Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

**CHƯƠNG 62: MẢNH VỠ CỦA LÒNG TIN**

**Cảnh : Ánh sáng nghi ngờ**

*Thời điểm: 6 giờ 30 sáng, khu cắm trại*

Tiếng chim hót ríu rích ngoài lều đánh thức Hoàng. Anh mở mắt, đầu óc còn nặng trĩu vì rượu vodka đêm qua, nhưng giác quan thức dậy trước ý thức — điều gì đó không đúng.

Hà vẫn còn ngủ say.

Điều này lạ lùng. Thường ngày Hà luôn dậy sớm hơn anh, hay trở mình, hay thì thầm “chào buổi sáng” vào tai anh. Nhưng hôm nay, cô nằm im bất động, chỉ có hơi thở phập phồng nhẹ nhàng.

Hoàng quay đầu sang nhìn cô. Ánh nắng sớm len lỏi qua khe lều chiếu lên mặt Hà — cô đẹp một cách quyến rũ lạ thường. Mái tóc rối xõa trên gối, đôi môi hơi hé mở đỏ mọng, làn da nõn nà phủ một lớp mồ hôi mỏng như vừa trải qua một giấc mơ đẹp. Chiếc váy ngủ lụa đỏ mận nhăn nhúm, vén lên hở cả đùi trắng nõn.

Tim Hoàng đập nhẹ một nhịp. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô — da nóng hổi, ẩm ướt. Rồi anh hôn lên mái tóc, hít vào mùi hương quen thuộc của cô — nhưng lẫn trong đó là một mùi nồng nàn lạ, tanh tanh, quen thuộc đến mức anh không nhận ra ngay.

Hoàng định đứng dậy, nhưng khi cúi xuống hôn lên cổ cô một lần nữa — anh dừng lại.

Nhiều vết đỏ.

Trên cổ Hà, dọc theo xương quai xanh, xuống đến hõm cổ — những vệt đỏ au, to bằng đầu đũa, nằm rải rác nhưng có quy luật. Không phải vết muỗi đốt — muỗi đốt sưng lên, có chấm đỏ ở giữa. Còn đây là những vết phẳng, hình tròn, như dấu hôn, như dấu môi ngậm mạnh…

Hoàng nhíu mày, nhưng rồi lắc đầu cười nhẹ. “Mấy con muỗi ở khu cắm trại này dữ thật… sót em rồi…” — anh thì thầm, vuốt nhẹ lên vết đỏ.

Anh không biết đó là dấu vết của đêm qua — của những nụ hôn điên cuồng, của răng cắn môi mút mạnh bạo, của sự chiếm hữu không thương tiếc.

Hoàng ngồi dậy, định thay đồ. Nhưng đúng lúc đó, anh ngửi thấy mùi đó rõ hơn — mùi tanh tanh, nồng nồng, mùi của… tinh trùng.

Anh dừng lại, nhíu mày. Mùi này quen thuộc quá, nhưng sao lại ở đây? Anh sờ xuống quần lót mình — có một vệt dịch trắng đục, nhầy nhụa, đã khô cứng.

“Chắc tối qua uống rượu… kích thích quá… nên rỉ ra…” — Hoàng tự nhủ, mặt đỏ lên vì ngượng.

Anh không biết — không thể biết — rằng mùi đó không phải từ anh. Rằng dưới lớp váy ngủ mỏng manh của Hà, dưới lớp chăn đắp ngang hông, tinh dịch của ông Quân đang rỉ ra từ lồn cô — từng giọt chậm rãi, âm thầm, ướt đẫm đùi và đệm ngủ.

Hoàng thay đồ nhanh chóng, hôn nhẹ lên trán Hà lần cuối: “Em ngủ thêm đi, anh ra ngoài trước.”

Anh kéo khóa lều, bước ra ngoài. Ánh nắng sáng chói làm anh nheo mắt. Ông Quân đang đứng gần đống lửa trại đã tắt, pha trà, bình thản như mọi ngày — áo sơ mi cài nút chỉn chunhưng cổ áo hơi mở, để lộ vết cào nhẹ trên da.

