Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hà – Con dâu thuộc về bố chồng ( SIÊU PHẨM ) – Update Chương 75
Tác Giả: Hắc Dâm Long Quân,Hắc Dâm Phong Quân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bố chồng nàng dâu
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
## **Chương 43: Buổi Hẹn Đầu Tiên**
### **Phần 1: Món Quà Bất Ngờ**
Trên sofa khi được ông Quân kéo tay mình đặt vào đũng quần nơi dương vật ông Quân đang căng cứng, Hà lại không giụt tay về ngay thức khắc. Mà cũng để yên và khẽ trượt lên trượt xuống bên ngoài theo chiều dài dương vật ông Quân. Hà nói : “Bố…” Hà cúi đầu, hai má ửng hồng, giọng run run. “Con… con có món quà cho bố.”
Ông Quân, nhìn cô đầy mong đợi: “Quà gì vậy con?”
Hà ngước lên, đôi mắt long lanh trong veo nhưng đầy quyết tâm: “Món quà… là một buổi đi chơi với con dâu của bố. Ngày mai… con dẫn bố đi mua sắm và đi xem phim. Chỉ có hai chúng ta.”
Ông Quân sững sờ, không tin vào tai mình. Đây không phải là sự ép buộc, không phải là khoảnh khắc yếu đuối say rượu. Đây là Hà tự nguyện, chủ động mời ông đi chơi như một cặp đôi.
“Bố… bố có thể đi không?” ông hỏi lại, giọng khàn đi vì xúc động.
Hà gật đầu, nụ cười e thẹn nhưng rạng rỡ: “Được chứ. Con muốn… được ở bên bố một ngày. Như hai người bạn… không phải bố và con dâu.”
Không khí như ngưng đọng. Ông Quân nhìn vào đôi môi hồng hào của Hà, muốn chạm vào nhưng vẫn kiềm chế. Nhưng rồi, điều bất ngờ xảy ra.
Hà đứng dậy, bước đến trước mặt ông. Cô cúi xuống, hai tay nắm lấy vai ông, và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi ông Quân.
Nụ hôn ngắn ngủi, chỉ vài giây, nhưng đầy ý nghĩa. Môi cô mềm mại, hơi run, mang theo hương sữa ấm áp. Ông Quân còn chưa kịp đáp lại thì Hà đã rời xa, đôi tai đỏ bừng.
“Con… con đi ngủ đây. Mai gặp bố lúc 9 giờ sáng nhé!” Hà lắp bắp nói xong, quay người chạy nhanh về phòng, để lại ông Quân ngồi đơ trên sofa.
Cánh cửa phòng Hà đóng sầm lại. Ông Quân vẫn ngồi im, tay chạm lên môi mình nơi còn lưu lại hơi ấm của cô. Tim ông đập thình thịch như muốn vỡ tung khung ngực.
*Cô ấy đã hôn mình. Chủ động. Tỉnh táo. Và không phải vì ép buộc.*
Ông Quân thở dài, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập. Ông biết mình không thể cưỡng cầu thêm. Không thể chạy theo Hà, không thể đòi hỏi thêm nụ hôn hay hơn thế. Điều này chứng tỏ trái tim Hà đã có một phần chỗ cho ông rồi. Một phần nhỏ nhưng quý giá vô cùng.
“Bố sẽ kiên nhẫn… bố sẽ chờ con, Hà ạ…” ông thì thầm trong bóng tối, nụ cười mãn nguyện nở trên môi.
—
### **Phần 1: Buổi Sáng Ngọt Ngào**
Sáng thứ bảy, ánh nắng nhẹ nhàng lọt qua rèm cửa. Ông Quân thức dậy sớm hơn mọi ngày, tim đập hơi nhanh như chàng trai mới yêu lần đầu. Đêm qua, nụ hôn của Hà vẫn còn in hằn trên môi ông – nụ hôn chân thành, không phải vì say rượu, không phải vì ép buộc, mà là tự nguyện.
*Cô ấy đã nói: “Ngày mai con dẫn bố đi chơi.”*
Ông chọn bộ vest xám nhạt – trang trọng nhưng không quá già, sơ mi trắng không cà vạt để trông trẻ trung hơn. Khi ông bước xuống cầu thang, Hà đã đợi ở phòng khách.
Cô mặc chiếc váy liền màu be nhạt, dài đến đầu gối, tay áo lỡ vai, tóc buộc cao để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần. Trang điểm nhẹ nhàng, chẳng khác gì cô gái đôi mươi. Nhìn thấy ông Quân, Hà đỏ mặt, hai tay bấu vào nhau.
“Bố… bố đẹp trai quá,” cô thì thầm, rồi chợt nhận mình vừa nói điều ngượng ngùng.
Ông Quân mỉm cười, bước đến gần: “Con mới là người đẹp. Hôm nay… bố hạnh phúc quá.”
Hà ngước lên, đôi mắt long lanh: “Bố… hôm nay chúng ta đi như hai người bạn nhé. Không phải bố và con dâu… mà là… là hai người thích được ở bên nhau.”
Ông Quân gật đầu, nắm lấy tay cô: “Bố hiểu. Bố sẽ không vội vàng… bố chỉ cần được nhìn thấy con vui là đủ.”
### **Phần 2: Mua Sắm – Khoảnh Khắc Vợ Chồng**
Trung tâm thương mại đông đúc nhưng không chen lấn. Hà dẫn ông Quân vào cửa hàng nam trang – nơi cô chọn cho ông một chiếc đồng hồ mặt xanh đậm, dây da nâu.
