Dòng Thời Gian Đảo Lộn – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Dòng Thời Gian Đảo Lộn – Update Chương 3
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con, Loan.luan, Mẹ Con, mẹ con trai, mẹ và con, mẹ và con trai, xuyên không, Xuyên Không Loạn Luân
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Chương 1: Cú Xuyên Không Kỳ Lạ
Cơn đau đầu như búa bổ khiến Khang nhăn mặt, cố gắng mở mắt. Ánh sáng chói lóa từ chiếc bóng đèn huỳnh quang treo trên trần nhà làm anh phải nheo mắt lại. Không khí ẩm mốc, nồng nặc mùi mốc meo đặc trưng của những căn phòng trọ cũ kỹ ở Sài Gòn.
“Mình đang ở đâu?”
Khang cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân anh đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Và thật ra… đúng là như vậy. Anh nhớ mình đang chạy xe máy trên đường về nhà sau ca trực đêm tại bệnh viện, thì một chiếc xe tải mất lái lao thẳng vào anh. Cú va chạm kinh hoàng, tiếng kim loại va vào nhau chói tai, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Nhưng anh không nằm trong bệnh viện. Anh đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, chật hẹp, với tấm nệm mỏng đã cũ sờn. Chiếc quạt trần quay chậm rãi trên đầu, phát ra tiếng kẽo kẹt khó chịu. Một chiếc tủ quần áo bằng gỗ công nghiệp đã bạc màu đặt ở góc phòng, trên đó chất đống sách vở và giấy tờ.
Khang nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một điểm quen thuộc nào đó. Rồi mắt anh dừng lại ở chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ đặt trên chiếc bàn học nhỏ cạnh cửa sổ. Nó đang hiển thị: 20/3/2004 – 6:30 sáng.
“20/3/2004?” – Khang nhíu mày, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ – “Năm 2004? Mình đang mơ à?”
Anh vỗ mạnh vào má mình. Đau thật. Không phải mơ.
Khang chậm rãi đứng dậy, mỗi bước đi đều nặng nề. Anh bước đến chiếc gương treo trên tường, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Và đứng hình.
Trong gương là một chàng trai trẻ, khoảng 22 tuổi, với khuôn mặt thanh tú, làn da trắng trẻo, đôi mắt sáng nhưng có chút ngơ ngác. Anh quen khuôn mặt này. Đó chính là anh – nhưng là anh của 20 năm trước, khi còn là sinh viên năm cuối đại học.
Khang đưa tay sờ lên mặt mình, cảm nhận làn da căng mịn, không có nếp nhăn, không có quầng thâm mệt mỏi như anh từng có ở tuổi 42. Anh nhìn xuống đôi tay – trắng trẻo, không có vết chai sần của những năm tháng làm việc vất vả.
“Không thể nào… mình đã 42 tuổi mà?”
Khang lục lọi trong chiếc cặp da cũ kỹ đặt trên bàn. Anh tìm thấy một chiếc ví da màu nâu, bên trong có chứng minh nhân dân. Trên đó ghi: Lê Hoàng Khang, sinh ngày 15/8/1982, quê quán: TP. Hồ Chí Minh.
“1982? Vậy mình 22 tuổi. Đang là sinh viên năm cuối trường Đại học Kinh tế.”
Anh nhớ ra rồi. Năm 2004, anh 22 tuổi, đang sống trong căn phòng trọ này ở quận Bình Thạnh, chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Cha mẹ anh lúc đó vẫn còn trẻ – cha anh mới 25 tuổi, mẹ anh mới 23 tuổi, vừa ra trường được vài tháng.
Khang ngồi phịch xuống giường, đầu óc quay cuồng. Anh vừa trải qua một cú sốc lớn nhất trong đời. Anh – một bác sĩ 42 tuổi, đã có vợ và hai con – giờ đây đang nằm trong cơ thể của chính mình ở tuổi 22, ở một thời điểm 20 năm về trước.
“Đây là cơ hội để làm lại cuộc đời.” – Anh nghĩ – “Hay là… một cơ hội để thay đổi số phận của mẹ?”
Khang nhắm mắt lại, để những ký ức ùa về. Anh nhớ mẹ mình – Bùi Ngọc Bích – người phụ nữ đã hy sinh cả cuộc đời vì gia đình.
