Dòng Thời Gian Đảo Lộn – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Dòng Thời Gian Đảo Lộn – Update Chương 3
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con, Loan.luan, Mẹ Con, mẹ con trai, mẹ và con, mẹ và con trai, xuyên không, Xuyên Không Loạn Luân
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Buổi sáng hôm đó trôi qua thật chậm. Khang ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào công việc nhưng ánh mắt cứ vô thức hướng về phía Bích. Cô ngồi đối diện anh, cách một dãy bàn, chăm chú gõ bàn phím. Thỉnh thoảng cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh, rồi mỉm cười ngại ngùng rồi lại cúi xuống.
Khang tự nhủ mình phải bình tĩnh. Anh không thể để lộ cảm xúc quá sớm. Anh cần phải tự nhiên, từ từ, để mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Đến giờ nghỉ trưa, chị Lan – trưởng phòng – gọi cả phòng đi ăn chung để chào mừng thành viên mới. Họ kéo nhau đến một quán cơm gần công ty, ngồi thành hai bàn lớn.
Khang được xếp ngồi cạnh Bích. Anh cảm nhận được hương thơm nhẹ nhàng từ mái tóc cô – mùi hoa nhài thoang thoảng, quen thuộc đến nao lòng. Anh nhớ mẹ anh luôn dùng loại dầu gội đầu thảo mộc đó, suốt 20 năm không đổi.
“Anh Khang quê ở đâu vậy?” – Bích lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
“Anh ở Sài Gòn từ nhỏ.” – Khang trả lời, giọng tự nhiên nhất có thể – “Còn em, nghe giọng em chắc không phải người Sài Gòn gốc?”
“Em quê ở Tiền Giang.” – Bích cười – “Lên Sài Gòn học đại học từ năm 1999, đến giờ vẫn chưa quen được nhịp sống thành phố.”
“Tiền Giang à? Anh có nghe nói ở đó có nhiều vườn trái cây lắm. Chôm chôm, sầu riêng, măng cụt…” – Khang cố tình nói về quê của mẹ – “Anh chưa có dịp ghé thăm, nhưng nghe bạn bè kể cũng thích lắm.”
“Vậy khi nào anh rảnh, em dẫn anh đi tham quan cho biết.” – Bích nói rồi chợt đỏ mặt, nhận ra mình vừa nói hơi quá – “Ý em là… nếu anh muốn.”
Khang mỉm cười, lòng rộn ràng: “Anh rất muốn. Vậy chúng ta hẹn một ngày đẹp trời nhé.”
Bích gật đầu, cúi xuống ăn cơm để che giấu sự ngại ngùng. Khang nhìn cô, lòng tràn đầy hạnh phúc.
“Mẹ ơi, con đang nói chuyện với mẹ.” – Anh thầm nghĩ – “Và mẹ đang mỉm cười với con.”
Những ngày tiếp theo, Khang và Bích dần trở nên thân thiết hơn. Họ thường xuyên trò chuyện trong giờ nghỉ, cùng nhau đi ăn trưa, cùng nhau trao đổi công việc.
Khang nhận ra Bích có một tính cách rất đặc biệt: cô thông minh, nhanh nhẹn, nhưng cũng rất nhạy cảm và dễ xúc động. Cô thích những điều giản dị, không thích sự hào nhoáng bề ngoài. Cô có một trái tim ấm áp, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Một lần, Khang nhìn thấy Bích ngồi một mình trong phòng nghỉ, lau nước mắt. Anh vội bước đến: “Bích, em sao vậy?”
Bích giật mình, vội lau nước mắt: “Không có gì đâu anh. Em chỉ… hơi nhớ nhà thôi.”
Khang ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng nói: “Anh hiểu. Anh cũng có những lúc nhớ nhà lắm. Nhưng em à, cuộc sống là vậy, chúng ta phải học cách thích nghi thôi.”
Bích nhìn anh, mỉm cười yếu ớt: “Anh nói chuyện với em như thể anh hiểu em lâu lắm rồi vậy.”
Khang khựng lại một chút, rồi nói: “Có lẽ vì anh cảm thấy rất thân quen với em. Như thể chúng ta đã gặp nhau từ trước vậy.”
Bích nhìn anh, đôi mắt long lanh: “Em cũng có cảm giác đó. Kỳ lạ thật.”
