?”

Ngọc Anh khẽ giật mình. Cô ngẩng lên nhìn ông, mặt đỏ hơn. Im lặng vài giây rồi mới trả lời, giọng nhỏ nhưng rõ:

“Không còn nữa… Con đã bảo ông ấy chấm dứt rồi.”

Ông Quân nhíu mày, có vẻ感兴趣:

“Vậy à? Vì sao?”

Ngọc Anh cúi mặt, hơi thở nóng phả vào ngực ông. Trong đầu cô lúc này không còn hình ảnh ông Lương nữa. Những lần bị ông Lương đụ giờ trở nên nhạt nhòa, yếu ớt. Thay vào đó là hình ảnh ông Quân – con cặc to lớn, cách đụ thô bạo, ánh mắt gian xảo khi xuất vào trong cô. Cô đã bị chiếm lấy đến mức không thể quay lại với người cũ.

“Vì… vì sau lần với bác, con không còn cảm thấy gì với ông ấy nữa,” cô thì thầm, giọng vừa xấu hổ vừa thành thật. “Con đã nói với ông ấy là đã có người biết chuyện, và con không muốn phản bội chồng con, phản bội con bé nhà con nữa. Ông ấy cũng đồng ý dừng.”

Ông Quân cười khẩy, tay trượt xuống mông cô, bóp mạnh một cái:

“Vậy là… trong đầu con giờ chỉ còn mình bố thôi đúng không?”

Ngọc Anh không trả lời thành lời. Cô chỉ khẽ gật đầu, mặt đỏ bừng, cơ thể thì đã nóng ran. Trong tâm trí cô lúc này, ông Lương đã bị thay thế hoàn toàn bằng ông Quân. Mỗi khi thèm muốn, mỗi khi tự thỏa mãn, hình ảnh hiện lên đều là ông – không phải bố chồng cũ của mình nữa.

Ông Quân hài lòng. Anh kéo cô sát hơn vào lòng, giọng thấp và đầy chiếm hữu:

“Tốt. Vậy từ nay… chỉ cần bố. Không cần ai khác.”

Ông Quân đưa tay xuống, kéo nhẹ khóa kéo phía sau áo blouse của cô.

“Lần này… con sẽ gọi bố rõ hơn.”

“Bác nghĩ Hoàng sẽ nhanh về đó…” — Ông Quân thì thầm, ngón tay xoay xoay đầu vú cô đã cứng nhọn — “nhưng sẽ đủ thời gian cho chúng ta… nếu con chủ động.”

Ngọc Anh run rẩy. Cô nhớ — nhớ con cặc 22cm của ông, nhớ cảm giác căng đầy, nhớ sự sướng khoái mà Thành chưa bao giờ cho cô. Cô nứng rồi, ướt rồi, không thể từ chối.

Ngọc Anh đứng dậy, tay run run kéo khóa váy sau lưng. Nhưng cô dừng lại — nghĩ đến phương án an toàn.

“Con… con chỉ cởi quần lót thôi…” — cô thì thầm, mặt đỏ bừng — “váy con để nguyên… nếu Hoàng về… con chỉ cần đứng lên… không ai biết…”

Ông Quân cười, gật đầu: “Thông minh… ngoan…”

Ngọc Anh kéo váy lên tới eo, tuột quần lót ren xuống — trắng muốt, ướt đẫm ở đáy. Cô bước ra khỏi quần lót, để lại nó trên sàn, rồi ngồi lại sofa, váy che kín đến đùi.

Ông Quân tuột quần short, con cặc to lớn bật ra — đỏ au, cứng ngắc, đầu khẩu chảy nước nhờn. Ông ngồi xuống, kéo Ngọc Anh ngồi lên lòng mình, hai chân cô dang rộng qua hông ông.

