Góc tối của thực tập sinh nữ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Góc tối của thực tập sinh nữ

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Nhận viết truyện theo yc

Yến Vy tốt nghiệp loại giỏi Đại học Luật   năm hai mươi ba tuổi. Cô là con gái duy nhất trong một gia đình làm nghề luật sư. Bố mẹ cô đều hành nghề nhiều năm, văn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ nằm trong một con ngõ ở quận Cầu Giấy, chuyên các vụ dân sự và đất đai. Vy nối gót bố mẹ không phải vì bị ép, mà vì cô tin rằng luật pháp có thể bảo vệ lẽ phải. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế giảng đường, cô đã ấp ủ ý định không vội vàng trở về văn phòng nhà ngay sau khi tốt nghiệp. Cô muốn được đặt chân đến một nơi còn nhiều hồ sơ thực tế, nhiều thủ tục hành chính phức tạp, nơi giấy tờ và con người va chạm nhau hàng ngày. Vì vậy, cô đã kiên quyết xin được thực tập tại một phường thuộc nội thành   – nơi có mật độ dân cư cao, nhiều tranh chấp đất đai nhỏ lẻ, và cũng là nơi cô tin rằng mình sẽ học được nhiều điều không có trong sách vở.

Vy cao mét sáu mươi lăm, thân hình thon dài và cân đối. Vai nhỏ, eo thon, hông vừa phải tạo nên đường cong nhẹ nhàng khi cô bước đi. Da trắng hồng tự nhiên, không cần trang điểm nhiều vẫn sáng. Gương mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt một mí dài với hàng lông mi dày, ánh nhìn trong trẻo nhưng luôn mang vẻ nghiêm nghị của người học luật. Mũi cao thanh, môi mỏng hơi cong ở hai góc, khi cười lộ rõ hai lúm đồng tiền nhỏ. Mái tóc dài ngang lưng, đen nhánh, thường được cô buộc gọn thành búi thấp phía sau gáy hoặc để xõa nhẹ khi không làm việc. Khi mặc áo sơ mi trắng công sở kết hợp chân váy dài qua gối và giày da đế thấp, Vy trông vừa chuyên nghiệp vừa mang vẻ đẹp dịu dàng, yêu kiều đến mức người đối diện phải nhìn lần thứ hai.

Ngày đầu tiên đến phường là một buổi sáng cuối tháng Tám. Trời   còn chút oi ẩm. Cô mặc áo sơ mi trắng dài tay cài chặt đến nút thứ hai, chân váy màu xám chì dài qua gối, tóc buộc gọn, không trang điểm gì ngoài lớp kem chống nắng mỏng. Chiếc cặp da nâu bố tặng được xách ở tay phải. Cô đi xe buýt rồi đi bộ một đoạn ngắn vào con phố nhỏ nơi đặt trụ sở UBND phường. Tòa nhà cũ kỹ được sơn lại nhiều lần, sân trước khá chật, vài chậu cây cảnh héo khô đặt không đều.

Cô bước vào phòng hành chính. Không khí bên trong mát hơn nhờ quạt trần. Một chị cán sự ngoài bốn mươi tuổi chỉ vào góc bàn trống bên cửa sổ:

“Em là thực tập sinh luật đúng không? Để cặp ở đó. Sau này ngồi góc này.”

Vy cảm ơn, đặt cặp xuống, kéo ghế ngồi. Bàn làm việc nhỏ, mặt gỗ đã sứt vài chỗ, máy tính cũ. Cô lặng lẽ lau bụi, sắp xếp bút và sổ tay.

Gần mười giờ, cửa phòng riêng cuối hành lang mở. Trí Hùng – Chủ tịch UBND phường – bước ra. Ông gần năm mươi tuổi, dáng người chắc nịch, vai rộng, da ngăm, tóc đã điểm bạc ở hai bên thái dương. Ông mặc áo sơ mi kẻ nhạt, tay áo xắn đến khuỷu. Khi ông xuất hiện, cả phòng như trở nên yên ắng hơn. Mọi người khẽ gật chào. Ông chỉ đáp lại bằng cái gật rất ngắn.

