Dòng Thời Gian Đảo Lộn – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Dòng Thời Gian Đảo Lộn – Update Chương 3
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con, Loan.luan, Mẹ Con, mẹ con trai, mẹ và con, mẹ và con trai, xuyên không, Xuyên Không Loạn Luân
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Bích thức dậy trong vòng tay ấm áp của Khang, cảm nhận nhịp tim đều đặn của anh qua lớp áo mỏng. Cô ngước nhìn anh, khuôn mặt thanh tú trong ánh sáng ban mai, và cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào. Nhưng rồi, như một cơn sóng lạnh, ký ức về đêm qua lại ùa về.
“Em nghĩ em có thai rồi.”
Cô đã nói điều đó, và Khang đã hứa sẽ cưới cô. Nhưng liệu anh có thực sự muốn điều đó không? Liệu anh có hối hận không?
Như thể đọc được suy nghĩ của cô, Khang mở mắt, nhìn cô dịu dàng: “Em thức lâu chưa?”
“Mới thôi.” – Bích thì thầm, áp mặt vào ngực anh – “Anh Khang… hôm qua em nói thật đấy. Em sợ lắm.”
Khang siết chặt vòng tay, hôn lên trán cô: “Đừng sợ, anh đã nói rồi. Anh sẽ lo cho em. Sáng nay, anh sẽ xin nghỉ làm, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Bích ngước nhìn anh, mắt ngấn lệ: “Anh thật sự muốn cưới em sao? Dù cho… dù cho đứa bé có thể không phải là con anh?”
Khang nhìn cô, lòng nhói đau. Anh biết đứa bé đó là con anh – con trai anh từ kiếp trước, nhưng trong thân xác mới này. Nhưng anh không thể nói ra sự thật.
“Bích à, anh yêu em.” – Anh nói, giọng trầm ấm – “Anh yêu em từ lần đầu gặp mặt. Và nếu em có thai, dù đứa bé có là con của ai, anh cũng sẽ yêu thương nó như con ruột của mình. Bởi vì nó là một phần của em.”
Bích bật khóc, ôm chầm lấy anh: “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh nhiều lắm.”
Họ ôm nhau thật lâu, cho đến khi ánh nắng ban mai tràn ngập căn phòng. Rồi Khang ngồi dậy, nhìn cô nghiêm túc:
“Bích, anh có một câu hỏi quan trọng dành cho em.”
Bích nhìn anh, chờ đợi.
Khang lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn bạc đơn giản – chiếc nhẫn anh đã mua từ mấy hôm trước, dự định sẽ cầu hôn cô vào một ngày đẹp trời. Nhưng bây giờ, thời điểm đã đến.
Anh quỳ xuống trước mặt cô, tay cầm chiếc nhẫn, giọng run run: “Bùi Ngọc Bích, em có đồng ý làm vợ anh không? Anh hứa sẽ yêu thương em, chăm sóc em, bảo vệ em đến hết cuộc đời này. Anh hứa sẽ là người cha tốt của con chúng ta. Anh hứa sẽ mang đến cho em một cuộc sống hạnh phúc, không nước mắt, không đau khổ.”
Bích khóc nức nở, gật đầu: “Em đồng ý! Em đồng ý làm vợ anh, Khang!”
Khang đeo nhẫn vào ngón tay cô, rồi ôm chầm lấy cô, hôn lên môi cô thật lâu, thật sâu. Họ khóc, họ cười, họ ôm nhau trong niềm hạnh phúc vỡ òa.
“Mẹ ơi, con đã cầu hôn mẹ thành công.” – Khang thầm nghĩ, lòng tràn đầy cảm xúc – “Con sẽ không bao giờ để mẹ phải khổ nữa.”
Sáng hôm đó, Khang và Bích xin nghỉ làm, cùng nhau đến UBND phường để đăng ký kết hôn. Họ nắm tay nhau, bước vào cánh cửa của một cuộc đời mới.
Thủ tục đăng ký diễn ra nhanh chóng. Khi cán bộ tư pháp hỏi: “Anh chị có tự nguyện kết hôn với nhau không?”, cả hai cùng nhìn nhau, mỉm cười, đồng thanh đáp: “Chúng tôi tự nguyện.”
Khi nhận được tờ giấy đăng ký kết hôn, Bích ôm chặt nó vào lòng, như thể đó là bảo vật quý giá nhất. Cô nhìn Khang, mắt rưng rưng: “Chúng ta là vợ chồng rồi, anh Khang.”
“Ừ, chúng ta là vợ chồng rồi.” – Khang mỉm cười, nắm tay cô – “Vợ ơi.”
Bích đỏ mặt, cúi xuười: “Anh… anh gọi em là gì cơ?”
“Vợ.” – Khang lặp lại, giọng trìu mến – “Em là vợ anh rồi, Bích. Anh có quyền gọi em như thế.”
Bích mỉm cười hạnh phúc, nắm chặt tay anh: “Chồng ơi.”
Họ cùng nhau bước ra khỏi UBND, tay trong tay, lòng tràn đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng.
Trên đường về, Khang dừng xe trước một cửa hàng vàng bạc, mua cho Bích một chiếc nhẫn cưới bằng vàng 18k, khắc tên hai người. Bích nhìn chiếc nhẫn, mắt long lanh: “Anh tốt với em quá.”
“Em xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.” – Khang nói, đeo nhẫn vào ngón tay cô – “Và anh sẽ dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho em.”
Buổi tối hôm đó, họ tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà trọ của Bích, chỉ có vài người bạn thân thiết. Không khí ấm cúng, vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng.
