Góc khuất – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Góc khuất – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 05/08/2026

Chương 6: Căn chồi lá định mệnh và sự thô bạo trong bóng tối

Ngày hôm sau, bà Hồng dẫn Hương đến một căn chồi lá kính phía sau vườn của quán. Căn chồi này cách biệt xa với những chồi khác, bên trong có một chiếc võng, một ghế đá và một bàn nhỏ. Khi Hương đến, một ông khách đã ngồi sẵn ở ghế. Bà Hồng đẩy Hương vào chồi, dặn dò cô phải phục vụ khách thật tốt. Hương bước vào, lòng nặng trĩu, cảm giác bất an dâng lên tột độ.

Hương ngồi xuống chiếc võng, cố gắng giữ bình tĩnh. Ông khách nhìn cô với ánh mắt đầy dò xét, ánh mắt của một kẻ săn mồi. Một lúc sau, ông ta tiến đến, ngồi cùng võng với Hương. Hương cảm thấy khó chịu, cô muốn đẩy ông ta ra, nhưng ánh mắt sắc lạnh của bà Hồng vẫn còn lởn vởn trong tâm trí cô. Cô không dám phản kháng, chỉ biết cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng.

Ông khách bắt đầu nói chuyện, hỏi han về tên tuổi, quê quán của Hương. Hương trả lời một cách miễn cưỡng, giọng cô run run:

“Dạ… con tên Hương… ở dưới quê mới lên…”

Ông khách cười khẩy, giọng đầy vẻ trêu chọc, xen lẫn sự khinh miệt:

“Mới lên mà đã xinh đẹp thế này rồi. Chắc là nhiều người theo lắm đây.”

Sau một hồi nói chuyện, ông khách bắt đầu đưa tay kéo áo Hương xuống, để lộ chiếc áo lót màu trắng. Hương giật mình, vội vàng đưa tay ôm ngực, cố gắng che chắn. Nhưng ông ta không buông tha. Hắn ta thô bạo kéo mạnh chiếc áo lót của Hương xuống, để lộ hoàn toàn đôi gò bồng đảo căng tròn. Hương hoảng sợ tột độ, cô cố gắng vùng vẫy, nhưng ông ta đã ghì chặt cô vào võng. Hắn ta vùi mặt vào ngực Hương, mút mạnh từng đầu ti, như một đứa trẻ khát sữa. Hương rên lên một tiếng đau đớn, xen lẫn sự nhục nhã tột cùng. Cô cảm thấy mình như một món đồ chơi, bị vò nắn, bị giày vò dưới bàn tay thô bạo của ông khách.

Ông khách không dừng lại ở việc mút mát bầu ngực Hương. Bàn tay thô bạo của hắn ta bắt đầu sờ soạng khắp cơ thể cô. Hắn ta kéo quần Hương xuống, để lộ đôi chân thon dài và vùng kín ẩm ướt. Hương cố gắng khép chân lại, nhưng ông ta đã dùng đầu gối ép chặt, khiến cô không thể cựa quậy. Hắn ta cười khẩy, một nụ cười ghê tởm, rồi cúi xuống, hôn lên đùi, lên bụng, lên vùng kín của Hương. Những nụ hôn không mang chút tình cảm nào, chỉ có sự chiếm đoạt và sỉ nhục.

Một lúc sau, ông khách kéo quần xuống, để lộ dương vật cương cứng, sừng sững. Hắn ta bắt Hương phải dùng tay hoặc dùng miệng để làm hắn ta thỏa mãn. Hương hoảng sợ tột độ, cô chưa bao giờ làm điều này. Cô lắc đầu lia lịa, nước mắt chảy dài:

“Không… không được…”

Cô lắp bắp, giọng run run. Nhưng ông ta không buông tha. Hắn ta nắm chặt tóc Hương, ép cô phải cúi xuống. Hương cố gắng chống cự, nhưng vô vọng. Cô cảm thấy mình như một con thú bị mắc bẫy, không lối thoát.

Trong căn chồi lá tối tăm, những tiếng rên rỉ yếu ớt của Hương hòa lẫn với tiếng cười khả ố và những lời nói tục tĩu của ông khách, tạo nên một bản giao hưởng của sự đồi bại và nhục nhã. Hương cảm thấy mình đang dần chết đi trong từng khoảnh khắc, linh hồn cô đang bị vấy bẩn, bị chà đạp không thương tiếc. Cô chỉ muốn chết đi cho xong, để thoát khỏi địa ngục trần gian này. Nhưng cô không thể. Cô phải sống, phải mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cô tự nhủ, mình phải sống, phải thoát khỏi nơi đây để trở về với mẹ già, con thơ và Danh. Tia hy vọng mong manh đó, dù nhỏ bé, nhưng đã thắp lên trong Hương một ý chí kiên cường, một khát khao sống mãnh liệt. Cô sẽ không đầu hàng số phận.