Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
**CHƯƠNG 63 : KHÁM DƯƠNG VẬT GẶP NGỌC ANH
—
*Thời điểm: 9 giờ sáng, Bệnh viện Phụ sản Trung ương*
Tin bà ngoại ốm nặng thúc đẩy cả hai đến bệnh viện ngay sáng hôm sau. Tâm nguyện lớn nhất của bà — được nhìn thấy cháu ngoại trước khi nhắm mắt — và lời hứa về phần gia tài kếch xù khi Hà có thai, khiến họ không thể chần chừ.
Hoàng đứng trước cửa phòng khám Nam khoa, tay nắm chặt số thứ tự. Hà ngồi bên cạnh, mặt tái mét vì lo lắng — nhưng trong lòng cô, một nỗi sợ khác đang giày vò: liệu cô đã mang thai con của ông Quân chưa?
“Hoàng? Hà?”
Giọng nữ quen thuộc vang lên. Cả hai quay lại.
Ngọc Anh — vợ của Thành, bạn thân của Hoàng. Cô mặc áo blouse trắng, đeo thẻ bác sĩ, trông chững chạc và xinh đẹp. Vì Hoàng và Thành là bạn thân từ thời cấp 3, hai cô vợ cũng đã sớm quen biết nhau, thường xuyên gặp gỡ, tâm sự.
“Ngọc Anh!” — Hà đứng dậy, chạy đến ôm cô — “Sao em lại ở đây? Em làm ở đây à?”
“Ừ, chị chuyển sang đây được hai tháng rồi.” — Ngọc Anh mỉm cười, nhưng ánh mắt cô gặp Hà có gì đó thân thiết, bí mật — hai người từng chia sẻ một bí mật sâu thẳm, một đêm tâm sự khiến họ trở nên gắn bó: Hà biết Ngọc Anh có quan hệ tình dục với ông Lương — bố chồng cô, và Ngọc Anh cũng biết Hà đang được ông Quân chinh phục nhưng không biết thành công chưa. Họ đã hứa giữ bí mật cho nhau.
Hoàng đứng đó, nhìn Ngọc Anh, tim đập thình thịch. Từ thời cấp 3, anh đã yêu thầm cô — yêu đơn phương, thầm lặng, không dám nói ra vì Thành là bạn thân. Khi gặp Hà, anh tưởng mình đã quên, đã chuyển hướng tình cảm. Dù cả 2 cặp đôi thi thoảng cũng gặp nhau nhưng giây phút này, nhìn Ngọc Anh trong bộ blouse trắng, cảm xúc năm xưa như ùa về.
“Anh… anh Hoàng?” — Ngọc Anh nhìn Hoàng, mặt hơi đỏ — “Anh là bệnh nhân tiếp theo à?”
“Ừ… anh… đến khám…” — Hoàng lắp bắp, ánh mắt không thể rời khỏi cô.
Hà nhìn Hoàng, rồi nhìn Ngọc Anh, cảm nhận không khí lạ giữa hai người. Cô biết — cô biết Hoàng từng thích Ngọc Anh, biết ánh mắt đó là gì. Nhưng cô im lặng, vì cô cũng có bí mật của riêng mình.
“Vợ anh ngồi đợi ngoài này nhé.” — Ngọc Anh lấy lại bình tĩnh, giọng chuyên nghiệp — “Anh vào trong với em.”
Hà gật đầu, nắm tay Ngọc Anh thật chặt trước khi cô đi — như một cái ôm bí mật, như nhắc nhở về lời hứa giữ kín những gì đã xảy ra trong đêm tối.
—
*Phòng khám Nam khoa*
Cửa đóng lại. Chỉ còn Hoàng và Ngọc Anh.
“Anh cởi quần ra đi… em cần khám ngoài trước…” — Ngọc Anh đeo găng tay, giọng hơi run.
Hoàng đỏ mặt, tay run run cởi thắt lưng. Anh nhớ lại — những năm cấp 3, anh từng viết thư tình cho Ngọc Anh nhưng không dám gửi, từng nhường cô cho Thành vì tình bạn. Giờ đây, đứng trước cô trong tình huống này, anh xấu hổ đến tột cùng.