Mẹ anh năm nay 63 tuổi, mái tóc đã bạc trắng, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi. Suốt 20 năm hôn nhân với cha anh – Tuấn – mẹ chưa một ngày được sống cho bản thân.
Khang nhớ những lần mẹ khóc một mình trong phòng tắm, tưởng không ai nghe thấy. Nhớ những lần cha anh về nhà say xỉn, chửi bới, đập phá đồ đạc. Nhớ những lần mẹ phải xin lỗi hàng xóm vì tiếng cãi vã của cha mẹ.
Cha anh – Tuấn – là một người đàn ông gia trưởng, ích kỷ. Ông coi vợ như người giúp việc không công, coi con cái như nghĩa vụ phải hoàn thành. Ông không bao giờ nói yêu vợ, không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của bà.
Khang nhớ có lần, khi anh 10 tuổi, mẹ anh bị sốt cao phải nhập viện. Cha anh chỉ đến thăm một lần, rồi biến mất, để mẹ anh một mình trong bệnh viện. Khang – lúc đó còn nhỏ – đã ngồi bên giường mẹ, nắm tay bà, tự hứa sẽ không bao giờ để mẹ phải cô đơn.
Nhưng anh đã không thể giữ lời hứa đó. Anh lớn lên, đi học, đi làm, lập gia đình riêng. Anh không thể ở bên mẹ suốt, không thể ngăn cha anh làm tổn thương mẹ. Anh chỉ có thể nhìn mẹ ngày càng gầy đi, ngày càng héo úa, ngày càng xa cách.
Lần cuối cùng anh gặp mẹ trước khi xuyên không, mẹ anh đã 63 tuổi, ngồi một mình trong căn nhà vắng vẻ, nhìn ra cửa sổ. Cha anh đã qua đời vì tai biến 3 năm trước. Mẹ anh không khóc, không buồn – chỉ có một sự trống rỗng, một sự giải thoát lặng lẽ.
“Khang à,” – mẹ anh nói, giọng khàn đặc – “mẹ ước gì hồi trẻ mẹ can đảm hơn. Mẹ ước gì mẹ đã không nghe lời bà mai, không lấy cha con. Mẹ ước gì mẹ đã được yêu thương đúng nghĩa.”
Khang đã khóc khi nghe những lời đó. Anh đã ôm mẹ, thì thầm: “Con xin lỗi, mẹ. Con đã không thể bảo vệ mẹ.”
Và bây giờ, anh có cơ hội. Anh đang ở năm 2004, mẹ anh 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, chưa lấy cha anh. Anh có thể thay đổi tất cả.
“Mẹ ơi, lần này con sẽ không để mẹ phải khổ nữa.” – Khang thầm nhủ – “Con sẽ mang đến cho mẹ một cuộc đời hạnh phúc, dù có phải đánh đổi tất cả.”
Khang dành cả ngày hôm đó để khám phá căn phòng trọ và tìm hiểu về cuộc sống của “Khang 22 tuổi”. Anh lục lọi từng ngăn tủ, từng cuốn sổ, từng tờ giấy – cố gắng hiểu về con người mà anh đang chiếm giữ cơ thể.
Anh tìm thấy một cuốn nhật ký, ghi chép khá chi tiết về cuộc sống của chàng sinh viên này. Khang 22 tuổi là một sinh viên chăm chỉ, học giỏi, nhưng khá nhút nhát và ít bạn bè. Anh ta sống một mình, không có người yêu, chỉ tập trung vào việc học.
Khang cũng tìm thấy một tập tài liệu về kế hoạch tốt nghiệp, cùng với đó là danh sách các công ty anh ta dự định nộp đơn xin việc. Khang mỉm cười – anh biết rõ công ty nào sẽ phát triển mạnh trong 20 năm tới, công ty nào sẽ phá sản. Anh có lợi thế mà không ai có.
Buổi chiều, Khang quyết định ra ngoài để khám phá Sài Gòn năm 2004. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jean xanh, đi giày thể thao – trang phục khá bình thường của sinh viên thời đó.
Bước ra đường, Khang ngạc nhiên vì sự khác biệt giữa Sài Gòn 2004 và Sài Gòn 2024. Đường phố vắng hơn, xe cộ ít hơn, không có quá nhiều xe hơi. Những tòa nhà cao tầng chưa mọc lên san sát như bây giờ. Các cửa hàng vẫn còn cũ kỹ, biển hiệu vẫn còn đơn giản.