“Dậy sớm đấy con. Ngủ ngon không?” — Ông Quân ngước lên, mỉm cười.

“Con ngủ ngon, bố ạ.” — Hoàng đáp, rồi đi về phía nhóm bạn đang tụ tập.

*Thời điểm: 8 giờ sáng*

Cả xóm bắt đầu thu dọn lều để kết thúc buổi giã ngoại. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng kéo khóa lều kêu lách cách.

Nhóm phụ nữ tụ tập dưới bóng cây, gọt hoa quả ăn tráng miệng trước khi về — dưa hấu, táo, lê thái miếng bày ra đĩa nhựa. Hà đã thức dậy, thay đồ bình thường, nhưng khuôn mặt còn mệt mỏi, bước đi loạng choạng như người mất hồn.

“Chị Linh ơi, đưa em cái thùng rác để đổ vỏ!” — một chị trong xóm gọi to.

Chị Linh — người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi — cầm thùng rác nhựa đi về phía góc cây nơi để rác tạm. Chị cúi xuống, định nhấc túi rác ra thay.

Và rồi chị đứng hình.

“Trời đất ơi… cái gì đây?”

Chị Linh gọi to, khiến cả nhóm phụ nữ quay lại. Chị chỉ vào thùng rác, mặt đỏ bừng vừa ngạc nhiên vừa tò mò.

Mọi người chạy lại. Hà cũng lững thững đi theo, tim đập thình thịch.

Trong thùng rác — trên lớp vỏ hoa quả và giấy vụn — nằm lộ thiên hai chiếc bao cao su. Một chiếc dùng rồi mà không có tinh trùng to và dài rất dài…,Chiếc kia đã dùng rồi — buộc nút lại, nhưng vẫn nhìn thấy rõ bên trong căng phồng, đầy ắp tinh dịch trắng đục, nặng nề.

“Ối giời… ai đây… ai động phòng đêm qua đây?” — một chị cười khúc khích.

“Cả xóm mình toàn vợ chồng già cả, trừ mấy đứa trẻ…” — chị khác nheo mắt — “Chắc mấy cô cậu mới cưới chứ gì?”

“Nhưng mà…” — chị Linh nhặt chiếc bao đã dùng lên, xoay xoay — “Trời ơi, loại này big size này… to thế… chắc dương vật phải to lắm mới vừa…”

“Size gì mà to dữ vậy trời…” — một chị trẻ hơn đỏ mặt, nhưng mắt sáng lên — “Chắc phải cỡ… chai nước suối ấy. Haha…”

“Xem này, còn đầy tinh trùng nữa…” — chị Lan chỉ vào chiếc bao căng phồng — “Trời ạ, nhiều thế này… đêm qua sung thật…”

Cả nhóm cười ồ lên, đoán già đoán non:

“Chắc là vợ chồng nhà Mai đó, mới cưới mà!”

“Không, nhà Mai ngủ lều bên kia, gần suối…”

“Hay là chị Hương với anh Thắng? Họ trẻ mà…”

“Nhưng chị Hương đâu có đi…”

Hà đứng đó, mặt đỏ bừng như máu, hai chân run lẩy bẩy. Cô nhìn chằm chằm vào hai chiếc bao cao su — một chiếc to cồng kềnh chưa mở, một chiếc đã dùng đầy ắp tinh dịch.

Chính là của ông Quân.

Chiếc bao size lớn mà ông đeo khi đụ cô lần đầu. Chiếc bao đã dùng mà ông xuất đầy tinh khi cô cưỡi ngựa trên người ông. Cô nhớ rõ cảm giác khi tự tay tuột bao ra, khi cô quyết định không dùng nữa…

“Em Hà, em đỏ mặt làm sao vậy?” — một chị hỏi, mắt nhìn cô nghi ngờ.

“Em… em… trời nóng…” — Hà lắp bắp, tay vô thức đưa lên sờ cổ — nơi vết hôn của ông Quân còn đỏ au.

