DỤC VỌNG CẤM KỴ – CHƯƠNG 12
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: DỤC VỌNG CẤM KỴ – CHƯƠNG 12
Tác Giả: Passion
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Học Sinh, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 28/08/2026
Động tác của Chí Cường bỗng chốc cứng đờ! Bàn tay cầm chiếc khăn tắm của anh khựng lại giữa không trung, cách làn da của Gia Bảo chỉ vỏn vẹn vài centimet.
Đôi mắt anh đột ngột trợn trừng lên hết cỡ, con ngươi co rụt dữ dội như thể vừa gặp phải một trận động đất dữ dội! Sắc mặt anh “xoẹt” một cái bay biến sạch sành sanh không còn một giọt máu, chỉ còn lại một sự kinh hoàng tột độ, không thể nào tin nổi! Bờ môi vô thức khẽ há mở, như thể đang nhìn thấy một cảnh tượng kinh dị hoàn toàn vượt ra ngoài phạm vi nhận thức, đảo lộn hoàn toàn thế giới quan của anh!
“Trời… Trời đất ơi…!”
Một tiếng sấm vô thanh nổ tung ngay trong đại não anh: “Chuyện này… Chuyện này sao có thể chứ?! Gia Bảo nó mới… mới học lớp 9 cơ mà! Mười lăm tuổi! Cái… cái kích thước này…” Sức tác động về mặt thị giác này mang tính hủy diệt hoàn toàn.
Dưới sự gột rửa của dòng nước ấm nóng, cơ quan sinh dục chưa hoàn toàn cương cứng của cậu thiếu niên, với mức độ phát triển về độ thô dài và tầm vóc, đã vượt xa cái gọi là phạm vi chuẩn mực ở độ tuổi của cậu, thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn cả rất nhiều đàn ông trưởng thành!
Đó là một sự chấn động thị giác tràn ngập sức sống nguyên thủy và cảm giác phát triển đầy mãnh liệt, phơi bày trần trụi ngay trước mắt người cha, mang theo một sự đột ngột khiến người ta phải ngạt thở.
Gia Bảo cảm thấy vô cùng khó hiểu trước sự khựng lại đột ngột cùng biểu cảm kinh hoàng như thể nhìn thấy ma của bố.
Dòng nước xối thẳng vào khuôn mặt đang ngửa lên của cậu, cậu hớp một ngụm nước, ho khụ khụ hai tiếng, mang theo sự thẳng thắn đặc trưng của một cậu thiếu niên cùng một chút không tự nhiên khi bị bố chăm chăm nhìn vào bộ phận nhạy cảm của mình. Cậu bé theo bản năng khẽ nghiêng người đi một chút, dùng tay che chắn một cách tượng trưng, nghi hoặc hỏi: “Bố? Bố làm sao thế ạ? Kỳ tiếp đi bố?”
Ngay trong khoảnh khắc Gia Bảo đưa ra câu hỏi, bên trong tâm trí Chí Cường, giọng nói bình tĩnh đến mức tàn nhẫn của vị bác sĩ nọ bỗng chốc như tiếng ma quỷ ù ù vang vọng: “Cần phải có sự kích thích bên ngoài đủ mạnh mẽ… bứt phá khỏi sự ức chế của đại não… lệch khỏi phạm vi bình thường… sức tác động…”
Ngay sau đó, giống như một tia sét tà ác bọc theo ngọn lửa địa ngục, bổ mạnh vào làm khấy đảo bộ não hỗn loạn của anh!
Những tình tiết cấm kỵ về chủ đề “vợ cắm sừng” mà anh từng lén lút đọc qua trong vô số đêm dài tuyệt vọng, những dòng chữ miêu tả đầy kích thích cùng hình ảnh mờ ảo ấy, bỗng chốc mất đi sự kiểm soát, điên cuồng ùa về!
