DỤC VỌNG CẤM KỴ – CHƯƠNG 12

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: DỤC VỌNG CẤM KỴ – CHƯƠNG 12

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 28/08/2026

Cuối cùng, vào một buổi tối khi Gia Bảo đang tắm. Tiếng nước rào rào vọng ra từ sau cánh cửa nhà vệ sinh đóng chặt. Thu Huyền đứng bên ngoài cửa, trong tay nắm chặt một chiếc “khuyên tai” nhỏ xíu vốn dĩ chẳng hề tồn tại để làm cái cớ.

Trái tim cô đập thình thịch như đánh trống, va đập liên hồi vào lồng ngực, chấn động đến mức màng nhĩ vang lên những tiếng ong ong. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt và nhớp nháp toàn mồ hôi lạnh. Cô không ngừng hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại sự rạo rực suýt chút nữa đã bật ra khỏi cổ họng.

“Mình chỉ là… chỉ là quan tâm đến sức khỏe thể chất của con trai thôi… Dậy thì ở tuổi vị thành niên… Tìm hiểu một chút là rất bình thường… Đúng vậy, rất bình thường…”

Cô liên tục dùng cái lý do nhợt nhạt và bất lực này để thôi miên chính mình, làm công tác tư tưởng một cách khó khăn.

Cuối cùng, dường như đã hạ quyết tâm, đầu ngón tay cô run rẩy nhè nhẹ, khẽ vặn mở chốt cửa nhà vệ sinh.

“Cạch.” Cánh cửa bị đẩy ra một khe hở, một luồng hơi nước dày đặc và nóng ẩm hòa quyện với hương thơm thanh mát của sữa tắm lập tức ập vào mặt.

“Mẹ?!” Gia Bảo đang đứng dưới vòi hoa sen gội đầu bị tiếng mở cửa đột ngột làm cho giật nảy mình, cậu vội vàng xoay người lại, dòng nước chảy dọc theo vòm ngực trẻ trung và săn chắc.

Nhìn thấy là mẹ, cậu theo bản năng thốt lên một tiếng kinh hãi, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng lên, luống cuống dùng cánh tay che chắn giữa hai đùi, cơ thể hơi co rụt lại, mang theo sự ngượng ngùng và hoảng loạn đặc trưng của thiếu niên: “Mẹ… sao mẹ lại vào đây?!”

Trái tim của Thu Huyền trong khoảnh khắc đó gần như ngừng đập!

Ánh mắt cô như bị một thanh nam châm vô hình thu hút, hoàn toàn không thể khống chế nổi, cô nhìn chằm chằm vào nơi được cánh tay con trai che đậy một cách vội vã!

Mặc dù có cánh tay chắn lại, nhưng cái nhìn thoáng qua đầy kinh ngạc về đường nét ấy—dương vật dưới làn nước nóng dội xuống tuy chưa hoàn toàn cương cứng nhưng đã lộ ra gốc rễ to lớn và thô tráng đến kinh ngạc—vẫn giống như một tia chớp, tác động mạnh mẽ vào dây thần kinh thị giác của cô!

Kích thước đó… vượt xa trí tưởng tượng của cô, mang một cảm giác sức mạnh sinh lý tràn đầy sức sống mãnh liệt… Chí Cường không hề nói dối! Thậm chí… so với lời miêu tả còn thực sự to hơn rất nhiều!

Một luồng khí nóng không sao tả xiết đột ngột bốc lên từ bụng dưới, lao thẳng lên đỉnh đầu! Thu Huyền cảm thấy hai gò má của mình trong nháy mắt nóng bừng lên, bỏng rát đến đáng sợ.

Cô thậm chí còn có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nuốt nước bọt cực kỳ nhỏ và đè nén phát ra từ trong cổ họng mình.

“Mẹ… khuyên tai của mẹ… hình như rơi ở bên trong… mẹ vào lấy một chút…” Giọng cô khô khốc và thắt lại, mang theo sự run rẩy rõ rệt, ánh mắt hoảng loạn quét qua nền đất ướt sũng, căn bản không dám nhìn con trai thêm lần nào nữa, càng không dám nán lại.

Cô gần như dựa vào bản năng, ánh mắt nhanh chóng quét qua bồn rửa mặt, rồi giống như có tật giật mình, cô chộp lấy một chiếc kẹp tóc dự phòng trên kệ đồ bên cạnh mà cô đã nhắm từ trước, nói với tốc độ cực nhanh: “Tìm thấy rồi! Con… con tắm nhanh lên nhé, đừng để bị lạnh!”

Lời còn chưa dứt, cô đã như một con thỏ hoảng sợ, cuống cuồng lui ra ngoài, thuận tay “bịch” một tiếng đóng sầm cửa lại, lực mạnh đến mức khiến khung cửa cũng phải rung lên. Tựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, Thu Huyền thở dốc từng ngụm lớn, như thể vừa trải qua một cuộc chạy trốn sinh tử.