Ông Quân không giải thích, trực tiếp kéo Ngọc Anh dậy, nâng mặt cô lên, cái miệng lớn liền ngấu nghiến cái miệng nhỏ của cô. Hai người hôn nhau nồng nhiệt. Ngọc Anh nhón chân, hai tay ôm lấy cổ ông Quân, đáp lại kịch liệt. Ông ôm eo cô, càng lúc càng siết chặt, cặp vú của Ngọc Anh bị ép vào lồng ngực ông.

Hai người hôn đến hơi thở gấp gáp mới luyến tiếc rời ra. Ông Quân nói: “Ngọc Anh, cởi quần ra.” Trong nháy mắt hai người đã trần truồng đối diện nhau.

“Lại đây, ngồi xuống, để bac hôn cái lồn nhỏ của con!”

Ngọc Anh nhanh chóng ngồi xuống và dang chân thành hình chữ M, hai tay còn vạch môi âm hộ ra, để lộ phần thịt đỏ bên trong, dâm thủy sớm đã tràn lan. “ Bác , mau lên, đến hôn nó đi!” cô nôn nóng nói.

Ông Quân ngồi xổm xuống, ngón tay xoay tròn quanh môi âm hộ một hồi rồi mới lè lưỡi thô ráp liếm lên.

Khi cả hai đều đã nôn nóng, ông Quân đặt Ngọc Anh xuống. Cô ngồi xổm trên ghế, quay người lại đôi mắt đầy dục vọng nhìn ông và nói giọng cực kỳ quyến rũ: “Mau vào đi bác .”

Ông Quân vịn eo cô, dương vật lớn nhắm vào lồn nhỏ liền thúc tới. Chỉ nghe tiếng “phụt” một cái, dương vật đã thuận lợi đâm vào.

“Ô…” Cả hai cùng phát ra tiếng kêu sung sướng. Ông Quân bắt đầu vịn eo Ngọc Anh nhấp lên nhấp xuống, cô cũng phối hợp nhún theo.

“Ô… ô… oan gia à… dương vật của ba vừa to vừa cứng… ô… ô… sướng quá… sướng quá…” Ngọc Anh rên rỉ dâm đãng.

“Mạnh lên… đúng… thúc mạnh lên… sướng quá… a… a…”

Ông Quân nắm lấy tay Ngọc Anh, đổi sang tư thế từ phía sau, bắt đầu một lượt đâm rút nhanh chóng. Phập… phập… phập… một loạt tiếng thịt va vào thịt vang lên.

“Ô… ô… địt mạnh lên… địt mạnh lên… ô… ô… địt… chết… con… rồi…” Ngọc Anh không còn kiềm chế, miệng đầy lời tục tĩu.

Ông Quân cười hề hề, vừa thúc vừa nói: “Sướng không, Ngọc Anh, con đĩ nhỏ này…”

“Còn không phải… bị… bác… hại… ô… ô… địt chết con đi… dùng sức địt chết con đi cho rồi…”

Hai người tiếp tục như vậy, ông Quân thúc Ngọc Anh đi vòng quanh phòng, tiếng rên và tiếng da thịt va chạm không ngớt.

 

Ông Quân nắm tóc cô kéo ngẩng lên, vừa đụ vừa nói:

“Gọi rõ vào. Con đang bị bố đụ. Nói đi.”

“Bố… bố đang đụ con… cặc bố to quá… đụ con mạnh nữa… ư…”

Ông tăng tốc. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên trong phòng khách. Mỗi cú thúc đều làm mông Ngọc Anh rung lên, nước nhờn bắn ra thành từng giọt nhỏ. Ông dùng tay tét mạnh vào mông cô vài cái, để lại dấu đỏ rõ ràng.

Một lúc sau, ông kéo cô ra khỏi bàn, đẩy ngã xuống ghế sofa. Anh ngồi xuống, bắt Ngọc Anh ngồi lên theo tư thế cưỡi ngựa nhưng quay lưng lại. Cô phải tự nhấp lên xuống trên con cặc đang cắm sâu. Ông thì đưa tay ra trước, day mạnh hột le của cô.