Nhưng có một điều không thay đổi: không khí nhộn nhịp, sôi động của thành phố. Tiếng còi xe, tiếng người bán hàng rao, tiếng cười nói của người dân – tất cả tạo nên một bức tranh sống động, quen thuộc.
Khang đi dạo một vòng quanh khu vực trường Đại học Kinh tế. Anh nhìn thấy những sinh viên trẻ đang tụ tập trước cổng trường, cười đùa, nói chuyện. Họ trông thật trẻ trung, thật hồn nhiên. Khang chợt nhận ra mình cũng từng như vậy – 20 năm trước.
“Chúa ơi, mình thực sự đang ở năm 2004.” – Khang nghĩ – “Mình có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Mình có thể thay đổi mọi thứ.”
Anh dừng lại trước một quán cà phê cóc ven đường, gọi một ly cà phê sữa đá. Ngồi nhâm nhi ly cà phê, nhìn dòng người qua lại, Khang cảm thấy một sự bình yên lạ thường.
“Được rồi.” – Anh tự nhủ – “Mình cần phải có kế hoạch. Kế hoạch thật chi tiết, thật cụ thể.”
Buổi tối, Khang ngồi trước bàn học, viết ra giấy những dự định của mình. Anh viết nguệch ngoạc trên một tờ giấy nháp:
Mục tiêu chính:
- Thay đổi số phận của mẹ – không để mẹ lấy cha
- Xây dựng sự nghiệp vững chắc
- Mang đến hạnh phúc cho mẹ
Kế hoạch:
- Tìm hiểu về cuộc sống của mẹ ở năm 2004
- Tiếp cận mẹ một cách tự nhiên
- Tạo ấn tượng tốt, chiếm được tình cảm của mẹ
- Ngăn chặn cuộc hôn nhân giữa mẹ và cha
Khang gạch chân dòng chữ “Ngăn chặn cuộc hôn nhân giữa mẹ và cha” nhiều lần. Đây là phần quan trọng nhất. Anh biết mẹ anh và cha anh gặp nhau qua mai mối vào khoảng tháng 6 năm 2004, kết hôn vào tháng 12 cùng năm. Anh cần phải hành động trước thời điểm đó.
Nhưng làm thế nào để tiếp cận mẹ một cách tự nhiên? Khang không thể xuất hiện trước mặt mẹ và nói: “Chào mẹ, con là con trai mẹ đến từ tương lai.” Mẹ anh sẽ nghĩ anh bị điên.
Anh cần phải tạo ra một tình huống gặp gỡ tự nhiên. Một cuộc gặp tình cờ, không có gì gượng ép.
Khang nhớ lại: mẹ anh từng kể rằng sau khi tốt nghiệp, bà đã đi xin việc tại nhiều công ty. Một trong số đó là công ty xuất nhập khẩu Hoàng Gia – nơi bà làm việc được 2 năm trước khi kết hôn với cha anh.
Khang mỉm cười. Anh có thể nộp đơn xin việc vào công ty đó. Anh sẽ làm cùng chỗ với mẹ, từ từ tiếp cận, tạo dựng mối quan hệ.
“Kế hoạch hoàn hảo.” – Khang nghĩ – “Nhưng mình cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Mình cần phải biết mẹ mình thích gì, ghét gì, cần gì.”
Anh lấy một tờ giấy mới, bắt đầu viết những gì anh biết về mẹ mình:
Về mẹ – Bùi Ngọc Bích:
- Sinh ngày 12/11/1981
- Quê ở Tiền Giang, lên Sài Gòn học đại học từ năm 1999
- Tốt nghiệp loại giỏi trường Đại học Kinh tế, chuyên ngành Kế toán
- Thích ăn bánh xèo, bánh bèo – những món quê
- Thích nghe nhạc trữ tình, đặc biệt là nhạc của Trịnh Công Sơn
- Ghét sự giả dối, ghét những người nói một đằng làm một nẻo
- Mơ ước có một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu thương mình
- Rất thương mẹ – tức là bà ngoại của Khang – người đã một mình nuôi cô khôn lớn
Khang dừng bút, mắt cay xè. Anh nhớ bà ngoại – người phụ nữ tần tảo, hy sinh cả đời vì con cháu. Bà mất khi anh 15 tuổi, vì bệnh ung thư. Mẹ anh đã khóc suốt 3 tháng trời.
