Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

## **Chương 45: Những Tin Nhắn Giữa Trưa**

### **Phần 1: Buổi Sáng Gia Đình**

Sáng thứ Hai, ánh nắng đầu tuần len lỏi qua rèm cửa sổ. Hà đứng trước gương, chỉnh lại bộ vest công sở màu xanh navy, tóc buộc gọn gàng để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần. Cô đeo đôi bông tai ngọc trai nhỏ, trang điểm nhẹ nhàng với son màu hồng đất — vừa chuyên nghiệp vừa quyến rũ như một đóa hoa công sở nở rộ giữa phố thị.

Sau chuỗi ngày nghỉ phép, hôm nay cô chính thức trở lại vị trí Trưởng phòng Kinh doanh. Công việc chắc chắn sẽ bộn bề, nhưng Hà cảm thấy sẵn sàng — phần nào nhờ những ngày tháng được ông Quân quan tâm, chăm sóc.

Xuống nhà bếp, cả ba người đang quây quần ăn sáng. Hoàng đặt ly sữa đậu nành trước mặt vợ, giọng dịu dàng hơn mọi ngày: “Em uống đi, anh pha đặc biệt cho em đấy.”

Hà mỉm cười, nhận ra chồng mình đã thay đổi. Có lẽ sau những lần cãi vã, những lần cô lạnh nhạt, Hoàng đã biết quan tâm vợ hơn. Cô nhìn ông Quân ngồi đối diện, hai người trao nhau ánh mắt thoáng qua rồi lập tức quay đi — kín đáo nhưng đầy ý vị.

“Con đi làm nhé bố,” Hà đứng dậy, cúi chào ông Quân như thói quen.

“Ừ, con đi cẩn thận. Trưa nhớ nghỉ ngơi đừng có làm quá sức,” ông Quân dặn dò, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng cô.

Hoàng mặc áo khoác, quay lại nói với bố: “Bố ơi, công ty Hà gần nhà hơn công ty con. Nếu có việc gì gấp, bố cứ điện cho Hà nhé. Cô ấy có thể về sớm hơn con.”

Ông Quân gật đầu, tim đập nhẹ: “Bố biết rồi. Hai con đi đi, đừng muộn.”

Cánh cửa khép lại. Căn nhà lặng thinh. Ông Quân ngồi một mình trên ghế, nhìn ly sữa còn sót lại, bỗng thấy trống trải lạ thường. Mới sáng sớm mà ông đã nhớ Hà da diết.

### **Phần 2: Bận Rộn Nơi Công Sở**

Công ty Hà nhộn nhịp sau kỳ nghỉ. Họp phòng ban, duyệt hợp đồng, trả lời email chồng chất — cô xoay sở như con quay không ngừng nghỉ. Nhưng dù bận đến mấy, cô vẫn thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, nhớ về người đàn ông đang ở nhà một mình.

11 giờ 45, cô vừa tắt máy tính chuẩn bị đi ăn trưa thì điện thoại rung lên. Tin nhắn từ ông Quân:

*”Nay con đi làm, tự nhiên bố nhớ con. Con ăn cơm chưa?”*

Hà đọc xong, khóe môi cong lên. Cô đánh máy trả lời ngay:

*”Con giờ ra ngoài ăn đây. Bố ở nhà ăn chưa ạ?”*

Vài phút sau, điện thoại lại rung. Lần này là một bức ảnh — mâm cơm đơn giản nhưng đầy đặn: canh rau củ, thịt kho trứng, cá chiên. Ông Quân chụp từ trên xuống, bày biện gọn gàng trên bàn ăn.

Tin nhắn kèm theo: *”Đây, bố nấu rồi đây. Rất ngon. Bố ăn nhé. Con ăn rồi nghỉ ngơi đi nhé, đừng có mệt quá.”*

Hà nhìn bức ảnh, tim ấm áp. Người đàn ông ấy — dù đã ngoài sáu mươi — vẫn tự nấu ăn, vẫn nhắn tin quan tâm cô từng li từng tí. Cô soạn lại:

*”Dạ, con ăn đây. Bố ăn ngon miệng nhé. Chiều con về sớm ạ.”*

Cô cất điện thoại vào túi, bước ra khỏi văn phòng với bước chân nhẹ nhàng. Dù không ở cạnh, nhưng những tin nhắn ấy đủ để cô cảm thấy mình không cô đơn giữa thành phố bận rộn này.