Họ nhìn nhau một lúc, rồi cùng bật cười. Bích nói: “Chắc là do chúng ta hợp nhau quá. Anh Khang, em thấy anh rất dễ gần, dễ nói chuyện.”
“Anh cũng thấy vậy.” – Khang mỉm cười – “Từ lần đầu gặp em ở buổi phỏng vấn, anh đã có cảm giác rất đặc biệt.”
Bích đỏ mặt, cúi xuống: “Anh nói vậy làm em ngại quá.”
“Anh nói thật mà.” – Khang nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô – “Em là một cô gái đặc biệt, Bích à. Anh tin rằng em sẽ làm được những điều tuyệt vời.”
Bích ngước lên nhìn anh, lòng ấm áp lạ thường. Có điều gì đó ở chàng trai này khiến cô cảm thấy an toàn, được che chở. Như thể anh là một người anh trai, một người bạn thân, hay thậm chí là… một người thân thiết hơn thế.
Hai tuần sau khi Khang bắt đầu đi làm, Sài Gòn bước vào mùa mưa. Những cơn mưa đầu mùa ào ạt, bất chợt, khiến cả thành phố chìm trong biển nước.
Một buổi chiều, khi cả công ty đã tan làm, Bích vẫn còn ngồi lại để hoàn thành báo cáo. Khang cũng cố tình ở lại, giả vờ có việc phải làm.
Đến 7 giờ tối, Bích mới hoàn thành công việc. Cô đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, thấy trời đang mưa rất to.
“Trời mưa to quá, chắc phải đợi tạnh mưa mới về được.” – Bích thở dài.
Khang đứng dậy, đến cạnh cô: “Anh có mang áo mưa, để anh đưa em về nhé.”
Bích ngạc nhiên: “Nhưng nhà em ở tận quận Bình Thạnh, xa lắm.”
“Không sao, anh cũng ở gần đó thôi.” – Khang mỉm cười – “Đi thôi, kẻo mưa càng to hơn.”
Bích ngần ngừ một chút rồi gật đầu. Họ cùng nhau bước xuống sảnh, Khang mặc áo mưa vào, rồi chở Bích trên chiếc xe máy cũ kỹ của mình.
Trời mưa rất to, gió thổi mạnh khiến nước mưa tạt vào người. Bích ngồi sau, một tay ôm eo Khang, một tay giữ chặt chiếc cặp của mình. Cô áp sát vào lưng anh để tránh mưa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang.
Khang cảm nhận được bàn tay nhỏ nhắn của Bích đang ôm eo mình, lòng rộn ràng. Anh cố gắng giữ tay lái vững, tránh những ổ gà trên đường.
“Em ôm chặt vào nhé, đường trơn lắm.” – Khang nói với giọng vang lên trong tiếng mưa.
“Vâng, em ôm chặt rồi.” – Bích nói, áp mặt vào lưng anh.
Họ đi qua những con đường ngập nước, nước bắn tung tóe. Bích bật cười khi một chiếc xe máy khác chạy ngang qua, làm nước bắn lên người họ.
“Ướt hết rồi!” – Bích kêu lên, nhưng giọng vẫn vui vẻ.
“Không sao, sắp đến nhà em rồi.” – Khang cười.
Khi đến trước cổng nhà trọ của Bích, trời vẫn mưa rất to. Khang dừng xe, quay lại nhìn cô. Mái tóc cô ướt sũng, những giọt nước đọng trên khuôn mặt, trông vừa đáng yêu vừa tội nghiệp.
“Về đến nơi rồi. Em vào nhà nhanh kẻo cảm lạnh.” – Khang nói.
Bích gật đầu, nhưng không vội xuống xe. Cô nhìn anh, mỉm cười: “Cảm ơn anh Khang đã đưa em về. Anh cũng ướt hết rồi, vào nhà em uống tách trà nóng rồi hãy về nhé?”
Khang nhìn cô, lòng đập nhanh hơn: “Vậy… anh vào nhé.”
Bích gật đầu, dắt xe vào sân. Khang theo sau, bước vào căn phòng trọ nhỏ của cô.
Căn phòng trọ của Bích nhỏ nhưng rất gọn gàng và ấm cúng. Có một chiếc giường đơn với ga trải giường màu hồng nhạt, một chiếc bàn học nhỏ kê cạnh cửa sổ, một chiếc tủ quần áo bằng gỗ công nghiệp, và một góc bếp nhỏ với vài dụng cụ nấu ăn đơn giản.
