Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 58 : Nước lồn tung tuế, uống tinh bố chồng

Ông Quân nằm ngửa xuống đệm, kéo Hà trèo lên người mình theo tư thế 69. Cô quỳ gối hai bên đầu ông, âm hộ lơ lửng ngay trên miệng ông — đỏ hồng, ẩm ướt, hai môi nhỏ hé mở đầy khao khát.

“Ngồi xuống đi con… bố đói lồn con rồi…”

Hà từ từ hạ xuống, lồn chạm vào miệng ông. Ông Quân đưa hai tay ôm lấy mông cô, kéo sát vào mặt mình, rồi đánh lưỡi từ dưới lên — một đường dài từ lỗ hậu qua khe lồn, dừng lại ở hột le căng phồng.

“Ưm… bố ơi… liếm mạnh lồn con đi…” — Hà rên rỉ, tay bám vào thành giường.

Ông Quân bắt đầu liếm mạnh hơn, lưỡi đâm sâu vào trong lỗ lồn, ngoáy từng vòng tròn. Ông tìm điểm G — vùng da thịt nhám nhám trên vách trong âm đạo — đầu lưỡi day mạnh vào đó, vừa day vừa liếm như liếm kem.

“Á… á… đúng chỗ đó bố… sâu nữa… ngoáy sâu trong lồn con đi…” — Hà vặn vẹo hông, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm miệng ông.

“Lồn con ngon quá… nước nhiều quá…” — Ông Quân rên rỉ trong miệng cô.

Ông ngậm cả vùng da nhạy cảm vào miệng, mút mạnh, lưỡi vẫn không ngừng ngoáy sâu vào bên trong. Hà run lên bần bật, đùi siết chặt hai bên đầu ông.

“Bố… con sắp… con…”

“Ra đi con… bố uống hết nước lồn con…”

Hà gầm lên một tiếng, lồn co thắt dữ dội, nước xuất tuôn ra ào ạt như suối. Ông Quân ngậm chặt, lưỡi vẫn day vào điểm G, uống hết từng giọt nước trong veo phun ra từ lồn cô. Ông nuốt ừng ực, cổ họng co bóp, vẫn không rời miệng khỏi âm hộ đang giật giật của cô.

Hà kiệt sức, ngã người về phía trước, thở hổn hển. Ông Quân liếm sạch những giọt còn vương trên mép lồn cô, rồi nhổm dậy.

“Con dâu… lấy khăn ướt lau cho bố… miệng bố ướt hết nước lồn con rồi…”

Hà lết người lấy khăn ướt từ đầu giường, quay lại lau nhẹ quanh miệng ông — lau những vệt nước nhờn còn bóng nhẫy trên môi, trên cằm. Cô lau kỹ càng, rồi bất ngờ cúi xuống hôn nhẹ vào môi ông — nếm vị ngọt của chính mình.

“Con còn muốn bú cặc bố nữa…” — Hà thì thầm, tay vuốt ve dương vật ông đang cứng trở lại — “Cặc bố to quá… con thèm…”

Cô chủ động quỳ xuống cuối giường, hai tay chống xuống đệm, miệng há ra gần sát đùi ông. Hà ngước mắt nhìn ông, rồi từ từ cúi xuống, ngậm lấy con cặc nóng hổi vào miệng.

“Ưm… cặc bố… ngon quá…” — Cô rên rỉ trong miệng.

Lần này cô bú chậm rãi, sâu hơn. Một tay cô nâng niu hai hòn dái đung đưa bên dưới, xoa bóp nhẹ nhàng từng hòn một. Tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng cô — “ưm… ưm…” — vang lên mỗi khi đầu khúc thịt chạm vào cổ họng.

“Ưm… bố ơi… cặc bố cứng quá… con mút đã quá…” — Hà rên trong miệng, lưỡi vẫn không ngừng quấn quanh thân cặc.

Cô cố gắng nuốt sâu hơn, đầu chầm chậm hạ xuống từng centimet. Con cặc 22cm đâm vào tận cổ họng, làm cô nghẹn ngào nước mắt. Nhưng Hà không dừng lại — cô kiên nhẫn thư giãn cổ họng, nuốt trọn đến tận gốc, mũi chạm vào lông mu thơm tho của ông.