“Anh tự cởi…” — Hoàng lắp bắp, quần dài tuột xuống, chỉ còn quần lót.
Ngọc Anh cũng đỏ mặt. Cô biết Hoàng từng thích cô — cô biết từ ánh mắt, từ những bài thơ anh viết, từ cách anh nhường cô cho Thành. Giờ đây, nhìn anh đứng đó ngượng ngùng, cô cảm thấy day dứt.
“Quần lót nữa… em cần khám toàn bộ… Anh đừng nghĩ gì hãy nghĩ là bác sĩ và bệnh nhân..” — Ngọc Anh cố giọng điềm tĩnh.
“Anh… cởi hết đi.” — Ngọc Anh đeo găng tay, giọng run run hơn lúc nãy.
Hoàng đỏ mặt đến tận tai, tay run run cởi quần. Khi quần lót tuột xuống, dương vật anh lộ ra — vẫn còn mềm, nhưng đã bắt đầu căng nhẹ vì ánh mắt của Ngọc Anh.
Hoàng từ từ kéo quần lót xuống. Dương vật anh lộ ra — trung bình, khoảng 13 cm, tiêu chuẩn của đàn ông Việt Nam. Nhưng lúc này nó còn mềm oặt, vì ngượng ngùng.
Ngọc Anh nuốt nước bọt. Cô cầm lấy nó bằng tay đeo găng. Lớp cao su mỏng không đủ ngăn cảm giác nóng hổi từ da thịt Hoàng. Cô lật sang trái, sang phải, ngón tay vô thức vuốt nhẹ dọc thân.
“Kích thước… bình thường…” — Cô nói khàn khàn, nhưng tay không rời.
Dương vật Hoàng cứng dần trong tay cô. Nó giật giật, từ từ vươn dài, đỏ au. Ngọc Anh cảm nhận rõ từng nhịp đập dưới ngón tay. Má cô nóng bừng. Cô nhớ lại ánh mắt Hoàng năm xưa — ánh mắt đã từng nhìn cô như thể cô là cả thế giới.
“Anh… cứng rồi.” — Cô thì thầm, giọng yếu ớt.
“Vì em…” — Hoàng thở hổn hển, không còn giấu được.
Ngọc Anh không trả lời. Cô chỉ siết nhẹ hơn, ngón cái day vòng quanh đầu khấc. Dương vật Hoàng giờ đã cương cứng hoàn toàn, nóng bỏng trong lòng bàn tay cô.
Khi ngón tay cô chạm vào thân cặc, vuốt nhẹ để kiểm tra — dương vật Hoàng giật giật, bắt đầu cứng lên, vươn thẳng trong tay cô.
Ngọc Anh dừng lại, mặt đỏ bừng: “Anh… bình tĩnh…”
“Xin lỗi… anh không cố ý…” — Hoàng xấu hổ, nhưng không thể kiểm soát cơ thể mình — không phải vì kích thích, mà vì cảm xúc năm xưa, vì sự xấu hổ và day dứt.
Ngọc Anh hít thở sâu, tiếp tục khám. Cô cầm thước đo, đặt từ gốc đến đầu khẩu: “13 cm… trung bình… Có phản ứng cương cứng khi kích thích….không vấn đề gì về kích thước…”
Cô ghi chép vào phiếu, rồi buông dương vật Hoàng ra — lúc này đã cương cứng hoàn toàn, đỏ au, giật giật theo nhịp tim, chĩa thẳng lên trời.
“Bây giờ… anh cần lấy mẫu tinh dịch…” — Ngọc Anh đứng dậy, lấy một ống nghiệm — “Em dẫn anh vào phòng lấy mẫu.”
*Phòng lấy mẫu tinh dịch*
Căn phòng nhỏ, có ghế bọc da, thùng rác, và TV kết nối internet có thể xem phim sex.
