Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
CHƯƠNG 64: Làm tình dối trá
—
*Thời điểm: 11 giờ đêm, phòng ngủ của Hoàng và Hà*
**Cảnh 1: Khởi đầu dối trá**
Đèn ngủ tắt. Chỉ còn ánh trăng mờ ảo lọt qua khe rèm, vẽ những vệt sáng bạc lên tường trắng. Hoàng nằm trên giường, trằn trọc, ngón tay vô thức gõ gõ vào màn hình điện thoại. Ảnh Ngọc Anh hiện lên — bức ảnh chụp ở bệnh viện hôm nay, cô mặc áo blouse trắng, nụ cười dịu dàng nhưng đôi mắt chứa đựng điều gì đó bí ẩn, quyến rũ đến mức đau đớn.
Bên cạnh, Hà nằm im lặng, hai mắt nhắm nghiền nhưng không ngủ. Trong đầu cô — hình ảnh ông Quân chiều nay, ánh mắt ông khi nhìn cô từ phía sau lưng Hoàng, bàn tay lén lút chạm vào eo cô dưới bàn ăn. Cô cảm nhận rõ sự ẩm ướt đang lan tỏa giữa hai chân chỉ với ký ức đó.
“Em…” — Hoàng quay sang, giọng khàn khàn.
Hà mở mắt, nhìn chồng. Gương mặt Hoàng thanh tú, đôi mắt hiền lành — nhưng giờ đây trong mắt anh có thứ gì đó khác, một ngọn lửa lạ lùng.
“Vì bà ngoại,” Hoàng nói, tay vuốt nhẹ mái tóc Hà — “Hai đứa mình phải cố gắng. Bà mong có cháu lắm… anh… anh muốn cố.”
Hà im lặng một lúc. Cô biết mình nên đồng ý — không chỉ vì bà ngoại, mà vì cô cũng đang khao khát được lấp đầy, được quên đi sự trống rỗng sau những lần với ông Quân. Nhưng cơ thể cô phản ứng với ý nghĩ về ông Quân, không phải Hoàng.
“Ừ…” — cô khẽ gật đầu, giọng run run — “Em đồng ý.”
Hoàng ôm lấy cô, hôn nhẹ lên trán. Nhưng khi cúi xuống, anh lén đặt điện thoại lên kệ đầu giường, nghiêng màn hình sao cho từ góc nhìn của anh — khi nhìn xuống Hà — vẫn thấy rõ ảnh Ngọc Anh. Ánh sáng màn hình yếu ớt chiếu sáng khuôn mặt cô trong ảnh, như thể cô đang nhìn anh từ trên cao.
—
**Cảnh 2: Hai thế giới song song**
Hoàng cởi đồ ngủ của Hà. Tay anh chạm vào làn da trắng nõn, nhưng trong đầu anh đang tưởng tượng đó là làn da của Ngọc Anh — làn da mà anh chưa bao giờ được chạm, nhưng đã từng nhìn thấy qua khe cửa khi cô quan hệ với ông Quân. Anh nhớ cảnh Ngọc Anh ngồi trên lòng ông Quân, vung vẩy hông điên cuồng, và anh tưởng tượng cảnh đó đang diễn ra với mình.
*Ngọc Anh…* — Hoàng thầm gọi trong đầu, tay xoa nắn bầu ngực Hà — *nếu em biết anh đang nhìn em…*
Hà nằm ngửa, để mặc Hoàng cởi đồ. Nhưng khi tay chồng chạm vào ngực cô, cô tưởng tượng đó là bàn tay thô ráp của ông Quân — bàn tay đã từng bóp mạnh vú cô, để lại vết đỏ, bàn tay biết cách day đúng chỗ khiến cô điên lên. Cô nhớ cảm giác bị ông Quân chiếm hữu, nhớ con cặc to lớn của ông đâm sâu đến tận cùng, nhớ tiếng ông rên rỉ *”con dâu của bố”*.
*Ông Quân…* — Hà thầm gọi trong đầu, lưỡi liếm môi — *con muốn bố… con muốn bố..*
Hoàng cởi quần mình. Dương vật anh cương cứng — nhưng không phải vì Hà. Anh nhìn lên kệ, nhìn ảnh Ngọc Anh, và tưởng tượng cô đang nhìn anh với ánh mắt mời gọi như lúc chiều nay trong phòng khám. Anh nhớ cảnh Ngọc Anh quỳ trước mặt anh, tay cô nắm lấy dương vật anh, và anh tưởng tượng cô đang làm vậy bây giờ.
“Em…” — Hoàng thì thầm, nhưng trong đầu anh đang nói với Ngọc Anh.