Chị Linh nhìn cô, rồi nhìn lại hai chiếc bao, rồi nhìn về phía ông Quân đang đứng xa xa — ông cũng đang nhìn về phía này, mỉm cười nhẹ.

“Chắc… chắc trời nóng thật…” — chị Linh cười khẩy, nhưng không nói thêm.

Hà quay đi vội vàng, tim đập như muốn nổ tung. Cô cảm nhận rõ — tinh dịch của ông Quân vẫn còn rỉ ra từ lồn cô, ướt đẫm quần lót, như một bằng chứng sống động mà cô không thể giấu được.

  • Kết thúc buổi giã ngoại – trên đường về thành phố*

Xe ô tô 5 chỗ của Hoàng lăn bánh trên con đường đất đỏ, chạy về thành phố. Trên xe chỉ có ba người — Hoàng lái xe, ông Quân ngồi ghế phụ, và Hà ngồi ghế sau.

Không khí trên xe nặng nề, im lặng đến đáng sợ. Hoàng lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu — ánh mắt anh dừng lại ở Hà đang ngồi sát cửa bên kia, nhìn ra ngoài cửa sổ, tránh ánh mắt anh. Ông Quân ngồi im, tay đặt lên đùi, nhưng thỉnh thoảng ngón tay lại đập nhẹ như đang gõ một giai điệu vô hình….

Điện thoại Hà đổ chuông, phá vỡ sự im lặng.

Hà giật mình, nhìn màn hình — “Mẹ gọi”. Cô bắt máy, giọng còn hơi run: “A lô, mẹ ạ?”

Đầu dây bên kia, giọng mẹ Hà nghẹn ngào, khóc lóc: “Hà ơi con… bà ngoại con… bà ốm nặng lắm…”

Hà tái mét: “Sao ạ? Bà sao ạ mẹ?”

“Tim bà yếu rồi… bác sĩ bảo… bà muốn gặp con… gặp cả Hoàng nữa… bà cứ gọi tên hai đứa suốt…” — Giọng mẹ nức nở — “Hai đứa về quê ngay đi con… bà mong lắm…”

Hà rơi nước mắt, tay run run: “Vâng… vâng con về ngay… con về liền…”

Cô cúp máy, nước mắt tuôn ra: “Hoàng… bà ngoại em… bà ốm nặng… bà muốn gặp hai mình…”

Hoàng siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên, nhưng giọng vẫn bình tĩnh: “Anh biết rồi. Về nhà lấy đồ rồi đi luôn.”

Xe tăng tốc, chạy nhanh hơn. Ông Quân ngồi im, không nói gì, nhưng ánh mắt ông liếc nhìn Hà qua gương chiếu hậu — đầy lo lắng, đầy ý nghĩa.

*Thời điểm: 10 giờ sáng, nhà ông Quân*

 

Xe dừng trước cổng. Ông Quân mở cửa bước xuống, quay lại nhìn Hà một lần cuối, ánh mắt như muốn nói điều gì đó. Nhưng rồi ông chỉ thốt ra: “Cẩn thận trên đường.”

Hoàng gật đầu lạnh lùng, không nhìn ông. Hà cũng gật đầu, vội vàng vào nhà lấy đồ.

Ông Quân đứng nhìn theo xe chạy mất hút, tay nắm chặt vào lan can, môi mím lại.

*Thời điểm: 2 giờ chiều, nhà bà ngoại Hà — Quê ngoại*

Xe dừng trước căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Hà lao xuống xe, chạy như điên vào nhà, không chờ Hoàng.

“Bà ơi! Bà ơi!”

Cô chạy vào phòng trong — bà ngoại nằm trên giường, gầy gò, da dẻ xanh xao, đôi mắt lờ đờ nhìn trần nhà. Nghe tiếng Hà, bà mở mắt, môi mấp máy: “Hà… con… con về rồi…”

Hà quỳ xuống bên giường, nước mắt tuôn rơi, ôm chặt lấy tay bà — bàn tay gầy guộc, xanh xao, đầy gân xanh: “Bà ơi… bà đừng bỏ con… con về rồi đây…”

Hoàng chạy theo sau, đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt. Anh cũng xúc động, bước vào, quỳ xuống bên cạnh Hà: “Thưa bà… cháu là Hoàng… cháu về thăm bà…”

Bà ngoại nhìn Hoàng, môi mấp máy cười yếu ớt: “Hoàng… cháu rể… bà vui… vui lắm…”

Bà cố gắng nâng tay lên, vuốt ve mái tóc Hà: “Hà này… con gái bà… bà già rồi… sống được ngày nào hay ngày đó…”

“Đừng nói vậy bà…” — Hà khóc nức nở.

