GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 36

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 36

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

Cô Diệu nhìn phong bì, lòng thoáng lo lắng. Nàng đưa tay run run mở ra. Bên trong là một xấp ảnh in màu, khoảng hơn chục tấm, được chụp rất rõ nét. Tấm đầu tiên là cảnh trong chính phòng làm việc này, cô Diệu bị ông Hoàng ép cong người trên bàn, trên người chỉ còn tà áo dài kéo lên tận eo, quần dài và quần lót bị tụt xuống đùi, ông Hoàng đứng sau đang trong tư thế dập mạnh. Khuôn mặt cô đỏ bừng, miệng há ra rên rỉ. Tấm thứ hai là trên xe hơi của ông, đỗ ở bãi xe trường sau giờ dạy cô Diệu ngồi trên đùi ông, áo dài xắn cao, hai tay bám vai ông, lồn nuốt trọn cặc của ông Hoàng. Một tấm khác là trong nhà vệ sinh nữ giáo viên khi cô Diệu chống tay vào tường chổng mông ra, ông Hoàng đứng sau đụ từ phía sau, tay bóp vú cô qua áo dài.

Còn vài tấm nữa là ở nhà cô Diệu: trên sofa phòng khách, trên giường ngủ vợ chồng, thậm chí cả cảnh ông Hoàng bắn tinh vào miệng cô trong bếp. Mỗi tấm đều rõ mặt cả hai người, rõ cả biểu cảm khoái lạc trên mặt ông Hoàng và vẻ van xin lẫn một chút sung sướng trên mặt cô.

Cô Diệu nhìn mà tay run bần bật, máu dồn lên mặt rồi lại tái mét. Nước mắt trào ra, giọng vỡ òa:

– Thầy… thầy chụp lén em? Sao thầy làm thế này… em xin thầy… xóa hết đi… em van thầy…

Ông Hoàng ngồi yên, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

–Em ngon thế này thì phải anh phải chụp ảnh lại làm kỉ niệm chứ. Em nghĩ anh chỉ đụ thôi à haha? Thầy cần giữ lại để… phòng thân. Giờ em từ chối chuyện cháu thầy, thầy cũng hiểu dù gì em cũng là một giáo viên một người vợ. Nhưng em phải nhớ một điều: nếu em không chịu nghe lời thầy, những tấm ảnh này sẽ không chỉ nằm trong phong bì này thôi.

Cô Diệu khóc nức nở, tay siết chặt phong bì đến nhàu nát. Cô ngồi im lặng, cô biết rằng ông ta đưa cho cô xem tập ảnh vừa rồi trước khi hỏi ý kiến cô về “cái trò chơi 3 người” là có ý cả, cô hiểu rằng nếu cô không chịu chiều theo ý muốn của ông thì ông ta có thể sẽ đưa tập ảnh kia cho bạn bè thậm chí chồng cô xem, và như vậy thì đối với cô thật sự là một thảm họa, ông Hoàng là đàn ông lại là hiệu phó nên ngại gì chứ, chỉ có cô phận là phụ nữ lại là giáo viên nếu bị lộ là “chết”. Chỉ nghĩ đến đó thôi, cô Diệu đã thấy hoảng sợ, không biết chồng cô sẽ suy nghĩ như thế nào khi nhìn thấy những bức ảnh người vợ mà anh ta hết lòng tin yêu trân trọng đang say sưa làm tình với một người đàn ông khác trong những tư thế cực kỳ đồi trụy như vậy. Và bạn bè, đồng nghiệp, học sinh sẽ nghĩ sao về cô với cương vị một vị giáo viên mẫu mực đạo đức đoan trang như vậy.