“Nhấp nhanh hơn. Cho bố thấy con dâm thế nào.”

Ngọc Anh nhấp điên cuồng, mông va vào đùi ông thành tiếng. Cô vừa nhấp vừa rên:

“Bố ơi… con sướng quá… lồn con sắp ra… bố đụ con đi… đụ chết con đi…”

Ông Quân không để cô ra dễ dàng. Anh đẩy cô ngã sấp xuống sofa, kéo hai chân cô banh rộng, đụ theo tư thế doggy sâu hơn. Một tay ông nắm tóc kéo đầu cô ngẩng lên, tay kia tét mông liên tục.

“Con thích bị bố đụ như thú vật đúng không? Nói đi.”

“Thích… con thích… bố đụ con như thú vật… ư ư… mạnh nữa… xuất vào trong con đi bố…”

Ông Quân rên khàn đặc, tốc độ đạt đến đỉnh. Những cú cuối cùng mạnh đến mức sofa kêu cọt kẹt. Anh ôm chặt lấy eo Ngọc Anh, hông giật giật, rồi xuất tinh mạnh mẽ sâu bên trong. Từng đợt tinh dịch đặc sệt phun vào tử cung cô. Ngọc Anh cũng co giật theo, lồn siết chặt lấy cặc ông, rên lên dâm đãng khi cảm nhận dòng tinh nóng hổi tràn đầy.

Khi ông rút ra, tinh dịch trắng đục ồ ạt chảy ra từ lồn cô, nhỏ giọt xuống đệm sofa. Ngọc Anh nằm sấp thở dốc, mông đỏ ửng vì bị tét, lồn há ra không khép lại được ngay.

 

HOÀNG TRỞ VỀ 

Tiếng xe máy nổ ngoài cổng. Hoàng về — anh quên ví, chạy về lấy.

Anh mở cửa cổng, bước vào nhà. Và dừng lại.

Tiếng rên rỉ — khe khẽ nhưng rõ ràng — phát ra từ phòng khách. Tiếng da thịt va chạm — bạch bạch — nhịp nhàng. Và giọng Ngọc Anh: “Ư… bác… sâu quá… nhanh… nhanh nữa…”

Hoàng đông cứng. Anh bước nhẹ đến cửa phòng khách, nhìn qua khe cửa.

Cảnh tượng trước mắt: Ngọc Anh ngồi trên lòng ông Quân, váy vẫn mặc nguyên, nhưng hông vung vẩy liên hồi. Ông Quân tay xoa vú cô, mặt hưởng thụ. Con cặc ông — to, đỏ, gân nổi — thỉnh thoảng ló ra từ dưới váy cô khi cô nhấc lên cao, rồi chui tọt vào khi cô hạ xuống.

Hoàng không lao vào. Anh không thể. Anh chỉ đứng đó, tay run run… tuột quần xuống.

Hoàng đứng sau cánh cửa, mắt dán chặt vào khe hở. Tim anh đập thình thịch, tay run run đặt lên ngực — như thể muốn bóp nghẹn cơn đau đang lan tỏa.

Ngọc Anh…

Cô ấy đẹp — đẹp theo cách không một người đàn ông nào có thể phủ nhận. Gương mặt thanh tú như hoa khôi, làn da trắng nõn không tì vết, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả vũ trụ. Vóc dáng cao ráo, eo thon, bầu ngực đầy đặn vừa phải — chín chắn, quyến rũ, hoàn hảo. So với Hà — cô ấy không kém, thậm chí còn hơn ở vẻ đẹp thanh cao, kiêu sa.

Vậy mà… tại sao?

Tại sao một người phụ nữ như vậy — thông minh, xinh đẹp, có chồng là bạn thân của Hoàng — lại quỳ gối trước ông già như bố anh? Tại sao cô ấy lại run rẩy, rên rỉ, vung vẩy hông như điên dại vì một người đàn ông đã qua sáu mươi?

