Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

**Chương 55: Chuyến Đi Cắm Trại**

Hoàng ngồi bên bàn làm việc, tay xoa thái dương. Những nghi ngờ về Ngọc Anh vẫn còn đó, nhưng anh tự nhủ có lẽ mình đa nghi quá rồi. *Có thể cô ấy thật sự chỉ ghé chơi… Mình phải bình tĩnh quan sát thêm, không nên nghĩ linh tinh nữa.*

Cuối tuần đến, xóm tổ chức cắm trại tập thể ở công viên ngoại ô. Hoàng đăng ký cả nhà đi ngay khi nghe tin, với lý do “cho cả nhà thoải mái tinh thần” sau thời gian căng thẳng. Nhưng trong thâm tâm, anh có ý đồ riêng: trong xóm có mấy cô, mấy chị đứng tuổi góa bụa, Hoàng muốn giới thiệu cho ông Quân tiếp xúc. Biết đâu bố thích thì có bầu bạn tuổi già, cũng khỏi lo nghĩ chuyện sinh lý.

Bãi công viên rộng lớn, xanh mướt cỏ cây dưới ánh nắng cuối thu. Cả xóm có khoảng 7 hộ gia đình tụ tập, tiếng cười nói rộn ràng cả một vùng. Trẻ con chạy nhảy đùa nghịch, đàn ông dựng lều, phụ nữ bày biện đồ ăn khắp nơi. Khung cảnh sum vầy, ấm cúng đến lạ.

Hoàng và ông Quân đang mồ hôi mồ kê dựng lều cho gia đình. Hai bố con kéo dây, cắm cọc, phối hợp ăn ý. Hà ngồi gần đó trải tấm bạt, chuẩn bị thức ăn từ giỏ đựng, thỉnh thoảng liếc nhìn hai bố con với ánh mắt phức tạp.

Chị Linh, một phụ nữ góa bụa trong xóm khoảng 45 tuổi, dáng người đẫy đà, tiến đến chào hỏi ông Quân: “Bác Quân khỏe không? Lâu quá không gặp, bác trông còn phong độ hơn trước.”

Hoàng thấy vậy, đẩy nhẹ bố ra giới thiệu: “Dạ chị Linh, đây là bố con. Bố, đây là chị Linh, hàng xóm ở cuối xóm, nghe đâu chị cũng thích đi dạo công viên lắm.”

Ông Quân lịch sự gật đầu, nhưng ánh mắt thiếu nhiệt tình. Ông chỉ muốn nhìn con dâu Hà đang ngồi gói nem ở phía xa, chứ không phải người đàn bà đứng tuổi này.

Đến chiều, cả xóm phát hiện thiếu nước ngọt. Lúc này ông Quân chợt nhớ cần mua thêm ít đồ cá nhân, liền đề nghị: “Để bố đi mua. Hoàng ở lại sắp xếp nốt đồ đạc trong lều đi, lát có mưa kìa.”

Hoàng gật đầu: “Vậy bố đi đi, con ở lại sắp xếp nốt.”

Ông Quân nhìn Hà đang ngồi gói đồ ăn: “Hà đi với bố nhé. Con gái biết chọn nước ngọt hơn, bố già rồi không biết loại nào ngon.”

Hà ngước lên, do dự một chút nhưng cũng đồng ý. Cô đứng dậy phủi tay, đi theo ông Quân ra bãi xe. Hoàng không nghi ngờ gì, tiếp tục cột dây lều, miệng huýt sáo vui vẻ.

Chiếc xe máy cũ kỹ của ông Quân rời khỏi bãi cắm trại. Hà ngồi sau, hai chân kẹp nhẹ vào hông ông, tay bám vào yếm xe. Từ xa nhìn vào, họ đúng là hình ảnh bố con thật sự – người cha già dặn dặn, cô con gái xinh đẹp ngoan hiền.

Nhưng khi xe chạy được một đoạn, ông Quân buông một tay lái, kéo tay Hà từ phía sau, đặt lên eo mình: “Con dâu ôm chặt lấy bố không bay mất bây giờ. Đường đèo đấy.”