Trái tim đập liên hồi điên cuồng trong lồng ngực, gần như muốn thoát khỏi mọi sự trói buộc mà nhảy ra ngoài. Hai má nóng bừng như lửa đốt, cái nóng lan rộng ra tận mang tai và cổ, khiến cô ngượng ngùng tới mức không biết giấu mặt vào đâu.

Bàn tay cô siết chặt chiếc kẹp tóc nhỏ vô tội, đầu ngón tay lạnh buốt.

Trong nhà vệ sinh, chỉ còn lại một mình Gia Bảo đứng dưới dòng nước, gương mặt ngơ ngác đan xen những giọt nước đọng.

Cậu gãi gãi mái tóc ướt sũng, lầm bầm một câu: “Cái gì thế không biết? Bông tai á? Rõ ràng là cái kẹp tóc mà…” Cậu chỉ cảm thấy hành động hôm nay của mẹ thật kỳ quặc, không sao hiểu nổi.

Đoạn phim ngắn ngủi vài giây đầy chấn động ấy lại giống như một vết hằng, khắc sâu vào tâm trí của Thu Huyền.

Đêm hôm đó, cô liền chìm vào một giấc mơ hỗn loạn và kỳ ảo.

Trong mơ không có bối cảnh rõ ràng, chỉ có sự quấn quýt nóng bỏng đến ngạt thở.

Một đôi cánh tay trẻ trung, mạnh mẽ siết chặt lấy eo cô, cảm giác chân thật đến đáng sợ.

Bờ môi và chiếc lưỡi nóng rực mang theo hơi thở thiếu niên để lại những dấu vết nóng bỏng nơi cổ và lồng ngực cô.

Điều chí mạng nhất chính là, một cảm giác thỏa mãn và sung sướng chưa từng có, mang theo sức mạnh hủy diệt khó tả từ nơi thầm kín, sâu thẳm nhất của cơ thể dữ dội truyền đến, hết lần này đến lần khác quăng cô lên chín tầng mây đầy choáng váng… Cảm giác đó thật xa lạ, nhưng lại mang theo một thứ khoái cảm cấm kỵ, đục khoét tâm can, khiến cô ngay trong giấc mộng cũng không nhịn được mà phát ra những tiếng rên rỉ đầy dâm dục.

“Ưm… a…” Một tiếng rên rỉ tràn ra từ kẽ môi đang cắn chặt của Thu Huyền.

Cô giật mình tỉnh giấc! Giữa bóng tối, cô thở dốc dồn dập, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, chiếc váy ngủ bằng lụa dính dớp dính chặt vào da thịt.

Tim đập loạn không ngừng, dư vị khoái cảm như muốn nhấn chìm tất cả trong giấc mơ vẫn đang lan tỏa khắp tứ chi, mang lại từng đợt tê dại đầy trống trải.

Điều khiến cô xấu hổ đến cực điểm là, cảm giác nhớp nháp lạnh ngắt giữa hai chân đang nói cho cô biết một cách rõ ràng——quần lót cô đã ướt sũng từ lâu.

Cô giống như một kẻ ăn trộm, cứng đờ và cẩn trọng nhích nhẹ cơ thể, xác nhận người chồng bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô mới dám cực kỳ khẽ khàng vén chăn lên, rón rén bước xuống giường, lao vào nhà vệ sinh như một cuộc trốn chạy.

Bật đèn lên, chiếc gương phản chiếu một gương mặt chưa tan hết nét ửng hồng, ánh mắt mê man, viết đầy dục vọng và sự thẹn thùng.

Nốt ruồi lệ dưới khóe mắt trái đỏ lên một cách dâm đãng dưới ánh đèn. Đôi bàn tay cô run rẩy, cởi bỏ chiếc quần lót ướt đẫm đến mức như có thể vắt ra nước kia, không khí lạnh ngắt tiếp xúc với làn da lồn nhạy cảm khiến cô lại rùng mình một cái.

Cô vặn vòi nước, dùng nước lạnh vỗ liên tục lên khuôn mặt nóng bừng, cố gắng dập tắt ngọn lửa tình dục đang lan rộng từ giấc mơ ra ngoài hiện thực, nhưng lại chỉ cảm thấy ngọn lửa tà dâm kia càng lúc càng cháy rực hơn.

Mấy ngày tiếp theo, những giấc mơ tương tự cứ bám lấy cô như dòi, đêm đêm xâm chiếm lấy bộ não cô.

Mỗi một lần tỉnh giấc đều là một lần áo đẫm mồ hôi, đều là một lần ướt đẫm cả cái lồn.

Ban ngày khi đối mặt với Chí Cường, bên dưới sự kháng cự lạnh lùng kia bắt đầu xen lẫn một thứ cảm giác có tật giật mình và bồn chồn khôn tả mà ngay cả chính cô cũng thấy sợ hãi.