Anh cúi xuống, hôn lên môi Hà. Nụ hôn dài, nhưng trong đầu anh đang hôn Ngọc Anh — hôn đôi môi đỏ mọng mà anh thèm khát từ thời cấp 3, hôn người phụ nữ mà anh đã nhường cho Thành vì tình bạn, hôn người mà giờ đây anh biết đã từng quan hệ với bố mình.
Hà đáp lại nụ hôn, nhưng cô đang tưởng tượng đó là ông Quân đang hôn mình — hơi thở nóng hổi của ông, lưỡi ông quấn lấy lưỡi cô đầy chiếm hữu, răng ông cắn nhẹ môi cô đến đau. Cô nhớ vị mặn mà của nước bọt ông, nhớ cách ông hôn như muốn nuốt chửng cô.
—
**Cảnh 3: Ảo ảnh và thực tại**
Hoàng quỳ giữa hai chân Hà. Anh một tay chống bên cạnh đầu cô, tay kia dẫn dương vật vào. Nhưng trước khi vào, anh liếc nhìn điện thoại — ảnh Ngọc Anh vẫn sáng, như đang cổ vũ anh.
*Em đang nhìn anh đúng không Ngọc Anh…* — Hoàng thầm nghĩ — *em thấy anh đang làm gì… em ghen không… hay em thích…*
Anh đẩy mạnh một cái, đầu khấc chui vào lồn Hà. Ẩm ướt, chặt chẽ — nhưng trong đầu anh, đây là lồn của Ngọc Anh, lồn mà anh vừa nhìn thấy bị ông Quân đụ chiều nay, lồn mà anh khao khát được chinh phục.
“Ư…” — Hà khẽ rên, nhưng trong đầu cô đang rên vì ông Quân.
Cô tưởng tượng đó là con cặc to lớn của ông Quân đang đâm vào, không phải con cặc nhỏ hơn của Hoàng. Cô nhớ cảm giác căng đầy, nhớ đau rát sung sướng khi ông Quân đâm sâu đến tử cung. Cô nhớ tiếng ông rên *”lồn con chặt quá”*, nhớ cách ông nắm eo cô để lại vết bầm.
*Quân ơi…* — Hà thầm gọi trong đầu, hông vặn vẹo đón nhận Hoàng — *con nhớ … con nhớ cặc bố lắm…*
Hoàng bắt đầu nhấp. Chậm rãi, đều đặn. Nhưng mỗi lần nhìn xuống, anh lại nhìn thấy Hà, và anh buồn bã nhận ra đó không phải Ngọc Anh. Vậy nên anh nhắm mắt lại, tưởng tượng.
*Ngọc Anh đang nằm dưới anh…* — Hoàng tưởng tượng — *cô ấy đang nhìn anh bằng đôi mắt to tròn đó… cô ấy đang rên rỉ tên anh… “Hoàng ơi… anh mạnh nữa…”*
Anh tăng tốc, nhấp mạnh hơn. Tiếng bạch bạch vang lên. Anh tưởng tượng đó là tiếng da thịt anh va vào đùi Ngọc Anh, tưởng tượng cô đang quặp chân lên hông anh như Hà đang làm.
“Em… sướng quá…” — Hoàng rên khàn khàn, nhưng lời nói dành cho Ngọc Anh.
Hà nghe thấy, nhưng cô đang quá bận tưởng tượng. Cô tưởng tượng ông Quân đang đụ cô trên bàn ăn như chiều nay ông hứa, tưởng tượng ông đang đứng giữa hai chân cô, con cặc to lớn đỏ au đâm sâu không thương tiếc.
*Ông Quân… bố ơi…* — Hà thầm gọi, nước mắt chảy ra vì khao khát — *con muốn ông… con muốn cặc ông… cặc ông to quá… đụ con đi bố…*
Cô vặn vẹo hông mạnh hơn, đón nhận Hoàng nhưng trong đầu là ông Quân. Cô cảm nhận dương vật Hoàng nhỏ hơn, ngắn hơn, không chạm đến điểm G như ông Quân. Nỗi thất vọng thoáng qua, nhưng cô kìm nén, tưởng tượng đó là ông Quân đang đụ cô.
—
**Cảnh 4: Cực khoái của ảo ảnh**
Hoàng nhấp điên cuồng. Mắt anh nhắm chặt, đầu ngửa ra sau, miệng rên rỉ liên tục. Trong đầu anh, cảnh tượng rõ ràng đến mức đau đớn:
Ngọc Anh đang ngồi trên lòng anh, váy cô vén lên, lồn cô ngậm chặt lấy cặc anh. Cô vung vẩy hông điên cuồng như lúc chiều nay cô làm với ông Quân. Cô rên rỉ *”Hoàng ơi… anh to quá… anh sướng quá…”* — những lời mà trong thực tế cô chưa bao giờ nói với anh, nhưng trong tưởng tượng của anh, cô đang nói, đang thổ lộ tình yêu.