Trên tường có treo vài bức ảnh gia đình và một tấm lịch treo tường. Trên bàn học có một lọ hoa nhài cắm trong chiếc ly thủy tinh, tỏa hương thơm dịu nhẹ.
“Anh ngồi chơi đi, em đi thay đồ rồi pha trà cho anh.” – Bích nói, bước vào góc phòng, kéo tấm rèm che lại.
Khang ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh bàn, nhìn quanh căn phòng. Anh cảm thấy một sự ấm áp lạ thường – đây là nơi mẹ anh đã sống khi còn trẻ, trước khi lấy cha anh, trước khi cuộc đời cô rẽ sang một hướng khác.
Một lúc sau, Bích bước ra, đã thay bộ đồ khô ráo – một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần short jean. Mái tóc cô xõa dài, vẫn còn hơi ẩm. Trông cô thật tự nhiên, thật đáng yêu.
“Anh uống trà nhé. Em có trà lài, uống ấm bụng lắm.” – Bích nói, đặt tách trà trước mặt anh.
“Cảm ơn em.” – Khang nhận tách trà, nhấp một ngụm – “Trà ngon lắm. Em pha khéo thật.”
Bích cười: “Em học từ mẹ em. Bà ấy bảo trà lài phải ủ đủ thời gian, không được vội.”
“Chắc mẹ em là người rất tâm lý.” – Khang nói, lòng nhói đau khi nhớ đến bà ngoại.
“Vâng, mẹ em là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà em biết.” – Bích nói, giọng trầm xuống – “Bà ấy một mình nuôi em khôn lớn, không bao giờ than vãn dù khó khăn đến mấy.”
Khang nhìn cô, lòng trào dâng cảm xúc. Anh biết bà ngoại đã hy sinh nhiều thế nào, và anh biết mẹ anh cũng sẽ hy sinh nhiều như vậy – nếu anh không thay đổi số phận.
“Em à, anh tin rằng mẹ em sẽ rất tự hào về em.” – Khang nói – “Em là một cô gái thông minh, xinh đẹp, và có trái tim nhân hậu. Chắc chắn mẹ em đã dạy em rất tốt.”
Bích ngước nhìn anh, mắt rưng rưng: “Anh Khang… anh nói chuyện với em như thể anh biết mẹ em vậy. Như thể anh hiểu em hơn bất kỳ ai.”
Khang mỉm cười: “Có lẽ vì anh cảm thấy rất gần gũi với em. Như thể chúng ta đã quen biết từ rất lâu rồi.”
Bích nhìn anh một lúc, rồi cúi xuống, giọng nhỏ nhẹ: “Em cũng có cảm giác đó. Kỳ lạ thật.”
Họ ngồi im lặng một lúc, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Không khí trở nên ấm áp, thân mật lạ thường.
Khang nhìn Bích – mái tóc dài ẩm ướt, đôi mắt long lanh, đôi môi hồng tự nhiên – và cảm thấy một sự rung động mãnh liệt. Anh biết mình không nên có những cảm xúc này, nhưng anh không thể kìm lòng.
“Bích à…” – Khang lên tiếng, giọng trầm – “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Bích ngước nhìn anh, chờ đợi: “Anh nói đi.”
“Anh biết chúng ta mới gặp nhau được hai tuần. Nhưng anh cảm thấy…” – Khang ngập ngừng – “Anh cảm thấy rất đặc biệt khi ở bên em. Như thể em là người mà anh đã tìm kiếm cả đời.”
Bích đỏ mặt, cúi xuống: “Anh Khang… anh nói vậy làm em ngại quá.”
“Anh biết anh nói hơi sớm.” – Khang tiếp tục – “Nhưng anh không muốn giấu cảm xúc của mình. Anh muốn em biết rằng, anh rất quý em, rất muốn được ở bên em.”
Bích im lặng một lúc, rồi ngước lên nhìn anh, đôi mắt long lanh: “Anh Khang, em cũng có cảm giác đó. Em cũng cảm thấy rất đặc biệt khi ở bên anh. Nhưng em sợ… sợ rằng em không đủ tốt cho anh.”
Khang nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc cô: “Em đừng nói vậy. Em là người tuyệt vời nhất mà anh từng gặp. Anh không cần ai khác ngoài em.”
Bích nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ: “Anh Khang…”
Khang cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn. Bích khép mắt, cảm nhận hơi ấm từ môi anh, lòng rung động mãnh liệt.