Khi mọi người ra về, chỉ còn lại hai người, không khí trở nên lãng mạn hơn. Bích thay một bộ váy ngủ màu trắng, mỏng tang, để lộ những đường cong quyến rũ. Khang nhìn cô, lòng rạo rực.
“Em đẹp quá.” – Anh thì thầm, bước đến ôm cô từ phía sau – “Anh không thể tin được em là vợ anh rồi.”
Bích quay lại, nhìn anh, đôi mắt long lanh: “Em cũng không thể tin được. Cảm giác như mơ vậy.”
“Không phải mơ đâu.” – Khang cúi xuống hôn cô – “Em là vợ anh, thật đấy.”
Anh bế cô lên, đặt cô nằm xuống giường. Anh nhìn cô – mái tóc xõa dài, đôi mắt long lanh, đôi môi hồng mọng, làn da trắng mịn dưới lớp váy mỏng – và cảm thấy ham muốn dâng trào.
“Anh yêu em, Bích.” – Anh thì thầm, cúi xuống hôn lên cổ cô – “Anh yêu em nhiều lắm.”
“Em cũng yêu anh.” – Bích thở dốc, tay cô luồn vào tóc anh, kéo anh lại gần – “Em yêu anh, Khang.”
Khang từ từ cởi chiếc váy ngủ của cô, để lộ cơ thể trần trụi trước mắt anh. Anh nhìn cô – đôi gò bồng đảo căng tròn, núm vú hồng nhạt, eo thon, hông nở, đôi chân dài thẳng tắp – và cảm thấy máu nóng chảy rần rần trong người.
“Em đẹp quá.” – Anh thì thầm, cúi xuống hôn lên bầu ngực cô – “Anh không thể cưỡng lại được.”
Bích rên khe khẽ, tay cô vuốt ve mái tóc anh: “Anh Khang… em muốn anh.”
Khang nâng người lên, nhìn vào mắt cô: “Anh sẽ yêu em thật dịu dàng, Bích. Anh sẽ không làm em đau.”
Anh từ từ tiến vào cô, nhẹ nhàng, chậm rãi. Bích khép mắt, cảm nhận từng centimet của anh đang chiếm lấy cơ thể mình. Cô rên lên, tay bấu chặt vào lưng anh.
“Anh Khang… anh Khang…” – Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.
“Anh đây, anh đây.” – Khang thì thầm bên tai cô, vừa di chuyển nhịp nhàng – “Anh ở đây với em, Bích. Anh sẽ không bao giờ rời xa em.”
Đêm đó, họ yêu nhau không biết bao nhiêu lần. Trong vòng tay nồng nàn, họ trao cho nhau những nụ hôn nóng bỏng, những cái vuốt ve đầy ham muốn, những lời thì thầm yêu thương.
Khang ôm Bích thật chặt, cảm nhận hơi thở của cô trên da thịt mình, lòng tràn đầy hạnh phúc. Anh biết mình đã đi đúng đường. Anh biết mình đã làm đúng.
“Mẹ ơi, con đã cưới mẹ rồi.” – Anh thầm nghĩ – “Con sẽ yêu mẹ, bảo vệ mẹ, và mang hạnh phúc đến cho mẹ suốt đời.”
Những ngày đầu tiên của cuộc sống vợ chồng trôi qua thật ngọt ngào. Khang và Bích dọn về sống cùng nhau trong căn phòng trọ nhỏ của Bích, vì căn phòng của Khang quá chật chội và tồi tàn.
Mỗi sáng, Khang thức dậy sớm, đi chợ mua đồ ăn, nấu bữa sáng cho Bích. Anh nấu những món mà mẹ anh thích – cháo trắng ăn với trứng muối, bánh mì ốp la, hủ tiếu Nam Vang – những món mà anh biết từ ký ức của mình.
“Anh nấu ăn ngon quá!” – Bích khen ngợi, vừa ăn vừa cười – “Em tưởng đàn ông không biết nấu ăn chứ.”
“Anh học từ mẹ anh.” – Khang mỉm cười – “Mẹ anh dạy anh rằng, đàn ông cũng phải biết nấu ăn để chăm sóc vợ con.”
Bích nhìn anh, mắt long lanh: “Mẹ anh chắc là người phụ nữ tuyệt vời lắm.”
Khang khựng lại, lòng nhói đau. Anh nghĩ đến mẹ mình – người phụ nữ đã hy sinh cả cuộc đời vì gia đình, nhưng không bao giờ được hạnh phúc. Và bây giờ, anh đang nấu ăn cho mẹ – một phiên bản trẻ trung, xinh đẹp, hạnh phúc của mẹ.
“Ừ, mẹ anh là người phụ nữ tuyệt vời nhất.” – Anh nói, giọng trầm – “Và anh sẽ làm mọi thứ để em được hạnh phúc, Bích.”
Buổi tối, họ thường ngồi bên nhau, xem tivi, nói chuyện, hoặc đơn giản là ôm nhau trong im lặng. Khang kể cho Bích nghe về những dự định của anh – về việc mở một công ty riêng, về việc đầu tư vào bất động sản, về việc xây dựng một cuộc sống sung túc cho gia đình.
“Anh nói chuyện như thể anh biết trước tương lai vậy.” – Bích cười – “Làm em thấy yên tâm quá.”
“Anh biết trước thật mà.” – Khang cười, nửa đùa nửa thật – “Anh biết rằng chúng ta sẽ rất hạnh phúc, Bích à.”
Cuộc sống vợ chồng của họ không chỉ có những bữa cơm ấm cúng, những câu chuyện vui vẻ, mà còn có những đêm ân ái nồng nàn, đắm đuối.
