Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ép Mẹ Làm Tình [Siêu Phẩm Loạn Luân Võ Thuật] – Update Chương 25

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 13

Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trong lúc này, cô phải tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đóng vai một người vợ, một người mẹ bình thường. Dù bên trong cô đang vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh.

Sau khi tắm rửa và thay đồ, Yến chọn một bộ trang phục thanh lịch như thường lệ áo sơ mi trắng cổ đức cài kín đáo, chân váy bút chì màu xám đen dài qua gối, áo khoác vest mỏng cùng màu. Cô cố tình chọn bộ đồ kín đáo nhất có thể, như muốn che giấu thân thể đầy tội lỗi của mình khỏi ánh mắt của người khác. Nhưng dù có kín đáo đến đâu, những đường cong quyến rũ của cô vẫn không thể giấu nổi bầu ngực căng tròn ép sát vào lớp vải sơ mi trắng, mỗi lần cô cúi xuống là khe ngực sâu hun hút lại thoáng hiện ra nơi cổ áo; cặp mông tròn lẳn căng mọng ép sát vào lớp vải chân váy bút chì, mỗi bước đi là mỗi lần thịt mông rung rinh đầy gợi cảm.

Cô bước xuống cầu thang, đôi giày cao gót gõ nhẹ trên sàn gỗ. Trong phòng khách, Minh đang ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, nhưng ánh mắt cậu ta ngay lập tức dán chặt vào mẹ khi cô xuất hiện. Yến cảm nhận được ánh mắt thèm khát và chiếm hữu ấy đang quét khắp cơ thể mình, từ gương mặt xinh đẹp, xuống bầu ngực căng tròn, đến cặp mông cong vểnh và đôi chân thon dài. Cô rùng mình, vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào con trai.

“Chào mẹ. Mẹ đi làm sớm thế? Để con chở mẹ đi.” Minh lên tiếng, giọng bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Không cần đâu. Mẹ tự đi được.” Yến trả lời ngắn gọn, giọng lạnh lùng, rồi vội vàng xỏ giày và bước ra khỏi cửa mà không nhìn lại. Cô không thể ở cùng một không gian với Minh thêm một giây nào nữa. Cô sợ rằng nếu nhìn vào mắt nó, cô sẽ lại nhớ đến những gì đã xảy ra đêm qua, và cơ thể phản bội của cô sẽ lại phản ứng.

Minh nhìn theo bóng mẹ khuất sau cánh cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ. Cậu biết mẹ đang cố gắng trốn tránh cậu, nhưng cậu cũng biết rằng mẹ không thể trốn mãi được. Tối nay bố sẽ về, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi chuyện sẽ kết thúc. Cậu vẫn còn những đoạn video trong tay. Cậu vẫn còn quyền lực. Và cậu sẽ tiếp tục có mẹ, bất chấp tất cả.

Nhưng trước khi nghĩ đến chuyện đó, Minh còn một việc khác phải làm. Cậu mở điện thoại, vào một ứng dụng nhắn tin ẩn danh mà cậu đã cài đặt từ trước. Cậu đã có số điện thoại của Việt từ danh bạ trong điện thoại của mẹ một lần cậu lén xem khi mẹ để quên điện thoại trong phòng khách. Cậu soạn một tin nhắn ngắn gọn, đính kèm một đoạn trích từ video quay lén cảnh Việt và mẹ cậu trong phòng thay đồ ở đài truyền hình, rồi nhấn gửi.

“Tao có đầy đủ video mày và Yến trong phòng thay đồ. Nếu mày không muốn đài truyền hình và vợ mày biết, thì hãy tránh xa Yến ra. Tao sẽ theo dõi mày.”

Tin nhắn được gửi đi. Minh mỉm cười hài lòng, rồi tắt điện thoại, chuẩn bị cho một ngày mới. Cậu biết Việt sẽ sợ chết khiếp. Và cậu cũng biết rằng, sau khi giải quyết xong thằng sếp già đó, mẹ cậu sẽ hoàn toàn thuộc về cậu, không còn bất kỳ sự cạnh tranh nào nữa.

Tại đài truyền hình, không khí buổi sáng nhộn nhịp với tiếng bước chân, tiếng máy móc và tiếng người nói chuyện râm ran. Yến bước vào văn phòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Cô chào hỏi đồng nghiệp như mọi ngày, rót một tách cà phê nóng, rồi ngồi vào bàn làm việc của mình. Nhưng tâm trí cô thì không hề tập trung vào công việc. Cô cứ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng những dòng chữ trên đó cứ nhảy múa, nhòe nhoẹt, không sao đọc nổi.

Cô đang nghĩ về đêm qua. Về cách Minh hôn cô, cách nó bú vú cô, cách nó liếm lồn cô, cách nó thúc con cặc to lớn vào sâu trong cô. Cô nhớ cảm giác ấm nóng và chật chội khi con cặc nó lấp đầy lồn cô, nhớ những cơn co thắt dữ dội khi cô lên đỉnh, nhớ cảm giác tinh trùng nóng hổi bắn lên ngực cô. Và điều đáng sợ nhất là, khi nghĩ về những điều đó, lồn cô lại bắt đầu ươn ướt. Cô có thể cảm nhận được dòng dịch nhờn đang rỉ ra, thấm ướt cả lớp vải lót quần lót cotton trắng.

“Không… không được… mình không được nghĩ về nó…” Yến thì thầm với chính mình, cắn chặt môi, cố gắng xua tan những hình ảnh dâm đãng trong đầu. Nhưng càng cố gắng xua tan, chúng càng hiện ra rõ nét hơn. Như một thứ ma túy, một khi đã nếm thử thì không thể dứt ra được.

Đúng lúc đó, Việt bước vào văn phòng. Ông ta là một người đàn ông ngoài năm mươi, tóc hoa râm, dáng người cao gầy, phong thái lịch lãm và đầy quyền lực của một trưởng phòng lâu năm. Thường ngày, mỗi khi nhìn thấy Yến, ông ta sẽ mỉm cười, đến gần hỏi han vài câu, thậm chí còn kín đáo chạm nhẹ vào tay cô. Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay, ngay khi bước vào phòng và nhìn thấy Yến, Việt lập tức quay mặt đi, ánh mắt lảng tránh, bước chân vội vã đi thẳng về phía phòng làm việc riêng của mình mà không hề chào hỏi một lời.