Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 61 : Cảnh giới của sự điên loạn
Hai cơ thể vẫn còn dính chặt vào nhau. Tinh dịch của ông Quân đang chảy ra từ lồn Hà, ướt đẫm đùi và đệm ngủ — bằng chứng không thể chối cãi.
Nhưng Hà vẫn chưa thỏa mãn. Cô muốn đẩy mọi thứ đến giới hạn cuối cùng — nơi không còn đường quay lại.
“Con muốn… thử một tư thế…” — Hà thì thầm, giọng khàn đặc.
Ông Quân mở mắt: “Tư thế gì?”
Hà không trả lời. Cô đứng dậy, nhìn quanh lều. Ánh đèn pin nhỏ đặt góc lều tỏa sáng yếu ớt — đủ để nhìn thấy nhau, nhưng cũng đủ để nếu ai nhìn từ ngoài vào, sẽ thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau.
“Nếu… nếu Hoàng tỉnh dậy…” — Hà lắp bắp, nhìn ra phía cửa lều — “Nếu anh ấy mở rèm… anh ấy sẽ thấy ánh sáng… sẽ thấy hai ta…”
Ông Quân nhíu mày: “Con muốn dừng?”
“Không…” — Hà lắc đầu, ánh mắt điên cuồng — “Con muốn… hơn thế nữa…”
Cô bò đến phía cửa lều, kéo khóa nhẹ nhàng mở ra một khe nhỏ. Gió đêm lạnh buốt ùa vào, làn da nóng hổi của cô nổi gai ốc. Cô nhìn ra ngoài — khu cắm trại tối đen, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh trăng mờ ảo.
Phía xa, cách đó chừng hai mươi mét, là lều của Hoàng — màu xanh rêu, tối đen, im ắng. Anh đang ngủ say bên trong, không hay biết.
Hà quỳ xuống, cúi thấp người, hai tay chống xuống đất. Cô chui đầu ra khỏi lều, mặt hướng thẳng về phía lều của Hoàng. Phần thân dưới cô vẫn ở trong lều, mông nâng cao, lồn hé mở đỏ hồng dưới ánh đèn.
“Đứng ở đó…” — Hà thở hổn hển, gió đêm thổi tóc cô bay loạn — “Đứng ở trong… đụ con…”
Ông Quân nhận ra ý đồ của cô — sự nguy hiểm tột độ, sự phấn khích khi có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào. Ông đứng dậy, cầm con cặc đang cứng lại, đeo bao mới, đi đến phía sau cô.
“Con điên rồi…” — Ông thì thầm, nhưng giọng đầy thích thú — “Nếu Hoàng tỉnh dậy… nếu anh ấy nhìn ra ngoài…”
“Thì sao?” — Hà quay đầu lại, nửa khuôn mặt được ánh trăng chiếu sáng, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối lều — “Con không quan tâm… đụ con đi…”
Ông Quân cầm con cặc, đặt vào khe lồn cô từ phía sau. Lần này ông đẩy vào một cách mạnh bạo — một nhịp duy nhất, chui tọt vào tận cùng.
Hà hít vào một hơi lạnh buốt. Gió đêm thổi vào mặt cô, làm lạnh đi đôi má nóng hổi, trong khi phía sau, con cặc nóng rực đang đâm sâu vào trong. Cô nhìn thẳng về phía lều Hoàng — tối đen, im ắng, nhưng có thể bất cứ lúc nào…
Ông Quân bắt đầu nhấp. Ông đứng vững, hai tay nắm chặt eo cô. Hà cúi thấp hơn, mặt gần như chạm đất, nhìn ra ngoài — cảnh vật xung quanh rộng lớn, khu cắm trại trải dài, những cái lều lấp lánh dưới ánh trăng. Nếu ai đó còn thức, nếu ai đó đi ra ngoài đi vệ sinh, họ sẽ nhìn thấy — một cô gái trẻ đang quỳ gối thò đầu ra khỏi lều, trong khi phía sau, một người đàn ông trung niên đang đứng đụ cô từ phía sau.
“Bố… nhìn…” — Hà thở hổn hển, tay chỉ về phía lều Hoàng — “Nhìn lều của con trai bố kìa… bố đang đụ con dâu bố… ngay trước mặt con trai bố…”
Ông Quân nhìn theo hướng tay cô — lều Hoàng tối đen, nhưng ông tưởng tượng cảnh con trai mình đang ngủ say bên trong, không hay biết bố mình đang đụ người yêu nó cách đó vài chục mét.
“Nhìn đi…” — Hà rên rỉ, giọng điên loạn — “Nhìn lều của Hoàng… con đang bị bố anh ấy đụ… a… mạnh nữa bố… đụ con trước mặt anh ấy…”
Ông Quân tăng tốc, vỗ mông Hà liên tục, tiếng bạch bạch vang lên to hơn — may mà gió rừng thổi mạnh. Cả hai cùng hướng mắt về phía lều Hoàng, như thể đang biểu diễn cho một khán giả vô hình.
“Gọi bố là gì?” — Ông Quân đột nhiên hỏi, giọng trầm trầm.
“Bố…” — Hà rên rỉ.
“Không…” — Ông dừng lại, rút cặc ra gần hết — “Gọi khác…”
Hà ngơ ngác quay đầu lại: “Gọi… gọi gì?”
Ông Quân cúi xuống, thì thầm vào tai cô: “Gọi bố là chồng…”
Hà giật mình, lắc đầu: “Không… không được… bố là bố…”
“Giờ ta khác gì vợ chồng đâu?” — Ông Quân dịu dàng dụ dỗ, tay xoa nhẹ lưng cô — “Con đã cho bố đụ… đã cho bố xuất vào trong… ta còn khác gì vợ chồng?”