Ông Quân có gì?

Hoàng nhìn chằm chằm — nhìn bàn tay chai sạn của ông đang xoa nắn bầu vú Ngọc Anh, nhìn thân hình gầy gò nhưng săn chắc, nhìn khuôn mặt nhăn nheo nhưng đầy tự tin. Và rồi… anh nhìn xuống.

Con cặc.

Nó xuất hiện từ dưới váy Ngọc Anh mỗi khi cô nhấc lên — to, dài, đỏ au, gân nổi như dây điện. Phải đến hai mươi hai, hai mươi ba centimet. To gấp rưỡi, gấp đôi của Hoàng. Đầu khẩu căng tròn, chảy nước nhờn trong suốt, đập vào đùi trắng nõn của Ngọc Anh mỗi khi cô hạ xuống — bạch — tiếng da thịt va chạm nhục nhã.

Hoàng hiểu rồi.

Không phải vì tiền. Không phải vì quyền lực. Mà vì… vì thứ đó. Con cặc to lớn, dữ tợn, chiếm hữu đầy bản năng. Nó đi vào sâu hơn, đầy hơn, chạm đến những nơi mà đàn ông bình thường — như Hoàng, như Thành — không bao giờ chạm tới.

Nước mắt Hoàng chảy xuống má.

Anh đau — đau vì Ngọc Anh là người con gái anh từng yêu thầm suốt ba năm cấp ba. Anh viết thư tình, anh nhường cô cho Thành vì nghĩa bạn, anh tưởng mình đã quên khi có Hà. Nhưng giờ đây, nhìn cô bị bố anh đụ, anh nhận ra mình chưa bao giờ quên. Vẫn yêu. Vẫn thèm khát. Vẫn muốn cô thuộc về mình.

Nhưng cô thuộc về bố anh.

“Ư… Bố… sâu quá… to quá…” — Ngọc Anh rên rỉ, mặt đỏ bừng, miệng hé mở đầy dâm đãng.

Hoàng khóc — nước mắt nóng hổi chảy dài. Nhưng tay anh… tay anh tự động tuột xuống quần, nắm lấy dương vật.

Nó cứng.

Không phải cứng bình thường. Mà cứng ngắc, cứng đến đau, cứng như chưa từng được trong đời. Mạch máu nổi lên dữ dội, đầu khẩu chảy nước nhờn, giật giật theo nhịp tim. Cơ thể anh phản bội tâm trí — phản bội nỗi đau, phản bội sự tủi nhục, để kích thích trước cảnh tượng kinh khủng nhất.

Tại sao? — anh tự hỏi, tay bắt đầu sục nhẹ.

Vì anh thấy. Thấy Ngọc Anh sướng — thực sự sướng, không giả vờ, không cam chịu như khi với anh hay với Thành. Cô rên rỉ thành tiếng, cô vung vẩy chủ động, cô ôm chặt cổ ông Quân như muốn hòa tan vào ông.

Vì anh thấy con cặc bố anh — to lớn, mạnh mẽ, đầy uy quyền. Nó làm được điều mà anh không thể. Nó chinh phục được người phụ nữ anh yêu.

Hoàng sục nhanh hơn, mắt không rời khỏi cảnh tượng. Mỗi lần con cặc bố anh đâm sâu vào Ngọc Anh, anh lại tưởng tượng đó là mình. Mỗi lần cô rên “bác ơi”, anh lại tưởng tượng cô gọi “anh ơi”.

Nhưng không. Cô gọi bố anh. Cô thuộc về bố anh.

“Ư… bố… con ra… con ra đây… aaaaa…”

Ngọc Anh lên đỉnh, cơ thể co giật, lồn siết chặt lấy con cặc to lớn. Ông Quân ôm chặt cô, con cặc giật giật, phun tinh dịch vào trong cô — đầy, nóng, sâu thẳm.