“Lần này, mình sẽ không để bà ngoại mất sớm.” – Khang thầm hứa – “Mình sẽ đưa bà đi khám sớm, phát hiện bệnh sớm, chữa trị kịp thời.”
Anh tiếp tục viết:
Kế hoạch chi tiết:
- Tuần này: Tìm hiểu thông tin về công ty Hoàng Gia, chuẩn bị hồ sơ xin việc
- Tuần sau: Nộp đơn xin việc, phỏng vấn
- Tháng 4: Bắt đầu đi làm, tìm cách gặp mẹ
- Tháng 5-6: Tạo mối quan hệ với mẹ, tạo ấn tượng tốt
- Tháng 7-8: Tỏ tình, chinh phục mẹ
- Tháng 9-12: Cầu hôn, cưới mẹ trước khi cha kịp xuất hiện
Khang nhìn lại kế hoạch của mình, gật đầu hài lòng. Nhưng rồi anh chợt nhận ra một vấn đề: nếu anh cưới mẹ mình… thì anh sẽ không bao giờ được sinh ra. Anh sẽ biến mất khỏi dòng thời gian.
“Nhưng nếu mình không làm điều đó, mẹ mình sẽ khổ cả đời.” – Khang tự nhủ – “Mình sẵn sàng hy sinh bản thân vì hạnh phúc của mẹ.”
Anh thở dài, gấp tờ giấy lại, cất vào ngăn bàn. Rồi anh lên giường, nhắm mắt, cố gắng ngủ. Nhưng giấc ngủ không đến. Anh cứ trằn trọc, suy nghĩ về những gì sắp làm.
“Ngày mai, mình sẽ bắt đầu.” – Anh quyết định – “Ngày mai, mình sẽ bắt đầu thay đổi số phận.”
Sáng hôm sau, Khang thức dậy lúc 6 giờ. Anh tắm rửa, thay quần áo, ăn sáng vội vàng với ổ bánh mì và ly sữa đậu nành mua từ xe đẩy trước cổng trọ.
Hôm nay, anh có một việc quan trọng: đến trường Đại học Kinh tế để xác nhận tình trạng sinh viên của mình. Anh cần phải giữ vững danh tính của “Khang 22 tuổi” để không bị phát hiện.
Khi bước vào khuôn viên trường, Khang cảm thấy một sự hoài niệm dâng trào. Anh nhớ những ngày còn là sinh viên – những buổi học kéo dài, những đêm thức trắng ôn thi, những lần trốn học đi chơi với bạn bè. Những ký ức đó tưởng chừng đã phai nhạt, nhưng giờ đây lại sống động trở lại.
Khang đi đến phòng đào tạo, gặp cô cán bộ phụ trách. Cô nhìn anh, cười: “Khang đấy à? Lâu rồi không thấy em lên trường. Nghe nói em đang chuẩn bị tốt nghiệp?”
“Dạ vâng.” – Khang gật đầu – “Em đến để xác nhận lại thông tin và lấy giấy tờ cần thiết.”
“Được rồi, em chờ chút.” – Cô cán bộ lục tìm trong tủ hồ sơ, đưa cho anh một xấp giấy tờ – “Đây, hồ sơ của em. Em kiểm tra lại xem có đúng không.”
Khang xem qua hồ sơ, xác nhận thông tin của mình. Mọi thứ đều chính xác. Anh ký tên, nhận giấy tờ, rồi rời khỏi phòng đào tạo.
Trên đường ra về, Khang đi ngang qua giảng đường cũ. Anh nhìn thấy một nhóm sinh viên đang tụ tập trước cửa lớp, cười nói rôm rả. Họ trông thật trẻ trung, thật vô tư. Khang chợt cảm thấy mình già hơn họ rất nhiều – dù về mặt thể xác, anh cũng chỉ mới 22 tuổi.
“Mình cần phải hòa nhập.” – Khang nghĩ – “Mình không thể cứ sống với tâm hồn của một người 42 tuổi mãi được.”
Anh bước đến chỗ nhóm sinh viên, mỉm cười: “Chào mọi người. Lâu rồi không gặp.”
Một chàng trai tên Hùng – bạn cùng lớp của “Khang 22 tuổi” – vỗ vai anh: “Khang mày! Lâu quá không thấy mày lên trường. Tưởng mày bỏ học rồi chứ?”