Hà cắn môi, nước mắt chảy ra: “Nhưng… nhưng…”
“Hãy coi bố là Hoàng…” — Ông thì thầm, giọng như mê hoặc — “Con hãy buông thả hết đi… gọi bố là chồng… để bố cho con sướng…”
Hà run rẩy, không trả lời.
Ông Quân mỉm cười, rồi đẩy mạnh một cú — đâm thẳng vào điểm G, khiến Hà hét lên.
“Vợ ơi…” — Ông thì thầm, tiếp tục nhấp — “Vợ sướng không… chồng đụ vợ sướng không…”
Hà khóc, lắc đầu, nhưng cơ thể cô phản bội — cô tự động nhấp ngược lại, muốn con cặc sâu hơn.
“Nói đi…” — Ông thúc mạnh — “Gọi bố là chồng…”
“A… chồng…” — Hà rên rỉ, giọng nhỏ như muỗi — “Chồng ơi…”
“To hơn… gọi to hơn…”
“Chồng ơi!” — Hà hét lên, không còn kiểm soát — “Chồng đụ vợ đi! Chồng đụ mạnh vào! Cặc chồng to quá!”
Ông Quân thỏa mãn, đẩy mạnh như vũ bão. Cả hai cùng hướng mắt về phía lều Hoàng, trong khi Hà liên tục gọi “chồng ơi” — “chồng đụ vợ sướng quá” — “chồng xuất vào vợ đi” — tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng gió rừng.
“Bố… chồng… con sắp ra…”
“Ra đi vợ ơi… chồng cũng ra…”
Cả hai cùng lên đỉnh. Hà hét lên “chồng ơi” một tiếng dài, cơ thể co giật mạnh, lồn co bóp chặt lấy con cặc. Ông Quân rên lên, ôm chặt lấy cô, con cặc giật giật trong bao, phun đầy tinh dịch.
Hà kiệt sức, gục xuống đất, đầu vẫn còn thò ra ngoài lều, nhìn về phía lều Hoàng. Cô thì thầm, giọng mệt mỏi nhưng thỏa mãn tuyệt đối:
“Chồng… chồng ơi… vợ thuộc về chồng…”
Cả hai đổ gục xuống, nằm đó một lúc lâu…
—
*Cảnh 2: Dấu vết*
Khi cơn thỏa mãn qua đi, thực tại ập đến.
Hà ngồi dậy, nhìn quanh lều — một mớ hỗn độn. Ba cái bao cao su đã dùng nằm vương vãi trên đệm — một cái căng phồng tinh dịch lần đầu, một cái xé toạc lần thứ hai (ông Quân vứt đi khi đổi tư thế), và cái thứ ba vừa mới dùng xong. Mùi nam tính nồng nàn bốc lên, hòa lẫn với mùi nước lồn và mùi mồ hôi.
“Con phải về…” — Hà thì thầm, nhìn đồng hồ — đã gần 3 giờ sáng.
Ông Quân gật đầu, vẻ mệt mỏi nhưng thỏa mãn: “Đi đi… nhớ dọn dẹp…”
Hà mặc lại chiếc váy ngủ mỏng tang — cô nhận ra mình chưa từng cởi nó ra suốt cả đêm, chỉ vén lên. Cô nhét hai cái bao cao su đã dùng vào một túi nilon nhỏ, cột chặt lại.
Cô chui ra khỏi lều, đêm rừng lạnh buốt ôm lấy cô. Cô đi nhẹ nhàng đến thùng rác công cộng cách đó vài chục mét — một thùng nhựa xanh to lớn. Cô thả túi nilon vào trong, nghe tiếng rơi nhẹ.
2 cái bao. Ba lần đụ. Ba lần phản bội.
Nhưng còn một thứ cô không thể vứt đi — dòng tinh dịch của ông Quân vẫn còn chảy ra từ lồn mình, ướt đẫm quần lót, chảy dọc theo đùi. Cô không uống thuốc ngừa thai. Cô biết rõ điều đó.
Hà quay về lều của Hoàng, chân bước nặng nề như chì. Cô chui vào trong, trong bóng tối, nhìn thấy Hoàng vẫn đang ngủ say, khuôn mặt anh yên bình.
Cô nằm xuống bên cạnh anh, không buồn thay bộ váy ngủ ướt sũng mồ hôi và dính đầy dấu vết của ông Quân. Cô chỉ kéo chăn đắp lên, nằm im lặng.
Liệu sáng mai Hoàng có phát hiện ra?
Cô nhìn sang anh — anh vẫn ngủ say. Nhưng cô biết, khi tỉnh dậy, anh sẽ nhìn thấy. Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trong mắt cô, nhìn thấy dấu hôn trên cổ (ông Quân đã hôn để lại vết đỏ), nhìn thấy sự khác biệt trong cách cô nhìn anh.
Hay có thể — chỉ là có thể — anh sẽ ngửi thấy. Mùi của ông Quân vẫn còn vương trên da cô, dù cô đã cố gạt nước rửa mặt ở vòi nước công cộng.
Hà nhắm mắt, cảm nhận tinh dịch của ông Quân vẫn còn chảy ra từ lồn mình. Cô biết, sáng mai, khi ánh sáng lọt vào lều, mọi thứ sẽ khác.
Nhưng giờ đây, cô quá mệt mỏi. Cô chìm vào giấc ngủ, bên cạnh người con trai mình vừa phản bội, với nụ cười mơ hồ trên môi — nụ cười của kẻ đã xuống địa ngục và thấy nó không đáng sợ như mình tưởng