Khang nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt cô: “Anh yêu em, Bích. Anh biết điều này nghe có vẻ điên rồ, nhưng anh yêu em từ lần đầu gặp mặt.”
Bích bật khóc, ôm chầm lấy anh: “Em cũng yêu anh, Khang. Em không biết tại sao, nhưng em yêu anh.”
Họ ôm nhau thật chặt, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nhau. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ có hai con người đang tìm thấy nhau.
Khang đưa tay luồn vào mái tóc dài của Bích, nhẹ nhàng kéo cô lại gần. Môi họ chạm nhau trong một nụ hôn sâu, nồng nàn, như thể cả hai đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Bích khép mắt, đáp lại nụ hôn của anh một cách cuồng nhiệt. Cô cảm nhận được bàn tay anh lướt trên lưng cô, kéo cô sát vào người anh hơn. Hơi thở của họ hòa vào nhau, trái tim đập loạn nhịp.
“Bích…” – Khang thì thầm giữa những nụ hôn – “Em có chắc là muốn điều này không?”
“Em chắc.” – Bích thì thầm đáp lại, đôi mắt nhìn anh đầy khao khát – “Em muốn anh, Khang. Em muốn anh ngay lúc này.”
Khang cúi xuống, hôn lên cổ cô, cảm nhận làn da mềm mại, mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Bích rùng mình, khẽ rên lên, tay cô bấu chặt vào áo anh.
Anh nhẹ nhàng cởi chiếc áo thun trắng của cô, để lộ bờ vai trần mịn màng. Anh hôn lên vai cô, lên xương quai xanh, cảm nhận từng hơi thở gấp gáp của cô.
“Khang…” – Bích thì thầm, tay cô luồn vào tóc anh, kéo anh lại gần hơn – “Em muốn anh.”
Khang nâng cô lên, đặt cô nằm xuống giường. Anh nhìn cô – mái tóc xõa dài trên gối, đôi mắt long lanh, đôi môi hồng mọng – và cảm thấy tim mình như vỡ tan vì hạnh phúc.
“Mẹ ơi…” – Anh thầm nghĩ – “Con xin lỗi. Nhưng con yêu mẹ. Con yêu mẹ theo một cách mà con không thể giải thích được.”
Anh cúi xuống, hôn lên môi cô lần nữa, rồi dần dần di chuyển xuống dưới. Anh cảm nhận được từng phản ứng của cơ thể cô – sự run rẩy, những tiếng thở dốc, những tiếng rên khe khẽ.
“Anh yêu em, Bích.” – Anh thì thầm bên tai cô – “Anh yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời này.”
“Em cũng yêu anh.” – Bích đáp lại, giọng nghẹn ngào – “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh.”
Đêm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, dưới tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn, hai con người đã đến với nhau trong một màn ân ái nồng nàn, đắm đuối. Khang ôm Bích thật chặt, cảm nhận hơi thở của cô trên da thịt mình, lòng tràn đầy một cảm xúc phức tạp – vừa hạnh phúc, vừa tội lỗi, vừa quyết tâm.
“Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ để mẹ phải khổ.” – Anh thầm hứa – “Con sẽ yêu mẹ, bảo vệ mẹ, mang hạnh phúc đến cho mẹ. Dù có phải đánh đổi tất cả.”
Khang thức dậy khi ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ. Anh nhìn quanh, nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường nhỏ của Bích. Cô đang nằm cạnh anh, đầu tựa vào ngực anh, mái tóc dài xõa tung trên gối.
Anh nhìn cô – khuôn mặt thanh tú, làn da trắng mịn, đôi môi hồng khẽ hé mở – và cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà.
Bích cựa mình, từ từ mở mắt. Cô nhìn anh, mỉm cười ngại ngùng: “Anh dậy rồi à?”
“Ừ, anh dậy rồi.” – Khang mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô – “Em ngủ ngon không?”
“Ngon lắm.” – Bích nói, áp mặt vào ngực anh – “Có anh ở bên, em ngủ ngon hơn.”
Khang ôm cô thật chặt, lòng tràn đầy hạnh phúc: “Anh cũng vậy. Anh chưa bao giờ cảm thấy bình yên đến thế.”
Họ nằm im lặng một lúc, tận hưởng khoảnh khắc bình yên bên nhau. Ngoài cửa sổ, nắng vàng rực rỡ, chim hót líu lo.
