Dục vọng – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Dục vọng – Update Chương 7
Tác Giả: Lananh
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyen sex
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
Trong căn biệt thự sang trọng nằm giữa trung tâm thành phố, ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên phòng tắm rộng lớn được lát hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng.
Giữa căn phòng là một chiếc bồn tắm cỡ lớn, nơi Hạ Vy đang lặng lẽ ngâm mình trong làn sữa dê tinh khiết pha cùng tinh dầu hoa hồng. Mặt nước trắng đục khẽ gợn sóng theo từng cử động nhỏ, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ khiến cả không gian trở nên thư thái.
Phần cổ trắng ngần cùng đôi vai thanh mảnh lộ lên trên mặt nước, những giọt nước nhỏ lăn chậm trên làn da mịn màng rồi rơi xuống tạo nên những vòng tròn lăn tăn. Mái tóc đen dài được vén gọn sang một bên, vài sợi tóc ướt khẽ ôm lấy gương mặt thanh tú càng tôn lên vẻ đẹp kiêu sa vốn có.
Đôi mắt Hạ Vy khép hờ, hàng mi dài khẽ rung lên như đang cố tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi sau một ngày dài. Thế nhưng, vẻ bình thản ấy chỉ tồn tại ở bên ngoài. Bên trong, tâm trí nàng vẫn bị những suy nghĩ hỗn loạn bủa vây.
Bí mật về thân phận mà cô vừa biết cách đây vài ngày vẫn không ngừng hiện lên trong đầu. Mỗi lần nhắm mắt, những lời nói hôm ấy lại vang vọng bên tai, khiến trái tim Hạ Vy nặng trĩu. Cả căn phòng tắm xa hoa bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng nước khẽ lay động và hơi nước mỏng manh lững lờ trong không khí.
Sau khi chắc chắn mọi thứ đã ổn thỏa, Hạ Vy mới khẽ thở phào một hơi. Bờ vai vốn căng cứng cũng dần thả lỏng, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đè nén suốt cả ngày.
Khóe môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Tựa lưng vào thành bồn tắm, Hạ Vy nhắm mắt tận hưởng làn nước ấm bao bọc lấy cơ thể. Một giai điệu quen thuộc bất chợt vang lên từ đôi môi nàng. Tiếng hát khe khẽ, trong trẻo như hòa lẫn với màn hơi nước mỏng đang lững lờ lan tỏa khắp căn phòng, khiến bầu không khí vốn tĩnh lặng càng trở nên thư thái và yên bình.
Đột nhiên chuông điện thoại của nàng reo lên, Hạ Vy đưa tay với điện thoại lên xem thì thấy đó chỉ là 1 tin nhắn. Cứ ngỡ chỉ là tin nhắn rác, Hạ Vy tiện tay xóa đi rồi tiếp tục tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này. Khi Hạ Vy vẫn còn đang đăm chiêu suy nghĩ thì iPad của nàng cũng nhận được 1 tin nhắn, Hạ Vy kiểm tra thì thấy giống tin nhẵn hồi nãy trên điện thoại
Hạ Vy khẽ nhíu mày. Cùng một số điện thoại lạ, cùng một nội dung thông báo, nhưng lại gửi đến hai tin nhắn giống hệt nhau.
“Chuyện gì thế này?”
Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, nàng lập tức mở tin nhắn ra xem.
Chỉ trong khoảnh khắc…
Đồng tử Hạ Vy co rút lại.
Toàn thân nàng cứng đờ như bị ai đó dội một gáo nước lạnh. Chiếc điện thoại trên tay khẽ run lên theo những ngón tay đang mất kiểm soát, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Đập vào mắt nàng là dòng chữ mà nàng sợ nhìn thấy nhất.
Đó… chính là bí mật về thân phận của nàng.
Tin nhắn không dài, nhưng từng câu từng chữ lại như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc lớp mặt nạ bình yên mà nàng vẫn luôn cố gắng giữ gìn. Gương mặt vốn điềm tĩnh phút chốc trở nên tái nhợt, trái tim đập dồn dập như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.
