GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 36
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 36
Tác Giả: Passion
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Cô Giáo, Gái Xinh, Học Sinh, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 29/08/2026
Trời đang nắng chang chang đến 40 độ bỗng dưng đổ một cơn mưa rào nặng hạt. Mọi nhà trong xóm chạy vội ra sân thu quần áo, tiếng la hét, tiếng cười nói lẫn lộn với tiếng mưa đập rầm rầm lên mái tôn. Duy chỉ có một ngôi nhà nhỏ nằm cuối con hẻm là mặc kệ cho quần áo phơi ngoài sân ướt sũng. Trong gian bếp, tiếng mưa bên ngoài bị át đi bởi những âm thanh khác – tiếng da thịt va chạm liên hồi, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ không kìm nén được.
Trên chiếc bàn ăn gỗ cũ kỹ, bát đũa đã bị dẹp sang một góc, nhường chỗ cho một cơ thể nằm ngửa. Đó là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đỏ bừng, mắt nhắm nghiền, miệng há ra rên gào thảm thiết. Chiếc áo dài màu hồng nhạt đã bị phanh hết cúc ra, hai bầu ngực tròn trịa lắc lư theo nhịp đẩy mạnh mẽ. Phía dưới, một cậu thanh niên trẻ trung, chắc chỉ mười bảy mười tám tuổi, hai tay giữ chặt hai đùi cô, đẩy hông liên tục như muốn xuyên thủng. Tư thế “la hán đẩy xe bò” khiến cô Diệu cảm thấy lồn mình bị dãn ra hết cỡ, mỗi cú đâm của Hưng đều chạm tận thành tử cung, đau nhói xen lẫn khoái cảm dữ dội.
Cô Diệu cảm thấy lồn mình quá ê ẩm, mỗi lần cặc Hưng đâm mạnh vào là một lần nàng phải cắn môi để không hét lên. Không biết cậu ta có ghen hay không mà hôm nay Hưng địt mạnh bạo hơn mọi lần. Cô phải chuyển từ rên rỉ sang gào khẽ, tay bám chặt mép bàn ăn, móng tay cào vào gỗ, mắt trợn ngược mỗi khi Hưng đâm lút cán. Âm hộ nàng bị co bóp, bị dãn ra liên tục như một động cơ chạy không nghỉ bởi Hưng đang địt như một cái máy khâu. Đôi chân nàng co có dấu hiệu mỏi, hơi thõng xuống thì Hưng lại vác lên đặt trên hai vai cậu, giống như “vác cày qua núi”. Do trước khi ăn Hưng đã xuất một lần rồi, nên lần thứ hai này cậu ta chơi dai và sung hơn hẳn.
“Nhớ… bắn ra ngoài em nhé!” Đó là những gì quan trọng mà Diệu còn nhớ được giữa những cơn khoái cảm hỗn loạn.
Hưng biết lý do, nhưng nó vẫn cố tình trêu: “Thế em bắn vào đâu đây? Vào mồm cô nhé?”
Diệu hoảng, giọng đứt quãng vì nhịp dập mạnh: “Ừ… bắn lên bụng… lên ngực cô đây này… em đừng… đừng bắn vào trong…”
Hưng cười dâm, vẫn không ngừng nhấp mạnh: “Thế thì thôi vậy, em vẫn bắn vào trong lồn cô.”
Diệu không muốn thế vì sợ có thai với chồng, đành nhượng bộ trong tuyệt vọng: “Đừng em… Bắn vào mồm cô cũng được…”
Hưng khoái trí, nó dồn hết sức nhấp vài phát cuối thật mạnh rồi rút dương vật ra. Hưng nhảy lên chiếc ghế, một chân gác lên bàn, tay cầm con cặc dí thẳng mồm Diệu rồi hét lên: “Em ra đây cô ơi…”
Diệu không ngờ cái miệng của mình lại phản xạ bằng cách hé ra để đón nhận một loạt tinh trùng của Hưng bắn vào. Khi thấy đã xuất ra hết, thằng Hưng còn cầm con cặc đập đập vào miệng nàng như kiểu vắt nốt những giọt cuối cùng.
“Mút đi cô!”
Diệu vẫn quỳ giữa hai chân Hưng, miệng còn ngập đầy tinh dịch nóng hổi của cậu. Nàng đưa tay cầm lấy con cặc còn đang giật giật nhẹ, liếm láp sạch sẽ từng giọt cuối cùng dính trên đầu khấc. Tinh của Hưng không tanh lắm vì cậu còn trẻ, không hút thuốc, không uống rượu. Diệu cố nuốt dần, vị ngai ngái hơi mặn lan trong miệng khiến nàng khẽ nhăn mặt, nhưng nàng vẫn làm, vừa nuốt vừa cố quen dần. “Từ nay mình sẽ phải làm nhiều lần nữa…”, nàng nghĩ thầm, lòng vừa xấu hổ vừa có chút cam chịu.
Hưng ngồi trên mép giường, nhìn cô giáo đoan trang ngày nào giờ miệng nhầy nhụa tinh trắng, lòng đầy khoái trá xen lẫn ngạc nhiên. Cậu không ngờ mọi chuyện lại đi nhanh đến vậy. Từ một cô giáo trong sáng được học sinh kính nể, giờ Diệu đã thay đổi nhiều trong vòng tay cậu.
“Đỡ cô dậy đi em…” – giọng Diệu nhỏ nhẹ, hơi mệt mỏi.
Hưng ân cần đỡ cô ngồi dậy, lấy giấy lau sạch hai khóe miệng cho nàng. Nàng đã nuốt gần hết tinh của cậu.
“Sao cô không nhổ ra mà lại nuốt hết vậy?” – Hưng hỏi, giọng tò mò nhưng không gay gắt.
Diệu lau miệng, giọng nhỏ: “Cũng… không ghê lắm em ạ. Chắc cô bắt đầu quen dần với mùi vị này rồi thì phải.”
Hưng gật đầu, cười khẽ: “Vậy lần sau em cứ bắn vào miệng cô nhé? Cô chịu được không?”
Diệu nhìn xuống, giọng hơi ngập ngừng: “Cũng… được. Từ nay em đừng bắn vào lồn cô nữa. Cô không muốn… rủi ro.” Hưng hiểu ý, gật đầu ngay: “Em biết rồi. Em sẽ cẩn thận. Cô đừng lo.” Diệu thở nhẹ, tay kéo vạt áo dài che lại ngực: “Dìu cô vào nhà tắm đi em. Mệt quá… hôm nay em làm cô mệt thật đấy. Lồn cô vẫn còn tê đây này.” Hưng cười, đứng dậy bế bổng cô lên một cách nhẹ nhàng: “Em bế cô vào luôn cho tiện. Cô ôm cổ em chặt nhé.”
Kể từ hôm đó, Hưng và cô Diệu đụ nhau thường xuyên hơn, cô Diệu đã bớt ngại như những ngày đầu bây giờ cô sẵn sàng phối hợp với Hưng để cơ thể được sung sướng nhất. Cô giáo dạy toán đoan trang mẫu mực giờ như bồn chứa tinh cho cậu học sinh Hưng.
Tối hôm đó trong khi anh Kiên đang lái xe về nhà sau chuyến công tác thì Cô Diệu đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, tay cầm sách vở giả vờ giảng bài cho Hưng. Nhưng thực tế, Hưng ngồi dựa lưng vào thành ghế, còn cô Diệu thì ngồi trên đùi cậu, hai tay quàng quanh cổ cậu, cố gắng nhún nhảy nhẹ nhàng theo nhịp. Cô vẫn mặc chiếc váy đen ngắn mà Hưng vừa bắt thay, bên dưới chẳng còn quần lót nào. Hưng hai tay vòng ra sau, bợ lấy cặp mông trần của cô, hẩy lên hẩy xuống theo từng nhịp.
Cô Diệu cắn môi, giọng run run van xin nhỏ: “Hưng… nhẹ thôi em… cô xin em… anh Kiên có thể về bất cứ lúc nào… cô sợ lắm…”
Hưng thở dốc, tay siết nhẹ mông cô, giọng khàn khàn:
– Cô chịu được không? Em thích kiểu này… cô ngồi trên em sâu lắm… cô có sướng không cô?
Cô Diệu khẽ nghiêng người, cố kìm tiếng rên, giọng nhỏ tủi nhục:
– Hưng… cô xin em… đừng hỏi vậy… cô là cô giáo em mà… aaa…cô chịu hết nổi rồi… em chậm lại đi…
Hưng vẫn giữ nhịp chậm rãi, tay vuốt nhẹ lưng cô:
– Cô van xin hay… lồn cô siết em chặt quá… cô thích kiểu ngồi trên em phải không? Em thấy cô dễ lên đỉnh hơn…
Cô Diệu đỏ mặt, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cố giữ giọng van xin:
– Hưng… cô xin em… đừng nói những lời đó… cô xấu hổ lắm… nhưng… cô xin em… nhẹ tay thôi… anh Kiên về thì cô chết mất…
Hai người vừa nhún vừa trao cho nhau những cái hôn vội vã, kìm nén. Hưng thì thầm:
– Cô mặc váy đen ngắn thế này nhìn như nhân viên văn phòng, em thích lắm… cô có thấy sướng không?
Cô Diệu cắn môi, giọng run run:
– Hưng… cô xin em… đừng nói… cô chỉ muốn… em dừng lại thôi… nhưng… cô xin em… đừng mạnh…
Bỗng bất thình lình nghe tiếng xe về, hai người hốt hoảng vội buông nhau ra. Cô Diệu vội vàng kéo váy xuống, cài lại nút áo sơ mi, mặt tái mét. Hưng thì đứng phắt dậy, mặc vội quần dài lên người, tay run run kéo khóa.
Anh Kiên vừa lái xe vào sân, thấy cửa nhà đóng và đôi giày thể thao của Hưng để ngoài cửa. Linh tính mách bảo có điều gì đó lạ, anh mở cửa rất khẽ bước vào trong. Nhìn thấy vợ đang ngồi giảng bài cho cậu học trò, anh thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười chào hai người:
– Hai cô trò đang học bài à?
Cô Diệu ngẩng đầu lên, cố giữ giọng bình thường dù tim đập thình thịch:
– Vâng anh… em đang phụ đạo thêm cho Hưng vì em ấy học hơi kém môn toán. Sao hôm nay anh về sớm thế?
Anh Kiên cười hiền, không chút nghi ngờ:
– Anh tranh thủ về sớm một hôm để nghỉ ngơi chút. Hai cô trò cứ tiếp tục học đi, anh đi tắm rồi ngủ một giấc. Em mệt thì nghỉ sớm nhé.
Cô Diệu gật đầu, giọng cố gắng tự nhiên:
– Dạ anh đi tắm đi… em với Hưng học thêm chút nữa rồi em nghỉ.
Cả Diệu và Hưng đều ừ ừ qua loa rồi cúi đầu xuống đống sách vở, làm ra vẻ đang học bài chăm chú. Khi anh Kiên bước lên gác, hai cô trò mới dám nhìn nhau. Diệu khẽ thở phào, giọng run run thì thầm:
“Hú hồn… Suýt nữa thì toi. May mà anh ấy không để ý gì.”
Hưng cười khẽ, cúi xuống nhặt chiếc quần lót ren trắng của cô mà từ nãy nó vẫn dùng chân dẫm lên để che đậy. Nó rơ chiếc quần lót trước mặt Diệu, giọng trêu chọc nhỏ nhẹ:
“Khiếp thật, cô làm gì mà sợ đến mức quên cả mặc quần lót luôn vậy? Em tưởng cô giáo đoan trang lắm chứ.”
Diệu đỏ bừng mặt, tay vội giật lấy chiếc quần lót, giọng thì thầm vừa giận vừa xấu hổ:
“Em đừng có trêu cô nữa… Chẳng phải em bắt cô cởi ra hồi nãy sao? Anh ấy mà biết thì chết cả hai chúng ta luôn đấy. Em im đi, anh ấy xuống rồi kìa.”
Đang thầm thì to nhỏ thì hai người lại vội cúi đầu xuống tập, giả vờ chăm chú ghi chép vì nghe tiếng bước chân của anh Kiên từ cầu thang vọng xuống. Thấy chồng cầm bộ quần áo đi xuống, Diệu ngạc nhiên hỏi, cố giữ giọng bình thường:
“Sao hôm nay anh không tắm ở trên mà lại xuống dưới vậy? Trên có phòng tắm mà.”
Anh Kiên cười hiền, giọng mệt mỏi:
“Hôm nay anh hơi mệt, muốn ngâm mình trong bồn một chút cho thư giãn. Phòng tắm trên không có bồn, xuống dưới tiện hơn. Hai cô trò cứ học tiếp đi, anh không làm phiền đâu.”
Diệu gật đầu, lòng vẫn còn đập thình thịch. Khi anh Kiên bước vào nhà tắm và đóng cửa lại chừng hai phút, Hưng lập tức quay sang, tay luồn dưới tà áo dài của cô, giọng thì thầm dâm đãng:
“Cô… em muốn hôn cô tiếp. Chồng cô đang tắm, mình tranh thủ đi…”
Diệu giật mình, tay khẽ đẩy ngực Hưng ra, giọng run run vừa lo vừa giận:
“Hưng… đừng! Chồng cô đang ở nhà mà em! Em đừng có manh động nữa, cô xin em…”
Hưng định nói gì đó thì bỗng im bặt khi nghe tiếng anh Kiên gọi từ dưới bếp vọng lên:
“Diệu ơi, em xuống giúp anh với! Anh quên mang khăn tắm xuống!”
Diệu vội đứng dậy, mặt tái mét, tay chỉnh lại áo dài cho chỉnh tề, giọng thì thầm với Hưng trước khi chạy xuống:
“Em ngồi yên đó, đừng động đậy gì cả. Cô xuống một chút thôi.”
Cô Diệu chạy xuống bếp, lòng vẫn còn hoảng loạn, lồn vẫn còn nhầy nhụa tinh dịch của Hưng từ lúc nãy, mỗi bước chân đều khiến nàng cảm thấy ướt át và xấu hổ tột độ. Nàng cố giữ giọng bình thường khi thấy anh Kiên đang đứng ở cửa nhà tắm:
“Anh cần gì vậy? Khăn tắm ở trên kia mà…”