Mỗi đêm, khi căn phòng chìm trong bóng tối, họ lại tìm đến nhau trong vòng tay nồng nàn. Khang yêu Bích một cách cuồng nhiệt, như thể anh muốn bù đắp cho cô tất cả những năm tháng đau khổ mà cô sẽ phải trải qua nếu anh không xuyên không.
Một đêm, sau khi yêu nhau, Bích nằm gối đầu lên ngực anh, thì thầm: “Anh Khang, tại sao mỗi lần yêu em, anh lại có vẻ như… như thể anh đang cố gắng bù đắp điều gì đó cho em vậy?”
Khang khựng lại, lòng nhói đau. Anh không thể nói cho cô biết sự thật. Anh không thể nói rằng anh đang cố gắng bù đắp cho cô những năm tháng đau khổ mà cô sẽ phải trải qua nếu anh không xuyên không.
“Anh chỉ muốn em hạnh phúc thôi.” – Anh thì thầm, hôn lên tóc cô – “Anh muốn em cảm thấy được yêu thương, được trân trọng, được nâng niu.”
Bích mỉm cười, áp mặt vào ngực anh: “Em hạnh phúc lắm, Khang. Em chưa bao giờ hạnh phúc như thế này.”
“Anh cũng vậy.” – Khang nói, lòng tràn đầy cảm xúc – “Anh chưa bao giờ hạnh phúc như thế này.”
Nhưng trong thâm tâm, anh biết rằng hạnh phúc này có thể không kéo dài. Anh biết rằng Tuấn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Và anh biết rằng, một ngày nào đó, sự thật có thể bị phơi bày.
Đúng như dự đoán của Khang, Tuấn không dễ dàng bỏ cuộc. Anh ta liên tục tìm cách tiếp cận Bích, gọi điện, nhắn tin, thậm chí đến tận công ty để gặp cô.
Một buổi chiều, khi Khang đi họp, Tuấn đến công ty, mang theo một bó hoa hồng đỏ rực.
“Bích, anh muốn nói chuyện với em.” – Tuấn nói, giọng ngọt ngào – “Anh biết em đã kết hôn, nhưng anh không thể ngừng nghĩ về em.”
Bích nhìn anh ta, lắc đầu: “Anh Tuấn, em đã có chồng rồi. Em yêu anh Khang, và em sẽ không thay đổi quyết định của mình.”
“Em còn trẻ, em chưa biết gì về cuộc đời.” – Tuấn nói, giọng khẩn thiết – “Khang có thể nói những lời ngọt ngào, nhưng liệu anh ta có thể lo cho em một cuộc sống tốt đẹp không? Anh ta chỉ là một nhân viên quèn, lương ba cọc ba đồng.”
“Em không cần một cuộc sống giàu sang.” – Bích kiên quyết – “Em chỉ cần tình yêu thương. Và anh Khang cho em điều đó.”
Tuấn cười khẩy: “Tình yêu? Tình yêu không thể đổ đầy bụng được. Em cần một người đàn ông có thể lo cho em, cho gia đình em. Anh có thể làm điều đó.”
“Em không cần.” – Bích nói, quay lưng bước đi – “Em xin lỗi, anh Tuấn, nhưng em không thể.”
Tuấn nhìn theo bóng cô, mắt đầy thù hận. Anh ta không thể chấp nhận thất bại. Anh ta sẽ làm mọi cách để có được Bích.
Tuấn bắt đầu tìm hiểu về Khang. Anh ta thuê người theo dõi, điều tra về quá khứ của Khang, về gia đình, về bạn bè, về những mối quan hệ.
Và anh ta phát hiện ra một điều kỳ lạ: Khang không có bất kỳ người thân nào ở Sài Gòn. Anh ta sống một mình, không có bạn bè thân thiết, không có người yêu cũ. Quá khứ của anh ta gần như là một tờ giấy trắng.
“Kẻ này có vấn đề.” – Tuấn nghĩ – “Một người bình thường không thể không có quá khứ. Chắc chắn hắn ta đang giấu điều gì đó.”
Tuấn quyết định gặp riêng Khang, đối chất với anh.
“Anh Khang, tôi đã tìm hiểu về anh.” – Tuấn nói, giọng đầy đe dọa – “Anh không có gia đình, không có bạn bè, không có quá khứ. Anh là ai? Tại sao anh lại xuất hiện và cướp Bích khỏi tay tôi?”
Khang nhìn Tuấn, bình thản: “Tôi không cần phải giải thích với anh. Tôi yêu Bích, và cô ấy yêu tôi. Đó là tất cả những gì quan trọng.”
“Anh đang giấu điều gì đó.” – Tuấn nói, giọng lạnh lùng – “Và tôi sẽ tìm ra sự thật. Tôi sẽ không để anh lừa gạt Bích.”
“Anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.” – Khang nói, giọng vẫn bình thản – “Nhưng tôi sẽ không để anh làm tổn thương Bích. Cô ấy là vợ tôi, và tôi sẽ bảo vệ cô ấy bằng mọi giá.”
Tuấn nhìn Khang, mắt đầy thù hận: “Anh sẽ phải trả giá, Khang. Tôi thề, anh sẽ phải trả giá.”
Một ngày nọ, khi Khang đang tắm, Bích vô tình nhìn thấy chiếc ví của anh để trên bàn. Cô tò mò mở ra, và thấy bên trong có một tấm ảnh cũ.
Đó là tấm ảnh gia đình: một người đàn ông, một người phụ nữ, và một cậu bé khoảng 5 tuổi. Người phụ nữ trong ảnh – cô có khuôn mặt rất quen, rất giống… Bích.
Bích nhìn kỹ hơn, tim cô bắt đầu đập nhanh. Người phụ nữ trong ảnh có nốt ruồi ở cùng vị trí với cô – dưới khóe mắt trái. Cô ấy mặc chiếc áo dài màu xanh, giống hệt chiếc áo dài mà Bích đang treo trong tủ.