“Không thể nào…”
Hạ Vy lẩm bẩm trong vô thức, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, như hy vọng tất cả chỉ là một trò đùa ác ý.
Trong lúc Hạ Vy còn chưa kịp hoàn hồn, màn hình điện thoại lại sáng lên.
Ting!
Lại là số điện thoại ấy.
Lần này không còn là đoạn văn dài, mà chỉ vỏn vẹn một câu.
“Nếu muốn thương lượng , xin vui lòng đợi đến 10 giờ 30 phút.”
Ngay phía dưới là một dòng nhắn khác.
“Nếu báo cho bất kỳ ai, hoặc cố gắng truy tìm danh tính của tôi… sáng hôm sau, toàn bộ bí mật của cô sẽ xuất hiện trên báo.”
Hạ Vy siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Nàng không tin.
Không tin lại có người biết được bí mật đã được Hạ gia chôn vùi suốt mười bảy năm.
Là ai?
Người đó biết được bao nhiêu?
Là đang hù dọa… hay thực sự nắm trong tay bằng chứng?
Hàng loạt câu hỏi không ngừng hiện lên trong đầu khiến nàng chẳng thể bình tĩnh.
Hạ Vy lập tức rời khỏi bồn tắm, vơ lấy chiếc khăn tắm khoác lên người rồi bước nhanh về phía phòng làm việc. Nàng mở máy tính, nhập số điện thoại vừa gửi tin nhắn vào nhiều cơ sở dữ liệu khác nhau, đồng thời thử truy vết nguồn gửi.
Năm phút…
Mười phút…
Hai mươi phút…
Màn hình vẫn chỉ hiện lên một kết quả duy nhất.
Không có bất kỳ thông tin nào.
Số điện thoại ấy giống như chưa từng tồn tại.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Hạ Vy cảm thấy quyền lực của Hạ gia dường như không còn là tấm khiên vững chắc có thể giải quyết mọi vấn đề.
Có một người nào đó đang ẩn mình trong bóng tối.
Và người đó biết bí mật lớn nhất của nàng.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Vy cố ép bản thân lấy lại bình tĩnh. Nàng chậm rãi nhắm mắt, điều chỉnh lại nhịp thở đang dần trở nên hỗn loạn.
Hoảng sợ không thể giải quyết được vấn đề.
Đối phương đã không công khai bí mật ngay lập tức, mà lại chủ động liên lạc và hẹn gặp. Điều đó chứng tỏ hắn vẫn còn mục đích khác, đồng nghĩa với việc nàng vẫn còn cơ hội để xoay chuyển tình thế. Nếu đối phương muốn tiền thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn….
Nghĩ đến đây, ánh mắt Hạ Vy dần lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Nàng ngước nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.
Kim giờ và kim phút vừa khít với con số 22 giờ 30 phút.
Căn biệt thự rộng lớn vẫn chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối. Ngoài khung cửa kính, màn đêm bao phủ cả thành phố, chỉ còn những ánh đèn rực rỡ hắt lên bầu trời đen thẳm.
Hạ Vy khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
“Dù ngươi là ai…”
“…ta cũng nhất định phải tìm ra ngươi trước khi quá muộn.”
Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây ngắn ngủi.
Chỉ có tiếng nhiễu điện rất khẽ vang lên, như thể tín hiệu cuộc gọi này được truyền đi từ một nơi cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Hạ Vy không lên tiếng trước. Nàng giữ điện thoại sát bên tai, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén, từng đường nét trên gương mặt đều được che giấu dưới lớp bình tĩnh gần như hoàn hảo.
Cuối cùng, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Giọng của đối phương đã bị cố ý làm méo đi, nghe không rõ nam hay nữ, chỉ mang theo cảm giác âm u và khó đoán đến rợn người.
“Tiểu thư Hạ Vy, cô đến đúng giờ hơn tôi tưởng.”
Hạ Vy khẽ nheo mắt.