*Em yêu anh đúng không Ngọc Anh…* — Hoàng thầm hỏi, tay nắm chặt eo Hà — *em chọn anh… em bỏ Thành… em bỏ cả bố anh… để đến với anh…*
“Anh… anh sắp ra…” — Hoàng rên rỉ, nhưng trong đầu anh đang nói với Ngọc Anh — “em… em sắp chưa… cùng anh… cùng anh…”
Hà cũng sắp ra — nhưng không phải vì Hoàng. Cô tưởng tượng ông Quân đang bế cô đứng trên bàn ăn, con cặc to lớn đâm từ dưới lên, nâng cô lên hạ xuống. Cô tưởng tượng ông đang hôn cô điên cuồng, tay bóp mạnh vú cô, và nói *”con dâu của bố… con là của bố… lồn con chỉ dành cho cặc bố…”*
*Con ra… con ra đây bố ơi…* — Hà thầm gào trong đầu, cơ thể co giật — *con ra cho ông… con thuộc về ông…*
Cả hai cùng lên đỉnh — nhưng vì những người khác.
Hoàng rên lên một tiếng dài, hông giật giật, tinh dịch phun mạnh vào trong Hà. Nhưng trong đầu anh, anh đang xuất vào Ngọc Anh, đang làm đầy lồn cô, đang chiếm hữu cô hoàn toàn. Anh tưởng tượng tinh dịch của mình đang tràn ra từ lồn cô, chảy xuống đùi trắng nõn của cô, và cô đang nhìn anh bằng ánh mắt thỏa mãn, thuộc về.
Hà co giật mạnh, lồn co bóp dữ dội, nước lồn phun ra ướt đẫm dương vật Hoàng. Nhưng trong đầu cô, cô đang ra vì ông Quân, đang cảm nhận tinh dịch nóng hổi của ông phun đầy tử cung mình, đang cảm nhận sự chiếm hữu tuyệt đối của người đàn ông đã chinh phục cô hoàn toàn.
—
**Cảnh 5: Thực tại trở lại**
Hoàng kiệt sức, đổ gục lên người Hà. Anh thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại. Trong đầu anh, hình ảnh Ngọc Anh dần tan biến, thay vào là thực tại — Hà nằm dưới anh, không phải người anh yêu.
Anh cảm thấy trống rỗng. Tinh dịch anh vừa xuất ra — dù về mặt sinh học là vào Hà — nhưng trong tâm trí anh, nó thuộc về Ngọc Anh. Anh vừa phản bội vợ mình bằng cách đưa tinh thần cho người phụ nữ khác ngay trong lúc quan hệ.
Hà cũng thở hổn hển, nhưng cô cảm thấy trống rỗng. Cơn cực khoái cô vừa trải qua — dù cơ thể co giật thật sự — nhưng trong tâm trí, nó thuộc về ông Quân. Cô vừa dùng chồng mình như công cụ để đạt cực khoái với người đàn ông khác trong tưởng tượng.
Cả hai nằm im, không nói gì. Hoàng vẫn còn nằm trong Hà, dương vật mềm dần nhưng vẫn còn bên trong. Hà không đẩy anh ra — cô cần cảm giác được lấp đầy, dù là ảo ảnh.
“Anh… hôm nay mạnh thật,” — Hà thì thầm, nhưng trong đầu cô đang nghĩ — *nếu là ông Quân thì còn mạnh hơn nhiều…*
“Ừ… anh… anh nghĩ đến em…” — Hoàng đáp, nhưng lời nói dối chua chát — *anh nghĩ đến Ngọc Anh…*
Hà mỉm cười nhẹ, vuốt tóc Hoàng — *anh nghĩ đến em ư? Không, anh đang nghĩ đến Ngọc Anh… còn em… em đang nghĩ đến bố anh…*
Cả hai ôm nhau trong bóng tối, cơ thể dính chặt, tinh dịch hòa quyện. Nhưng tâm hồn họ đang ở hai nơi khác nhau — Hoàng đang ở với Ngọc Anh trong tưởng tượng, Hà đang ở với ông Quân trong ký ức và khao khát.
Điện thoại trên kệ vẫn sáng, ảnh Ngọc Anh vẫn hiện rõ, như chứng nhân cho sự phản bội vừa diễn ra.
Và từ phòng bên, tiếng ông Quân ho nhẹ — như thể ông biết mọi chuyện, như thể ông đang cười thầm vì cả hai con người đó đều đang nghĩ đến ông, dù theo những cách khác nhau.