“Trời ơi… miệng con địt sướng quá…” — Ông Quân rên lớn, tay xoa đầu cô — “Bố địt miệng con nhé…”

Hà bắt đầu nhấp đầu lên xuống, tốc độ nhanh dần. Cô vừa bú vừa rên, âm thanh run run từ cổ họng tạo ra cảm giác rung nhẹ cho dương vật ông. Tay cô vẫn không ngừng massage hai hòn dái, thỉnh thoảng vuốt nhẹ xuống tận đáy.

“Bố… bố sắp ra nữa rồi… con nuốt hết tinh bố nhé… cho con uống tinh bố đi…”

Ông Quân không kịp trả lời. Cơn cực khoái ập đến dữ dội, cơ bụng co thắt. Ông giữ chặt đầu Hà, dương vật giật giật từng hồi — phun thẳng tinh dịch vào sâu trong cổ họng cô.

“Ưm… ực… ực…” — Cô nuốt nghẹn, cổ họng co bóp.

Dòng tinh nóng hổi ào ào đổ vào thẳng họng, cô nuốt liên hồi nhưng không kịp — tinh dịch tràn ra từ khóe miệng, chảy xuống cằm, nhỏ giọt xuống ngực cô.

Khi ông Quân rút cặc ra, khóe miệng Hà vẫn còn vương tinh dịch trắng đục. Cô không vội lau, mà đánh lưỡi liếm quanh mép môi, quét sạch từng giọt còn sót lại. Lưỡi cô liếm lên cằm, rồi quanh miệng, nuốt trọn những gì còn dư thừa.

“Ngon không con dâu?” — Ông Quân thở hổn hển.

Hà ngước lên nhìn ông, khóe miệng còn vương chút tinh dịch bóng nhẫy, mắt long lanh: “Ngon… tinh bố đặc quá… con muốn uống thêm nữa… cho con bú cặc bố tiếp đi…”

*Cảnh 5: Cái bóng của lương tâm*

Hà mút nhẹ đầu khẩu, lưỡi quay tròn quanh quy đầu, rồi trượt xuống liếm dọc theo thân cặc. Cô làm theo bản năng, miệng đầy nước bọt, chảy ra ướt đẫm cả gốc cặc ông.

Cùng lúc, ông Quân liếm lồn cô từ dưới lên. Lưỡi ông đâm thẳng vào lỗ lồn, quét dọc theo khe, rồi ngậm hột le mút mạnh. Mỗi lần Hà rên lên vì khoái cảm, miệng cô lại rung động trên con cặc ông.

Ông ngừng lại, vỗ nhẹ mông cô: “Nói tiếp. Con đang làm gì?”

Hà ngừng bú, thở hổn hển, nước bọt chảy dài từ miệng xuống con cặc ông: “Con… con đang bú cặc bố… cặc bố to quá… con ngậm không hết…”

“Tiếp tục. Bú mạnh vào.”

Hà ngậm sâu hơn, đầu ngoáy lên ngoáy xuống. Ông Quân cũng liếm mạnh hơn, cả hai cùng nhau đưa nhau lên đỉnh. Hà cảm thấy cơn sắp ra — lồn cô co bóp dữ dội, nhưng cô cố kìm lại, muốn kéo dài khoái cảm.

Đúng lúc đó, ông Quân ngừng lại, đẩy cô sang một bên. Ông ngồi dậy, nhìn cô thở hổn hển, âm hộ co giật đầy nước.

“Bố… sao bố dừng…” — Hà ngơ ngác.

Ông Quân cầm con cặc, kê ngay mép lồn cô: “Lần này bố muốn vào trong. Bố đút vào nhé.”

Hà nằm ngửa trên đệm, hai chân dang rộng, âm hộ vẫn còn ướt át và co giật sau những đợt liếm láp kỹ lưỡng của ông Quân. Cô thở hổn hển, mắt nhắm nửa vời, cơ thể nóng ran như than hồng chờ đợi thứ gì đó lấp đầy khoảng trống đang trống rỗng bên trong.