Ngọc Anh đưa ống nghiệm cho Hoàng: “Anh tự xử… khi nào ra thì đựng vào đây… em đợi ngoài…”
Cô quay đi, nhưng Hoàng gọi giật lại: “Ngọc Anh… khoan…”
Cô dừng lại, không quay lại: “Sao?”
“Anh… anh không làm được…” — Hoàng thở hổn hển, nhìn dương vật đang cương cứng của mình — “Anh căng thẳng quá… cứ nghĩ đến em… đến Thành… đến Hà…”
Ngọc Anh im lặng. Cô nhớ lại — nhớ đêm đó với ông Lương, nhớ cách cô đã “giúp” ông ta, nhớ bí mật cô chia sẻ với Hà. Cô nợ Hoàng — người đã từng yêu cô thầm lặng, đã nhường cô cho Thành.
“Để em… giúp anh…” — Ngọc Anh thì thầm, quay lại.
Cô cởi găng tay y tế, rồi đeo găng tay mới — mỏng hơn. Cô quỳ xuống trước mặt Hoàng, tay cầm lấy dương vật anh.
“Ngọc Anh… em…” — Hoàng giật mình.
“Im đi… nhanh thôi…” — Ngọc Anh thì thầm, giọng run run — “Coi như… em trả nợ anh… năm xưa anh nhường em cho Thành…”
Cô bắt đầu sục — chậm rãi, đều đặn. Dương vật Hoàng giật giật trong tay cô, nóng hổi.
“Anh… anh vẫn còn thích em…” — Hoàng thở hổn hển, thốt ra sự thật giấu kín bao năm.
“Đừng nói…” — Ngọc Anh cắt ngang, nhưng tay không dừng lại — “Bây giờ em là vợ Thành… anh là chồng của Hà… chúng ta đã không thể…”
“Nhưng anh vẫn…” — Hoàng rên rỉ.
Ngọc Anh tăng tốc, tay sục nhanh hơn. Cô nhìn Hoàng — người đàn ông từng yêu cô đơn phương, giờ đang rên rỉ vì cô. Cô day dứt, nhưng cũng có chút gì đó thỏa mãn — trả nợ, bù đắp, và cả sự đồng cảm với người cũng đang mang bí mật tình dục với bố chồng như cô.
“Ra đi… nhanh đi…” — Cô thì thầm.
Hoàng rên lên, cơ thể co giật, tinh dịch phun ra từng đợt trắng đục, đầy ống nghiệm. Ngọc Anh giữ chặt, tay vẫn sục nhẹ để lấy hết.
Khi xong, cô đứng dậy, mặt đỏ bừng, không nhìn Hoàng: “Để đây… em mang đi xét nghiệm…”
Cô bước ra ngoài, đóng cửa lại. Hoàng ngồi đó — thở hổn hển, đầu óc trống rỗng, vừa xấu hổ vừa day dứt vì đã phản bội Thành, phản bội Hà, và cả chính mình.
Hoàng mặc lại quần áo trong phòng lấy mẫu, tay còn hơi run. Dương vật anh vẫn còn nhạy cảm, dính một chút tinh dịch chưa lau hết. Anh hít sâu vài hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh trước khi mở cửa.
Bên ngoài, Hà đang ngồi ghế chờ, hai tay siết chặt túi xách. Khi thấy Hoàng bước ra, cô đứng dậy ngay.
“Anh xong rồi à?” — Hà hỏi, giọng lo lắng. “Có sao không? Anh mặt đỏ thế…”
Hoàng tránh ánh mắt vợ một giây. Anh vẫn còn ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ của Ngọc Anh trên tay mình.
“Không sao… anh chỉ… hơi căng thẳng,” anh nói, cố giữ giọng bình thường. “Phòng lấy mẫu hơi khó. Anh… phải nghĩ đến em mới làm được.”
Hà nhìn anh một lúc, rồi khẽ mỉm cười, dù ánh mắt vẫn còn chút nghi ngờ.
“Anh nghĩ đến em à?” — Cô hỏi nhỏ.