“Anh Khang…” – Bích lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ – “Tối qua… em không hối hận đâu.”
Khang nhìn cô: “Anh cũng vậy. Anh không hối hận vì bất cứ điều gì.”
“Vậy… chúng ta sẽ ở bên nhau chứ?” – Bích hỏi, giọng có chút lo lắng – “Anh sẽ không bỏ em chứ?”
Khang nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt cô: “Anh sẽ không bao giờ bỏ em. Anh thề với trời đất, anh sẽ ở bên em đến hết cuộc đời này.”
Bích mỉm cười, ôm chầm lấy anh: “Em tin anh. Em tin anh, Khang.”
Họ lại hôn nhau, nồng nàn, đắm đuối. Và rồi, một lần nữa, họ lại đến với nhau trong vòng tay nồng nàn, trong ánh nắng ban mai rực rỡ.
Kể từ đêm đó, mối quan hệ giữa Khang và Bích phát triển nhanh chóng. Họ dành nhiều thời gian bên nhau – cùng nhau đi ăn, đi xem phim, dạo phố, ngồi cà phê.
Khang đưa Bích đến những quán ăn ngon mà anh biết từ tương lai – những quán sẽ tồn tại suốt 20 năm và vẫn nổi tiếng đến tận bây giờ. Anh dẫn cô đi ăn bánh xèo ở một quán nhỏ trong hẻm, ăn hủ tiếu ở một quán ven đường, ăn chè ở một gánh hàng rong.
“Anh Khang, sao anh biết nhiều quán ăn ngon thế?” – Bích ngạc nhiên – “Anh mới ở Sài Gòn có mấy năm mà.”
“Anh có sở thích đi tìm quán ăn ngon.” – Khang cười – “Với lại, anh muốn em được thưởng thức những món ngon nhất của Sài Gòn.”
Bích cười hạnh phúc: “Anh tốt với em quá. Em không biết làm sao để đền đáp cho anh nữa.”
“Chỉ cần em ở bên anh là đủ rồi.” – Khang nắm tay cô – “Anh không cần gì hơn.”
Một buổi tối, họ ngồi trên bờ kè sông Sài Gòn, ngắm nhìn thành phố lên đèn. Gió sông thổi mát rượi, mang theo hương vị của đêm.
“Anh Khang, em có một câu hỏi.” – Bích lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ.
“Em hỏi đi.”
“Tại sao anh lại yêu em?” – Bích nhìn anh – “Em chỉ là một cô gái quê lên thành phố học, không có gì đặc biệt. Anh có thể chọn bất kỳ cô gái nào tốt hơn em.”
Khang nhìn cô, lòng trào dâng cảm xúc: “Bích à, em không biết em đặc biệt thế nào đâu. Em thông minh, xinh đẹp, tốt bụng, và có một trái tim ấm áp. Anh chưa từng gặp ai như em.”
“Nhưng…” – Bích định nói tiếp thì Khang đặt ngón tay lên môi cô.
“Không có nhưng gì cả.” – Khang nói – “Anh yêu em vì em là em. Anh không cần lý do nào khác.”
Bích mỉm cười, tựa đầu vào vai anh: “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh rất nhiều.”
Khang ôm cô vào lòng, thì thầm: “Anh cũng yêu em, Bích. Anh yêu em nhiều hơn em tưởng.”
Họ ngồi bên nhau đến khuya, ngắm nhìn thành phố lung linh ánh đèn, lòng tràn đầy hạnh phúc.
Những ngày hạnh phúc trôi qua, cho đến một buổi chiều, khi Khang và Bích đang ngồi uống cà phê ở một quán gần công ty, thì một chàng trai trẻ bước vào.
Chàng trai đó mặc một bộ vest xanh thanh lịch, tóc chải gọn gàng, trông rất lịch lãm. Anh ta nhìn quanh quán, rồi mỉm cười khi thấy Bích.
“Bích! Em đây rồi!” – Chàng trai bước đến, giọng vui vẻ – “Anh tìm em mãi.”
Bích ngạc nhiên: “Anh Tuấn? Sao anh biết em ở đây?”
Tuấn – cha của Khang – mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đối diện: “Anh hỏi thăm mấy đồng nghiệp của em. Họ nói em hay ra quán này uống cà phê.”
Khang nhìn cha mình – người đàn ông 25 tuổi, trẻ trung, đẹp trai, tự tin – và cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Anh biết cha mình là người thế nào, và anh không muốn cha mình đến gần Bích.
