Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 9
Minh tiến lại gần hơn, áp sát người mẹ vào tường. Cậu đưa tay lên vuốt ve gò má đẫm nước mắt của mẹ, ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt mằn mặn. “Mẹ đừng khóc nữa. Con không muốn làm mẹ đau đâu. Con chỉ muốn yêu mẹ thôi. Con yêu mẹ mà, yêu theo cách của một người đàn ông yêu một người đàn bà. Mẹ cho con một cơ hội nữa đi. Chỉ lần này nữa thôi.”

“Mày… mày không xứng đáng gọi ta là mẹ… Mày là đồ quỷ dữ…” Yến thì thầm, nhưng không còn sức đẩy Minh ra nữa. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm lấy bà như một tấm chăn dày nặng trĩu, khiến bà không thể cựa quậy nổi.

Minh cúi xuống, áp môi mình lên môi mẹ. Yến giật mình, hai tay đẩy vào ngực Minh, nhưng sức lực của bà chẳng khác nào một cơn gió thoảng. Minh giữ chặt lấy gáy mẹ, ép chặt môi mình vào môi mẹ hơn. Đôi môi đỏ mọng dày dặn của mẹ mềm mại và ấm áp, vị mằn mặn của nước mắt hòa quyện với vị ngọt tự nhiên của môi mẹ tạo thành một thứ hương vị cấm kỵ khiến Minh phát điên. Cậu liếm nhẹ vào khe môi mẹ, rồi thúc lưỡi vào bên trong khoang miệng ấm nóng. Yến cố gắng nghiến chặt răng, không cho lưỡi con trai xâm nhập, nhưng Minh kiên trì cạy mở từng chút một, cho đến khi lưỡi cậu luồn được vào bên trong, quấn lấy lưỡi mẹ.

“Ư… ưm… đừng… bỏ ra…” Yến rên lên trong cổ họng, nước mắt vẫn chảy, nhưng cơ thể bà đã bắt đầu phản bội bà một lần nữa. Hơi ấm từ người Minh truyền sang, mùi hương nam tính của con trai bao phủ lấy bà, và đặc biệt là nụ hôn cuồng nhiệt ấy thứ mà đã lâu lắm rồi bà chưa được nhận từ chồng mình – đang khiến trái tim bà đập nhanh hơn, máu trong người bà chảy nhanh hơn, và vùng kín của bà lại bắt đầu ươn ướt.

Minh vừa hôn mẹ vừa luồn tay xuống dưới, nắm lấy bầu ngực căng tròn qua lớp vải thun mỏng. Bàn tay to lớn của cậu bóp nhẹ, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi tuyệt vời của bầu vú mẹ. Không có áo ngực, núm vú cương cứng của mẹ đập vào lòng bàn tay cậu như một viên sỏi nhỏ ấm nóng. Cậu day day đầu ngón tay cái lên núm vú, khiến Yến rùng mình, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi đôi môi đang bị con trai chiếm giữ.

Minh buông môi mẹ ra, kéo theo một sợi nước bọt óng ánh nối giữa hai đôi môi. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt long lanh đẫm lệ của mẹ, rồi thì thầm: “Mẹ thấy chưa? Cơ thể mẹ vẫn muốn con mà. Núm vú mẹ cương cứng hết lên rồi này.”

“Không… không phải… tại mày… tại mày ép mẹ…” Yến thổn thức, hai tay vẫn yếu ớt đẩy vào ngực Minh, nhưng chính bà cũng không biết mình đang đẩy ra hay đang bấu víu vào con trai nữa.

Minh không để mẹ có thời gian suy nghĩ thêm. Cậu cúi xuống, một tay luồn ra sau lưng mẹ, tay kia luồn xuống dưới đầu gối, bế thốc mẹ lên như bế một đứa trẻ. Yến hét lên một tiếng yếu ớt, hai tay theo phản xạ vòng qua cổ Minh để giữ thăng bằng. Chiếc váy thun xám của mẹ bị kéo lên cao, để lộ cặp đùi trắng muốt thon dài và chiếc quần lót cotton trắng đơn giản bên trong. Không phải đồ lót ren sexy như đêm trước, mà là loại quần lót bình thường mẹ vẫn mặc hàng ngày nhưng chính sự bình thường ấy lại càng khiến Minh kích thích hơn, bởi nó nhắc nhở cậu rằng người đàn bà trong tay cậu chính là mẹ ruột của mình, chứ không phải một ả đĩ nào xa lạ.