“Không thể nào…” – Bích nghĩ – “Người phụ nữ này… giống em quá. Như thể… như thể đó là em.”
Cô lật mặt sau tấm ảnh, thấy có dòng chữ viết tay: “Gia đình nhỏ của chúng ta – 2010”
“2010?” – Bích sững sờ – “Bây giờ mới là 2004. Làm sao có thể có tấm ảnh chụp năm 2010?”
Cô cầm tấm ảnh, run run bước vào phòng tắm, nơi Khang đang tắm.
“Khang… anh Khang…” – Cô gọi, giọng run run.
Khang tắt vòi nước, quay ra: “Sao vậy em?”
“Tấm ảnh này… là ai?” – Bích đưa tấm ảnh lên, mắt ngấn lệ – “Tại sao người phụ nữ trong ảnh lại giống em? Và tại sao lại có dòng chữ năm 2010?”
Khang nhìn tấm ảnh, mặt tái nhợt. Anh quên mất rằng mình vẫn còn giữ tấm ảnh này trong ví. Anh quên mất rằng Bích có thể nhìn thấy nó.
“Bích, anh…” – Khang ngập ngừng, không biết phải nói gì.
“Anh nói thật đi!” – Bích khóc, giọng nghẹn ngào – “Anh là ai? Tại sao anh lại có tấm ảnh này? Tại sao người phụ nữ trong ảnh lại giống em? Và tại sao… tại sao em cảm thấy như thể em đã biết anh từ rất lâu rồi?”
Khang nhìn cô, lòng đau nhói. Anh biết mình không thể giấu mãi. Anh phải nói cho cô biết sự thật.
“Bích, em ngồi xuống đi.” – Anh nói, giọng trầm – “Anh sẽ kể cho em nghe tất cả.”
Khang mặc quần áo vào, ngồi xuống giường cạnh Bích. Anh nắm tay cô, nhìn vào mắt cô, và bắt đầu kể.
“Bích à, anh biết những gì anh sắp nói sẽ rất khó tin. Nhưng anh hy vọng em sẽ tin anh.” – Anh nói, giọng run run – “Anh không phải là người của thời đại này. Anh đến từ năm 2024.”
Bích trợn tròn mắt: “Gì cơ?”
“Anh xuyên không về 20 năm trước.” – Khang tiếp tục – “Anh từng là một bác sĩ 42 tuổi, có vợ và hai con. Nhưng sau một tai nạn, anh đã xuyên không về năm 2004, trong cơ thể của chính mình ở tuổi 22.”
Bích lắc đầu, không thể tin nổi: “Chuyện này… chuyện này không thể nào!”
“Anh biết khó tin.” – Khang nói, giọng nghẹn ngào – “Nhưng đó là sự thật. Và người phụ nữ trong tấm ảnh đó… chính là em, Bích. Em là mẹ ruột của anh.”
Bích sững sờ, mặt tái nhợt: “Em… em là mẹ anh?”
“Đúng vậy.” – Khang gật đầu, nước mắt bắt đầu rơi – “Trong tương lai, em lấy Tuấn – người đàn ông đang theo đuổi em. Và em đã khổ suốt 20 năm. Em đã hy sinh tất cả vì gia đình, nhưng không bao giờ được hạnh phúc.”
Bích khóc nức nở: “Không… không thể nào…”
“Anh biết em khó tin.” – Khang nói, giọng đau đớn – “Nhưng đó là sự thật. Anh đã nhìn thấy em khóc, đã nhìn thấy em đau khổ, đã nhìn thấy em già đi vì những tổn thương. Và anh đã thề rằng, nếu có cơ hội làm lại, anh sẽ thay đổi số phận của em.”
Bích nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ: “Vậy… vậy những gì anh nói với em… những lời yêu thương… tất cả đều là giả dối sao?”
“Không!” – Khang nắm chặt tay cô – “Không, Bích. Tình cảm của anh dành cho em là thật. Anh yêu em – với tư cách là một người đàn ông yêu một người phụ nữ. Anh yêu em không chỉ vì em là mẹ anh, mà còn vì em là Bích – người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, tốt bụng, và có trái tim ấm áp.”
Bích nhìn anh, lòng rối bời: “Em… em không biết phải nghĩ gì nữa.”
“Anh biết chuyện này rất khó chấp nhận.” – Khang nói, giọng nghẹn ngào – “Nhưng anh hy vọng em sẽ tin anh. Anh hy vọng em sẽ hiểu rằng, tất cả những gì anh làm, đều vì hạnh phúc của em.”
Bích im lặng một lúc lâu, rồi cô ngước nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ: “Anh Khang… em tin anh.”
Khang sững sờ: “Em… em tin anh?”
“Em tin anh.” – Bích nói, giọng run run – “Vì em cũng có cảm giác đó. Ngay từ lần đầu gặp anh, em đã cảm thấy rất thân quen. Như thể em đã biết anh từ rất lâu rồi. Và bây giờ, em hiểu tại sao.”
Khang ôm chầm lấy cô, khóc nức nở: “Cảm ơn em, Bích. Cảm ơn em đã tin anh.”
Họ ôm nhau thật lâu, nước mắt hòa lẫn, lòng tràn đầy cảm xúc.
Sau khi biết sự thật, Bích đã có những ngày rất khó khăn. Cô không biết phải đối diện với Khang như thế nào – người đàn ông vừa là chồng cô, vừa là con trai cô từ tương lai.
Nhưng Khang đã kiên nhẫn giải thích, kiên nhẫn chứng minh tình yêu của mình. Anh kể cho cô nghe về tương lai, về những điều sẽ xảy ra, về những cơ hội mà họ có thể nắm bắt.