“Không có, tao chỉ bận ôn thi thôi.” – Khang cười – “Dạo này mọi người thế nào?”
“Cũng bình thường. Sắp tốt nghiệp rồi, ai cũng đang lo tìm việc.” – Hùng nói – “Mày có kế hoạch gì chưa?”
“Tao đang tính nộp đơn vào công ty xuất nhập khẩu Hoàng Gia.” – Khang nói, cố tình nhắc đến cái tên này.
“Ồ, công ty đó nghe nói khá tốt đấy. Lương cao, môi trường làm việc chuyên nghiệp.” – Hùng gật gù – “Nhưng nghe nói khó vào lắm, phải phỏng vấn nhiều vòng.”
“Tao sẽ thử xem sao.” – Khang mỉm cười – “Không thử thì làm sao biết được.”
Họ trò chuyện thêm một lúc, rồi Khang xin phép ra về. Anh cần phải chuẩn bị hồ sơ xin việc thật tốt. Anh biết mình có lợi thế – anh đã có 20 năm kinh nghiệm làm việc trong tương lai. Anh biết cách viết CV, cách trả lời phỏng vấn, cách gây ấn tượng với nhà tuyển dụng.
“Mẹ ơi, con đang đến gần mẹ đây.” – Khang thầm nhủ khi bước ra khỏi cổng trường – “Chỉ cần vài tuần nữa thôi, chúng ta sẽ gặp nhau.”
Khang dành cả buổi chiều để viết CV và đơn xin việc. Anh ngồi trước bàn học, chiếc máy tính cũ kỹ – một chiếc desktop màu trắng đã ngả vàng – chạy chậm rì rì. Anh gõ từng chữ một, cẩn thận, tỉ mỉ.
LÊ HOÀNG KHANG
- Sinh ngày: 15/08/1982
- Địa chỉ: 123/45 Bùi Đình Túy, P.24, Q.Bình Thạnh, TP.HCM
- Điện thoại: 0903.456.789
- Email: khang.lehoang@gmail.com
MỤC TIÊU NGHỀ NGHIỆP: Tìm kiếm vị trí nhân viên kinh doanh tại một công ty xuất nhập khẩu uy tín, nơi tôi có thể phát huy tối đa kiến thức chuyên môn và kỹ năng giao tiếp để đóng góp vào sự phát triển chung của công ty.
HỌC VẤN:
- 2000-2004: Đại học Kinh tế TP.HCM, chuyên ngành Kinh tế đối ngoại
- Điểm trung bình: 8.2/10
- Xếp loại: Giỏi
KINH NGHIỆM LÀM VIỆC:
- 2003-2004: Thực tập sinh tại Công ty TNHH Xuất Nhập Khẩu Minh Phát
- Hỗ trợ nhân viên kinh doanh trong việc tìm kiếm khách hàng, soạn thảo hợp đồng
- Tham gia đàm phán với đối tác nước ngoài
KỸ NĂNG:
- Tiếng Anh: TOEIC 850
- Tin học văn phòng: Thành thạo Word, Excel, PowerPoint
- Kỹ năng giao tiếp, đàm phán tốt
- Khả năng làm việc nhóm, chịu được áp lực cao
Khang đọc lại CV của mình, gật đầu hài lòng. Anh biết CV này sẽ gây ấn tượng với nhà tuyển dụng. Nhưng anh cũng biết rằng, điều quan trọng nhất không phải là CV, mà là cuộc phỏng vấn. Và anh – với 20 năm kinh nghiệm làm việc trong tương lai – chắc chắn sẽ vượt qua cuộc phỏng vấn một cách xuất sắc.
Anh in CV ra, cho vào một chiếc phong bì màu trắng, ghi địa chỉ công ty Hoàng Gia lên trên. Ngày mai, anh sẽ đến nộp hồ sơ.
“Mẹ ơi, con đang đến đây.” – Khang mỉm cười, đặt phong bì lên bàn – “Chờ con nhé.”
Đêm hôm đó, Khang không thể ngủ được. Anh nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, suy nghĩ về những gì sắp xảy ra.
Anh nhớ lại những kỷ niệm với mẹ. Những buổi sáng mẹ dậy sớm nấu cháo cho anh khi anh bị ốm. Những buổi tối mẹ ngồi bên bàn học, kèm anh học bài. Những lần mẹ khóc trong âm thầm, không muốn anh nhìn thấy.