### **Phần 3: Lựa Chọn**

Trưa hôm ấy, trong khi ăn cơm một mình, ông Quân nhận được một tin nhắn khác. Từ Ngọc Anh:

*”Bác đang làm gì vậy? Lâu rồi không thấy bác gọi cho con. Con nhớ bác…”*

Ông Quân đọc tin nhắn, im lặng một lúc rồi tắt màn hình. Không trả lời. Không gọi lại.

Ngày trước, có lẽ ông đã nhấc máy ngay, đã tìm đến Ngọc Anh để giải tỏa nhu cầu. Nhưng giờ đây, ông không cần nữa. Trong lòng ông chỉ có hình bóng Hà — người con dâu đã hứa hẹn, đã cam kết, đã dùng đôi tay và đôi môi mang lại cho ông hạnh phúc hơn bất cứ ai.

Ông cất điện thoại, nhìn mâm cơm mình nấu, nghĩ về cô gái đang ăn trưa nơi nào đó cách đây vài cây số. Nụ cười ông dịu dàng. Ông biết mình đã chọn — và sẽ không hối tiếc.

Chiều về, Hà sẽ về nhà. Và ông sẽ đợi cô — bằng cả trái tim của một người đàn ông đang yêu.

Chiều thứ Sáu, trời còn chưa tắt nắng. Hoàng lái xe về nhà sớm hơn mọi ngày, tay cầm theo một túi quà lớn. Ông Quân đang ngồi đọc báo ngoài hiên, thấy con trai về sớm liền ngạc nhiên: “Sao hôm nay con về sớm vậy?”

“Bố ơi, hôm nay là sinh nhật vợ con,” Hoàng cười tươi, đặt túi quà xuống. “Con về sớm để chuẩn bị. Mình tổ chức cho Hà bất ngờ đi bố.”

Ông Quân sững sờ, rồi vỗ trán: “Trời ơi, bố quên mất! Bố chưa kịp chuẩn bị quà gì cho con bé cả…”

“Không sao đâu bố, giờ chúng ta cùng chuẩn bị cũng được,” Hoàng vui vẻ nói. “Con đặt bánh kem rồi, giờ mình đi lấy thôi. Bố giúp con nấu mấy món Hà thích nhé?”

Ông Quân gật đầu rối rít, trong lòng vừa hối hận vừa hồi hộp. Ông muốn tặng Hà thứ gì đó đặc biệt — không chỉ là quà sinh nhật, mà là thông điệp riêng của hai người.

Hai cha con cùng nhau đi lấy bánh kem — chiếc bánh chocolate 3 tầng trang trí hoa hồng trắng. Hoàng mua thêm một bó hoa hồng đỏ rực rỡ. Ông Quân tranh thủ ghé cửa hàng quần áo, chọn vội một món quà nhỏ nhét vào túi áo khoác.

Về đến nhà, hai người tất bật nấu nướng: canh chua, tôm rang, thịt xào măng — những món Hà thích nhất. Bánh kem được cất kỹ trong tủ lạnh, hoa cắm sẵn trong bình để sau bàn ăn.

### **Phần 2: Cô Gái Về Nhà**

6 giờ chiều, Hà lái xe về đến nhà. Cô mệt mỏi sau ngày làm việc cuối tuần, chỉ muốn tắm rửa rồi nghỉ ngơi.

“Em về rồi à?” Hoàng ra đón, giọng vui vẻ khác thường.

“Ừ, anh về sớm vậy?” Hà ngạc nhiên.

“Anh về sớm để… nấu cơm chứ sao,” Hoàng cười, nháy mắt với ông Quân đang đứng trong bếp. “Em đi tắm đi, xong xuống ăn cơm nhé. Hôm nay bố và anh nấu toàn món em thích đấy.”

Hà mỉm cười hạnh phúc, lên phòng tắm rửa thay đồ. Cô mặc bộ váy liền màu hồng nhạt, buộc tóc cao, trông trẻ trung như cô sinh viên mới ra trường.

Khi cô bước xuống cầu thang, chuẩn bị vào phòng ăn thì đèn chợt tắt. Hà giật mình, rồi nghe tiếng nhạc *Happy Birthday* vang lên.

