Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 8:

Chiều ngày thứ tư, Nhi đang học bài trong phòng riêng, cánh cửa đóng kín, tiếng nhạc nhẹ từ loa điện thoại vọng ra khe khẽ. Yến đang ngồi một mình trong phòng khách, tay cầm một cuốn tạp chí thời trang nhưng đôi mắt long lanh đẫm lệ lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Bà mặc một chiếc váy liền thun màu xám nhạt, chất liệu mềm mại ôm sát từng đường cong cơ thể, dài đến gối, cổ khoét tròn để lộ xương quai xanh thanh mảnh và một mảng da trắng ngần. Bên trong, bà không mặc áo ngực, chỉ có một lớp vải mỏng che phủ bầu ngực căng tròn đầy đặn. Hai núm vú hồng đất sẫm cương cứng đội vải lên thành hai điểm nhọn khiêu khích mỗi khi bà cử động. Phần eo thon nhỏ được tôn lên bởi chất vải co giãn, còn cặp mông cong vểnh tròn lẳn thì ép sát vào mặt ghế sofa da, thịt mông trắng mịn tràn ra hai bên tạo thành những đường cong gợi tình chết người.

Minh từ trên phòng bước xuống, chân trần trên cầu thang gỗ, mắt dán chặt vào bóng lưng mẹ. Cậu mặc quần đùi thể thao rộng và áo ba lỗ bó sát, để lộ cơ bắp săn chắc và những múi bụng rõ nét. Cậu tiến lại gần, ngồi xuống sofa đối diện mẹ, nhưng Yến ngay lập tức đứng dậy, định bỏ lên phòng.

“Mẹ ngồi xuống đi. Con cần nói chuyện với mẹ.” Minh lên tiếng, giọng trầm và nghiêm túc.

Yến khựng lại, đôi vai run nhẹ. Bà không quay lưng lại, chỉ đứng im tại chỗ, tay bấu chặt vào cuốn tạp chí. “Mẹ… mẹ mệt rồi. Con có chuyện gì thì nói nhanh đi.”

“Mẹ tránh mặt con ba ngày rồi. Con biết mẹ đang nghĩ gì. Nhưng mẹ không thể trốn con mãi được đâu.” Minh đứng dậy, chậm rãi bước về phía mẹ. “Mẹ biết con muốn gì mà.”

Yến quay phắt lại, đôi mắt sưng húp mở to đầy sợ hãi và phẫn nộ. “Không! Mẹ không biết gì hết! Chuyện đêm đó… là sai trái… là tội lỗi… Chúng ta không bao giờ được lặp lại nữa! Con hiểu không? Mẹ là mẹ con! Chúng ta không thể…”

“Nhưng mẹ cũng đã đồng ý rồi còn gì. Mẹ cũng đã sướng rồi còn gì.” Minh cắt ngang, giọng lạnh lùng. “Mẹ đã rên lên, đã quấn lấy con, đã ra đến hai lần. Mẹ nghĩ con không cảm nhận được sao? Cơ thể mẹ không nói dối được đâu.”

Yến tái mặt, nước mắt lại trào ra. “Đó… đó là vì mày bỏ thuốc mẹ! Mày… mày là thằng khốn… Mày lừa mẹ mày… Mày hại đời mẹ mày rồi… Mày còn muốn gì nữa?”

Minh bước sát lại gần hơn, hơi thở nóng rực phả vào mặt mẹ. “Con muốn mẹ. Con muốn lại được ôm mẹ, hôn mẹ, địt mẹ. Con không thể ngừng nghĩ về mẹ được. Mẹ đẹp quá… đẹp đến mức con phát điên lên được. Mẹ cho con một lần nữa thôi, con xin mẹ đấy.”

“Không! Không bao giờ!” Yến lùi lại, lưng đập vào tường, hai tay ôm chặt lấy ngực. “Mày đừng hòng! Mẹ thà chết còn hơn để mày… để mày làm nhục mẹ thêm lần nữa! Đồ súc sinh!”

Minh thở dài, vẻ mặt trở nên tối sầm lại. Cậu rút điện thoại trong túi quần ra, mở một file video mới, rồi đưa thẳng đến trước mặt mẹ. Trên màn hình là cảnh quay từ đêm hôm đó, cảnh mẹ đang nằm ngửa trên giường, hai chân banh rộng, còn cậu đang thúc con cặc vào lồn mẹ. Tiếng rên rỉ dâm đãng của mẹ vang lên rõ mồn một, tiếng da thịt va chạm nhớp nháp, tiếng giường kẽo kẹt. Góc quay được đặt từ điện thoại của Minh để trên tủ đầu giường, quay trọn cảnh mẹ đang bị chính con trai mình địt.

Yến chết lặng. Đôi mắt long lanh mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng. Môi bà run bần bật, mặt tái nhợt như tờ giấy trắng. Bà không thể tin vào những gì mình đang thấy. Con trai bà đứa con bà đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, đứa con bà đã nuôi nấng từ tấm bé đã quay lén cảnh địt mẹ ruột của mình. Và giờ đây nó đang dùng chính đoạn video đó để ép buộc bà tiếp tục làm cái chuyện trời đánh thánh đâm ấy.

“Mày… mày…” Yến lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt nên lời. Cả người bà run lên như bị điện giật, hai đầu gối nhũn ra, suýt ngã quỵ xuống sàn. Bà phải vịn vào tường mới đứng vững được. Nước mắt trào ra như suối, lăn dài trên gò má, thấm ướt cả cổ áo.

“Mày định… định dùng cái này để ép mẹ sao? Mày… mày có còn là con người không? Mày là con trai mẹ… là máu mủ của mẹ… Sao mày có thể… có thể làm thế này với mẹ?” Yến vừa khóc vừa nói, giọng đứt quãng, đầy tuyệt vọng và đau đớn.

Minh tắt video, nhét điện thoại vào túi, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu bên trong là ngọn lửa dục vọng đang cháy bùng. “Con không muốn làm thế này đâu mẹ. Nhưng mẹ cứ trốn tránh con, cứ từ chối con, thì con buộc phải dùng cách này. Mẹ nghĩ đi, nếu bố xem được video này, nếu Nhi xem được, nếu bà ngoại xem được… mẹ sẽ thế nào? Mẹ còn mặt mũi nào sống nữa không?”

“Đồ… đồ khốn nạn… đồ súc sinh…” Yến lắp bắp chửi con trai, nhưng giọng đã yếu ớt hẳn đi, không còn chút sức lực nào để phản kháng nữa. Bà cảm thấy như cả bầu trời đang sụp đổ trước mắt. Bà đã tưởng rằng sau đêm hôm đó, mọi chuyện sẽ kết thúc, bà sẽ chôn chặt bí mật ấy xuống tận đáy lòng và sống tiếp cuộc đời giả dối. Nhưng không, con trai bà còn tàn nhẫn hơn thế. Nó đã ghi lại tất cả, biến tội lỗi của bà thành một con dao kề sẵn trên cổ, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm xuống.