Khang nhớ có lần, khi anh 8 tuổi, anh hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ không cười nhiều như các mẹ khác?”
Mẹ anh đã ôm anh vào lòng, thì thầm: “Vì mẹ có nhiều điều phải lo, con à. Nhưng mẹ vẫn vui vì có con.”
Khang đã không hiểu lúc đó. Nhưng bây giờ, anh hiểu. Mẹ anh đã không hạnh phúc trong cuộc hôn nhân với cha anh. Bà đã hy sinh tất cả vì con cái, vì gia đình, nhưng không bao giờ được đền đáp xứng đáng.
“Lần này, con sẽ bù đắp cho mẹ.” – Khang thầm hứa – “Con sẽ cho mẹ một cuộc đời hạnh phúc, một tình yêu đích thực, một gia đình trọn vẹn.”
Anh nhắm mắt, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Nhưng hình ảnh của mẹ – ở tuổi 23, xinh đẹp, trẻ trung, đầy sức sống – cứ hiện lên trong tâm trí anh.
“Bích à…” – Anh thì thầm – “Em có biết anh đang đến không? Anh sẽ mang đến cho em một cuộc đời mới, một tình yêu mới, một hạnh phúc mới.”
Khang mỉm cười trong bóng tối, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ, với những giấc mơ về một tương lai tươi sáng phía trước.
Sáng hôm sau, Khang dậy sớm, mặc bộ vest đen lịch sự – bộ đồ anh mượn từ người bạn cùng phòng – rồi bắt xe buýt đến công ty Hoàng Gia.
Công ty Hoàng Gia nằm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1 – một trong những khu vực sầm uất nhất Sài Gòn. Tòa nhà 8 tầng, mặt tiền hiện đại, có logo công ty màu xanh dương nổi bật.
Khang bước vào sảnh, đến gặp cô lễ tân: “Chào chị, em đến để nộp hồ sơ xin việc.”
Cô lễ tân – một cô gái trẻ khoảng 25 tuổi – nhìn anh từ đầu đến chân, rồi mỉm cười: “Anh đến đúng lúc lắm. Công ty chúng tôi đang tuyển vị trí nhân viên kinh doanh. Anh điền mẫu đơn này nhé.”
Khang nhận tờ đơn, ngồi xuống ghế chờ, điền thông tin một cách cẩn thận. Anh viết chữ rất đẹp, rất rõ ràng – kỹ năng anh rèn luyện trong suốt 20 năm làm việc.
Khi nộp lại đơn, cô lễ tân nhìn anh, ngạc nhiên: “Anh viết đẹp thật đấy. Hồ sơ của anh cũng rất ấn tượng. Chắc chắn anh sẽ được gọi phỏng vấn thôi.”
“Cảm ơn chị.” – Khang mỉm cười – “Em hy vọng sẽ có cơ hội được làm việc tại đây.”
“Chúc anh may mắn nhé.” – Cô lễ tân gật đầu.
Khang rời khỏi công ty, lòng đầy hy vọng. Anh biết mình có lợi thế – anh biết rõ về công ty này, biết rõ về ngành nghề này, biết rõ về những gì sẽ xảy ra trong 20 năm tới.
“Bước đầu tiên đã hoàn thành.” – Anh nghĩ – “Bây giờ, chỉ cần chờ đợi thôi.”
Một tuần sau, Khang nhận được điện thoại từ công ty Hoàng Gia, mời anh đến phỏng vấn vào lúc 9 giờ sáng thứ Hai.
Khang chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Anh ôn lại tất cả những kiến thức về xuất nhập khẩu, về thị trường quốc tế, về các kỹ năng đàm phán. Anh biết mình sẽ vượt qua cuộc phỏng vấn một cách xuất sắc.
Sáng thứ Hai, Khang mặc bộ vest đen, cà vạt xám, giày đánh bóng loáng. Anh đến công ty từ 8 giờ 30, ngồi chờ ở sảnh.
Đúng 9 giờ, một cô gái trẻ bước ra, gọi tên anh: “Anh Lê Hoàng Khang?”
Khang đứng dậy, nhìn cô gái. Và tim anh như ngừng đập.
Đó là Bùi Ngọc Bích – mẹ anh.
Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng, chân váy đen, tóc búi cao gọn gàng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười tươi tắn. Cô chính là mẹ anh – nhưng ở tuổi 23, xinh đẹp và tràn đầy sức sống.