Hoàng gật đầu, nói dối một cách tự nhiên đến mức chính anh cũng bất ngờ:
“Ừ. Anh xem ảnh em trong điện thoại… mới… ra được.”
Hà đỏ mặt nhẹ. Cô không nghi ngờ gì nhiều, chỉ hơi xấu hổ. Cô nắm tay Hoàng, giọng dịu dàng:
“Vậy cũng tốt. Ít ra anh còn nghĩ đến em.”
Đúng lúc đó, Ngọc Anh bước ra từ phòng xét nghiệm, tay cầm phiếu kết quả sơ bộ. Cô nhìn hai vợ chồng một cái, rồi nói với giọng chuyên nghiệp:
“Mẫu tinh dịch của anh Hoàng đã lấy xong. Kết quả sẽ có sau vài ngày. Anh chị về chờ tin nhé.”
Còn Ngọc Anh đứng ngoài hành lang, nhìn ống nghiệm đầy tinh dịch trong tay, nước mắt chực trào — cô vừa phản bội chồng mình, vừa phản bội người bạn thân của chồng, và cả người phụ nữ đang đợi ngoài kia — Hà, người cùng cô chia sẻ bí mật về những đêm với bố chồng.
* Về nhà….
Chiếc xe dừng trước cửa nhà. Hoàng tắt máy, thở dài một hơi. Cả hai vẫn còn mang không khí ngột ngạt từ bệnh viện. Hà mở cửa xe, bước xuống trước. Cô cảm giác đôi chân mình hơi mềm, đầu óc vẫn vương vấn ánh mắt của Ngọc Anh lúc chia tay.
Ông Quân đang ngồi uống trà trong phòng khách. Khi nghe tiếng cửa, ông ngẩng lên, ánh mắt sáng hơn một chút khi nhìn thấy Hà.
“Về rồi à?” — Ông hỏi, giọng trầm ấm.
“Dạ, bố,” Hà đáp, cố giữ nụ cười bình thường. Cô bước vào bếp lấy chén đũa, cố tình không nhìn thẳng vào ông quá lâu.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí có vẻ yên bình. Hà nấu canh chua và thịt kho. Hoàng ngồi đối diện ông Quân, còn Hà ngồi bên cạnh chồng. Thỉnh thoảng đầu gối cô vô thức chạm vào đùi ông Quân dưới bàn, khiến cả hai đều hơi cứng người một giây.
Giữa bữa ăn, Hoàng đột nhiên lên tiếng:
“Bố ạ, hôm nay con với Hà đi khám… cũng vì bà ngoại Hà.”
Ông Quân gác đũa, nhìn con trai: “Bà ngoại sao?”
“Bà ốm nặng lắm. Bác sĩ bảo không biết trụ được bao lâu nữa. Tâm nguyện lớn nhất của bà là được bế cháu ngoại trước khi nhắm mắt. Bà còn nói… nếu Hà có thai, bà sẽ để lại phần lớn gia tài bên ngoại cho hai đứa.”
Hoàng kể sơ qua, giọng có chút mệt mỏi. Hà cúi mặt xuống tô cơm, tai đỏ bừng. Cô không dám ngẩng lên, vì cô biết ông Quân đang nhìn mình.
Ông Quân im lặng một lúc. Ngón tay ông gõ nhẹ lên mặt bàn. Trong đầu ông, một kế hoạch đang dần hiện rõ.
Hà mang thai… gia tài… và nếu đứa trẻ là của mình…
Ông nhớ lại những lần xuất tinh vào trong người con dâu, nhớ cảm giác lồn cô siết chặt lấy cặc mình, nhớ cả việc cô vẫn chưa uống thuốc tránh thai. Cơ hội đang nằm ngay trước mắt.
“Vậy à…” — Ông Quân gật gù, giọng vẫn bình thản nhưng ánh mắt thì đã tối lại vì dục vọng và tính toán. “Bà ngoại mong có cháu cũng phải. Hai đứa cố gắng đi. Bố già rồi, cũng muốn bế cháu.”