Bà thở hổn hển, nói từng chậm rãi: “Bà có… tâm nguyện… muốn hai đứa… làm cho bà vui…”

Hà và Hoàng nhìn nhau, rồi nhìn bà: “Dạ… bà cứ nói… cháu nghe…”

Bà nắm chặt tay Hà, giọng run run: “Bà muốn… trước khi nhắm mắt… được thấy cháu ngoại… được thấy hai đứa có tin vui…”

Hà đỏ mặt, hiểu ý bà. Hoàng cũng ngượng ngùng, nhưng gật đầu.

“Chỉ cần… Hà có thai…” — Bà thở dốc, nói từng hơi — “Bà sẽ cho Hà… một phần gia tài… để lại… làm của hồi môn cho cháu ngoại…”

Hà và Hoàng đều sững sờ. Gia tài của bà — mảnh đất rộng lớn, tiền tiết kiệm cả đời — không phải con số nhỏ.

“Bà… bà đừng nói vậy…” — Hà khóc, ôm chặt tay bà — “Con sẽ có thai… con sẽ sinh con cho bà… bà phải sống để nhìn cháu ngoại…”

Hoàng nắm chặt tay Hà, nhìn bà ngoại, giọng kiên định: “Thưa bà… cháu và Hà sẽ cố gắng… cháu hứa với bà…”

Bà ngoại mỉm cười yếu ớt, mắt nhắm lại, thì thầm: “Bà tin… bà tin hai đứa… yêu thương nhau… bà yên tâm rồi…”

*Thời điểm: 8 giờ tối, trên đường về thành phố*

Xe chạy trong đêm. Hà ngồi ghế phụ, Hoàng lái xe. Cả hai đều im lặng, nhưng không khí đã khác — có mục đích, có quyết tâm.

“Về nhà… mình đi khám đi.” — Hoàng lên tiếng, giọng trầm trầm — “Kiểm tra sức khỏe sinh sản… xem có vấn đề gì không…”

Hà gật đầu, tim đập thình thịch. Cô nhớ đến những đêm với ông Quân — những lần ông xuất vào trong, những lần không dùng bao. Liệu… liệu cô đã mang thai chưa?

“Em… em cũng nghĩ vậy.” — Hà đáp, giọng nhỏ nhẹ — “Mình phải cố gắng… cho bà…”

Hoàng nắm chặt vô lăng, nhìn thẳng về phía trước. Anh không biết — không thể biết — rằng “cố gắng” của Hà đã bắt đầu từ đêm qua, với chính bố ruột của anh.

Hà nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt lặng lẽ chảy. Cô nhớ đến ông Quân — nhớ cảm giác con cặc ông đâm sâu, nhớ tinh dịch ông phun đầy lồn cô. Nếu… nếu cô đã mang thai con của ông… thì sao?

Cô run lên, không dám nghĩ tiếp.

“Em lạnh à?” — Hoàng hỏi, tay với ra sửa điều hòa.

“Không… em không sao…” — Hà đáp, giọng run run — “Chỉ là… em lo cho bà…”

Hoàng gật đầu, không nghi ngờ. Anh không biết — không thể biết — rằng người vợ sắp cưới của mình vừa trải qua đêm quan hệ với chính bố ruột anh, và có thể đang mang trong mình đứa con của ông ta.

Xe lao đi trong đêm, mang theo những bí mật đen tối và những quyết tâm mới — một cuộc chiến giành đứa trẻ, một cuộc đua với thời gian, và một tương lai đầy rẫy những điều không chắc chắn.