“Anh Khang? Mời anh vào phòng phỏng vấn.” – Bích mỉm cười, giọng nhẹ nhàng.
Khang đứng im, không thể cử động. Anh nhìn cô – người phụ nữ anh yêu thương nhất trên đời – đang đứng trước mặt anh, trẻ trung và xinh đẹp đến nao lòng.
“Anh… anh ổn chứ?” – Bích hỏi, hơi lo lắng khi thấy anh đứng im.
“Ừ… ừ, tôi ổn.” – Khang lấy lại bình tĩnh, mỉm cười – “Xin lỗi, tôi hơi hồi hộp.”
“Không sao, ai phỏng vấn cũng hồi hộp mà.” – Bích cười – “Mời anh vào.”
Khang bước theo cô vào phòng phỏng vấn, lòng đập thình thịch. Anh không thể tin nổi – anh đang gặp mẹ mình, ở tuổi 23, trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác.
“Mẹ ơi…” – Anh thầm nghĩ – “Con đã tìm thấy mẹ rồi.”
Buổi phỏng vấn diễn ra trong phòng họp tầng 3. Có ba người ngồi ở bàn phỏng vấn: một người đàn ông trung niên – giám đốc nhân sự, một người phụ nữ – trưởng phòng kinh doanh, và Bích – người ghi chép.
Khang ngồi xuống ghế đối diện, mỉm cười tự tin: “Xin chào, tôi là Lê Hoàng Khang. Rất vui được gặp mọi người.”
Giám đốc nhân sự – ông Hải – nhìn anh, hỏi: “Anh Khang, hãy giới thiệu về bản thân anh một chút.”
Khang hít một hơi sâu, bắt đầu nói. Anh kể về quá trình học tập, về kinh nghiệm thực tập, về những kỹ năng anh có. Anh nói một cách tự tin, lưu loát, thuyết phục – kỹ năng anh rèn luyện suốt 20 năm làm việc.
Bích ngồi ghi chép, thỉnh thoảng ngước lên nhìn anh. Có điều gì đó ở chàng trai này khiến cô cảm thấy quen thuộc, ấm áp. Như thể cô đã gặp anh ở đâu đó rồi.
“Anh Khang, tại sao anh lại chọn công ty chúng tôi?” – Trưởng phòng kinh doanh – chị Lan – hỏi.
“Vì tôi tin rằng công ty Hoàng Gia có tiềm năng phát triển rất lớn.” – Khang trả lời – “Với định hướng xuất khẩu sang thị trường châu Âu và Mỹ, công ty sẽ có những bước tiến vượt bậc trong những năm tới. Tôi muốn được là một phần của sự phát triển đó.”
Câu trả lời của Khang khiến cả ba người ngồi phỏng vấn đều ấn tượng. Họ chưa từng gặp một ứng viên trẻ nào có cái nhìn sâu sắc và chiến lược như vậy.
Cuối buổi phỏng vấn, ông Hải mỉm cười: “Anh Khang, chúng tôi rất ấn tượng với anh. Chúng tôi sẽ liên hệ với anh trong vài ngày tới để thông báo kết quả.”
“Cảm ơn mọi người đã dành thời gian.” – Khang đứng dậy, bắt tay từng người – “Tôi hy vọng sẽ có cơ hội được làm việc cùng mọi người.”
Khi đến lượt Bích, Khang nắm tay cô hơi lâu hơn một chút. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, nhìn vào đôi mắt cô, mỉm cười: “Cảm ơn em.”
Bích hơi đỏ mặt, rút tay lại: “Không có gì. Chúc anh may mắn.”
Khang gật đầu, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Anh cảm nhận được ánh mắt của Bích đang dõi theo mình.
“Mẹ ơi, con đã gặp mẹ rồi.” – Anh thầm nghĩ, lòng tràn đầy hạnh phúc – “Và con sẽ không bao giờ để mẹ rời xa con nữa.”
Ba ngày sau, Khang nhận được điện thoại từ công ty Hoàng Gia: anh đã trúng tuyển vị trí nhân viên kinh doanh, bắt đầu đi làm từ thứ Hai tuần sau.
Khang vui mừng đến phát khóc. Anh nhảy cẫng lên trong căn phòng trọ nhỏ, hét to: “Yes! Mình được nhận rồi!”
