Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

## **Chương 44: Lời Hứa Thay Mẹ**

### **Phần 1: Sức Sống Trở Lại**

Sau buổi hẹn hôm trước, Hà như biến thành người khác. Cô thức dậy sớm, tự nhiên ngâm nga những bản nhạc trẻ, khuôn mặt rạng rỡ nét tươi trẻ như thời con gái. Những năm tháng đóng kính “người vợ hiền, dâu thảo” như tan biến, thay vào là cô gái Hà 22 tuổi đang yêu đời, đang yêu người.

Cô chuẩn bị bữa sáng với đầy đủ món ông Quân thích: cháo hàu, trứng chiên, bánh mì nướng. Tiếng bát đũa leng keng vui tai. Ông Quân bước xuống, nhìn thấy Hà trong chiếc váy liền màu vàng nhạt, tóc buộc cao lộ gáy trắng ngần, liền mỉm cười.

“Con dậy sớm vậy?” ông hỏi, giọng dịu dàng.

“Dạ, con muốn nấu cho bố ăn sáng ngon,” Hà quay lại, đôi mắt cười cong cong. “Hôm qua… con vui lắm bố ạ.”

Ông Quân bước đến, muốn ôm cô vào lòng nhưng kiềm chế. Chỉ là một cái vỗ nhẹ vai: “Bố cũng vậy. Lâu lắm rồi bố mới cảm thấy mình còn sống.”

### **Phần 2: Nỗi Cô Đơn Của Người Cha**

Ăn sáng xong, Hà dọn dẹp. Ông Quân ngồi trên ghế bành ban công, nhìn ra khu vườn nhỏ, đột nhiên thở dài não nề. Hà nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng ông, liền bưng ly trà nóng ra ngồi cạnh.

“Bố sao vậy? Có chuyện gì buồn à?” Hà hỏi nhẹ nhàng.

Ông Quân nhìn cô, ánh mắt xa xăm buồn bã: “Nhìn con… bố tự nhiên nhớ mẹ của Hoàng. Vợ bố… cô ấy cũng hay ngồi đây pha trà cho bố uống mỗi sáng…”

Giọng ông khàn đi, ngón tay vuốt ve thành ly: “Từ ngày cô ấy mất… 15 năm rồi… bố sống đời đơn độc, một mình nuôi Hoàng khôn lớn. Bố tưởng mình sẽ cô độc đến hết đời…”

Hà im lặng lắng nghe, tim quặn thắt.

“Nhưng giờ đây…” ông Quân quay sang nhìn Hà, ánh mắt đẫm lệ, “khi ở cạnh con… bố cảm giác như cô ấy lại trở về. Không phải vì con giống cô ấy… mà là vì con mang lại cho bố cảm giác được yêu thương, được quan tâm… cảm giác của một gia đình thực sự.”

Ông cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Bố là người có sinh lý cao… trước đây khi mẹ con còn sống, chúng bố rất hạnh phúc trong chuyện chăn gối… Cô ấy thường nói, bố là người đàn ông khiến phụ nữ cảm thấy được làm phụ nữ…”

Hà đỏ mặt, nhưng không rời mắt.

“Rồi ông trời cướp mất cô ấy…” ông Quân thở dài não nuột, “15 năm bố sống như thân cô liêu… không người chia sẻ, không người ôm ấp… Có phải ông trời thương xót bố, nên mới mang con đến cho bố không? Hay là bố đang tự lừa dối bản thân…”

Giọng ông mềm yếu, đầy tự ti và cô đơn. Đôi vai rộng run run như gánh cả thế giới. Hà nhìn người đàn ông đã từng che chở, bảo vệ mình, đã xử lý Thanh Thảo để bảo vệ hạnh phúc gia đình cô… tim cô tan chảy.

### **Phần 3: Lời Hứa Thay Mẹ**

“Bố ơi…” Hà đặt tay lên tay ông, siết chặt. “Con… con không biết phải nói sao… nhưng con muốn bố biết… con cảm ơn bố vì tất cả những gì bố đã làm cho gia đình này, cho con…”

Cô ngước lên, đôi mắt long lanh nước mắt nhưng đầy quyết tâm: “Mẹ đã mất rồi… nhưng con… con có thể giúp bố một phần. Từ nay… con sẽ giúp bố thay mẹ… một phần nào đó.”

Ông Quân ngước lên, ngơ ngác: “Con… con nói sao?”

Hà nuốt nước bọt, giọng run run nhưng kiên định: “Khi nào bố khó chịu… bố cứ nói con… con có thể dùng tay giúp bố… để bố đỡ khổ sở. Con không thể thay thế hoàn toàn mẹ… nhưng con muốn bố được thoải mái… không phải chịu đựng cô đơn nữa.”

Ông Quân sững sờ, tim đập thình thịch: “Con… con thật sự muốn vậy? Vì bố… hay vì con cũng…”

“Vì con muốn bố hạnh phúc,” Hà cắt ngang, đôi tai đỏ bừng. “Vì con… con cũng có tình cảm với bố… dù con biết là sai trái… nhưng con không muốn nhìn bố khổ sở.”

Ông Quân cảm động đến run người, nắm lấy tay cô: “Bất cứ khi nào… con nói thật chứ? Bất cứ khi nào bố cần… con đều giúp bố?”

Hà gật đầu, môi mấp máy: “Chỉ cần… không để ai biết là được. Nhất là… nhất là Hoàng. Con vẫn là vợ của anh ấy trước mặt mọi người… nhưng khi chỉ có hai chúng ta… con sẽ giúp bố.”