“Bỏ mẹ xuống! Mày… mày định làm gì? Nhi đang ở trong phòng đấy!” Yến hoảng hốt thì thầm, mắt liếc về phía hành lang dẫn vào phòng Nhi.

“Thì mẹ phải im lặng thôi. Mẹ mà la to là Nhi nghe thấy đấy. Mẹ không muốn con bé nhìn thấy mẹ đang bị con trai bế vào phòng ngủ đâu, đúng không?” Minh thì thầm đáp lại, giọng đầy vẻ đe dọa nhưng cũng đầy phấn khích.

Yến cứng đờ người, không dám nói thêm gì nữa. Bà chỉ còn biết vùi mặt vào cổ Minh, cố gắng kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào, để mặc cho con trai bế mình băng qua phòng khách, lên cầu thang, và tiến vào phòng ngủ của nó. Cánh cửa phòng Minh khép lại với một tiếng “cạch” nhẹ nhàng, nhưng với Yến, âm thanh ấy chẳng khác nào tiếng sập bẫy của một con thú đã lọt vào lồng.

Phòng ngủ của Minh rộng rãi, sáng sủa với cửa sổ lớn nhìn ra sân sau. Nhưng lúc này, rèm cửa đã được kéo kín từ trước, chỉ có ánh đèn bàn màu vàng ấm áp tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, đủ để nhìn rõ mọi thứ nhưng cũng đủ để tạo ra bầu không khí riêng tư và bí mật. Trên giường, ga trải giường màu xám tro phẳng phiu, gối đầu xếp gọn gàng, thoang thoảng mùi nước xả vải và mùi cơ thể của Minh.

Minh đặt mẹ xuống giường một cách nhẹ nhàng, gần như nâng niu. Yến nằm ngửa trên giường, mái tóc ngắn ngang vai xõa tung trên gối, đôi mắt long lanh đẫm lệ nhìn con trai đầy sợ hãi và tủi nhục. Chiếc váy thun xám vẫn bị kéo lên cao, để lộ cặp đùi trắng muốt mịn màng và chiếc quần lót cotton trắng nhỏ xíu đang ươn ướt ở vị trí trung tâm. Bà vội vàng kéo váy xuống, hai tay ôm chặt lấy ngực, cố gắng che giấu thân thể mình khỏi ánh mắt thèm khát của con trai.

“Đừng che nữa mẹ. Mẹ đẹp lắm. Để con ngắm mẹ đi.” Minh thì thầm, rồi trèo lên giường, chống hai tay hai bên đầu mẹ, bao phủ lấy thân thể bà bằng cơ thể to lớn của mình. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi lên chóp mũi, rồi lên đôi môi đỏ mọng đang run bần bật. “Con đã nhớ mẹ ba ngày nay rồi. Mẹ có nhớ con không?”

“Không… mẹ không nhớ… mẹ chỉ thấy ghê tởm thôi… Làm ơn… dừng lại đi con… Mẹ van con… Nhi mà nghe thấy thì chết…” Yến thì thầm trong nước mắt, giọng nghẹn ngào.

“Nhi đang học bài, bật nhạc to lắm, không nghe thấy gì đâu. Với lại cửa phòng con cách âm tốt hơn phòng mẹ. Mẹ yên tâm đi.” Minh trấn an, rồi lại cúi xuống hôn mẹ. Lần này nụ hôn kéo dài hơn, sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Lưỡi cậu lại luồn vào miệng mẹ, lần này không còn sự kháng cự nào nữa – Yến đã quá mệt mỏi và tuyệt vọng để chống cự. Bà nằm im, để mặc cho lưỡi con trai quấn lấy lưỡi mình, mút lấy môi mình, khám phá từng ngóc ngách trong khoang miệng mình.

Tay Minh không hề rảnh rỗi. Cậu luồn tay xuống dưới, nắm lấy gấu váy mẹ, từ từ kéo lên. Chiếc váy thun mềm mại trượt dần lên trên, để lộ bụng phẳng với chút thịt mềm mại đẫy đà, rồi đến bầu ngực căng tròn đầy đặn với hai núm vú hồng đất sẫm đang cương cứng, và cuối cùng là toàn bộ thân trên trần trụi của mẹ. Minh buông môi mẹ ra, ngồi dậy, kéo nốt chiếc váy qua đầu mẹ rồi ném nó xuống sàn nhà. Giờ đây, Yến chỉ còn mỗi chiếc quần lót cotton trắng nhỏ xíu trên người