Anh gọi điện báo tin cho gia đình – tức là gia đình của “Khang 22 tuổi” – cha mẹ nuôi của anh trong quá khứ. Họ vui mừng chúc mừng anh, dặn dò anh phải cố gắng làm việc thật tốt.
Tối hôm đó, Khang không thể ngủ được. Anh nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, mỉm cười một mình.
“Ngày mai, mình sẽ đi làm. Ngày mai, mình sẽ gặp lại mẹ.” – Anh nghĩ – “Mình cần phải lên kế hoạch thật kỹ. Mình cần phải tạo ấn tượng tốt với mẹ ngay từ những ngày đầu.”
Anh lấy cuốn sổ tay ra, viết nguệch ngoạc:
Kế hoạch tiếp cận Bích:
- Ngày 1-3: Làm quen, tạo ấn tượng tốt
- Ngày 4-7: Tìm hiểu sở thích, thói quen của cô ấy
- Tuần 2-3: Tạo cơ hội gặp gỡ ngoài giờ làm việc
- Tuần 4-6: Tỏ tình, bày tỏ tình cảm
- Tháng 2-3: Cầu hôn, chuẩn bị đám cưới
Khang nhìn lại kế hoạch, gật đầu hài lòng. Anh biết mình cần phải kiên nhẫn, nhưng anh cũng biết mình không có nhiều thời gian. Cha anh – Tuấn – sẽ xuất hiện trong cuộc đời mẹ anh vào khoảng tháng 6. Anh cần phải hành động trước thời điểm đó.
“Mẹ ơi, con sẽ đến.” – Khang thì thầm, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ – “Con sẽ đến và mang hạnh phúc đến cho mẹ.”
Thứ Hai, 6 giờ sáng. Khang thức dậy, tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ vest đen lịch sự. Anh nhìn mình trong gương, mỉm cười tự tin.
“Hôm nay là ngày đầu tiên của một cuộc đời mới.” – Anh nghĩ – “Một cuộc đời mà mẹ sẽ hạnh phúc.”
Anh đến công ty lúc 7 giờ 45, sớm hơn giờ làm việc 15 phút. Cô lễ tân – giờ đã quen mặt – mỉm cười chào anh: “Chào anh Khang. Chúc mừng anh đã trúng tuyển.”
“Cảm ơn chị.” – Khang gật đầu – “Em đến gặp anh Hải để nhận việc.”
“Anh Hải đang ở phòng nhân sự tầng 3. Anh lên đó nhé.”
Khang bước lên tầng 3, gặp ông Hải. Ông hướng dẫn anh ký hợp đồng, nhận bàn làm việc, giới thiệu về công ty và các đồng nghiệp.
“Phòng kinh doanh của chúng ta có 10 người.” – Ông Hải nói – “Em sẽ làm việc dưới sự chỉ đạo của chị Lan – trưởng phòng. Còn đây là các đồng nghiệp của em.”
Khang bước vào phòng kinh doanh, nhìn quanh. Và rồi, mắt anh dừng lại ở một góc phòng, nơi Bích đang ngồi, cúi đầu viết gì đó trên máy tính.
Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng, tóc búi cao, đeo kính cận trông rất xinh xắn. Khang cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
“Chào mọi người, tôi là Lê Hoàng Khang, nhân viên mới của phòng kinh doanh.” – Khang mỉm cười, cúi chào – “Rất mong được mọi người giúp đỡ.”
Các đồng nghiệp vỗ tay chào đón. Bích ngước lên nhìn anh, mỉm cười: “Chào anh Khang. Chúc mừng anh đã trúng tuyển.”
“Chào em.” – Khang gật đầu, cố giữ bình tĩnh – “Sau này mong em giúp đỡ.”
“Tất nhiên rồi.” – Bích cười – “Chúng ta là đồng nghiệp mà.”
Khang ngồi xuống bàn làm việc của mình – một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, đối diện với bàn của Bích. Anh nhìn cô một lúc, rồi cúi xuống mở máy tính, bắt đầu công việc.
“Mẹ ơi, con đã đến rồi.” – Anh thầm nghĩ – “Từ bây giờ, con sẽ ở bên mẹ, bảo vệ mẹ, mang hạnh phúc đến cho mẹ.”
Anh mỉm cười, bắt đầu một ngày làm việc mới – ngày đầu tiên của một cuộc đời mới, một số phận mới, một tình yêu mới.
HẾT CHƯƠNG 1