Góc khuất – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Góc khuất – Update Chương 7
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm
Ngày Cập Nhật : 05/08/2026
Chương 2: Cuộc hẹn dưới ánh trăng rằm
Đêm mười bốn, trăng treo vành vạnh trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống khắp xóm làng. Khu vườn dừa phía sau nhà Hương, cách biệt với những mái nhà lụp xụp xung quanh, chìm trong vẻ tĩnh mịch, huyền ảo. Chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá dừa và tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối cho cuộc hẹn hò bí mật.
Chiều nay, Hương đã khéo léo nói dối mẹ:
“Mẹ ơi, con qua nhà nhỏ bạn có chút việc, chắc về muộn. Mẹ đừng chờ cơm con nhé.”
Bà mẹ già, vốn quen với sự tảo tần của con gái, không chút nghi ngờ. Hương bước vào buồng, ngắm mình trong gương. Cô chọn chiếc áo bà ba màu xanh nhạt, chất liệu lụa mềm mại ôm lấy vóc dáng thon thả. Bên trong, cô mặc chiếc áo lót màu hồng phấn mới mua tuần trước, chuẩn bị cho những ngày lên thành phố tìm việc.
Đúng bảy giờ tối, khi ánh trăng đã lên cao, Danh đã có mặt tại vườn dừa. Anh trải sẵn chiếc áo mưa xuống bãi cỏ khô, cẩn thận vuốt phẳng phiu, tạo thành một chỗ ngồi êm ái. Anh ngồi đó, lặng lẽ chờ đợi.
Hương cũng đến đúng hẹn, bước chân nhẹ nhàng. Hai người nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, có chút ngượng ngùng, có chút e ấp.
Danh khẽ nói:
“Em đến rồi à? Anh chờ em mãi.”
Hương mỉm cười nhẹ:
“Em xin lỗi, em phải đợi mẹ ngủ đã.”
Danh nắm lấy tay Hương, kéo cô ngồi xuống bên cạnh. Ánh trăng rằm như chứng nhân cho cuộc gặp gỡ định mệnh này, soi rõ từng nét mặt, từng cử chỉ của đôi tình nhân, hứa hẹn một đêm đầy cảm xúc và những lời tâm tình chưa nói.
Hương và Danh ngồi xuống tấm áo mưa, ánh trăng rằm vằng vặc soi rõ từng nét mặt. Hương bắt đầu kể, giọng cô trầm buồn:
“Em phải đi, Danh à. Em không thể cứ mãi ở đây nhìn mẹ bệnh tật mà không có tiền chữa trị, nhìn con thiếu thốn mà không làm gì được. Em phải lên thành phố, kiếm tiền gửi về cho mẹ, lo cho con ăn học thành người.”
Nước mắt cô lăn dài trên má. Danh lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt anh đầy xót xa và thấu hiểu. Anh nắm lấy tay Hương, siết nhẹ như một lời an ủi, động viên.
Hương nhìn Danh, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh lên sự kiên định:
“Em biết, em đi rồi anh sẽ cô đơn. Nhưng em mong anh chờ em, Danh nhé. Em hứa, khi nào em kiếm đủ tiền, khi nào cuộc sống ổn định, em sẽ về. Mình sẽ cưới nhau, Danh à.”
Danh không nói gì, chỉ nhìn sâu vào đôi mắt Hương. Anh từ từ ghé sát, muốn trao cho cô một nụ hôn. Nhưng Hương khẽ đẩy anh ra, ánh mắt vẫn còn chút e ngại:
“Em… em chưa sẵn sàng, Danh à.”
Danh hiểu, anh không ép buộc. Anh chỉ ôm nhẹ lấy cô, để cô tựa đầu vào vai mình. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, họ cứ thế tâm sự, chia sẻ. Dưới ánh trăng, những lời nói chân thành đã xích lại gần hai trái tim. Hương cảm nhận được sự chân thành, ấm áp từ Danh. Cô biết, đây là người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc cho mình.
Và rồi, khi Danh một lần nữa ghé sát, Hương không còn đẩy ra nữa. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho cảm xúc dẫn lối. Môi Danh chạm nhẹ vào môi cô, một nụ hôn đầu tiên sau bao năm tháng cô đơn. Hương đáp lại, nhẹ nhàng, rụt rè, nhưng đầy chân thành. Cô muốn Danh nhớ về cô, nhớ về đêm trăng này, nhớ về tình yêu mà họ dành cho nhau.
full truyện 0835444776