Hình ảnh trong tâm trí lập tức vặn vẹo, tập trung rồi trở nên rõ nét —— Một cơ thể đầy đặn, ngập tràn sức hút phụ nữ của Thu Huyền, khuôn mặt với những tiếng thở dốc kìm nén và vệt đỏ hồng tình lạt trong nhà vệ sinh đêm hôm đó… bỗng nhiên trùng khớp một cách quái dị, rõ ràng và đan xen chặt chẽ với biểu tượng nam tính trẻ trung, tràn trề sức sống, tất cả đan xen vào nhau một cách rõ ràng.
Chỉ trong tích tắc, giấc mơ cấm kỵ này đã thành hiện thực.
Chí Cường chợt cảm thấy nơi sâu thẳm dưới hạ bộ của mình, nơi vốn dĩ đã nguội lạnh như giếng cổ bấy lâu nay, bỗng nhiên… khẽ run lên một cái vô cùng yếu ớt, nhưng lại chân thực đến tột cùng!
Một luồng cảm giác như luồng điện yếu ớt nhưng vô cùng rõ ràng, mang theo sự tê dại và nóng bỏng, đột ngột lao vút qua xương sống anh, đâm thẳng lên đỉnh đầu!
“Ực…!” Một tiếng rên rỉ ngắn ngủi, nén chặt đầy bất lực từ trong cổ họng anh bật ra ngoài.
Từ sự bàng hoàng tột độ, đến sự liên tưởng cấm kỵ, rồi lại đến phản ứng sinh lý đột ngột như cơn mưa rào sau chuỗi ngày nắng hạn —— Biểu cảm trên gương mặt Chí Cường thay đổi trong nháy mắt, chuyển biến từ kinh hãi tột cùng sang một niềm ham muốn đầy bệnh hoạn, không thể nào tin nổi! Ánh mắt anh sáng rực lên một cách đáng sợ, tựa như con sói đói nhìn thấy máu thịt, nhịp thở bỗng chốc trở nên thô bạo và dồn dập!
Anh vội vã cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn vào đôi mắt đầy vẻ hoang mang của con trai thêm một giây nào nữa, càng không dám để cậu bé nhìn thấy biểu cảm ham muốn và điên cuồng trên gương mặt mình lúc này.
Động tác trên tay bỗng chốc trở nên hỗn loạn và thô bạo, anh gần như giật phắt lấy chiếc khăn tắm nhét đại vào bàn tay đang sũng nước của Gia Bảo, giọng nói vì quá kích động và muốn che giấu mà trở nên sắc lẹm, dồn dập: “Không… Không có gì! Nước văng vào mắt bố thôi! Được rồi được rồi, kỳ xong rồi đấy! Con tự xả sạch đi!”
Lời còn chưa dứt, anh đã giống như kẻ bị ma đuổi, hung hục kéo phăng cánh cửa kính mờ của phòng tắm, loạng choạng, hớt hải lao thẳng ra ngoài, thậm chí còn quên cả việc khép cửa lại.
Luồng không khí lạnh ngắt ngoài phòng khách tràn vào, va chạm mãnh liệt với hơi ấm nóng ngột ngạt bên trong phòng tắm.
Gia Bảo tay cầm chiếc khăn tắm, hoàn toàn ngơ ngác!
Dòng nước rào rào xối thẳng xuống người, cậu bần thần đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng tháo chạy đầy hớt hải, gần như nhếch nhác của cha mình, rồi lại nhìn cánh cửa phòng tắm vẫn còn khẽ rung rinh. Trên gương mặt thanh tú của cậu thiếu niên viết đầy sự hoang mang và khó hiểu tột độ, chân mày khẽ nhíu chặt lại: “Làm cái gì vậy trời?” Cậu lầm bầm một tiếng, lắc lắc đầu hất bớt những vệt nước bám trên tóc, rồi tiếp tục xả nước, chỉ cảm thấy người cha hôm nay bỗng nhiên kỳ quặc đến mức không thể hiểu nổi.