Ngày tháng cứ thế trôi đi trong một sự bình lặng và đè nén quỷ dị.

Thu Huyền dựng lên một bức tường ngăn cách lạnh lùng ngày càng cao và dày hơn với Chí Cường. Cô thậm chí không còn ngồi cùng bàn ăn cơm với anh nữa, luôn đợi anh và con trai ăn xong xuôi mới một mình vào bếp giải quyết qua loa cho xong bữa.

Chí Cường giống như một cái bóng bị trục xuất, quanh quẩn bên rìa của ngôi nhà, sự tuyệt vọng và khao khát bệnh hoạn đan xen trong ánh mắt, nhưng lại không bao giờ dám tiến gần đến ranh giới dù chỉ nửa bước.

Thế nhưng, hình ảnh thoáng qua nơi khe cửa nhà vệ sinh đêm hôm đó, cùng với những giấc mơ cấm kỵ quấn quýt lấy cô hằng đêm ngay sau đó, lại giống như dây leo, lặng lẽ sinh sôi nơi đáy lòng đóng băng của Thu Huyền. Chúng quấn lấy cô, siết chặt đến mức khiến tâm trí cô hoảng loạn, rối bời, đồng thời lại mang đến một sự rạo rực âm ỉ như thiêu như đốt.

Cô căm ghét cái cảm giác không thể khống chế này, càng căm hận hơn cái khao khát dục vọng bị khơi dậy từ tận sâu trong lòng mình.

Cô bắt đầu cố ý, thậm chí là né tránh một cách thái quá mọi sự tiếp xúc thân thể với con trai.

“Gia Bảo, vở bài tập đâu.” Thu Huyền ngồi trước bàn học chấm bài thi môn Sinh học của học sinh, đầu cũng không ngẩng lên, giọng nói mang theo sự bình tĩnh cố ý. Bàn tay cô chìa ra nhưng lại khựng lại giữa không trung, đầu ngón tay cách quyển vở bài tập mà Gia Bảo đưa tới một khoảng ngắn, cứ như thể quyển vở đó dính cây đinh vậy.

Gia Bảo ngẩn người một lát, rồi đặt quyển vở bài tập xuống góc bàn cạnh chỗ mẹ ngồi, chứ không trực tiếp đưa tận tay cô như thường lệ nữa.

“Mẹ, con để ở đây nhé.” Giọng cậu trầm trầm, mang theo nét khàn đặc của thời kỳ vỡ giọng thiếu niên, ánh mắt nhanh chóng liếc qua góc nghiêng gương mặt đang căng cứng của mẹ.

Cậu có thể cảm nhận được dạo này mẹ cũng có một sự xa cách nói không nên lời đối với mình.

“Ừm.” Thu Huyền đáp một tiếng, vẫn không ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sơ đồ về quá trình giảm phân trên tờ đề thi. Sơ đồ kết hợp giữa tinh bào và noãn bào kia lúc này trong mắt cô lại hiển hiện một cách vô cùng chói mắt, như thể đang âm thầm chế giễu cõi lòng hỗn loạn dâm dục của cô.

Cô cầm cây bút đỏ lên, dùng lực gạch một dấu x thật mạnh vào một câu trả lời nào đó, ngòi bút suýt chút nữa đã đâm thủng trang giấy.

Gia Bảo lặng lẽ đứng đó một lúc, nhìn bóng nghiêng đầy tập trung của mẹ, bộ quần áo mặc ở nhà màu kem càng tôn lên chiếc cổ thon dài và bờ vai trắng ngần lộ ra dưới mái tóc búi cao.

Cậu há miệng, định hỏi điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nuốt ngược trở vào, quay người đi về phòng mình, nhẹ nhàng khép cửa lại. Thu Huyền lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đổ dồn vào cánh cửa phòng đã đóng chặt của con trai, ánh mắt phức tạp khôn lường. Cô cầm quyển vở bài tập của con lên, lật ra.

Nét chữ của cậu thiếu niên có chút phóng khoáng, nguệch ngoạc, nhưng tư duy giải đề lại vô cùng rõ ràng.

Cô ép bản thân phải tập trung chú ý vào các câu hỏi, chấm đến phần câu hỏi điền vào chỗ trống về “Chức năng của ty thể”.

“Ty thể là ‘nhà máy năng lượng’ của tế bào…” Cô lẩm nhẩm đọc, đây là kiến thức cô luôn nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại trên lớp.

Thế nhưng lúc này, cái từ ngữ này lại khiến cô liên tưởng đến bộ phận sinh dục của con trai mình—thứ sức mạng căng tràn đến từ một cơ thể trẻ trung, thứ đã quăng cô lên chín tầng mây, khiến cô run rẩy lên đỉnh ngay trong giấc mộng.

Cô mạnh bạo gập quyển vở bài tập lại, lồng ngực dâng lên một trận bí bách, ngột ngạt.