### **Phần 4: Lần Đầu “Thay Mẹ”**

Ông Quân nhìn Hà, ánh mắt đẫm lệ hạnh phúc. Ông kéo cô vào lòng, ôm chặt: “Cảm ơn con… cảm ơn con nhiều lắm…”

Hà tựa đầu vào ngực ông, nghe nhịp tim đập mạnh. Cô biết mình vừa vượt qua một ranh giới lớn. Không còn là nụ hôn vô tội, không còn là buổi hẹn trong sáng. Giờ đây cô đã hứa hẹn thân thể mình – dù chỉ là đôi tay – để làm vui lòng người đàn ông này.

“Bố…” Hà thì thầm, “có muốn… bây giờ không? Để con… thực hiện lời hứa?”

Ông Quân rùng mình, nhìn cô đầy mong đợi nhưng cũng e dè: “Con chắc chứ? Ở đây… ban ngày…”

“Chỉ cần nhanh thôi,” Hà đỏ mặt, ngồi dậy khóa cửa ban công, rồi quay lại ngồi cạnh ông. “Con… con chưa từng làm việc này cho ai ngoài Hoàng… nhưng con sẽ cố…”

“Bố…” Hà thì thầm, liếc nhìn đồng hồ treo tường. “Hoàng vẫn còn ngủ… anh ấy ngủ nướng đến trưa mới dậy cuối tuần. Chúng ta… ở đây được.”

Ông Quân rùng mình, nhìn cô đầy mong đợi nhưng cũng e dè: “Con chắc chứ? Ở phòng khách… ban ngày…”

“Chỉ cần nhanh thôi,” Hà đỏ mặt, nhưng đôi mắt đầy quyết tâm. Cô đứng dậy khóa cửa chính, rồi quay lại ngồi cạnh ông trên ghế sofa. “Con… con chưa từng làm việc này cho ai ngoài Hoàng… nhưng con sẽ cố…”

Cô run run đặt tay lên quần ông Quân, cảm nhận chỗ cứng ngắc đã trướng lên từ lúc nào. Ông Quân rên nhẹ, đầu ngả ra ghế, để mặc đôi tay nhỏ bé của con dâu cởi khóa quần mình.

Khi con quái vật 22cm lộ ra, trướng đen và gân guốc nổi lên dữ dội, Hà nuốt nước bọt. Cô nắm lấy, cảm nhận sức nóng như than hồng và độ cứng rắn đầy nam tính. Cô bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng, từ từ tăng tốc, học cách vuốt ve, siết nhẹ, xoay cổ tay theo nhịp.

“Ưm… con ơi… nhanh quá…” ông Quân rên rỉ, tay xoa đầu cô, cơ bắp căng cứng.

Hà tập trung, đôi mắt chăm chú nhìn dương vật ông trong tay mình. Cô thấy đầu khấc ửng đỏ, dịch nhờn tiết ra làm trơn bóng. Cô siết chặt hơn, nhịp tay đều đặn, cảm nhận nó giật giật trong lòng bàn tay.

Vài phút sau, ông Quân co giật, bắn ra từng đợt tinh trắng đặc quánh. Hà không né tránh, để nó văng lên tay cô, lên đùi ông, lên cả áo sơ mi của ông. Cô thở hổn hển, má đỏ bừng, nhưng không dừng lại cho đến khi ông rùng mình cuối cùng.

Cô lấy khăn giấy lau sạch sẽ từng tấc da trên dương vật ông, nhẹ nhàng như lau một vật quý. Khi đã sạch bong, Hà bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đầu khấc còn ửng đỏ.

Ông Quân giật nảy người, không tin vào mắt mình: “Con…”

Hà ngước lên, đôi môi hơi mở, ánh mắt long lanh: “Đây… đây coi như là lời cam kết của con với nó. Khi nào nó khó chịu… bố có thể tìm con. Con sẽ giúp bố.”

Cô ngồi thẳng lại, vẫn nắm nhẹ dương vật ông trong tay như sợ nó biến mất: “Và… bố cũng suy nghĩ xem việc tìm một cô vợ mới đi. Để còn chăm sóc bố về già… cũng như thỏa mãn cho bố. Con không thể mãi như thế này được… con cũng có gia đình…”

Ông Quân nhíu mày, giọng buồn bã: “Vậy… con không định giúp cha à?”

Hà vội vàng thanh minh, lắc đầu lia lịa: “Có chứ! Con vừa hôn ký cam kết còn gì… con chỉ muốn tốt cho bố về lâu dài thôi. Con… con không thể thay thế hoàn toàn người vợ được… con chỉ có thể giúp bố tạm thời…”

Cô siết nhẹ dương vật ông, giọng run run: “Con hứa rồi mà… khi nào nó cần… con sẽ giúp. Nhưng bố cũng nên tìm người để chăm sóc bố thật sự… con không muốn bố cô đơn khi con không thể ở bên…”

Ông Quân nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Ông biết cô nói có lý, nhưng trong lòng ông chỉ muốn có cô. Ông kéo Hà vào lòng, ôm chặt: “Bố hiểu ý con… nhưng bố chỉ cần con là đủ. Dù chỉ là tạm thời… bố cũng hạnh phúc.”

Hà tựa đầu vào ngực ông, nghe nhịp tim đập mạnh. Cô vừa hôn lên “nơi thiêng liêng” của ông, vừa cam kết sẽ là người giải tỏa sinh lý cho ông… và lạ thay, cô không hối hận. Dù biết mình đang bước vào con đường không lối về.