“Em à, anh biết chuyện này rất khó xử.” – Khang nói, nắm tay cô – “Nhưng anh muốn em biết rằng, tình cảm của anh dành cho em là thật. Anh yêu em – không phải với tư cách là con trai yêu mẹ, mà là người đàn ông yêu người phụ nữ.”
Bích nhìn anh, mắt long lanh: “Em cũng yêu anh, Khang. Em yêu anh – không phải với tư cách là mẹ yêu con, mà là người phụ nữ yêu người đàn ông.”
Họ nhìn nhau, mỉm cười, và cùng nhau vượt qua những rào cản tâm lý.
Đêm đó, họ yêu nhau một cách đặc biệt hơn mọi khi. Khang yêu Bích với tất cả tình yêu thương, với tất cả sự trân trọng, với tất cả lòng biết ơn. Anh yêu cô như thể đó là lần cuối cùng, như thể anh muốn dồn tất cả tình yêu của mình vào khoảnh khắc này.
“Bích…” – Anh thì thầm bên tai cô, giọng nghẹn ngào – “Anh yêu em. Anh yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời này.”
“Em cũng yêu anh.” – Bích đáp lại, giọng run run – “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh.”
Họ yêu nhau trong nước mắt, trong nụ cười, trong những cái ôm thật chặt. Họ yêu nhau như thể muốn bù đắp cho nhau tất cả những năm tháng đã mất, và tất cả những năm tháng sẽ đến.
Sau khi mọi chuyện đã được giải thích, Khang và Bích cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai.
“Anh có một số ý tưởng.” – Khang nói, mở cuốn sổ tay ra – “Anh biết trước những gì sẽ xảy ra trong 20 năm tới. Anh biết công ty nào sẽ phát triển, cổ phiếu nào sẽ tăng, bất động sản nào sẽ lên giá.”
Bích nhìn anh, ngạc nhiên: “Vậy chúng ta có thể đầu tư?”
“Đúng vậy.” – Khang gật đầu – “Chúng ta sẽ đầu tư vào những lĩnh vực có tiềm năng. Chúng ta sẽ mua đất ở những khu vực sẽ phát triển. Chúng ta sẽ đầu tư vào cổ phiếu của những công ty sẽ bùng nổ.”
“Nghe tuyệt vời quá!” – Bích reo lên – “Vậy chúng ta sẽ giàu có sao?”
“Chúng ta sẽ có một cuộc sống sung túc.” – Khang mỉm cười – “Nhưng quan trọng hơn, chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Anh sẽ không để em phải làm việc vất vả, không để em phải lo lắng về tiền bạc.”
Bích ôm anh, mỉm cười hạnh phúc: “Em không cần giàu có, em chỉ cần anh thôi.”
“Anh biết.” – Khang hôn lên trán cô – “Nhưng anh muốn em có một cuộc sống tốt đẹp nhất. Anh muốn em được hưởng những điều tốt đẹp nhất.”
Họ cùng nhau lên kế hoạch chi tiết: mua đất ở quận 2, quận 9 – những khu vực sẽ phát triển mạnh trong tương lai; đầu tư vào cổ phiếu của các công ty công nghệ; mở một công ty xuất nhập khẩu riêng.
“Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.” – Khang nói – “Anh sẽ lo về chiến lược, em sẽ lo về tài chính. Chúng ta sẽ là một đội.”
Bích gật đầu, mắt sáng lên: “Em sẽ làm tất cả để giúp anh. Chúng ta sẽ xây dựng một đế chế, Khang.”
Một tuần sau, Khang và Bích quyết định về thăm gia đình Bích ở Tiền Giang để thông báo về cuộc hôn nhân của họ.
Bà ngoại của Khang – một người phụ nữ 50 tuổi, tần tảo, hiền lành – đã rất ngạc nhiên khi thấy con gái mình dẫn theo một người đàn ông lạ về nhà.
“Má, đây là Khang, chồng của con.” – Bích nói, nắm tay Khang – “Tụi con đã đăng ký kết hôn rồi.”
Bà ngoại nhìn Khang từ đầu đến chân, rồi thở dài: “Con gái, sao con không nói với má trước? Con còn trẻ, việc gì phải vội vã?”
“Con yêu anh ấy, má.” – Bích nói, giọng kiên định – “Và tụi con đã có con với nhau rồi.”
Bà ngoại sững sờ, nhìn Bích, rồi nhìn Khang, rồi lại thở dài: “Thôi, nếu đã vậy thì má không còn gì để nói. Chỉ mong con rể biết thương vợ, thương con.”
Khang quỳ xuống trước mặt bà ngoại, cúi đầu: “Con xin hứa với mẹ, con sẽ yêu thương Bích, chăm sóc cô ấy, và bảo vệ cô ấy đến hết cuộc đời. Con sẽ không để cô ấy phải khổ.”
Bà ngoại nhìn Khang, thấy sự chân thành trong mắt anh, liền gật đầu: “Má tin con. Hãy giữ lời hứa của mình.”
Khang ngước lên nhìn bà ngoại, lòng trào dâng cảm xúc. Anh nhớ bà ngoại – người phụ nữ đã hy sinh cả đời vì con cháu, người đã mất sớm vì bệnh ung thư. Anh thầm hứa sẽ đưa bà đi khám sức khỏe định kỳ, phát hiện bệnh sớm, và chữa trị kịp thời.
“Bà ngoại ơi, lần này con sẽ cứu bà.” – Anh thầm nghĩ – “Con sẽ không để bà ra đi sớm như kiếp trước.”
