Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 67 : Hà đi công tác, Ngọc Anh gặp lại ông Quân,

Hà mở mắt khi ánh sáng buổi sáng lọt qua khe rèm.

Cơ thể cô còn nặng nề. Cô ngồi dậy, kéo chăn sang một bên, rồi nhìn xuống. Trên đùi trong và vùng háng vẫn còn những vệt trắng đục đã khô lại thành mảng, bám dính trên da. Dấu vết của đêm hôm trước – tinh dịch của Hoàng, và cả của ông Quân – vẫn còn đó, dù cô đã cố gắng lau sạch trước khi ngủ.

Hà đưa tay chạm nhẹ vào những vệt khô ấy. Ngón tay cô run run.

Lại một lần nữa… Hai người đàn ông. Hai loại tinh trùng. Cơ thể mình lại chấp nhận cả hai.

Nội tâm cô rối bời. Một phần cảm thấy tội lỗi, sợ hãi, muốn chạy trốn. Phần khác lại nhớ rõ cảm giác bị lấp đầy, bị chiếm hữu đến mức không còn chỗ cho suy nghĩ. Cô cắn môi, vừa muốn quên đi, vừa không thể quên.

Đúng lúc đó, điện thoại trên đầu giường rung lên liên tục. Hà nhấc máy. Giọng quản lý bên kia đầu dây gấp gáp:

“Hà à, em phải bay sang Mỹ ngay được không? Hợp đồng bên đối tác có vấn đề lớn, cần người xử lý trực tiếp. Bay chiều nay, ở lại khoảng bốn ngày.”

Hà khựng lại một giây. Rồi cô hít sâu.

Mọi suy nghĩ về những vệt tinh trùng, về ông Quân, về sự hỗn loạn trong lòng… đều bị đẩy sang một bên. Công việc đang gọi. Cô không còn tâm trạng để nghĩ tiếp.

“Em chuẩn bị ngay ạ.”

Chỉ trong vòng một tiếng, Hà đã đóng vali, thay đồ, và gọi xe ra sân bay. Trước khi ra khỏi nhà, cô chỉ kịp nhắn cho Hoàng:

Anh ơi, em phải đi công tác Mỹ gấp, khoảng 4 ngày. Anh ở nhà với bố nhé.

Cánh cửa đóng lại. Căn nhà chỉ còn lại hai bố con.

Và mọi thứ sắp bắt đầu.

 

Ngày thứ hai Hà đi công tác.

Sau khi Hoàng đi làm, căn nhà chìm vào sự yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ treo tường.

Ông Quân ngồi trên ghế sofa phòng khách, một tay cầm tách trà đã nguội. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa kính. Ông không bật tivi, không nghe nhạc. Ông chỉ ngồi im.

Trong đầu ông hiện lên hình ảnh Hà – con dâu trẻ, da trắng, luôn cố gắng giữ khoảng cách nhưng cuối cùng vẫn bị ông kéo vào vòng tay. Ông nhớ cảm giác lồn cô siết chặt, nhớ tiếng rên nghẹn ngào khi ông xuất vào trong. Bốn ngày vắng nhà… đủ để ông tính toán nhiều thứ.

Rồi hình ảnh ấy chồng lên hình ảnh Ngọc Anh. Cô bác sĩ trẻ, từng để ông đụ đến mức khóc và rên “bố”. Một thú vui khác trong lúc Hà không có nhà.

Ông Quân nhấp một ngụm trà nguội, khóe miệng khẽ nhếch lên. Ông lấy điện thoại ra, mở tin nhắn của Ngọc Anh lần nữa.

 

Điện thoại ông rung. Tin nhắn từ Ngọc Anh:

 

*“Chiều nay em có kết quả xét nghiệm của anh Hoàng. Em tiện đường mang đến nhà luôn được không ạ?”*

Ông Quân đang ngồi uống trà thì điện thoại rung. Ông mở ra, thấy tin nhắn từ Ngọc Anh:

“Chiều nay em có kết quả xét nghiệm của anh Hoàng. Em tiện đường mang đến nhà luôn được không ạ?”

Ông dừng lại vài giây, mắt lim dim nhìn dòng chữ.

Bình thường, nếu chỉ vì công việc, Ngọc Anh sẽ nhắn trực tiếp cho Hoàng – người cần nhận kết quả. Thế nhưng cô lại nhắn cho ông. Không hỏi Hoàng có nhà hay không, không hỏi giờ nào tiện, mà hỏi thẳng ông, và hỏi một cách khéo léo: “Em tiện đường mang đến nhà luôn được không ạ?”

Ông Quân cười nhạt trong cổ họng.

Con bé này… cố ý.