Chí Cường lao ra khỏi phòng tắm, luồng không khí lạnh lẽo như hàng ngàn cây kim châm thẳng vào cơ thể chỉ đang mặc độc một bộ quần áo nhà mỏng manh, vẫn còn vương chút hơi nước ẩm ướt của anh, nhưng chút lạnh ấy chẳng thể nào dập tắt nổi ngọn lửa tà ác vừa mới đột ngột bùng cháy, trộn lẫn giữa niềm vui và tội lỗi bên trong cơ thể anh.
Anh tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt nơi hành lang, lồng ngực phập phồng dữ dội như một ống thổi bị hỏng, trái tim điên cuồng nện thình thịch tưởng như sắp sửa nhảy xổ ra khỏi lồng ngực!
Cảm giác hưng phấn như vừa phát hiện ra một lục địa mới ban đầu, giống như thủy triều rút xuống vô cùng nhanh chóng, thay thế vào đó là nỗi sợ hãi ập đến như sóng xô bờ cát, cùng với sự tra tấn mãnh liệt của cảm giác nhục nhã ê chề và luân thường đạo lý tựa như những nhát búa tạ nện thẳng vào tâm can!
Sắc mặt anh không ngừng thay đổi một cách điên cuồng giữa vệt đỏ ửng đầy bệnh hoạn của sự hưng phấn và sắc trắng bệch, tiều tụy của nỗi kinh hoàng tuyệt vọng, trông chẳng khác nào một bảng pha màu bị lật đổ.
“Có phản ứng rồi! Thực sự có phản ứng rồi! Bác sĩ nói đúng! Kích thích… sự kích thích mạnh mẽ…” Anh gầm lên một cách không thành tiếng, hai tay dùng lực bấu chặt lấy mái tóc của chính mình, như thể muốn tự tay giật phăng cái suy nghĩ tội lỗi, dơ bẩn ấy ra khỏi đại não.
Cơ thể không cách nào kiểm soát được mà khẽ run rẩy bần bật, giống như người lên cơn sốt rét. Trong khoảng hành lang chật hẹp, âm u, anh tựa như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, bồn chồn đi qua đi lại, bước chân hỗn loạn mà nặng nề.
Trong lòng Chí Cường như có chảo dầu sôi sục, không ngừng cuộn trào, đấu tranh kịch liệt:
“Nhưng… chuyện này… chuyện này sao mà được chứ?! Đó là Thu Huyền! Là vợ của mình! Còn kia là Gia Bảo! Là con trai ruột của mình! Là máu mủ ruột rà xương thịt của mình mà!… Điên rồi! Mình chắc chắn là bị quỷ ám rồi! Bị cái tai nạn xe cộ chết tiệt kia đâm hỏng não rồi! Thế nên mới nảy ra cái suy nghĩ cầm thú không bằng này!… Nhưng mà… nhưng mà…”
Sự rạo rực mang lại từ phản ứng sinh lý tuy yếu ớt nhưng lại vô cùng chân thật kia, tựa như chiếc lưỡi đầy nọc độc của con rắn găm vào, liếm rực lên từng dây thần kinh của anh một cách đầy cám dỗ:
“… Đây là cơ hội duy nhất rồi sao? … Nếu bỏ lỡ… có phải sẽ là mãi mãi không… Thu Huyền… cô ấy kìm nén như vậy… cô ấy cần… cô ấy đẹp đến thế… Còn Gia Bảo… nó lại trẻ trung… lại… khỏe mạnh như vậy… Trời ạ! Mình đang nghĩ cái quái gì thế này?! Không! Không được! Tuyệt đối không được! Đây là loạn luân! Là cầm thú! … Nhưng mà… cảm giác đó… thực sự… Hay là… chỉ một lần thôi? … Chỉ một lần thôi, thần không biết quỷ không hay? … Chỉ cần chữa khỏi bệnh… Thu Huyền cũng có thể… Nhưng mà… mở lời thế nào đây? Phải nói với cô ấy làm sao? Cô ấy sẽ nhìn mình bằng ánh mắt gì? Cô ấy sẽ nghĩ mình bị điên! Sẽ thấy mình thật tởm lợm! Sẽ hận mình suốt cả cuộc đời này!…”