Ông Quân quỳ giữa hai chân cô, dương vật cương cứng vươn thẳng lên trời như khẩu súng thần công. Con cặc to lớn, đỏ au, gân nổi lên dữ tợn dưới ánh đèn vàng, đầu khẩu đã bóng loáng vì nước bọt của Hà còn đọng lại. Ông cầm lấy thân cặc, kê ngay mép lồn cô — chỉ cách một khoảng khắc mỏng manh, chỉ cần hạ mông xuống là sẽ xé toạc mà chui vào bên trong.

Hà cảm nhận được hơi nóng từ đầu khẩu phả vào khe lồn mình, cô run lên, hông vặn vẹo đón nhận. Nhưng đúng lúc đó, một tia sáng lóe lên trong đầu cô.

“Bố…” — Hà thở hổn hển, tay đặt lên ngực ông — “Bao cao su… bố có bao cao su đâu?”

Ông Quân dừng lại, chau mày: “Lúc tối con vội vàng thế, con cầm mà. Bố để ở túi áo khoác, con lấy rồi còn gì.”

Hà nhíu mày cố nhớ lại. Đúng rồi — khi chiều cô có lấy từ túi ông một cái gói nhỏ màu vuông, nhét vội vào túi quần jean của mình rồi chạy đi. Nhưng quần jean… cô để ở đâu nhỉ?

Rồi cô nhớ ra — lều. Cô để quên ở lều của mình, ngay cạnh túi ngủ.

“Con… con để quên ở lều của con rồi…” — Hà lắp bắp.

Ông Quân thở dài, nhưng ánh mắt vẫn đầy ham muốn. Ông cúi xuống, đầu khẩu cọ cọ vào mép lồn cô, làm cô rên lên: “Không sao đâu… bố với con… đụ trần luôn đi… bố sạch sẽ mà…”

“Nhưng…” — Hà do dự, cảm giác đầu khẩu cứ ma sát vào khe lồn làm cô phát điên — “Con sợ…”

“Không có gì phải sợ.” — Ông Quân thì thầm, tay vuốt ve đùi cô — “Bố xuất ra ngoài là được. Hay con không tin bố?”

Hà cắn môi, cơ thể cô đang nứng đến tột độ, mỗi lần đầu khẩu cạ vào là cô lại rùng mình. Cô muốn cảm giác được lấp đầy, muốn con cặc to lớn đó chui vào bên trong mình ngay lập tức. Lý trí và dục vọng đang giằng co.

Ông Quân thấy cô do dự, liền tăng tốc, đầu khẩu cứ liên tục cạ vào hột le, rồi trượt xuống lỗ lồn, đẩy nhẹ vào trong một chút rồi rút ra — liên tục như vậy, khiến Hà phát điên.

“Bố… đừng… con chưa…” — Hà rên rỉ, hai tay bấu chặt vào đệm.

“Thế con muốn sao? Bố nhịn không được nữa rồi…” — Ông Quân thở hổn hển, tay cầm chặt hông cô, định thúc mạnh một cái để đút vào.

Đúng lúc đó, Hà đẩy mạnh ông ra, ngồi bật dậy: “Không! Đợi con… đợi con đi lấy!”

Cô thở hổn hển, mặt đỏ bừng, âm hộ vẫn còn co giật đầy nước. Ông Quân nhìn cô, thở dài bất lực, nhưng gật đầu: “Nhanh

nhé… bố chờ.”

Hà vội vàng đứng dậy, nhìn quanh tìm đồ che thân. Chiếc chăn mỏng nằm góc lều — cô vớ lấy, quấn quanh người. Cô không kịp mặc quần áo, chỉ quấn chăn rồi chạy vụt ra khỏi lều.

**Cảnh 5.5: Lương tâm trần trụi**

Hà chạy.

Chăn mỏng quấn quanh thân thể trần trụi bay phấp phới như cánh chim đêm gãy. Mỗi bước chân chạm xuống đất, cỏ lạnh buốt cắt vào gan bàn chân, nhưng cô không cảm thấy. Cơ thể cô vẫn còn nóng ran — nóng từ những nụ hôn của ông Quân, nóng từ lưỡi ông liếm sâu trong lồn, nóng từ tinh dịch cô vừa nuốt trọn còn vương vị mặn ở cổ họng.

