Góc tối của thực tập sinh nữ – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Góc tối của thực tập sinh nữ – Update Chương 4
Tác Giả: Tlegram: @ngocviettruyen
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Ông Già, Sinh Viên, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Mình đã phản ứng đúng chưa?
Có nên ghi nhận lại sự việc ngay từ hôm nay không?
Nếu mình làm to chuyện ngay lần đầu, liệu cấp trên có tin không? Hay họ sẽ bảo mình nhạy cảm thái quá?
Cô lật người sang bên phải, ôm lấy mép gối. Rồi lại lật sang trái. Giấc ngủ không đến. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh ông Hùng đứng bên cạnh bàn, thân trên hơi cúi về phía mình, ánh mắt lướt từ mặt xuống ngực rồi mới nói chuyện, lại hiện ra rõ mồn một. Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà lần nữa.
Đồng hồ trên tường chỉ mười một giờ đêm. Rồi mười hai giờ. Rồi một giờ sáng. Cô vẫn chưa ngủ được. Cuối cùng cô ngồi dậy, bật đèn bàn học, lấy cuốn sổ tay ra. Cô viết ngắn gọn:
“Ngày 1. Chủ tịch phường Trí Hùng có hành vi chạm vào cánh tay phải của tôi khi không cần thiết. Tôi đã yêu cầu giữ khoảng cách.”
Cô nhìn dòng chữ rất lâu, rồi gạch nhẹ một gạch dưới câu cuối. Sau đó cô tắt đèn, nằm xuống lần nữa. Lần này cô ngủ được lúc gần hai giờ sáng, giấc ngủ nông và đầy những hình ảnh đứt đoạn.
Sáng hôm sau, Vy đến sớm hơn mọi người khoảng mười lăm phút. Phòng hành chính còn trống. Cô mở máy tính, bắt đầu kiểm tra lại các biểu mẫu hồ sơ đất đai mà hôm qua chị cán sự giao. Cô làm việc tập trung, từng dòng chữ, từng con số đều được đối chiếu kỹ lưỡng. Khi đồng nghiệp lần lượt đến, họ chào nhau ngắn gọn. Không ai nhắc đến chuyện hôm qua. Nhưng Vy cảm nhận được vài ánh mắt liếc nhìn mình hơi lâu hơn bình thường – ánh mắt tò mò lẫn e dè.
Gần chín giờ, ông Hùng xuất hiện. Ông đi từ ngoài cổng vào, tay cầm một tập hồ sơ dày. Khi đi ngang phòng hành chính, ông dừng lại ở cửa, nhìn vào trong. Ánh mắt ông tìm đến góc bàn của Vy trước tiên. Cô đang cúi xuống viết, tóc buộc gọn, áo sơ mi trắng hôm nay là kiểu cổ đức cài kín. Ông đứng đó khoảng năm giây, rồi mới bước vào phòng riêng của mình.
Không gọi cô. Không nói gì.
Cả buổi sáng trôi qua tương đối êm đềm. Vy được giao đối chiếu một bộ hồ sơ xin cấp lại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho một hộ dân ở tổ dân phố số 4. Cô làm việc cẩn thận, phát hiện ra hai chỗ sai sót nhỏ trong biên bản xác minh và đánh dấu lại bằng bút chì. Khi mang lên hỏi chị cán sự, chị gật đầu khen ngợi ngắn gọn rồi bảo cô mang vào cho ông Hùng xem.
Vy đứng trước cửa phòng riêng, hít một hơi sâu, rồi gõ cửa.
“Vào.”
Ông Hùng ngồi sau bàn, đang ký giấy. Ông không ngẩng đầu ngay. Vy đặt hồ sơ xuống mép bàn, nói rõ ràng:
“Chú ơi, Cháu đã đối chiếu xong bộ hồ sơ cấp lại GCNQSDĐ của hộ ông Nguyễn Văn T. Em phát hiện hai điểm cần chỉnh sửa trong biên bản xác minh. Em đánh dấu bằng bút chì rồi ạ.”
Ông Hùng đặt bút xuống, cuối cùng mới nhìn lên. Ánh mắt ông lướt từ mặt cô xuống tập hồ sơ, rồi lại trở lên mặt cô. Ông không bảo cô ngồi. Ông chỉ đưa tay lấy tập hồ sơ, lật từng trang rất chậm.
Im lặng kéo dài. Tiếng quạt trần trong phòng riêng kêu đều. Vy đứng thẳng, hai tay để xuôi theo thân, không nhìn xuống cũng không nhìn đi chỗ khác. Cô nhìn thẳng vào khoảng không phía trên đầu ông một chút.
Sau gần hai phút, ông Hùng mới nói:
“Chỗ này cô ghi chú đúng. Nhưng cách trình bày biên bản còn cứng. Về sau cô nên mềm mỏng hơn khi ghi nhận ý kiến của người dân. Họ không thích bị soi mói từng chữ.”
“Cháu ghi nhận đúng những gì có trong hồ sơ ạ. Cháu không thêm bớt.”
Ông Hùng nhếch mép. “Cô vẫn như hôm qua.” Ông đứng dậy, đi vòng ra phía bên cạnh bàn, đứng cách cô khoảng một bước. “Hồ sơ này tạm được. Tôi ký. Nhưng lần sau cô mang vào, nhớ ngồi xuống. Đứng mãi thì mệt lắm .”
Ông ký tên, đóng dấu, rồi đẩy tập hồ sơ về phía cô. Khi Vy đưa hai tay ra nhận, ông không buông ngay. Ngón tay ông giữ nhẹ mép giấy thêm một giây, khiến mu bàn tay hai người suýt chạm nhau. Vy rút tập hồ sơ về phía mình một cách dứt khoát, không để da thịt tiếp xúc.
“Em xin phép.”
Cô quay người bước ra. Sau lưng, ông Hùng không nói gì thêm. Nhưng cô cảm nhận được ánh mắt ông vẫn đang nhìn theo.