Cô biết rất rõ chiều nay Hoàng đi làm cả ngày. Cô cũng biết Hà đang công tác xa. Vậy mà vẫn chọn cách nhắn tin cho ông, thay vì nhắn cho Hoàng rồi nhờ Hoàng chuyển lời. Cách hành xử ấy không phải của một bác sĩ chỉ muốn giao kết quả. Đó là cách của một người đang tìm cớ để đến gặp ông, trong lúc chỉ có hai người ở nhà.

Ông Quân đọc lại tin nhắn lần nữa, ngón tay khẽ gõ lên thành ghế. Ông hiểu ý Ngọc Anh ngay từ dòng chữ đầu tiên. Cô đang muốn đến. Cô đang nhớ. Cô đang tìm lý do để một lần nữa bị ông chiếm lấy.

Ông không cần suy nghĩ lâu. Ngón tay gõ trả lời rất nhanh:

“Được. Hoàng đi làm cả ngày. Chỉ có bố ở nhà. Con cứ đến.”

Gửi xong, ông đặt máy xuống, nhấp một ngụm trà. Khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian xảo.

Con bé tự tìm đến thì đừng trách bố không nương tay.

 

 

Tại nhà Ngọc Anh

Ngọc Anh ngồi trên mép giường, nhìn dòng tin nhắn mình vừa gửi đi.

Cô tự hỏi bản thân: Tại sao lại nhắn cho ông Quân?

Đáng ra chỉ cần nhắn trực tiếp cho Hoàng, nhờ anh ấy biết giờ nào tiện thì đến lấy, hoặc gửi qua email cho xong. Thế nhưng tay cô lại tự động mở đoạn chat với ông Quân, và gõ những dòng chữ ấy. Ngay cả chính cô lúc này cũng không hiểu rõ lý do.

Cô đang định xóa tin nhắn thì điện thoại rung. Ông Quân đã trả lời:

“Được. Hoàng đi làm cả ngày. Chỉ có bố ở nhà. Con cứ đến.”

Ngọc Anh đọc xong, cơ thể đột nhiên nóng ran. Tim đập nhanh hơn bình thường. Một cảm giác háo hức và hồi hộp kỳ lạ lan từ ngực xuống tận bụng dưới. Cô khẽ cắn môi, hai tay siết chặt điện thoại.

Chỉ có bố ở nhà…

Câu nói ấy khiến ký ức về những lần bị ông đụ ùa về rõ mồn một. Cảm giác bị lấp đầy, bị thống trị, bị xuất vào trong… Cơ thể cô phản ứng trước cả khi lý trí kịp ngăn lại.

Ngọc Anh hít sâu, cố gắng trấn an bản thân:

Chỉ cần mang kết quả đến, giao hồ sơ, rồi về ngay. Không ở lại lâu. Không để chuyện gì xảy ra. Chỉ là công việc thôi.

Cô đứng dậy, lấy túi y tế, nhìn mình trong gương lần cuối. Ánh mắt cô vẫn còn dao động, nhưng cuối cùng cô vẫn xách túi bước ra khỏi nhà.

Dù miệng nói chỉ đến giao kết quả, nhưng sâu thẳm bên trong, một phần cơ thể cô đang mong chờ điều gì đó hơn thế.

 

Từ sau lần đầu bị ông Quân chiếm lấy, Ngọc Anh gần như không còn đến phòng ông Lương nữa.

Trước đây, mối quan hệ bí mật với bố chồng từng là nguồn kích thích lớn nhất của cô. Nhưng sau đêm với ông Quân, mọi thứ thay đổi. Dương vật ông Quân to hơn, dài hơn, cách chiếm hữu thô bạo và thống trị hơn hẳn. Ông Lương giờ trở nên nhạt. Cô không còn thỏa mãn được với ông nữa.

Một đêm, Ngọc Anh chủ động đến phòng ông Lương, đóng cửa lại và nói thẳng:

“Bố… con muốn chuyện này chấm dứt. Đã có thêm người biết chuyện này rồi. Con đã nói với Hà, và bắt chị ấy phải im miệng với điều kiện là chuyện giữa bố và con không còn tiếp diễn nữa. Con không muốn phản bội chồng con, và cũng không muốn phản bội đứa con bé bỏng của con nữa. Mong bố hiểu… và dừng lại.”

Ông Lương im lặng khá lâu, rồi chỉ khẽ gật đầu:

“…Bố hiểu.”

Từ đêm đó, mọi chuyện giữa hai người chính thức khép lại. Khoảng hai tháng sau, ông Lương quen một người phụ nữ đứng tuổi qua hội hưu trí. Hiện tại, hai người đang chuẩn bị làm đám cưới vào cuối năm.

Còn Ngọc Anh, dù đã cắt đứt với ông Lương, thì cơ thể và tâm trí cô lại ngày càng bị ông Quân chiếm lĩnh. Chính vì vậy, khi nhận được tin nhắn “Chỉ có bố ở nhà”, cô không thể từ chối.

Chiều hôm đó, khoảng gần bốn giờ, tiếng chuông cửa vang lên.