“Anh Tuấn, để em giới thiệu.” – Bích nói, quay sang Khang – “Đây là anh Khang, đồng nghiệp của em. Anh Khang, đây là anh Tuấn, bạn của gia đình em.”
Khang gật đầu, cố giữ bình tĩnh: “Chào anh Tuấn.”
Tuấn nhìn Khang, ánh mắt có chút dò xét: “Chào anh. Anh là đồng nghiệp của Bích à?”
“Vâng, chúng tôi làm cùng phòng.” – Khang trả lời, giọng bình thản.
Tuấn quay sang Bích, cười: “Bích à, anh có chuyện muốn nói với em. Hay là chúng ta đi chỗ khác nói chuyện nhé?”
Bích nhìn Khang, rồi nhìn Tuấn, ngập ngừng: “Anh Tuấn, có chuyện gì vậy? Anh nói ở đây được mà.”
Tuấn nhìn Khang một cái, rồi nói: “Chuyện này… riêng tư lắm. Anh muốn nói chuyện riêng với em.”
Khang đứng dậy: “Thôi, anh về trước nhé. Bích, lát nữa gặp lại.”
Bích nhìn Khang, có chút lo lắng: “Anh Khang…”
“Không sao.” – Khang mỉm cười – “Anh về trước. Em cứ nói chuyện với anh Tuấn đi.”
Khang bước ra khỏi quán, lòng nặng trĩu. Anh biết Tuấn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Anh cần phải có kế hoạch để ngăn chặn cha mình tiếp cận Bích.
Hôm sau, Khang chủ động tìm gặp Tuấn. Anh biết Tuấn làm việc ở một công ty xây dựng trên đường Lý Tự Trọng, và anh đến đó vào giờ nghỉ trưa.
“Anh Tuấn, tôi muốn nói chuyện với anh.” – Khang nói khi gặp Tuấn ở sảnh công ty.
Tuấn nhìn anh, ngạc nhiên: “Anh Khang? Anh tìm tôi có chuyện gì?”
“Chuyện về Bích.” – Khang nói thẳng – “Tôi muốn anh tránh xa cô ấy.”
Tuấn nhướn mày, cười khẩy: “Anh nói gì vậy? Bích là bạn của gia đình tôi, tôi có quyền gặp cô ấy.”
“Anh biết rõ ý tôi muốn nói gì.” – Khang nhìn thẳng vào mắt Tuấn – “Anh đang theo đuổi Bích, và tôi muốn anh dừng lại.”
Tuấn cười lạnh: “Anh là ai mà ra lệnh cho tôi? Anh chỉ là đồng nghiệp của Bích thôi. Còn tôi, tôi là người được gia đình cô ấy tin tưởng.”
“Tôi là người yêu của Bích.” – Khang nói, giọng kiên định – “Và tôi sẽ không để ai chen vào giữa chúng tôi.”
Tuấn nhìn Khang một lúc, rồi bật cười: “Người yêu? Anh và Bích mới quen nhau có mấy tuần mà đã dám tự xưng là người yêu? Bích còn trẻ, chưa biết gì về cuộc đời. Anh đừng có lừa gạt cô ấy.”
“Tôi không lừa gạt ai cả.” – Khang nói, giọng lạnh lùng – “Tôi yêu Bích thật lòng. Còn anh, tôi biết anh là người thế nào. Anh chỉ coi phụ nữ là công cụ để phục vụ mình thôi.”
Tuấn sững lại, mặt biến sắc: “Anh nói bậy gì vậy?”
“Tôi biết anh rõ hơn anh nghĩ đấy.” – Khang nói – “Anh có thể đóng vai người tốt trước mặt mọi người, nhưng tôi biết bản chất thật của anh. Và tôi thề, tôi sẽ không bao giờ để Bích rơi vào tay anh.”
Tuấn nhìn Khang với ánh mắt đầy thù hận: “Anh đừng tưởng mình thắng. Tôi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”
“Tùy anh.” – Khang nói, quay lưng bước đi – “Nhưng tôi cảnh báo anh: đừng đụng vào Bích. Nếu không, anh sẽ phải trả giá.”
Khang bước ra khỏi công ty, lòng đầy quyết tâm. Anh biết Tuấn sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng anh sẽ làm mọi cách để bảo vệ Bích.