Nhưng chạy càng nhanh, lồng ngực cô lại càng nghẹn lại.

Hà nhìn thấy cái lều của Hoàng — cái lều nhỏ màu xanh rêu mà anh dựng cách lều ông Quân đúng mười bước. Mười bước. Chỉ mười bước chân là từ giường nơi cô vừa bú cặc bố anh đến nơi anh đang ngủ say, mơ màng về tương lai hai đứa.

Cô dừng lại. Hai chân run lẩy bẩy.

Tay cô nắm chặt viền chăn, đốt trắng bệch. Cô muốn quay đầu lại. Cô muốn chạy về phía ông Quân, nói rằng cô không lấy được bao, nói rằng cô không làm được nữa, nói rằng cô xin dừng lại.

Nhưng cô không quay được.

Vì dưới lớp chăn mỏng, giữa hai đùi cô, âm hộ đang co thắt. Từng nhịp co thắt đều đặn, đau đớn, đói khát. Như con thú bị bỏ đói rồi đột nhiên được nếm máu, nó gầm gừ đòi thêm. Nước nhờn vẫn không ngừng tiết ra, chảy dọc theo đùi, làm cô khó chịu đến phát điên mỗi khi bước chân ma sát vào nhau.

Cô nhớ cảm giác lưỡi ông Quân ngoáy vào điểm G — cái cách ông day mạnh, cái cách ông biết chính xác chỗ nào làm cô điên lên.

Hoàng không bao giờ biết chỗ đó.

Hoàng là người yêu tuyệt vời. Dịu dàng. Chu đáo. Mỗi lần làm tình, anh đều hỏi cô có sướng không, có đau không, có muốn dừng không. Anh yêu cô bằng cả trái tim thuần khiết của chàng trai mới lớn.

Nhưng chính vì thuần khiết đó, anh không bao giờ liếm lồn cô như thể đó là bữa ăn cuối cùng của đời mình. Không bao giờ bắt cô quỳ xuống bú cặc mình rồi ra vào miệng cô như thể cô chỉ là một cái lỗ để đụ. Không bao giờ dùng những từ tục tĩu làm cô rùng mình sướng — “lồn con ngon quá”, “bố địt miệng con nhé”.

Hà cúi xuống, kéo khóa lều. Tiếng kéo khóa kêu *két* một tiếng nhỏ trong đêm tĩnh lặng, nhưng với cô, đó là tiếng sấm.

Cô chui vào.

Bóng tối trong lều đặc quánh. Mùi nam tính của Hoàng — mùi xà phòng thơm tho, mùi mồ hôi nhẹ nhàng của người vừa tắm sạch sẽ — xộc vào mũi cô. Mùi đó từng là mùi an toàn, là mùi của nhà, của tình yêu, của những buổi chiều nằm ôm nhau xem phim.

Giờ nó là mùi của sự phản bội.

Cô nhìn thấy Hoàng nằm trong túi ngủ, mặt hướng về phía cô. Ngay cả trong giấc ngủ, anh vẫn nghiêng người về phía chỗ cô thường nằm — như thể cơ thể anh nhớ cô ngay cả khi ý thức đã lịm đi.

Miệng anh hơi hé mở, thở đều đặn. Đôi môi mỏng, đôi môi mà cô đã hôn ngàn lần, đôi môi chưa bao giờ nói một lời nặng nhẹ với cô.

Và ngay cạnh đầu anh — cái túi quần jean của cô.

Cái túi màu xanh đậm, miệng túi hơi mở, lộ ra gói bao cao su màu vuông. Gói bao nằm đó, cách mặt Hoàng chỉ hai tấc, như một vật chứng tội ác đang nhạo báng.

Hà đứng đó, không thể cử động.

Cô nhìn Hoàng. Cô nhìn gói bao. Cô nhìn lại Hoàng.

Nước mắt bất chợt trào ra.