“Anh là ai?”
Đầu dây bên kia bật ra một tiếng cười rất khẽ, như đang thưởng thức phản ứng của nàng.
“Điều đó không quan trọng. Quan trọng là… cô đã xem tin nhắn rồi, đúng không?”
Ngón tay Hạ Vy siết chặt hơn quanh chiếc điện thoại.
“Anh muốn gì? Nếu anh muốn tiền, tôi có thể trả cho anh , bất cứ giá nào cũng được. “- Hạ Vy cố gắng thật bình tĩnh để đưa ra điều kiện cho đối phương. Nàng muốn kéo phần chủ động về phía mình.
” tiền ư?? Haha… Xem ra cô không muốn thương lượng chuyện này rồi… ” – đầu dây bên kia đáp lại. Hạ Vy có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo thông qua lời nói của hắn.
” không…. Không… Rốt cuộc anh muốn gì. Chỉ cần giữ kín bí mật này, anh muốn gì cũng được. ”
Hạ Vy hoảng sợ thật rồi, Nàng không còn giữ được sự bình tĩnh nữa
“Rất đơn giản.” Giọng nói kia chậm rãi vang lên, từng chữ từng chữ như cố tình kéo dài để nghiền nát sự kiên nhẫn của nàng. “ tôi muốn cô trở thành đồ chơi của tôi”
Hạ Vy như chết lặng khi nghe thấy câu đó.
Bàn tay đang cầm điện thoại vô thức siết chặt hơn, nhưng giọng nói khi cất lên vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Anh biết mình đang nói chuyện với ai không?”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ, mang theo vài phần chế giễu.
“Ồ… xem ra vị đại tiểu thư nhà chúng ta vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.”
Hạ Vy khẽ nhíu mày.
“Ý anh là gì?”
“Ý tôi rất đơn giản.” Người kia chậm rãi đáp. “Người nên lo lắng lúc này không phải tôi.”
Một khoảng lặng bao trùm.
Rồi giọng nói ấy lại vang lên, bình thản nhưng từng chữ đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim nàng.
“Bởi vì… người có thể mất tất cả là cô.”
Đồng tử Hạ Vy khẽ co lại.
“Tài sản.”
“Địa vị.”
“Gia đình.”
“Thậm chí cả cái tên ‘Hạ Vy’ mà cô vẫn luôn tự hào…”
“Chỉ cần tôi muốn, tất cả sẽ biến mất chỉ sau một đêm.”
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim Hạ Vy như ngừng đập.
Đã mười bảy năm.
Suốt mười bảy năm qua, chưa từng có ai dám nói chuyện với nàng bằng giọng điệu như vậy.
Thế nhưng điều khiến nàng sợ hãi không phải sự ngạo mạn của đối phương.
Mà là…
Hắn dường như biết quá nhiều chuyện của nàng
Nàng không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ quan sát màn hình điện thoại đang sáng lên trong tay, như thể muốn xuyên qua lớp kính mỏng manh ấy để nhìn thấu kẻ đang ẩn mình ở đầu dây bên kia.
Đối phương dường như cũng không vội.
Hắn để mặc cho sự im lặng kéo dài, như chắc chắn rằng nàng sẽ không thể từ chối.
Một lúc sau, Hạ Vy mới lạnh nhạt cất giọng.
“anh nghĩ chỉ bằng vài tin nhắn và một cuộc gọi, tôi sẽ ngoan ngoãn làm theo lời anh sao?”
Đầu dây bên kia lại cười khẽ.
“Không. Tôi chỉ nghĩ rằng… cô không có lựa chọn nào khác.”
Hạ Vy im lặng, nàng rơi vào trầm tư. Hiện tại nàng rất rối, nàng không biết phải làm sao nữa
Tên kia có vẻ biết được suy nghĩ của nàng nên lần này hắn không cho nàng quá nhiều thời gian suy nghĩ
“Ba năm.”
Giọng nói ở đầu dây bên kia chậm rãi vang lên, bình thản đến đáng sợ.
