Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25
Tác Giả: Saclangno1zzz
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Yến đứng bên cửa sổ, nhìn theo chiếc xe của chồng khuất dần sau con ngõ nhỏ, lòng tràn ngập lo âu và sợ hãi. Cô biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cô cảm nhận được ánh mắt của Minh đang dán chặt vào lưng mình, đang quét lên từng đường cong cơ thể cô qua lớp váy ngủ lụa mỏng. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, hai bàn tay bấu chặt vào bệ cửa sổ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lòng bàn tay.
Cô chưa kịp quay lại thì đã nghe tiếng bước chân gấp gáp của Minh tiến đến từ phía sau. Rồi đột ngột, hai cánh tay rắn chắc của nó vòng qua eo cô, kéo cô vào một vòng ôm siết chặt. Lưng cô áp sát vào ngực nó, cặp mông tròn lẳn của cô bị ép chặt vào háng nó, và cô có thể cảm nhận rõ ràng một khối thịt cứng rắn đang cộm lên qua lớp quần vải.
“Minh! Bỏ mẹ ra! Mày… mày làm gì vậy? Bố mày vừa đi mà mày đã…” Yến hoảng hốt, vùng vẫy, hai tay cố gắng gỡ vòng tay của con trai ra. Nhưng sức lực của cô chẳng thấm vào đâu so với cơ bắp săn chắc của một thằng con trai mười chín tuổi thường xuyên tập gym.
“Bố đi rồi. Giờ chỉ còn con và mẹ thôi. Mẹ biết con muốn gì mà. Con đã nhịn hai ngày rồi. Hai ngày con không được chạm vào mẹ, không được ôm mẹ, không được hôn mẹ. Con chịu hết nổi rồi.” Minh thì thầm vào tai mẹ, giọng khàn đặc vì phấn khích. Hơi thở nóng rực của nó phả vào vành tai nhạy cảm của Yến, khiến cô rùng mình, một luồng điện giật chạy dọc sống lưng.
“Không… không được… Mẹ… mẹ không cho phép mày… Bỏ mẹ ra ngay… Nhi… Nhi đang ở trong phòng đấy…” Yến vùng vẫy mạnh hơn, cố gắng thoát ra. Nhưng Minh chỉ siết chặt vòng tay hơn, một tay giữ chặt eo cô, tay kia luồn lên trên, nắm lấy bầu ngực phải của cô qua lớp áo thun mỏng và bóp mạnh.
“Ư… đừng… đau…” Yến rên lên, hai tay cố gắng đẩy tay Minh ra khỏi ngực mình, nhưng vô ích. Ngón tay cái của Minh đã bắt đầu day day vào núm vú cô qua hai lớp vải mỏng, khiến núm vú cương cứng lên một cách đầy nhục nhã.
“Mẹ đừng vùng vẫy nữa. Mẹ càng vùng vẫy, con càng thích. Với lại, mẹ có muốn Nhi nghe thấy không? Con bé mà ra đây thấy cảnh này thì sao nhỉ?” Minh thì thầm, giọng đầy vẻ đe dọa nhưng cũng đầy phấn khích.
Yến cứng đờ người. Nỗi sợ hãi bị con gái phát hiện khiến cô không dám vùng vẫy nữa. Cô chỉ biết đứng im, run rẩy trong vòng tay con trai, nước mắt lưng tròng. “Mày… mày là đồ khốn… Sao mày có thể làm thế này với mẹ mày…”
“Vì con yêu mẹ. Con đã nói rồi. Con yêu mẹ theo cách của một người đàn ông yêu một người đàn bà. Và hôm nay, không có bố ở nhà, không có ai làm phiền, con sẽ cho mẹ biết thế nào là yêu thực sự.” Minh nói, rồi bất ngờ cúi xuống, một tay luồn dưới đầu gối mẹ, tay kia giữ lưng, bế thốc cô lên như bế một đứa trẻ.
Yến hét lên một tiếng yếu ớt, hai tay theo phản xạ vòng qua cổ Minh để giữ thăng bằng. Tư thế này khiến cơ thể cô áp sát vào người nó hơn, bầu ngực căng tròn ép chặt vào ngực nó, cặp mông tròn lẳn lọt thỏm trong tay nó. Cô có thể cảm nhận được mùi hương nam tính của con trai – mùi xà phòng tắm và mùi mồ hôi thoang thoảng đang bao phủ lấy mình, và cô ghê tởm chính mình vì đã cảm thấy mùi hương ấy thật kích thích.
“Mày… mày bỏ mẹ xuống… Mày định làm gì…” Yến thì thầm, giọng run rẩy.
“Vào phòng. Hôm nay con sẽ địt mẹ trên giường con. Giường con rộng hơn, thoải mái hơn. Mẹ sẽ thích cho mà xem.” Minh đáp, rồi bước từng bước vững chãi lên cầu thang, bế mẹ trên tay như bế một nàng dâu mới cưới.
Cánh cửa phòng Minh mở ra, rồi đóng lại với một tiếng “cạch” nhẹ nhàng. Căn phòng ngập trong ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn ngủ để trên tủ đầu giường, tạo ra một bầu không
khí mờ ảo, riêng tư và đầy kích thích. Rèm cửa sổ đã được kéo kín từ trước, ngăn ánh nắng ban mai rọi vào, chỉ còn lại thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ bao phủ lên mọi vật. Trên giường, ga trải giường màu xám tro phẳng phiu, gối đầu xếp gọn gàng, thoang thoảng mùi nước xả vải và mùi cơ thể nam tính của Minh. Trên bàn học, máy tính xách tay đang ở chế độ ngủ, màn hình đen nhánh. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của cả hai.