Không phải vì ân hận. Không phải vì tội lỗi. Mà vì cô nhận ra — ngay cả lúc này, ngay cả khi nhìn thấy người đàn ông mình yêu đang ngủ say vô tội, cô vẫn cảm thấy âm hộ mình co thắt. Vẫn cảm thấy nước nhờn chảy ra. Vẫn cảm thấy sự trống rỗng đau đớn giữa hai chân đòi hỏi được lấp đầy.

Cô muốn quỳ xuống. Cô muốn ôm lấy Hoàng, muốn lay anh dậy, muốn khóc và kể hết mọi chuyện. Muốn xin anh đánh cô, chửi cô, bỏ cô — bất cứ điều gì để dập tắt cơn cháy đang thiêu đốt cô.

Nhưng cô không quỳ được.

Vì cô biết — nếu Hoàng thức dậy, nếu anh hỏi cô vừa ở đâu, nếu anh nhìn thấy cái chăn quấn quanh người cô, nếu anh ngửi thấy mùi nước nhờn và tinh dịch trên người cô — cô sẽ không thể nói dối được.

Và cô không muốn dừng lại.

Cái nhận ra đó làm cô run lên. Cô đã vượt qua điểm không thể quay đầu. Cô không còn là cô gái yêu Hoàng nữa. Cô là con đĩ đang chảy nước vì bố người yêu, đang sẵn sàng bỏ rơi tất cả để được một lần nữa cảm nhận cái cặc to lớn đó đâm sâu vào lồn mình.

Hà cúi xuống. Đầu gối cô chạm xuống đất — không phải để quỳ xuống cầu xin tha thứ, mà để đủ gần để với tay lấy cái túi.

Ngón tay cô run run chạm vào vải jean lạnh buốt. Cô cảm nhận được hình dạng gói bao cao su bên trong — vuông vức, nhỏ bé, nhẹ tênh nhưng bản big size — nhưng nhẹ nhưng cỡ to và nặng trĩu như tội lỗi.

Cô rút ra.

“Em xin lỗi…”

Giọng cô nghẹn ngào, chỉ đủ cho chính mình nghe. Cô không dám nói to. Cô sợ Hoàng thức dậy. Không phải vì sợ anh phát hiện — mà vì cô biết, nếu anh mở mắt lúc này, nhìn thấy cô đang quỳ đó với gói bao trong tay, cô sẽ không thể rời đi được.

Cô sẽ ở lại. Cô sẽ ôm anh. Cô sẽ khóc. Cô sẽ hứa không bao giờ làm vậy nữa.

Và cô sẽ hối hận suốt đời vì đã không quay lại lều ông Quân.

Hà đứng dậy. Chân cô run đến mức suýt ngã. Cô nhìn Hoàng lần cuối — khuôn mặt anh tuấn tú, hiền lành, vô tư lự — rồi cô quay người.

Cô chạy ra khỏi lều.

Đêm rừng lạnh buốt ôm lấy thân thể trần trụi của cô, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Cô cảm thấy nóng — nóng vì xấu hổ, nóng vì hồi hộp, nóng vì sự mong đợi đang căng cứng trong lồn cô.

Gói bao cao su nằm chặt trong lòng bàn tay cô, như một lá bùa hộ mệnh dẫn đường cô đến địa ngục — hay đến thiên đường, cô không còn phân biệt được nữa.

Nước mắt vẫn chảy trên má, nhưng khóe miệng cô đã mỉm cười.

Cô chạy.

*Cảnh : Lấp đầy*

Hà chạy như điên qua khoảng đất trống, nước mắt chảy dài trên má, hòa lẫn với sương đêm lạnh buốt. Tấm chăn mỏng tuột xuống hông, cô kéo vội lên, nhưng đôi vai trần vẫn lộ ra ngoài.

Cô lao đến trước lều ông Quân, đứng đó run rẩy, nước mắt nghẹn ngào không thành tiếng.

Đúng lúc đó, khóa kéo lều kêu lên.

Ông Quân mở cửa lều, trần truồng hoàn toàn. Ánh trăng rọi vào thân hình ông — nước da ngăm ngăm, cơ bắp săn chắc, và giữa hai chân, con cặc vẫn cương cứng vươn thẳng lên, đỏ au như than hồng.