Khang và Bích ở lại Tiền Giang một tuần. Đây là những ngày hạnh phúc nhất đối với Khang, khi anh được sống cùng mẹ và bà ngoại trong một không khí gia đình ấm cúng.
Anh giúp bà ngoại làm vườn, tưới cây, hái trái cây. Anh nấu ăn cho cả nhà, làm những món mà bà ngoại thích. Anh ngồi nghe bà ngoại kể chuyện ngày xưa, cười vui vẻ.
Một buổi tối, khi Bích đã ngủ, Khang ngồi nói chuyện riêng với bà ngoại.
“Mẹ à, con có chuyện muốn nói với mẹ.” – Khang nói, giọng nghiêm túc – “Con biết mẹ đã hy sinh rất nhiều cho Bích. Con hứa sẽ không để những hy sinh đó trở nên vô ích.”
Bà ngoại nhìn anh, mỉm cười: “Má tin con. Từ lần đầu nhìn thấy con, má đã thấy con là người tốt.”
“Mẹ…” – Khang ngập ngừng – “Con muốn mẹ đi khám sức khỏe tổng quát. Con có thể sắp xếp cho mẹ ở Sài Gòn.”
Bà ngoại ngạc nhiên: “Má khỏe mà, có bệnh gì đâu?”
“Con biết, nhưng con muốn mẹ được khám sức khỏe định kỳ.” – Khang nói – “Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà mẹ.”
Bà ngoại cười: “Thôi được, nếu con đã lo lắng, má sẽ đi khám.”
Khang mỉm cười, lòng nhẹ nhõm. Anh sẽ đưa bà ngoại đi khám sớm, phát hiện bệnh sớm, và chữa trị kịp thời. Anh sẽ không để bà ra đi sớm như kiếp trước.
Sau một tuần ở quê, Khang và Bích trở về Sài Gòn. Họ mang theo rất nhiều quà quê – trái cây, bánh trái, và cả tình yêu thương của gia đình.
Khi trở về căn phòng trọ nhỏ, Bích ôm Khang, thì thầm: “Em hạnh phúc quá, Khang. Có anh, có gia đình, có tất cả.”
“Anh cũng hạnh phúc.” – Khang hôn lên tóc cô – “Và anh sẽ làm cho em hạnh phúc hơn nữa.”
Tối hôm đó, họ làm tình trong niềm hạnh phúc tràn đầy. Khang yêu Bích một cách dịu dàng, nồng nàn, như thể anh muốn cảm ơn cô vì đã cho anh cơ hội được yêu thương, được bảo vệ, được mang hạnh phúc đến cho cô.
“Bích…” – Anh thì thầm bên tai cô, giọng nghẹn ngào – “Anh yêu em. Anh yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời này.”
“Em cũng yêu anh.” – Bích đáp lại, giọng run run – “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh.”
Họ yêu nhau trong nước mắt, trong nụ cười, trong những cái ôm thật chặt. Họ yêu nhau như thể không có ngày mai, như thể đây là lần cuối cùng.
Khi mọi thứ lắng xuống, Bích nằm gối đầu lên ngực anh, thì thầm: “Khang, em có một điều muốn nói với anh.”
“Em nói đi.”
“Em… em muốn giữ đứa bé này.” – Bích nói, giọng run run – “Em biết chúng ta còn trẻ, biết chúng ta chưa chuẩn bị sẵn sàng, nhưng em muốn giữ nó.”
Khang ôm cô thật chặt: “Anh cũng muốn giữ nó, Bích. Đó là con của chúng ta. Anh sẽ yêu thương nó, chăm sóc nó, và bảo vệ nó.”
Bích mỉm cười hạnh phúc, áp mặt vào ngực anh: “Cảm ơn anh, Khang. Cảm ơn anh đã đến với cuộc đời em.”
“Không, anh mới là người phải cảm ơn em.” – Khang thì thầm – “Cảm ơn em đã cho anh cơ hội được yêu thương, được bảo vệ, được mang hạnh phúc đến cho em.”
Nhưng hạnh phúc của họ không kéo dài được lâu. Một ngày nọ, khi Khang đang làm việc, anh nhận được một cuộc điện thoại từ Bích, giọng cô hoảng loạn:
“Khang! Anh Khang! Có người… có người đã gửi cho em những bức ảnh… những bức ảnh về anh!”
Khang sững sờ: “Ảnh gì?”
“Ảnh… ảnh anh với một người phụ nữ khác!” – Bích khóc – “Họ nói anh đang lừa dối em! Họ nói anh đã có vợ con ở quê!”
Khang tái mặt: “Bích, em bình tĩnh. Anh không có vợ con ở quê. Anh thề với em, đó là sự giả mạo.”
“Vậy thì ai đã gửi những bức ảnh này?” – Bích hỏi, giọng run run – “Và tại sao họ lại muốn hại anh?”
Khang im lặng một lúc, rồi nói: “Anh biết ai đã làm chuyện này. Đó là Tuấn.”
“Anh Tuấn?” – Bích ngạc nhiên – “Tại sao anh ấy lại làm vậy?”
“Vì anh ta muốn em rời xa anh.” – Khang nói, giọng lạnh lùng – “Anh ta không thể chấp nhận việc em đã chọn anh.”
Bích khóc: “Em phải làm sao đây, Khang? Em sợ lắm.”
“Đừng sợ, Bích.” – Khang nói, giọng kiên định – “Anh sẽ lo chuyện này. Anh sẽ nói chuyện với Tuấn, và anh sẽ làm cho anh ta hiểu rằng, anh ta không thể chia cắt chúng ta.”
Khang tìm gặp Tuấn ngay trong buổi tối hôm đó. Anh đến thẳng nhà Tuấn, mặt đầy giận dữ.