“Mẹ ơi, con sẽ bảo vệ mẹ.” – Anh thầm nhủ – “Con sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương mẹ nữa.”
Tối hôm đó, Khang đến nhà trọ của Bích. Cô mở cửa, mỉm cười khi thấy anh: “Anh đến rồi à? Em tưởng anh bận.”
“Anh muốn gặp em.” – Khang bước vào, ôm cô vào lòng – “Anh nhớ em.”
Bích áp mặt vào ngực anh: “Em cũng nhớ anh. Hôm nay anh Tuấn có nói chuyện với em…”
Khang khựng lại: “Anh ta nói gì?”
“Anh ấy nói… anh ấy thích em.” – Bích ngập ngừng – “Anh ấy muốn tìm hiểu em.”
Khang siết chặt tay, nhưng cố giữ bình tĩnh: “Vậy em trả lời thế nào?”
“Em nói em đã có người yêu rồi.” – Bích ngước nhìn anh – “Em nói em yêu anh.”
Khang ôm cô thật chặt, lòng trào dâng hạnh phúc: “Anh yêu em, Bích. Anh yêu em nhiều lắm.”
“Em cũng yêu anh.” – Bích thì thầm – “Anh Khang, em không cần ai khác ngoài anh.”
Khang cúi xuống hôn cô, nồng nàn, đắm đuối. Anh đưa tay luồn vào mái tóc cô, kéo cô sát vào người mình. Bích đáp lại nụ hôn của anh một cách cuồng nhiệt, tay cô vòng qua cổ anh.
“Anh yêu em…” – Khang thì thầm giữa những nụ hôn – “Anh yêu em nhiều đến phát điên.”
“Em cũng vậy…” – Bích thở dốc – “Em yêu anh, Khang. Em yêu anh.”
Khang bế cô lên, đặt cô nằm xuống giường. Anh nhìn cô – mái tóc xõa dài, đôi mắt long lanh, đôi môi hồng mọng – và cảm thấy tim mình như vỡ tan vì yêu.
“Bích…” – Anh thì thầm, cúi xuống hôn lên cổ cô – “Anh sẽ không bao giờ rời xa em.”
Bích rên khe khẽ, tay cô bấu chặt vào áo anh: “Anh hứa chứ?”
“Anh hứa.” – Khang nói, nhìn sâu vào mắt cô – “Anh thề với trời đất, anh sẽ ở bên em đến hết cuộc đời này.”
Đêm đó, họ lại đến với nhau trong vòng tay nồng nàn, đắm đuối. Tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc hòa vào nhau, tạo nên một bản tình ca đầy cảm xúc.
Khi mọi thứ lắng xuống, Bích nằm gối đầu lên ngực anh, thì thầm: “Anh Khang, em có một điều muốn nói với anh.”
“Em nói đi.”
“Em… em nghĩ em có thai rồi.” – Bích nói, giọng run run.
Khang sững người, tim đập loạn nhịp: “Em… em nói gì?”
“Em chậm kinh hai tuần rồi.” – Bích ngước nhìn anh, mắt ngấn lệ – “Em sợ lắm, Khang. Em không biết phải làm sao.”
Khang ôm cô thật chặt, lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp – vừa hạnh phúc, vừa lo lắng, vừa quyết tâm:
“Đừng sợ, Bích. Anh sẽ lo cho em. Anh sẽ không để em phải đối mặt với chuyện này một mình.”
“Vậy chúng ta… chúng ta phải làm gì?” – Bích hỏi, giọng nghẹn ngào.
Khang nhìn cô, đôi mắt kiên định: “Chúng ta sẽ cưới nhau. Anh sẽ cưới em, Bích. Anh sẽ làm cha của đứa bé, và anh sẽ yêu thương cả hai mẹ con em đến hết cuộc đời.”
Bích bật khóc, ôm chầm lấy anh: “Anh Khang… em yêu anh. Em yêu anh nhiều lắm.”
“Anh cũng yêu em.” – Khang thì thầm, hôn lên tóc cô – “Anh yêu em, Bích. Anh yêu em và con của chúng ta.”
“Mẹ ơi…” – Anh thầm nghĩ, lòng tràn đầy cảm xúc – “Con sẽ không bao giờ để mẹ phải khổ. Con sẽ yêu mẹ, bảo vệ mẹ, và mang hạnh phúc đến cho mẹ. Dù có phải đánh đổi tất cả.”
HẾT CHƯƠNG 2