Ánh mắt ông dừng lại trên người Vy. Không phải cái nhìn liếc qua. Ông nhìn từ mái tóc đen buộc gọn, xuống khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đang nhìn lại ông một cách thẳng thắn, rồi xuống cổ áo sơ mi trắng, đường cong nhẹ của ngực, eo thon và đôi chân dài trong chân váy. Cái nhìn kéo dài đủ để cô cảm nhận được sự soi xét.

Ông bước đến gần bàn cô.

“Cô là Yến Vy? Thực tập sinh  ?”

Giọng ông trầm, nói chậm.

Vy đứng dậy, lưng thẳng. “Vâng ạ. Em là Yến Vy. Em xin được thực tập tại đây theo đúng hợp đồng.”

Ông Hùng gật nhẹ, ánh mắt vẫn không rời. “Tốt. Hồ sơ của cô tôi đã xem. Điểm cao. Ngồi đi.”

Cô ngồi xuống. Ông không ngồi. Ông đứng bên cạnh bàn, một tay chống nhẹ lên mép bàn, thân trên hơi cúi về phía cô. Khoảng cách chưa đến nửa mét. Mùi thuốc lá và nước hoa nam thoảng sang.

“Nhà cô ở nội thành đúng không? Bố mẹ làm luật sư?”

“Vâng ạ.”

“Vậy sao không thực tập luôn ở văn phòng nhà?”

Vy nhìn thẳng vào mắt ông, giọng rõ ràng:

“Cháu  muốn trải nghiệm thực tế ở cơ sở. Cháu tin rằng chỉ khi nhìn thấy những hồ sơ thực tế, những tranh chấp nhỏ lẻ hàng ngày, em mới hiểu luật pháp đang được thi hành như thế nào. Cháu không muốn chỉ ngồi trong phòng máy lạnh đọc văn bản.”

Ông Hùng cười. Nụ cười không đến mắt. “Cô nói hay lắm. Hy vọng cô giữ được cái khí thế này được lâu.”

Ông duỗi tay như muốn chỉ vào máy tính, nhưng bàn tay lại “vô tình” chạm nhẹ vào phía trên cánh tay phải của cô, ngay chỗ tay áo được xắn lên một chút. Da ông nóng và thô. Cái chạm chỉ kéo dài chưa đầy một giây.

Vy rụt tay lại ngay lập tức. Không phải né nhẹ. Cô rút mạnh đến mức ghế kêu lên một tiếng. Cô quay mặt nhìn thẳng vào ông, đôi mắt trở nên sắc:

“Xin chú giữ khoảng cách. Cháu không thích bị chạm vào người khi không cần thiết.”

Không khí trong phòng đột ngột lắng xuống. Chị cán sự ngẩng lên nhìn, rồi vội cúi xuống. Một anh chuyên viên đứng khựng lại giữa phòng.

Ông Hùng vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Ông thu tay về. “Cô nhạy cảm quá. Tôi chỉ tiện tay thôi. Bàn hẹp.”

“Dù thế nào thì Cháu cũng xin chú lưu ý,” Vy nói, giọng không hề run, “Cháu đến đây để làm việc, không phải để bị chạm vào người theo bất kỳ cách nào không liên quan đến công việc.”

Ông nhìn cô thêm vài giây. Ánh mắt trở nên thăm dò, chậm rãi. Rồi ông đứng thẳng, chỉnh lại tay áo.

“Tốt. Cô có bản lĩnh. Tôi thích người có bản lĩnh. Để rồi xem cô giữ được bao lâu.”

Ông quay người đi về phòng riêng. Trước khi khép cửa, ông còn nhìn ngược lại phía cô một cái rất ngắn.

Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác