Gia đình linh ( truyện ngọt hell orgasm ) – Update Chương 17

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Gia đình linh ( truyện ngọt hell orgasm ) – Update Chương 17

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 04/09/2026

Xin chào mọi người, mình là Arisa.

Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, nên chắc chắn sẽ không tránh khỏi những thiếu sót. Mình rất mong nhận được những góp ý và nhận xét từ mọi người để có thể hoàn thiện hơn trong những tác phẩm sau.

Cảm ơn mọi người đã đọc và ủng hộ mình! ❤️

Arisa

 

Chương 1:

Sáng nay tôi thức dậy sớm hơn mọi khi. Ánh nắng dịu nhẹ len qua rèm cửa phòng ngủ tầng hai, chiếu lên tấm ảnh mẹ tôi treo trên bàn trang điểm. Mẹ mất cách đây đúng mười năm, hôm nay là ngày giỗ tròn. Tôi ngồi dậy, kéo chăn lên ngực, nhìn ngắm khuôn mặt mẹ trong khung ảnh. Mẹ cười rất dịu dàng, đôi mắt long lanh giống hệt tôi.

Tôi tên Linh, mười chín tuổi. Năm nay tôi học năm nhất đại học, chuyên ngành thiết kế. Nhà chúng tôi khá giả, ba tôi tên Hùng, ba mươi bảy tuổi, là chủ một công ty xây dựng. Mẹ mất sớm nên chỉ có hai cha con chúng tôi sống trong căn biệt thự rộng lớn này. Có ba cô giúp việc đến làm việc ban ngày, nhưng tối nào cũng về hết, chỉ để hai cha con tôi ở nhà.

Tôi bước xuống giường, đi chân trần trên sàn gỗ ấm áp. Hôm nay là ngày đặc biệt nên tôi chọn mặc chiếc váy trắng dài, cổ tròn, tay phồng nhẹ. Tôi buộc tóc đuôi ngựa cao, nhìn mình trong gương, cố gắng mỉm cười cho tươi tắn. Dù hôm nay là ngày giỗ, nhưng tôi muốn ba tôi thấy tôi mạnh mẽ.

Khi tôi bước ra hành lang, đã nghe tiếng ba tôi từ dưới bếp vọng lên. Giọng ông trầm ấm, quen thuộc. Ba tôi luôn dậy sớm, dù hôm nay không phải ngày làm việc. Tôi đi xuống cầu thang, ngửi thấy mùi hương nhang đang được thắp ở bàn thờ mẹ trong phòng khách.

Ba tôi đứng bên bàn bếp, đang sắp xếp hoa quả lên mâm cúng. Ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, trông nghiêm trang nhưng vẫn toát lên vẻ ấm áp. Khi thấy tôi, ba tôi quay lại, mỉm cười nhẹ.

“Linh dậy sớm nhỉ?” Ông đặt quả táo xuống mâm, bước lại gần tôi. “Hôm nay con giúp ba chuẩn bị mâm cúng cho mẹ nhé.”

Tôi gật đầu, giọng nũng nịu quen thuộc: “Dạ, con dậy sớm để giúp ba mà. Mẹ con ở trên trời chắc cũng vui khi thấy ba con mình chuẩn bị chu đáo.”

Ba tôi vuốt nhẹ tóc tôi, ánh mắt trìu mến. Ông không nói nhiều, nhưng tôi biết ông rất nhớ mẹ. Mỗi năm đến ngày giỗ, ông lại nghiêm túc chuẩn bị mọi thứ từ sớm. Tôi đứng bên cạnh ông, giúp ông lau chén đĩa, sắp xếp bánh trái. Không khí trong nhà yên tĩnh, chỉ có tiếng thì thầm của hai cha con.

Tôi liếc nhìn ba tôi đang cúi người sắp xếp hoa cúc trắng lên mâm. Ông vẫn giữ được thân hình khỏe mạnh, vai rộng, giọng nói trầm và chắc chắn. Tôi cảm thấy an toàn khi ở bên ông. Dù ba tôi nghiêm khắc trong một số việc, nhưng ông luôn quan tâm và chiều chuộng tôi.

“Con ơi, con mang bình hoa này ra bàn thờ mẹ giúp ba,” ba tôi đưa cho tôi một bình hoa cúc trắng. Tôi nhận lấy, bước ra phòng khách. Bàn thờ mẹ được đặt ở góc phòng, có ảnh mẹ, lư hương, và những món đồ kỷ niệm. Tôi đặt bình hoa lên bàn thờ, thắp thêm một nén nhang.

Khói nhang bay lên, tôi khẽ thì thầm: “Mẹ ơi, hôm nay con với ba con lại nhớ mẹ nhiều lắm. Con sẽ ngoan, sẽ giúp ba con nhiều hơn nữa.”

Tôi quay lại bếp, tiếp tục giúp ba tôi chuẩn bị. Hôm nay là ngày đặc biệt, nhưng tôi biết, sau buổi lễ, hai cha con chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc sống của mình. Nhưng những ngày tháng bình thường như này sắp sửa kết thúc, thay vào đó là những ngày tháng đầy hoan lạc của hai cha con.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên mình phát hiện ra sở thích của bản thân. Cách đây hai năm, tôi tình cờ mở một video khiêu dâm trên máy tính. Trong video đó, một cô gái bị trói chặt tay chân vào giường, hai chân dang rộng, miệng ngậm nút bịt, toàn thân run rẩy khi một chiếc máy rung được đặt giữa hai chân. Tiếng rên rỉ của cô ấy vừa sợ hãi vừa khoái lạc, và tôi không thể rời mắt khỏi màn hình. Từ đó, tôi thường xuyên tìm những cảnh tương tự, thích xem những cô gái bị trói cứng người, bất lực chịu đựng những món đồ chơi tình dục hành hạ họ đến lên đỉnh liên tục. Tôi không dám nói với ai, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn tự hỏi liệu ba tôi có nhận ra sở thích của con gái mình không.