Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 17

Sau bữa tối, Nhi rửa bát rồi về phòng học bài. Hùng lên phòng tắm trước. Minh cũng về phòng mình. Yến ngồi một mình trong phòng khách, tay cầm điều khiển tivi nhưng không hề bật lên. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm, lòng đầy hoang mang và sợ hãi.
Một lúc sau, Hùng từ trên phòng gọi vọng xuống: “Em ơi, lên ngủ đi em. Muộn rồi.”

Yến hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không thể trốn tránh mãi được. Cô phải đối diện với chồng. Cô phải tiếp tục đóng vai một người vợ bình thường, dù bên trong cô đã tan nát hoàn toàn.
Cô đứng dậy, bước lên cầu thang, từng bước chân nặng trĩu như đeo chì. Khi đi ngang qua phòng Minh, cô thấy cửa phòng nó hé mở, và ánh mắt nó lại dán chặt vào cô từ trong bóng tối. Cô vội vàng bước nhanh hơn, không dám nhìn lại.

Trong phòng ngủ, Hùng đã nằm sẵn trên giường, cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi. Dù đã bốn mươi tám tuổi, ông vẫn giữ được thân hình tương đối săn chắc nhờ tập thể dục đều đặn. Nhưng khi nhìn thấy cơ thể chồng, Yến không hề cảm thấy một chút ham muốn nào. Cô chỉ thấy sợ hãi và tội lỗi.
Cô chậm rãi cởi bỏ quần áo, chỉ để lại bộ đồ lót cotton đơn giản, rồi trèo lên giường, nằm quay lưng về phía chồng. Nhưng Hùng không để cô trốn tránh. Ông vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào người mình, bàn tay thô ráp bắt đầu mân mê bầu ngực căng tròn của cô qua lớp vải cotton.
“Anh nhớ em quá… Cả tuần rồi không được chạm vào em…” Hùng thì thầm vào tai vợ, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô.

Yến nhắm chặt mắt, cố gắng kìm nén cảm giác ghê tởm và tội lỗi. Cô để mặc cho chồng sờ soạng cơ thể mình, cố gắng giả vờ rên lên những tiếng khe khẽ như mọi lần. Nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh của Minh lại hiện lên đôi mắt thèm khát, bàn tay mạnh mẽ, con cặc to lớn, những cú thúc sâu và mạnh khiến cô lên đỉnh hết lần này đến lần khác. Và cô kinh hoàng nhận ra rằng, lồn cô đã bắt đầu ươn ướt – không phải vì chồng, mà vì cô đang nghĩ đến con trai mình.

Hùng lật người vợ nằm ngửa ra, cúi xuống hôn lên môi cô. Yến đáp lại một cách máy móc, môi hé mở để lưỡi chồng luồn vào, nhưng cô không hề cảm thấy gì. Cô như một cái xác không hồn, để mặc cho chồng làm những gì ông ta muốn.
Hùng cởi áo ngực của vợ ra, cúi xuống ngậm lấy núm vú cương cứng của cô. Yến rên lên một tiếng nhưng đó không phải là tiếng rên của khoái cảm, mà là tiếng rên của đau đớn và nhục nhã. Cô nhớ đến cách Minh bú vú cô cuồng nhiệt, thô bạo, nhưng lại khiến cô sướng đến phát điên. Còn chồng cô, ông ta bú vú cô một cách nhàm chán, đều đều, không mang lại cho cô bất kỳ cảm giác gì ngoài sự trống rỗng.

Rồi Hùng kéo quần lót của vợ xuống, banh rộng hai đùi cô ra, và thúc con cặc của mình vào. Nó nhỏ hơn của Minh ngắn hơn, mỏng hơn và Yến gần như không cảm thấy gì khi nó chui vào lồn cô. Cô đã quen với cảm giác được lấp đầy bởi con cặc to lớn của con trai, nên con cặc của chồng giờ đây chẳng khác nào một cây tăm nhỏ bé, không thể chạm đến những điểm sâu bên trong cô, không thể mang lại cho cô bất kỳ khoái cảm nào.

Nhưng cô vẫn phải giả vờ. Cô rên lên, lưng ưỡn lên, móng tay cào nhẹ vào lưng chồng, làm tất cả những động tác mà một người vợ phải làm khi chồng mình đang địt mình. Cô giả vờ lên đỉnh, giả vờ run rẩy, giả vờ thỏa mãn. Nhưng sâu bên trong, cô chỉ cảm thấy trống rỗng và ghê tởm chính mình.
Khi Hùng xuất tinh xong và lăn ra ngủ, Yến nằm im, mắt mở to nhìn lên trần nhà tối om. Nước mắt lại lặng lẽ trào ra, thấm ướt gối. Cô vừa ngủ với chồng, nhưng trong đầu cô chỉ có hình ảnh của con trai. Cô đã giả vờ lên đỉnh với chồng, nhưng thực tế cô chỉ muốn được con trai địt mình thêm lần nữa.
Cô là một con đĩ. Một con đĩ loạn luân. Một người mẹ lăng loàn không xứng đáng được sống.
Nhưng dù có tự nguyền rủa bản thân thế nào đi nữa, cô cũng không thể thay đổi được sự thật rằng, khi nghĩ về Minh, lồn cô lại ươn ướt, tim cô lại đập nhanh, và má cô lại phiếm hồng. Cô đã sa vào vực sâu của tội lỗi, và cô không còn đường nào để quay đầu nữa.

Trong khi đó, ở phòng bên cạnh, Minh nằm trên giường, tay cầm điện thoại, mở lại đoạn video quay cảnh mẹ đang bị cậu địt. Cậu nghe thấy tiếng rên rỉ giả tạo của mẹ từ phòng bố mẹ vọng qua bức tường mỏng, và cậu mỉm cười. Cậu biết mẹ đang giả vờ. Cậu biết mẹ không hề cảm thấy gì với bố. Bởi vì cậu đã cho mẹ nếm trải những khoái cảm thực sự, những khoái cảm mà chỉ có cậu mới mang lại được cho mẹ.

Và cậu biết rằng, sớm thôi, mẹ sẽ lại tìm đến cậu. Không phải vì bị ép buộc, mà vì chính cơ thể mẹ sẽ khao khát cậu, sẽ đòi hỏi cậu, sẽ không thể sống thiếu cậu được nữa.
Minh tắt điện thoại, nhắm mắt lại, và chìm vào giấc ngủ với một nụ cười hài lòng trên môi.