Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Truyện: Đội nón xanh cho cha
Tã giả: Saclangno1zzz

Chương 9: Những cái chạm nhẹ

Đêm đã buông xuống từ lâu. Căn nhà nhỏ chìm trong thứ tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn như nhịp tim của một kẻ đang chờ đợi. Trên phòng ngủ ở tầng hai, Tuấn Anh ngồi trước bàn học, ánh đèn bàn tỏa ra thứ ánh sáng trắng dịu nhẹ, soi rõ từng trang sách vở xếp ngay ngắn trước mặt. Nhưng tâm trí cậu lại không nằm ở những con chữ ấy. Cậu đang lắng nghe, lắng nghe từng tiếng động nhỏ vang lên từ dưới nhà. Cậu ngồi trong phòng, lòng nơm nớp chờ đợi giây phút mẹ bước lên cầu thang.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên cầu thang. Tim Tuấn Anh đập mạnh một nhịp. Cậu ngồi thẳng lưng dậy, mắt hướng về phía cửa. Rồi cánh cửa từ từ mở ra.

Hà Nhi bước vào, trên tay cầm một chiếc cốc nước ấm. Cô đã thay bộ váy hoa buổi sáng bằng một bộ quần áo ở nhà kín đáo hơn. Nhưng chính sự kín đáo ấy lại càng khiến Tuấn Anh không thể rời mắt.

Cô mặc một chiếc áo thun cotton dài tay màu xám nhạt, chất liệu mềm mại, ôm nhẹ lấy phần thân trên. Cổ áo tròn kín đáo che kín đến tận xương quai xanh, không hề hở hang như bộ váy hoa sáng nay. Nhưng chính lớp vải cotton mềm mại ấy lại như đang vuốt ve, như đang tôn lên từng đường cong cơ thể cô. Bầu ngực căng tròn, nở nang ẩn dưới lớp áo. Đôi gò bồng đảo ấy vẫn cứ ngạo nghễ vươn lên. Mỗi lần cô thở, chúng lại phập phồng lên xuống, như hai quả chín mọng đang đong đưa theo gió.

Phía dưới, cô mặc một chiếc quần lụa dài màu đen, rộng rãi, thoải mái. Nhưng chất liệu lụa mỏng nhẹ ấy lại không thể giấu nổi cặp mông tròn lẳn, đẫy đà của cô. Mỗi lần cô bước đi, tà quần lại khẽ bay bay, thỉnh thoảng áp sát vào da thịt, phô bày trọn vẹn độ cong vểnh đầy khiêu gợi. Vòng eo thon nhỏ nơi áo thun gặp cạp quần, rồi phình ra ở hông, tạo nên một đường cong mềm mại đến nao lòng.

Mái tóc đen dài của cô được buộc lỏng sau gáy, để lộ cái cổ trắng ngần thanh mảnh. Gương mặt cô không trang điểm, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng của người đàn bà chín muồi. Đôi mắt đen long lanh như có nước, hàng mi dài cong vút, đôi môi hồng tựa cánh đào. Và mùi hương từ cơ thể cô thứ mùi hương quen thuộc của sữa tắm hoa nhài hòa lẫn với mùi kem dưỡng da bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng, xâm chiếm lấy khứu giác của Tuấn Anh.

“Con ngồi ngay ngắn lại đi.” Hà Nhi nói, giọng nghiêm túc nhưng không đến nỗi lạnh lùng như ban sáng. Cô bước tới, đặt cốc nước xuống bàn, rồi kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh con trai. “Mang hết bài kiểm tra ra đây cho mẹ xem.”

“Dạ…” Tuấn Anh ngoan ngoãn mở cặp sách, lấy ra xấp bài kiểm tra. Tay cậu hơi run khi đưa cho mẹ. Cậu không biết mẹ sẽ phản ứng thế nào khi nhìn thấy điểm số.

Hà Nhi cầm lấy xấp bài kiểm tra, chăm chú xem từng tờ. Đôi mắt cô lướt qua những con số, những dòng chữ đỏ của giáo viên. Khuôn mặt cô dần thay đổi. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, rồi lại giãn ra. Ánh mắt cô ngạc nhiên.

“Môn toán tám điểm… Lý tám phẩy rưỡi… Hóa chín… Anh văn tám phẩy bảy…” Cô lẩm nhẩm đọc từng môn, giọng đầy ngạc nhiên. “Chỉ có mỗi môn Văn là kém thôi à?”

“Dạ… tại con không giỏi viết văn lắm…” Tuấn Anh cúi đầu, giọng lí nhí.

Hà Nhi thở dài, nhưng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều. Cô nhìn con trai, thấy cậu đang cúi gằm mặt như một đứa trẻ biết lỗi. Lòng cô cũng có chút mềm đi. Dù gì thì con trai cũng không đến nỗi tệ như cô nghĩ. Các môn khác đều đạt điểm cao, chỉ riêng môn Văn là yếu. Mà môn Văn thì cũng khó, không phải ai cũng có năng khiếu viết lách.

“Thôi được rồi. Cũng không đến nỗi nào.” Cô nói, đặt xấp bài kiểm tra xuống bàn. “Môn Văn con cần cải thiện. Mẹ sẽ chỉ cho con cách làm bài. Ngồi lại đây.”

Cô kéo ghế lại gần hơn, hơi nghiêng người về phía con trai để xem đề bài. Và chính khoảnh khắc ấy, Tuấn Anh cảm nhận được sự hiện diện của mẹ một cách mãnh liệt. Hương thơm từ cơ thể mẹ tràn ngập khứu giác cậu, ngọt ngào đến mức khiến cậu chóng mặt. Vai mẹ vô tình chạm nhẹ vào vai cậu, hơi ấm từ da thịt mẹ truyền qua lớp áo mỏng, khiến tim cậu đập loạn nhịp.

“Con xem này, đoạn mở bài con viết quá lan man, không tập trung vào trọng tâm đề bài.” Hà Nhi bắt đầu giảng giải, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc. Cô cúi xuống gần hơn, ngón tay thon dài chