Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 14

Yến ngạc nhiên. Cô đã chuẩn bị tinh thần để đối diện với Việt, để giải thích rằng mối quan hệ giữa họ phải chấm dứt, rằng mọi chuyện đã bị phát hiện và cô không thể tiếp tục nữa. Nhưng phản ứng kỳ lạ của Việt khiến cô nghi ngờ. Tại sao ông ta lại tránh mặt cô? Tại sao ông ta lại tỏ ra sợ hãi như vậy? Có phải ông ta cũng đã biết chuyện gì đó?

Cả buổi sáng hôm đó, Việt không hề bước ra khỏi phòng làm việc. Mỗi lần có việc cần trao đổi, ông ta đều gọi điện thoại nội bộ hoặc nhờ thư ký chuyển lời, tuyệt đối không trực tiếp gặp mặt Yến. Đến bữa trưa, khi Yến cố tình đến gần phòng ông ta để tìm cơ hội nói chuyện, Việt đã vội vàng đóng cửa lại, giả vờ đang bận điện thoại.

Yến đứng ngoài hành lang, lòng đầy nghi hoặc. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm của một người đàn bà mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn. Có phải Minh đã làm gì không? Có phải nó không chỉ dùng video để ép buộc cô, mà còn dùng nó để đe dọa Việt?

Ý nghĩ đó khiến tim cô thắt lại. Nếu đúng là như vậy, thì con trai cô còn tàn nhẫn và mưu mô hơn cô tưởng rất nhiều. Nó không chỉ muốn chiếm hữu cơ thể cô, mà còn muốn tiêu diệt tất cả những ai có liên quan đến cô, biến cô thành một vật sở hữu hoàn toàn của nó.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc riêng, Việt đang ngồi thụp xuống ghế, mặt tái nhợt như xác chết, tay run bần bật cầm chiếc điện thoại đang hiển thị tin nhắn đe dọa kèm theo đoạn video. Ông ta đã xem đi xem lại đoạn video đó hàng chục lần trong suốt buổi sáng, và mỗi lần xem là một lần ông ta cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ mình.

Đoạn video quay rõ mồn một cảnh ông ta và Yến trong phòng thay đồ, cảnh ông ta đè Yến lên bàn trang điểm, cảnh ông ta thúc con cặc vào lồn cô ấy, cảnh khuôn mặt đầy dục vọng của chính mình. Nếu đoạn video này bị phát tán, ông ta sẽ mất tất cả. Công việc ở đài truyền hình mà ông ta đã dày công gây dựng suốt hai mươi năm sẽ tan thành mây khói. Người vợ giàu có mà ông ta đang sống bám vào sẽ ly hôn và lột sạch mọi tài sản của ông ta. Ông ta sẽ trở thành kẻ tay trắng, bị xã hội khinh bỉ, bị gia đình ruồng bỏ.

Và điều đáng sợ nhất là, kẻ gửi tin nhắn không hề đưa ra bất kỳ yêu cầu nào khác ngoài việc “tránh xa Yến ra”. Không đòi tiền, không đòi bất cứ thứ gì khác. Chỉ đơn giản là tránh xa. Điều đó khiến Việt càng hoang mang hơn. Kẻ đó là ai? Có phải là chồng của Yến? Hay là một người tình bí mật nào khác? Và tại sao hắn ta chỉ yêu cầu tránh xa mà không đòi hỏi gì thêm? Có phải đây chỉ là bước đầu, và sau đó hắn ta sẽ đưa ra những yêu cầu khác khủng khiếp hơn?

Việt không biết. Ông ta chỉ biết rằng, từ giờ phút này, ông ta phải cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với Yến. Không được nhìn cô ấy, không được nói chuyện với cô ấy, không được đến gần cô ấy trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Ông ta phải bảo vệ bản thân mình trước tiên. Còn Yến… ông ta không thể lo cho cô ấy được nữa. Cô ấy sẽ phải tự tìm cách giải quyết.

Buổi chiều hôm đó, Yến rời đài truyền hình với một tâm trạng nặng trĩu. Cô đã cố gắng tìm cơ hội nói chuyện với Việt thêm vài lần nữa, nhưng ông ta vẫn kiên quyết trốn tránh. Cuối cùng, cô đành chấp nhận sự thật rằng mối quan hệ giữa họ đã chấm dứt – không phải bằng một lời giải thích, mà bằng sự im lặng và lảng tránh đầy sợ hãi.

Trên đường về nhà, Yến ngồi trên xe buýt, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ mà không thấy gì. Những tòa nhà, những hàng cây, những dòng người qua lại tất cả chỉ là một màn sương mờ ảo trước đôi mắt vô hồn của cô. Tâm trí cô đang quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không có lời giải đáp.

Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này? Tại sao cô một người phụ nữ đoan trang, một người vợ chung thủy, một người mẹ hết lòng vì con cái lại rơi vào vũng bùn tội lỗi sâu đến thế này? Cô đã phản bội chồng với sếp của mình. Rồi cô lại bị chính con trai mình phát hiện và ép buộc quan hệ. Và giờ đây, chính con trai cô có thể cũng đã đe dọa luôn cả người tình của cô, khiến ông ta sợ hãi bỏ chạy. Cô đã mất tất cả danh dự, lòng tự trọng, và giờ là cả chút an ủi cuối cùng từ mối quan hệ với Việt.

Nhưng điều kinh khủng nhất, điều khiến cô đau đớn và ghê tởm chính mình nhất, vẫn là cái cảm giác thèm khát mà cô không thể kiểm soát được. Khi nghĩ về những gì Minh đã làm với cô, thay vì căm hận và ghê tởm, cơ thể cô lại phản ứng một cách đầy nhục nhã. Lồn cô lại ươn ướt. Núm vú cô lại cương cứng lên, cọ xát vào lớp vải áo ngực. Má cô lại phiếm hồng. Tim cô lại đập nhanh hơn.

Cô nhớ những ngón tay của Minh trên da thịt cô, nhớ cái cách nó bóp vú cô, nhớ cái cách nó liếm lồn cô, nhớ cái cách con cặc to lớn của nó lấp đầy khoảng trống trong cô. Cô nhớ những cơn cực khoái dữ dội mà nó đã mang lại những thứ mà chồng cô chưa bao giờ cho cô được, những thứ mà Việt chỉ có thể tạm bợ đáp ứng. Và cô sợ hãi nhận ra rằng, dù lý trí cô gào thét phản đối, thì cơ thể cô vẫn muốn nhiều hơn nữa.

“Mình là đồ đĩ điếm… Mình là đồ lăng loàn… Mình không xứng đáng làm mẹ, làm vợ…” Yến thì thầm trong nước mắt, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má ửng hồng, thấm ướt cả cổ áo sơ mi trắng. Những hành khách trên xe buýt không ai để ý đến người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi thu mình trong góc, đôi vai run lên từng hồi vì những tiếng nấc nghẹn ngào.