Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 16:

Cô đứng đó, thở hổn hển, nước mắt lại trào ra, hòa với nước từ vòi sen. Cô vừa thủ dâm khi nghĩ về con trai mình. Cô vừa lên đỉnh khi nghĩ về chính đứa con mà cô đã mang nặng đẻ đau. Cô không còn là một người mẹ nữa. Cô là một con đĩ. Một con đĩ loạn luân.
Sau khi tắm rửa xong, Yến mặc một bộ đồ ở nhà giản dị một chiếc áo thun rộng màu trắng và quần short cotton thoải mái. Cô không mặc áo ngực bên trong, để bầu ngực căng tròn tự do đung đưa dưới lớp vải mỏng, hai núm vú cương cứng đội vải lên thành hai điểm nhọn khiêu khích. Cô cũng không còn tâm trí nào để ý đến chuyện ăn mặc nữa. Cô chỉ muốn nằm xuống giường, nhắm mắt lại, và hy vọng rằng tất cả những chuyện kinh khủng này chỉ là một cơn ác mộng.

Nhưng khi cô bước ra khỏi phòng tắm, cô giật mình suýt hét lên. Minh đang ngồi trên giường cô, tay cầm điện thoại, ánh mắt dán chặt vào cô với vẻ thèm khát không hề che giấu. Nó đã vào phòng cô từ lúc nào? Nó đã nghe thấy những tiếng rên rỉ của cô trong phòng tắm không?
“Mày… mày vào đây làm gì? Ra khỏi phòng mẹ ngay!” Yến hoảng hốt, hai tay ôm chặt lấy ngực, giọng run run.

Minh mỉm cười, đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía mẹ. “Con nghe thấy tiếng mẹ trong phòng tắm. Mẹ đang tự sướng à? Mẹ nghĩ về ai mà rên to thế? Nghĩ về con à?”
Yến tái mặt, lùi lại cho đến khi lưng đập vào tường. “Không… không phải… Mày… mày là đồ khốn… Ra khỏi phòng mẹ ngay không mẹ hét lên bây giờ!”

“Mẹ cứ hét đi. Nhi đang ở dưới bếp, sẽ nghe thấy hết. Rồi mẹ sẽ phải giải thích với nó tại sao mẹ lại hét lên khi thấy con trai mẹ vào phòng mẹ. Mẹ định nói với nó thế nào? Rằng con trai mẹ đã địt mẹ hai lần rồi, và mẹ sợ nó sẽ địt mẹ thêm lần nữa à?” Minh thì thầm, giọng đầy vẻ đe dọa.
Yến chết lặng. Cô không thể làm gì được. Cô hoàn toàn bất lực trước đứa con trai đã biến thành một con quỷ dữ. Cô chỉ biết đứng đó, run rẩy, nước mắt lại trào ra.

Nhưng Minh không làm gì thêm. Nó chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má đẫm nước mắt của mẹ, rồi thì thầm: “Đừng sợ. Con không làm gì mẹ bây giờ đâu. Tối nay bố về rồi. Con chỉ muốn nói với mẹ một điều thôi: Con yêu mẹ. Và con sẽ không để ai cướp mẹ khỏi con. Không phải bố. Không phải thằng sếp Việt. Không một ai hết. Mẹ là của con. Mãi mãi là của con.”

Nói rồi, Minh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Yến đứng dựa vào tường, cả người run lên, nước mắt lăn dài, lòng đầy cay đắng và tuyệt vọng.
Buổi tối hôm đó, khi đồng hồ điểm bảy giờ, tiếng xe ô tô quen thuộc của Hùng vang lên ngoài cổng. Yến đang ngồi trong phòng khách, tay cầm một cuốn tạp chí nhưng không hề đọc được chữ nào. Nghe tiếng xe, tim cô như ngừng đập. Cô đứng dậy, chỉnh lại quần áo, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo trên môi.

Cánh cửa mở ra, và Hùng bước vào. Ông là một người đàn ông bốn mươi tám tuổi, dáng người cao to, khuôn mặt vuông vức đầy vẻ gia trưởng. Ông mặc bộ vest công sở màu xám, tay xách chiếc cặp da, trông có vẻ mệt mỏi sau chuyến công tác dài ngày. Nhưng khi nhìn thấy vợ, ông vẫn nở một nụ cười ấm áp, bước lại gần, định ôm lấy cô.

“Anh về rồi đây. Nhớ em quá.” Hùng nói, vòng tay qua eo vợ, kéo cô vào lòng.
Yến cứng đờ người. Cảm giác bàn tay chồng chạm vào eo mình khiến cô nhớ đến bàn tay của Minh – cũng thô ráp, cũng mạnh mẽ, nhưng lại mang đến những khoái cảm tội lỗi mà chồng cô chưa bao giờ cho cô được. Cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, và lồn cô lại ươn ướt – không phải vì chồng, mà vì cô vừa nghĩ đến con trai mình trong chính khoảnh khắc chồng ôm cô.
Cô vội vàng đẩy nhẹ chồng ra, cố gắng nở một nụ cười. “Anh… anh về rồi đấy à. Anh mệt không? Để em xuống bếp hâm lại đồ ăn cho anh nhé.”

Hùng hơi ngạc nhiên trước phản ứng lạnh nhạt của vợ, nhưng rồi ông cũng gật đầu, cho rằng cô chỉ đang mệt mỏi vì công việc. Ông buông cô ra, xách cặp lên phòng, còn Yến thì vội vàng đi xuống bếp, lòng đầy rối bời.
Trong bếp, Nhi đang nấu dở món canh chua. Thấy mẹ xuống, con bé cười tươi: “Mẹ ơi, bố về rồi đấy ạ! Lâu lắm mới có bữa cơm đầy đủ cả nhà. Con vui quá!”
Yến nhìn con gái, lòng lại quặn thắt. Nhi vẫn còn ngây thơ, vẫn còn tin rằng gia đình mình là một gia đình hạnh phúc bình thường. Nó không biết rằng mẹ nó đã phản bội bố nó, rằng anh trai nó đã địt mẹ nó, rằng cả gia đình này đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn.

Bữa cơm tối hôm đó diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ. Hùng ngồi ở đầu bàn, vui vẻ kể về chuyến công tác, về những hợp đồng mới ký được, về những dự định trong tương lai. Nhi ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu đùa nghịch ngợm, khiến bố nó cười lớn. Minh ngồi đối diện mẹ, im lặng ăn cơm, nhưng ánh mắt nó vẫn thỉnh thoảng liếc sang mẹ với vẻ thèm khát và chiếm hữu. Còn Yến thì ngồi im, cố gắng ăn từng miếng cơm mà như nhai sỏi đá, không dám nhìn thẳng vào ai, sợ rằng chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ để lộ ra tất cả bí mật.
“Sao em im lặng thế? Mệt à?” Hùng quay sang hỏi vợ, giọng quan tâm.

Yến giật mình, suýt đánh rơi đũa. “Em… em không sao. Chỉ hơi đau đầu một chút thôi. Chắc tại thời tiết thay đổi.”
“Vậy tối nay em nghỉ ngơi sớm đi. Để anh dỗ cho.” Hùng nói, kèm theo một cái nháy mắt đầy ẩn ý.
Yến hiểu ý chồng. Ông ấy muốn quan hệ tối nay. Sau một tuần xa nhà, chuyện đó là điều bình thường với một cặp vợ chồng. Nhưng với cô lúc này, ý nghĩ phải ngủ với chồng ngay sau khi bị con trai địt khiến cô cảm thấy kinh tởm và sợ hãi tột độ. Cô không biết mình có thể chịu đựng được không. Cô không biết cơ thể mình sẽ phản ứng thế nào. Liệu cô có thể giả vờ rên rỉ, giả vờ lên đỉnh với chồng, trong khi tâm trí cô vẫn còn đầy ắp những hình ảnh của con trai mình?