Cô Diệu biết, bây giờ dù có van xin, năn nỉ ông cũng vô ích, một khi ông đã đưa ra những tấm ảnh này ra để ép buộc cô tức là ông muốn three some cô lắm rồi. Thấy cô Diệu cứ ngồi thẫn thờ im lặng không đáp, ông Hoàng vỗ vỗ vào mông bà nhắc lại câu hỏi. Không còn cách nào khác, cô Diệu đành cay đắng gật đầu một cái rất khẽ. Không dám nhìn vào mắt ông Hoàng, bà cúi gằm mặt xuống đất hỏi ông:

– Thế anh định… như thế nào, anh định rủ ai vậy?

Ông Hoàng mỉm cười, giọng bình thản như đang nói chuyện công việc: “Cháu thầy, tên Lâm, lớp 11A2. Thằng bé năm nay 17 tuổi, cao to, học cũng tạm ổn nhưng hơi lười. Thầy nghe nói em dạy lớp đó đúng không? “

Cô Diệu giật mình, mắt mở to:

– Lâm… lớp em dạy á? Thằng bé hay bị em gọi lên bảng vì nó lười quá… Em không ngờ… thầy lại rủ chính học sinh của em…

Ông Hoàng gật đầu:

– Ừ, chính nó. Thầy thấy nó cũng lớn rồi, mà em thì… nghe lời và dâm. Thầy nghĩ ba người mình sẽ hợp. Em muốn gặp nó không? Thầy gọi nó lên phòng hiệu phó ngay bây giờ cho tiện, hai đứa nói chuyện một chút.

Cô Diệu cắn môi, giọng nhỏ:

– Khi nào… thầy định làm chuyện đó?

Ông Hoàng nhìn đồng hồ:

– Có thể là chiều mai đi, chồng em đi công tác phải không? Vời anh xem rồi chiều mai em nghỉ buổi chiều còn thằng cu cứ kêu nó nghỉ học là được. Thầy sẽ sắp xếp. Giờ em có muốn gặp nó không?

Cô Diệu im lặng một lúc, rồi gật đầu yếu ớt. Ông Hoàng cầm điện thoại gọi ngay:

– Lâm à, chú Hoàng đây. Mày lên phòng hiệu phó ngay đi, có việc cần nói. Nhanh lên.

Chỉ khoảng năm phút sau, cửa phòng hiệu phó mở ra. Lâm bước vào, cao ráo, mặc áo sơ mi trắng đồng phục, vẻ mặt hơi ngạc nhiên. Khi nhìn thấy cô Diệu đang ngồi đó, mắt cậu sáng rực lên, miệng há ra một chút rồi cười toe toét:

– Cô Diệu… sao cô ở đây ạ? Cháu… cháu không ngờ…bác lại…

Ông Hoàng cười, giọng thân mật:

– Cháu ngồi đi. Chú giới thiệu cho cháu biết, cô Diệu là… người chú rất tin tưởng. Ông Hoàng vừa nói vừa vòng tay sang bóp lấy ngực cô ngay trước mắt Lâm. Lâm nhìn cô Diệu, mặt đỏ bừng nhưng mắt lấp lánh phấn khích rõ rệt. Cậu nuốt nước bọt, giọng hơi run vì hồi hộp xen lẫn hưng phấn:

– Dạ… cháu hiểu ạ. Cô Diệu à em không ngờ cô lại là chỗ xả của bác em. Hay bị cô mắng giờ thấy cô ở đây em phấn khích quá.

Cô Diệu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu học sinh, giọng nhỏ:

– Lâm… cô… cô bị ép thôi… Em… em về lớp đi, cô sẽ nói chuyện sau…

Trước khi Lâm quay ra cửa, cậu không kìm được, phấn khích vồ lấy cô Diệu từ phía sau. Hai tay cậu ôm chặt eo cô, một tay bóp mạnh vú cô qua lớp áo dài vàng, tay kia siết mông cô thật chặt, thì thầm sát tai:

– Cô… em thích cô lắm… áo dài bó sát thế này em đã nứng từ sáng rồi.