Hà thẹn thùng, hai tay ôm chặt vào eo ông Quân, tựa mặt vào lưng ông. Cảm giác thật yên bình, thật ấm áp – như thế giới ngoài kia với bao nghi ngờ, tội lỗi không còn tồn tại. Cô ngửi thấy mùi mồ hôi nam tính của ông Quân, hơi thở đều đặn, lưng ông rộng lớn che chắn cho cô khỏi gió thu.

Gió thổi mát, tóc Hà bay phấp phới sau lưng. Ông Quân thỉnh thoảng đưa tay xuống vỗ nhẹ lên đùi cô qua lớp váy, Hà rùng mình nhưng không phản kháng. Cô ôm chặt hơn, muốn thời gian dừng lại ở giây phút này mãi mãi.

Cửa hàng tạp hóa gần công viên nằm ngay ngã ba đường. Hà chọn nước ngọt các loại cho cả xóm, ông Quân chọn thêm ít đồ linh tinh như bật lửa, thuốc lá.

Lúc thanh toán, Hà mở ví đưa tiền cho người bán hàng. Cô vô tình nhìn sang túi nilon đựng đồ của ông Quân để trên quầy. Cô giật mình, tim đập thình thịch khi thấy một hộp bao cao su 15 chiếc, bản big size, nằm lộ thiên trong túi cùng với mớ đồ linh tinh kia.

Hà đỏ mặt nhìn ông Quân, mắt tròn xoe. Ông cười khẩy, thì thầm vào tai cô: “Kiểu gì cũng có lúc cần mà con…. Ở đây có bản cỡ to chỗ khác tìm khó lắm nên… thanh toán đi.”

Người đàn ông bán hàng đứng tuổi, tóc bạc phơ, nhìn cảnh tượng trước mắt. Ban đầu ông ta tưởng họ là bố con thật – ông già thô kệch, cô gái xinh đẹp như Hoa Hậu. Nhưng giờ thì ông ta nhìn ra sự “bố đường” trong ánh mắt nhau. Ông chủ quán liếc nhìn Hà – khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ nhưng đầy vẻ dâm đãng, rồi nhìn ông Quân – lão nông dân đắc thắng, trong đầu nghĩ: *”Con ghệ của ông này nhìn xinh thật, chắc cũng được như Hoa Hậu đấy. Tiếc nhỉ, hoa nhài cắm bãi đại gia hahah “

Hà vội vàng cầm túi đồ, mặt đỏ bừng như gấc, chạy ra xe. Ông Quân cười lớn, trả tiền xong theo sau với vẻ mặt thỏa mãn.

Trên đường về, Hà ôm chặt hơn lúc nãy, vừa xấu hổ vừa rạo rực với suy nghĩ về hộp bao cao su kia. Cô tự hỏi ông Quân định dùng nó khi nào, với ai… hay chính là với cô?

Xe dừng đèn đỏ, ông Quân quay lại thì thầm vào tai Hà, hơi thở nóng rực: “Tối nay trong lều… bố sẽ dùng đến nó… với con. Con chuẩn bị tinh thần đi.”

Hà run lên, không biết trả lời sao. Cô vừa sợ hãi vừa mong chờ. Chuyến đi cắm trại này, với ánh trăng ngoài trời, với lều bốn người chen chúc… liệu có chuyện gì xảy ra không?

Về đến bãi cắm trại, Hoàng nhìn thấy mặt vợ đỏ bừng, hỏi han: “Sao em đi một chút mà mặt mày đỏ thế? Trúng nắng à?”

Hà lúng túng, đưa tay quạt mặt: “Dạ… nắng nóng quá anh ạ… em khát nước.”

Nhưng trong lòng cô đang rối bời vì hộp “đồ chơi” kia, và lời hứa hẹn đầy dâm dục của ông Quân. Đêm nay, dưới ánh trăng cắm trại, sẽ có chuyện gì xảy ra đây?