“Thử đi bố,” Hà cầm tay ông, nhẹ nhàng đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay ông. Ngón tay cô chạm vào da ông, cả hai đều rùng mình.
Đẹp quá. Chiếc đồng hồ vừa vặn như đo ni đóng giày. Hà ngước lên nhìn ông, ánh mắt trìu mến: “Hợp với bố lắm. Bố đừng cởi ra nhé… đây là quà của con.”
Ông Quân xúc động, muốn ôm cô vào lòng nhưng kiềm chế. Thay vào đó, ông chỉ vuốt nhẹ mái tóc cô: “Cảm ơn con… bố sẽ đeo nó mãi mãi.”
Tiếp theo là cửa hàng quần áo nữ. Hà thử một chiếc váy dự tiệc màu đỏ đậm. Cô bước ra từ phòng thay đồ, hơi ngại ngùng: “Bố thấy sao… có hợp không?”
Chiếc váy ôm sát cơ thể, tôn đường cong hoàn hảo. Ông Quân nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và si mê: “Đẹp… con đẹp như nữ thần. Nhưng màu đỏ này… hơi gợi cảm quá.”
Hà cười khúc khích: “Vậy thì con mua. Để… để mặc cho bố xem.”
Câu nói vừa thốt ra, cả hai đều im bặt. Đó là lời thổ lộ ngầm – cô sẽ mặc đẹp cho ông, chỉ cho ông.
### **Phần 3: Rạp Chiếu Phim – Bóng Tối Che Chở**
Buổi chiều, họ vào rạp xem một bộ phim tình cảm lãng mạn. Hà chọn ghế cuối hàng, nơi ít người qua lại. Trong bóng tối, màn hình chiếu những thước phim yêu đương, nhưng cả hai đều chẳng tập trung vào phim.
Bàn tay ông Quân từ từ tìm đến tay Hà. Cô không rút lại, mặc cho ông nắm chặt. Ngón tay ông vuốt ve mu bàn tay cô, chậm rãi, đầy yêu thương.
“Con… con có sợ không?” ông thì thầm.
Hà quay sang nhìn ông trong bóng tối, ánh mắt phản chiếu từ màn hình: “Con sợ… nhưng con cũng muốn ở đây. Ở bên bố.”
Ông Quân siết tay cô hơn. Đến cảnh phim nhân vật chính hôn nhau, không khí như ngưng đọng. Ông chầm chậm quay sang, nhìn vào mắt Hà. Cô không tránh né, môi hơi mở, thở nhẹ.
Ông cúi xuống, chạm môi vào môi cô – nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm, kéo dài vài giây nhưng đầy ý nghĩa. Không cuồng nhiệt, không dục vọng, chỉ là sự khẳng định: *Tôi ở đây, tôi thuộc về bạn.*
Hà nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ môi ông. Khi ông rời xa, cô thì thầm: “Bố ơi… con không biết mình đang làm gì nữa… nhưng con không muốn dừng lại.”
### **Phần 4: Hoàng Hôn Bên Hồ**
Sau phim, họ đi dạo bên hồ nước trong công viên. Hoàng hôn nhuộm đỏ mặt nước. Hà tựa đầu vào vai ông Quân, cả hai ngồi trên ghế đá, im lặng hưởng thụ khoảnh khắc.
“Con có hối hận không?” ông Quân hỏi, “Về những gì đã xảy ra… về chúng ta?”
Hà lắc đầu, tay siết chặt cánh tay ông: “Con không hối hận. Con chỉ sợ… sợ mình là người phụ nữ tồi tệ. Nhưng khi ở bên bố, con cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng… điều mà Hoàng không thể cho con.”
Ông Quân thở dài, hôn lên đỉnh đầu cô: “Bố sẽ đợi con. Dù phải đợi bao lâu… bố cũng đợi. Hôm nay… là ngày hạnh phúc nhất đời bố.”
Hà ngước lên, nhìn thẳng vào mắt ông: “Cảm ơn bố đã kiên nhẫn… đã không ép buộc con. Chính vì thế… con mới dám bước tiếp.”
Cô đứng dậy, kéo ông theo: “Về thôi bố. Mai con còn phải đi làm… nhưng cuối tuần sau… chúng ta đi đâu đó xa hơn nhé? Chỉ có hai người.”
Ông Quân gật đầu, ánh mắt long lanh niềm vui: “Bố sẽ sắp xếp. Chuyến đi chỉ có hai ta.”
Trên đường về, trong taxi, Hà ngủ gục vào vai ông. Ông Quân nhìn cô, biết rằng trái tim cô đã có chỗ cho mình. Ông sẽ không vội vàng phá vỡ niềm tin này. Ông sẽ chờ đợi… cho đến ngày cô tự nguyện trao thân.
Trong taxi về, Hà ngủ gục vào vai ông. Ông Quân nhìn cô, đầy yêu thương. Ông nhẹ nhàng hôn lên trán cô, thì thầm điều chưa từng nói: “Bố yêu con.”
Hà vờ ngủ nhưng nghe thấy, khóe mắt ươn ướt. Cô siết chặt tay ông hơn.
Về đến nhà, Hoàng chưa về. Hà và ông Quân đứng ở cửa, ánh mắt giao nhau đầy lưu luyến.
Hà chủ động ôm ông thật chặt trước khi vào phòng, mặt vùi vào ngực ông: “Cảm ơn bố… về ngày hôm nay..”
Nói xong, cô vội vàng chạy vào phòng, để lại ông Quân đứng đó, tim đập thình thịch. Ông biết mình đã chính thức có được trái tim cô.