“Tuấn, anh có biết những gì anh đã làm không?” – Khang gầm lên – “Anh đã gửi những bức ảnh giả mạo cho Bích, để cô ấy nghi ngờ tôi!”
Tuấn cười khẩy: “Tôi không biết anh đang nói gì.”
“Đừng giả vờ!” – Khang nắm cổ áo Tuấn – “Tôi biết anh đã làm điều đó. Và tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn động đến Bích, tôi sẽ không tha cho anh.”
Tuấn đẩy Khang ra, cười lạnh: “Anh không có bằng chứng. Và ngay cả khi tôi có làm, anh cũng không thể làm gì tôi.”
“Tôi có thể.” – Khang nói, giọng lạnh lùng – “Tôi biết nhiều điều về anh, Tuấn. Tôi biết anh đã ăn chặn tiền của công ty. Tôi biết anh đã lừa đảo khách hàng. Tôi biết tất cả.”
Tuấn tái mặt: “Anh… anh nói bậy!”
“Tôi có bằng chứng.” – Khang nói, giọng đầy đe dọa – “Và nếu anh còn động đến Bích, tôi sẽ đưa những bằng chứng đó cho công an.”
Tuấn nhìn Khang, mắt đầy thù hận: “Anh muốn gì?”
“Tôi muốn anh biến khỏi cuộc đời của chúng tôi.” – Khang nói – “Anh không được đến gần Bích, không được gọi điện, không được nhắn tin. Nếu không, anh sẽ phải trả giá.”
Tuấn im lặng một lúc, rồi gật đầu: “Được rồi. Tôi sẽ không động đến cô ta nữa.”
Khang nhìn Tuấn, rồi quay lưng bước đi. Anh biết Tuấn không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, nhưng ít nhất, anh đã mua được thời gian.
Khang trở về nhà, thấy Bích đang ngồi khóc một mình. Anh ôm cô vào lòng, thì thầm: “Anh xin lỗi, Bích. Anh xin lỗi vì đã để em phải lo lắng.”
Bích ôm anh thật chặt: “Em sợ lắm, Khang. Em sợ anh sẽ rời xa em.”
“Anh sẽ không bao giờ rời xa em.” – Khang nói, giọng kiên định – “Anh thề với trời đất, anh sẽ ở bên em đến hết cuộc đời này.”
Họ ôm nhau thật lâu, nước mắt hòa lẫn. Rồi Khang kể cho Bích nghe về cuộc nói chuyện với Tuấn, về những lời đe dọa của anh.
“Anh đã nói với anh ta rằng, nếu còn động đến em, anh sẽ không tha cho anh ta.” – Khang nói – “Và anh ta đã hứa sẽ không làm phiền chúng ta nữa.”
Bích nhìn anh, mắt long lanh: “Cảm ơn anh, Khang. Cảm ơn anh đã bảo vệ em.”
“Em là vợ anh.” – Khang hôn lên trán cô – “Anh sẽ bảo vệ em bằng mọi giá.”
Đêm đó, họ yêu nhau một cách đặc biệt hơn mọi khi. Khang yêu Bích với tất cả tình yêu thương, với tất cả sự trân trọng, với tất cả lòng biết ơn. Anh yêu cô như thể muốn bù đắp cho cô tất cả những lo lắng, sợ hãi mà cô đã phải trải qua.
“Bích…” – Anh thì thầm bên tai cô, giọng nghẹn ngào – “Anh yêu em. Anh yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời này.”
“Em cũng yêu anh.” – Bích đáp lại, giọng run run – “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh.”
Họ yêu nhau trong nước mắt, trong nụ cười, trong những cái ôm thật chặt. Họ yêu nhau như thể không có ngày mai, như thể đây là lần cuối cùng.
Một tháng sau, Khang và Bích chính thức nghỉ việc ở công ty Hoàng Gia để bắt đầu công việc kinh doanh riêng.
Với số tiền tiết kiệm và một khoản vay nhỏ từ ngân hàng, họ mở một công ty xuất nhập khẩu nhỏ, chuyên xuất khẩu nông sản sang thị trường châu Âu.
Khang sử dụng kiến thức từ tương lai để đưa ra những chiến lược kinh doanh hiệu quả. Anh biết thị trường nào sẽ phát triển, sản phẩm nào sẽ được ưa chuộng, và đối tác nào đáng tin cậy.
Bích, với kiến thức kế toán vững vàng, lo về tài chính, sổ sách, và quản lý nhân sự.
Họ làm việc cùng nhau, như một đội, như một cặp đôi hoàn hảo.
“Anh Khang, em không thể tin được chúng ta đã làm được điều này.” – Bích nói, nhìn quanh văn phòng nhỏ của họ – “Chỉ sau một tháng, chúng ta đã có hợp đồng đầu tiên.”
“Anh đã nói mà.” – Khang mỉm cười, ôm cô vào lòng – “Chúng ta sẽ làm được tất cả, miễn là chúng ta có nhau.”
Bích áp mặt vào ngực anh: “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh nhiều lắm.”
“Anh cũng yêu em.” – Khang hôn lên tóc cô – “Anh yêu em, Bích. Anh yêu em và con của chúng ta.”
Một buổi sáng, Bích thức dậy với cảm giác buồn nôn. Cô chạy vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo.
Khang lo lắng chạy theo: “Bích, em sao vậy?”
Bích ngước nhìn anh, mỉm cười yếu ớt: “Em nghĩ… em nghĩ em có thai rồi.”
Khang sững sờ, rồi vỡ òa trong hạnh phúc: “Thật sao? Em chắc không?”
“Em chưa đi khám, nhưng em nghĩ là chắc rồi.” – Bích cười – “Em đã chậm kinh hai tháng rồi.”
