Góc khuất – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Góc khuất – Update Chương 7
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm
Ngày Cập Nhật : 05/08/2026
Chương 3: Sự thăng hoa của cảm xúc và khát vọng tình yêu
Nụ hôn đầu tiên dưới ánh trăng rằm đã phá vỡ mọi rào cản trong lòng Hương. Danh không dừng lại ở môi, ở má. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, rồi từ từ trượt xuống tấm lưng mềm mại, kéo Hương sát vào lòng. Nụ hôn của anh dần trở nên mãnh liệt hơn, không còn e dè, rụt rè mà đầy khát khao. Anh hôn xuống vành tai, xuống chiếc cổ trắng ngần, rồi dừng lại ở hõm vai, nơi làn da mịn màng ẩn hiện dưới lớp áo bà ba mỏng. Hương khẽ rùng mình, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc ùa về, đánh thức những khao khát đã ngủ yên bấy lâu.
Danh thì thầm, giọng khàn đặc vì xúc động:
“Hương à… anh yêu em. Anh sẽ chờ em, dù bao lâu đi nữa.”
Lời nói chân thành của anh như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của Hương. Sau sáu năm xa vắng hơi ấm đàn ông, những đụng chạm nhẹ nhàng của Danh đã làm trỗi dậy bản năng sâu kín nhất trong cô. Hương không còn là cô gái e dè, sợ hãi nữa. Cô vòng tay ôm chặt lấy Danh, vùi mặt vào hõm vai anh, hít hà mùi hương nam tính quen thuộc.
Danh hiểu, đây là lúc anh cần phải thể hiện tình yêu của mình một cách trọn vẹn nhất. Anh nhẹ nhàng cởi từng cúc áo bà ba của Hương. Chiếc áo xanh nhạt từ từ trượt xuống, để lộ bờ vai trần và chiếc áo lót màu hồng phấn mới tinh. Ánh trăng như càng thêm sáng, soi rõ từng đường cong mềm mại của Hương. Danh ngắm nhìn cô, đôi mắt anh tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương. Anh từ từ kéo chiếc áo lót ra khỏi người Hương, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn, trắng mịn, không hề chảy sệ dù đã qua một lần sinh nở. Hương khẽ rên lên một tiếng, cảm giác se lạnh khi làn da thịt tiếp xúc với không khí đêm, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng hơi ấm từ đôi môi Danh.
Danh thì thầm, giọng anh khẩn khoản:
“Hương à… cho anh xin chiếc áo lót này làm kỷ niệm được không em? Để khi xa em, anh có cái mà nhớ, mà ôm.”
Hương ngước nhìn Danh, đôi mắt long lanh. Cô gật đầu nhẹ, một nụ cười thoáng hiện trên môi:
“Anh giữ lấy, nhớ em thì nhìn nó nhé.”
Danh cẩn thận gấp chiếc áo lót hồng phấn, đặt vào túi áo ngực của mình, như cất giữ một báu vật. Hương rên rỉ, hai tay cô ôm chặt lấy đầu Danh, mái tóc anh mềm mại lướt qua ngón tay cô:
“Danh… anh…”
Cô không nói nên lời, chỉ có những tiếng thở dốc, những tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng. Cảm xúc dâng trào, những khao khát bị kìm nén bấy lâu nay bùng cháy dữ dội. Danh không dừng lại. Anh cởi bỏ chiếc quần bà ba của Hương, để lộ đôi chân thon dài và vùng kín ẩm ướt. Anh vuốt ve, mơn trớn, khiến Hương run rẩy, toàn thân mềm nhũn. Cô không còn kiểm soát được bản thân, chỉ biết đáp lại những đụng chạm của Danh bằng những tiếng rên rỉ đầy dục vọng. Dưới ánh trăng, hai cơ thể hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản tình ca nồng cháy, một sự thăng hoa của tình yêu và khát vọng sau bao năm tháng chờ đợi.
Dưới ánh trăng huyền ảo, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, hòa quyện vào làm một. Danh đẩy nhẹ dương vật cương cứng của mình vào âm hộ ướt át của Hương. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng cô, vừa đau đớn vừa khoái lạc. Nước mắt Hương chảy dài, không phải vì đau, mà vì cảm xúc dâng trào sau bao năm tháng kìm nén. Cô ôm chặt lấy đầu Danh, mái tóc anh mềm mại lướt qua ngón tay cô. Những nhịp điệu tình ái cứ thế diễn ra, lúc nhẹ nhàng, lúc dồn dập, đưa cả hai lên đỉnh điểm của khoái cảm.
Danh thì thầm, hơi thở gấp gáp:
“Anh yêu em, Hương à… Yêu em nhiều lắm. Anh sẽ chờ em, chờ đến khi em trở về.”
Hương đáp lại bằng một nụ hôn sâu, nụ hôn của sự biết ơn, của tình yêu và của lời hứa:
“Em cũng yêu anh, Danh. Em sẽ về, nhất định sẽ về. Anh phải giữ gìn sức khỏe, chờ em nhé.”
Giọng cô run run, xen lẫn những tiếng thở dốc. Sau khi mọi cảm xúc lắng xuống, hai người nằm cạnh nhau trên tấm áo mưa, dưới ánh trăng vằng vặc. Hương tựa đầu vào vai Danh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Cô biết, đây là đêm cuối cùng họ có thể ở bên nhau như thế này trong một thời gian dài.
Khi đồng hồ điểm gần mười giờ, Hương nhẹ nhàng ngồi dậy. Cô chỉnh trang lại quần áo, vuốt lại mái tóc rối bời. Danh cũng ngồi dậy, ánh mắt anh đầy lưu luyến.
“Em phải về rồi, Danh à. Mẹ em sẽ lo.”
Hương nói, giọng cô nghẹn ngào. Danh nắm lấy tay cô, siết chặt:
“Em đi đường cẩn thận. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Và đừng quên anh nhé.”
Anh trao cho cô một nụ hôn cuối cùng, nụ hôn của sự chia ly nhưng cũng là nụ hôn của lời hẹn ước. Hương quay lưng bước đi, bóng cô nhỏ dần dưới ánh trăng. Danh đứng đó, nhìn theo bóng lưng người yêu cho đến khi khuất hẳn. Anh biết, con đường phía trước của Hương sẽ đầy chông gai, nhưng anh tin vào sự mạnh mẽ của cô. Và anh cũng tin vào tình yêu của họ, một tình yêu đã được thắp sáng dưới ánh trăng rằm, trong đêm chia ly đầy lưu luyến tại vườn dừa. Anh sẽ chờ, chờ đến ngày Hương trở về, để họ có thể cùng nhau xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, như lời hứa dưới ánh trăng.
full truyện 0835444776