Ánh nến từ chiếc bánh kem 3 tầng lờ mờ soi sáng hai người đàn ông đang đứng giữa phòng khách. Hoàng cầm bánh, ông Quân cầm bó hoa hồng đỏ, cả hai cùng hát vang:

*”Happy birthday to you… Happy birthday to you… Happy birthday to Hà… Happy birthday to you…”*

Hà đứng sững, tay che miệng, mắt ươn ướt. Cô quên bẵng mất hôm nay là sinh nhật mình — 26 tuổi.

### **Phần 3: Những Món Quà**

Hoàng đặt bánh xuống bàn, bước đến ôm Hà vào lòng, trao bó hoa: “Chúc mừng sinh nhật em, vợ yêu.”

Anh hôn nhẹ lên má cô, rồi lấy từ túi ra một hộp nhung đen nhỏ. Mở ra, là một sợi dây chuyền vàng 18k đính mặt ngọc trai sang trọng lấp lánh.

“Anh tặng em. Đeo thử xem có vừa không?” Hoàng đeo dây chuyền vào cổ Hà, hôn lên trán cô.

Hà xúc động, nước mắt lăn dài: “Cảm ơn anh… em không nghĩ anh nhớ sinh nhật em…”

“Anh nhớ chứ,” Hoàng cười, xoa đầu cô. “Và bố cũng có quà cho em nữa.”

Hà quay sang ông Quân, người đang đứng cạnh với vẻ hơi ngượng ngùng. Ông đưa túi quà cho cô — chiếc túi giấy trắng tinh tế.

“Con… con cảm ơn bố,” Hà run run nhận lấy.

“Chúc mừng sinh nhật con,” ông Quân nói, ánh mắt trìu mến. “Bố chọn vội… không biết con có thích không…”

Hà mở túi. Đầu tiên là một chiếc áo sơ mi trắng công sở — đơn giản, thanh lịch, vừa vặn để cô mặc đi làm.

“Đẹp quá bố ơi, con thích lắm,” Hà mỉm cười.

Nhưng khi cô mở tiếp túi nhỏ bên trong — cô đỏ mặt đến tận mang tai.

Là một chiếc váy ngủ ren màu đen, mỏng tang, sexy đến mức chỉ che được phần nhạy cảm. Trong túi còn có mẩu giấy nhỏ viết tay: *”Tối nay, khi chồng con ngủ say…”*

Hà vội cất túi nhỏ vào gấp áo sơ mi, ngước lên nhìn ông Quân. Ông khẽ nháy mắt, nụ cười bí ẩn. Cô hiểu ngay — đây mới là món quà thật sự của ông, món quà chỉ dành riêng cho hai người.

“Con… con cảm ơn bố,” Hà lắp bắp, hai tai đỏ bừng.

Hoàng không để ý, đang hí hửng cắt bánh kem: “Nào, chúng ta ăn bánh thôi!”

Ba người quây quần bên bàn ăn, nến lung linh, tiếng cười rộn rã. Nhưng Hà thỉnh thoảng lại liếc nhìn ông Quân, tim đập thình thịch nghĩ đến chiếc váy ngủ đen kia.

Đem đến Hà mở túi quà thử lên mình chiếc váy ngủ sexy ấy, và soi gương. Dương như bộ đồ này sinh ra để dành cho cô ấy, mọi thứ vừa vặn tôn lên vẻ đẹp của 1 người phụ nữ tuyệt trần. Khoe trọn được cơ thể hình chữ S đầy sự mê hoặc. Chắc chắn không 1 người đàn ông nào đứng trước vẻ đẹp này có thể kìm lòng được.

Đêm đến khi mọi người chìm vào trong giấc ngủ, Hà lấy điện thoại ra nhắn tin cho ông Quân : con cảm ơn bố vì món quà. Con bất ngờ vì có 2 món quà. Haha

“ Chúc mừng sinh nhật con, người con gái tuyệt vời và xinh đẹp, yêu con “ – Ông Quân nhắn lại

“ Cảm ơn bố, chiếc váy ngủ đó rất đẹp con sẽ mặc cho Hoàng ngắm để đúng ý bố nhé. “ – Hà cười nói

Ông Quân : “ Do con quyết định mà, Hoàng không ngắm thì để bố ngắm, con lo gì “

Con dâu Hà : haha bố trêu con, bố yên tâm con sẽ mặc nó 1 dịp quan trọng nào đó…… Xong cả 2 đều chìm vào giấc ngủ để chuẩn bị cho 1 ngày mới ở phía trước..