Khang ôm chầm lấy cô, khóc nức nở: “Anh sắp làm cha rồi! Anh sắp làm cha rồi!”
Bích cười, ôm anh: “Vâng, anh sắp làm cha rồi.”
Họ cùng nhau đến bệnh viện để kiểm tra. Kết quả siêu âm cho thấy Bích đã mang thai 8 tuần, thai nhi phát triển khỏe mạnh.
Khang nhìn hình ảnh siêu âm, thấy một chấm nhỏ trên màn hình, lòng trào dâng cảm xúc. Đó là con của anh – một sinh linh bé nhỏ đang lớn lên trong bụng mẹ.
“Em thấy không?” – Anh nói, giọng nghẹn ngào – “Đó là con của chúng ta. Nó đang lớn lên từng ngày.”
Bích mỉm cười, nắm tay anh: “Em thấy rồi. Nó thật nhỏ bé, thật đáng yêu.”
Họ ôm nhau, khóc trong hạnh phúc.
Những tháng tiếp theo trôi qua trong niềm hạnh phúc và mong chờ. Bích dần thay đổi – bụng cô ngày một to lên, khuôn mặt cô ngày một rạng rỡ hơn.
Khang chăm sóc cô từng li từng tí. Anh nấu những món ăn bổ dưỡng, đưa cô đi khám thai định kỳ, mua sắm đồ sơ sinh cho em bé.
“Anh Khang, anh lo lắng quá rồi.” – Bích cười, khi thấy anh đang sắp xếp lại tủ đồ cho em bé lần thứ ba – “Em bé còn hai tháng nữa mới chào đời mà.”
“Anh muốn mọi thứ phải hoàn hảo.” – Khang cười – “Em bé của chúng ta phải có những điều tốt đẹp nhất.”
Bích ôm anh từ phía sau: “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh nhiều lắm.”
“Anh cũng yêu em.” – Khang quay lại, hôn lên trán cô – “Anh yêu em và con của chúng ta.”
Một buổi tối, khi họ nằm trên giường, Bích nắm tay Khang đặt lên bụng mình: “Anh cảm nhận đi, em bé đang đạp.”
Khang cảm nhận được những cú đạp nhẹ nhàng từ trong bụng Bích, lòng trào dâng cảm xúc. Anh cúi xuống, hôn lên bụng cô, thì thầm: “Con ơi, ba yêu con. Ba yêu con nhiều lắm.”
Bích mỉm cười, vuốt ve mái tóc anh: “Em bé cũng yêu ba nữa.”
Đêm đó, họ yêu nhau một cách nhẹ nhàng, dịu dàng, tránh gây áp lực lên bụng Bích. Khang yêu cô với tất cả tình yêu thương, với tất cả sự trân trọng, với tất cả lòng biết ơn.
“Bích…” – Anh thì thầm bên tai cô, giọng nghẹn ngào – “Cảm ơn em đã cho anh một gia đình. Cảm ơn em đã cho anh một cuộc đời mới.”
“Em mới là người phải cảm ơn anh.” – Bích đáp lại, giọng run run – “Cảm ơn anh đã đến với cuộc đời em, đã yêu em, đã bảo vệ em, và đã mang hạnh phúc đến cho em.”
Ngày Bích sinh nở, Khang đã ở bên cô suốt từ đầu đến cuối. Anh nắm tay cô, lau mồ hôi cho cô, động viên cô trong suốt quá trình vượt cạn.
Khi tiếng khóc của em bé vang lên, Khang đã khóc nức nở. Anh nhìn đứa bé – một bé trai kháu khỉnh, có khuôn mặt giống hệt anh – và cảm thấy tim mình như vỡ tan vì hạnh phúc.
“Chúc mừng anh chị, một bé trai khỏe mạnh, nặng 3,5kg.” – Bác sĩ nói, đặt em bé lên ngực Bích.
Bích nhìn con, mỉm cười yếu ớt: “Con trai mẹ… con trai của mẹ…”
Khang cúi xuống, hôn lên trán vợ, rồi hôn lên má con: “Cảm ơn em, Bích. Cảm ơn em đã cho anh một gia đình.”
Họ nhìn nhau, mỉm cười hạnh phúc, nước mắt hòa lẫn.
Khang đặt tên cho con là Lê Hoàng Khải – tên gần giống anh, như một cách để tưởng nhớ về quá khứ, và cũng là một cách để khẳng định tương lai.
“Con trai của ba.” – Anh thầm nghĩ, nhìn đứa bé đang bú mẹ – “Ba sẽ yêu con, bảo vệ con, và dạy con trở thành một người đàn ông tốt. Ba sẽ không để con phải trải qua những gì ba đã trải qua.”
20 năm sau, năm 2024.
Khang – bây giờ 42 tuổi – đang ngồi trong văn phòng rộng lớn của công ty mình, nhìn ra thành phố nhộn nhịp. Anh đã xây dựng được một đế chế kinh doanh vững mạnh, với hàng trăm nhân viên, hàng ngàn đối tác trên khắp thế giới.
Cánh cửa mở ra, Bích bước vào – vẫn xinh đẹp, vẫn trẻ trung, nhưng giờ đây thêm phần chín chắn, quyến rũ. Cô mặc bộ vest công sở thanh lịch, mái tóc búi cao, nụ cười rạng rỡ.
“Anh yêu, về nhà thôi. Hôm nay là sinh nhật con trai mình đấy.”
Khang mỉm cười, đứng dậy ôm cô: “Anh nhớ mà. Anh đã chuẩn bị quà cho thằng bé rồi.”
Họ cùng nhau về nhà – một căn biệt thự rộng rãi ở ngoại