“Chỉ cần làm… ‘đồ chơi’ của tôi trong vòng ba năm.”
“Hết ba năm, toàn bộ những bằng chứng kia sẽ biến mất vĩnh viễn.”
Hắn khẽ cười, như thể đang nắm chắc phần thắng.
“Hơn nữa…”
“Tôi sẽ giúp cô xử lý sạch sẽ mọi vấn đề còn sót lại. Sau chuyện này, sẽ không còn bất kỳ ai có thể nghi ngờ thân phận của cô nữa.”
“Đến lúc đó…”
“…Hạ Vy sẽ thực sự trở thành đại tiểu thư của Hạ gia. Không còn là một kẻ mang thân phận giả.”
Những lời ấy khiến đồng tử Hạ Vy khẽ run lên.
Đầu dây bên kia không hề thúc giục.
Hắn hiểu rất rõ.
Lúc này chính là thời điểm tâm lý của Hạ Vy mong manh nhất. Nỗi sợ mất đi tất cả đã làm lung lay sự kiêu ngạo mà nàng luôn tự hào.
Bởi vậy, hắn không tiếp tục uy hiếp hay ép buộc.
Thay vào đó, hắn cố tình đưa ra một “điều kiện” hấp dẫn hơn, như thể đang chìa cho nàng một chiếc phao cứu sinh giữa lúc sắp chìm xuống vực sâu.
Hắn biết…
Khi con người bị dồn đến đường cùng, điều đáng sợ nhất không phải là những lời đe dọa.
Mà là một lời hứa hẹn tưởng chừng có thể cứu rỗi tất cả.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Hạ Vy không đáp. Nàng siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi.
“Trở thành đại tiểu thư… hàng thật giá thật.”
Đó là điều nàng luôn khao khát kể từ khi biết được sự thật về thân phận của mình.
Nhưng…
Cái giá mà đối phương đưa ra quá lớn.
“…Tại sao lại là tôi?”
Sau vài giây im lặng, Hạ Vy mới cất tiếng. Giọng nói tuy vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đã không còn sự kiêu ngạo như trước.
Đầu dây bên kia khẽ cười.
” Đó là cái giá mà cô phải trả… ”
Hắn ta không nói rõ ràng. Hắn ta cũng biết là mình đã thành công trong cuộc đàm phán này
“Đây chỉ là một cuộc trao đổi.”
Hạ Vy cắn chặt môi.
“Tôi làm sao có thể tin anh?”
“Không cần.”
Đối phương đáp ngay.
“Rồi cô sẽ phải tin.”
Một tiếng ting vang lên.
Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.
Là một bức ảnh cũ.
Trong ảnh là một đứa bé gái khoảng ba tuổi đang đứng trước cổng Hạ gia, bên cạnh là một người phụ nữ mà Hạ Vy chưa từng gặp. Góc dưới bức ảnh còn ghi rõ ngày tháng được chụp.
Tim nàng khẽ thắt lại.
Ngay sau đó, một tin nhắn khác xuất hiện.
“Đây mới chỉ là một phần rất nhỏ.”
“Quyết định là ở cô.”
Nói xong, đầu dây bên kia lập tức ngắt cuộc gọi.
Trong căn biệt thự rộng lớn, chỉ còn lại tiếng tút tút lạnh lẽo vang lên từ chiếc điện thoại.
Hạ Vy vẫn đứng bất động.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng nhận ra mình không còn là người nắm quyền chủ động. Phía sau màn đêm, dường như có một bàn tay vô hình đang từng bước kéo nàng vào một ván cờ đã được sắp đặt từ rất lâu.
” Được… Tôi đồng ý… Ba năm…. Hy vọng anh sẽ thực hiện những điều anh nói…. Nếu không thì chúng ta cùng chết. ”
Hạ Vy khó khăn lắm mới chấp nhận cuộc trao đổi này. Nàng không biết là khi nàng đồng ý điều kiện của hắn thì nàng đã không còn đường quay đầu.