Hoàng cười gượng: “Dạ, con với Hà sẽ cố.”
Hà không nói gì. Cô chỉ lén liếc ông Quân một cái. Trong ánh mắt ông lúc này không chỉ còn dục vọng thông thường, mà còn có sự sắc bén của kẻ đang tính toán đường dài. Cô cảm thấy vừa sợ vừa… kích thích.
Sau bữa cơm, Hoàng đi tắm. Hà đang dọn bàn thì ông Quân bước tới gần, đứng sau lưng cô. Hơi thở nóng hổi của ông phả vào gáy.
“Con dâu…” — Ông thì thầm rất nhỏ, đủ để chỉ mình cô nghe. “Bà ngoại mong có cháu lắm đúng không? Vậy thì… bố sẽ giúp con.”
Hà cứng người. Tay cô đang cầm chén suýt rơi. Cô không dám quay lại, chỉ thì thầm:
“Bố… đừng nói vậy. Hoàng đang ở nhà…”
Ông Quân chỉ cười khẩy, tay lén sờ nhẹ vào eo cô qua lớp váy, rồi bỏ đi như chưa từng có gì xảy ra.
Hà đứng đó, tim đập thình thịch. Cô biết ông Quân đã có kế hoạch. Và kế hoạch đó liên quan trực tiếp đến cái bụng của cô.
Bữa cơm kết thúc trong không khí có vẻ bình thường. Hà đứng dậy dọn bàn, còn Hoàng thì ngồi nói chuyện thêm với ông Quân đôi câu. Một lúc sau, Hà bảo:
“Con đi tắm trước ạ.”
Cô bước vào nhà tắm, đóng cửa. Tiếng nước chảy vang lên.
Ông Quân ngồi im một lúc. Trong đầu ông vẫn còn vương vấn câu chuyện bà ngoại và gia tài. Ông đứng dậy, định sang phòng Hoàng hỏi thêm về kết quả khám. Cửa phòng Hoàng khép hờ. Ông định gõ cửa thì bỗng dừng lại.
Qua khe cửa, ông nhìn thấy Hoàng đang ngồi trên giường, lưng dựa vào tường. Điện thoại anh để nghiêng trên gối, màn hình sáng rõ. Trên đó là ảnh Ngọc Anh — ảnh cô mặc váy đỏ hôm nào, ảnh cô cười, ảnh cô mặc áo blouse trắng ở bệnh viện. Tay Hoàng đang nắm chặt dương vật đã cương cứng, sục mạnh và nhanh.
Ông Quân không vào ngay. Ông lùi lại nửa bước, lén đưa điện thoại ra, canh góc, chụp liền mấy tấm. Màn hình ông ghi lại rõ ràng: Hoàng đang thủ dâm với ảnh Ngọc Anh. Xong xuôi, ông mới cố ý ho một tiếng lớn rồi gõ cửa.
“Hoàng, bố vào được không?”
Bên trong có tiếng xôn xao. Hoàng vội vàng tắt màn hình, kéo quần lên, giọng còn hơi loạn:
“Dạ… bố vào đi.”
Ông Quân bước vào, vẻ mặt bình thản như không biết gì. Ông ngồi xuống ghế đối diện con trai.
“Chiều nay khám xong rồi phải không? Kết quả sao?”
Hoàng gượng cười, cố giấu sự lúng túng:
“Bác sĩ bảo phải vài hôm nữa mới có kết quả đầy đủ. Ngọc Anh… à, bác sĩ Ngọc Anh bảo có gì cô ấy sẽ thông báo sớm nhất.”
Ông Quân gật gù, ánh mắt lim dim:
“Vậy à. Cũng tốt. Hai đứa cố gắng. Bà ngoại mong lắm.”
- Ông không nói gì thêm về những gì mình vừa thấy. Anh chỉ đứng dậy, vỗ nhẹ vai Hoàng rồi đi ra. Trong túi quần, chiếc điện thoại vẫn còn lưu những tấm ảnh bằng chứng.