Cô Diệu giật bắn người, giọng hoảng hốt nhưng nhỏ để ông Hoàng không nghe rõ:

– Lâm… em đừng… cô xin em… buông ra… ai thấy thì chết…

Lâm buông tay ra nhưng vẫn cười ranh mãnh, mắt sáng lên. Cậu mở cửa bước ra, vẻ mặt phấn khích không giấu nổi. Cô Diệu ngồi sụp xuống ghế, tay che mặt, nước mắt lại trào ra. Ông Hoàng chỉ mỉm cười:

– Thấy chưa, cháu anh nó thích em lắm. Có gì mai chúng ta gặp nhau ở khách sạn nhé, thầy sẽ sắp xếp cho giờ em về lớp đi.

Cô Diệu đứng dậy, chân mềm nhũn bước đi không nỗi, lòng tan nát: “Mình lại bị thêm một đứa học sinh đụ nữa sao.”

Tối đó, sau khi bé Minh ngủ, cô Diệu và anh Kiên ngồi ăn tối ở bàn bếp. Bữa cơm đơn giản: canh chua cá, thịt kho, rau luộc. Anh Kiên sắp đi công tác tiếp ba ngày, nên hai vợ chồng cố gắng nói chuyện nhiều hơn thường lệ.

Anh Kiên gắp miếng cá cho vợ, giọng ấm áp: – Em ăn nhiều vào đi. Anh đi ba ngày nữa, em với con ở nhà cẩn thận nhé. Công việc em thế nào hôm nay? Trông em hơi mệt.

Cô Diệu cúi đầu, cố cười gượng, giọng dịu dàng: – Em ổn mà anh. Hôm nay dạy bình thường thôi, lớp 12A1 hơi ồn một chút. Anh đi công tác lần này có mệt không? Em lo anh lại thức khuya.

Anh Kiên cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc vợ: – Anh quen rồi. Nhưng anh nhớ em với con lắm. Tối mai anh gọi video cho con nghe chuyện nhé. Em nhớ giữ sức, đừng thức khuya chấm bài nhiều quá.

Cô Diệu gật đầu, lòng đầy tội lỗi. Nàng đang cố giữ vẻ mặt bình thường thì điện thoại trên bàn rung nhẹ. Một tin nhắn từ ông Hoàng hiện lên màn hình:

“Diệu, trưa mai sau giờ học buổi sáng, gặp thầy ở khách sạn Kiều Trang phòng 305 nhé em. Hai tụi anh sẽ làm em sung sướng.”

Cô Diệu giật bắn người, mặt đỏ bừng lên như bị lửa đốt. Nàng vội úp điện thoại xuống bàn, tay run run cầm đũa nhưng không gắp được gì. Anh Kiên để ý ngay, giọng hơi lo:

– Sao vậy em? Mặt em đỏ hết cả ra. Có tin nhắn gì à? Công việc trường hả?

Cô Diệu cố nuốt nước bọt, giọng hơi lắp bắp nhưng vẫn giữ được vẻ tự nhiên:

– Ừ… công việc trên trường thôi anh. Ông hiệu trưởng nhắn hỏi lịch thi cuối kỳ với em một chút. Em quên mất là mai phải chuẩn bị thêm giấy tờ. Anh đừng lo, em xử lý được.

Anh Kiên gật đầu, không nghi ngờ gì, tiếp tục gắp thức ăn cho vợ:

– Thôi em ăn đi. Công việc trường nhiều thật. Anh đi là em nhớ nghỉ ngơi nhiều hơn nhé. Anh thương em.

Cô Diệu mỉm cười gượng, lòng tan nát. Nàng nhìn chồng, nhìn bức ảnh cưới treo trên tường, rồi lén liếc điện thoại vẫn úp trên bàn. Tin nhắn của ông Hoàng như một cục đá đè nặng lên ngực nàng. Nàng thì thầm trong lòng:

“Em xin lỗi anh Kiên… em lại phải đi… em không biết phải làm sao nữa…”

Bữa cơm tối tiếp tục, nhưng cô Diệu chỉ ăn qua loa, đầu óc rối bời, lo lắng cho cuộc gặp mai ở khách sạn Kiều Trang.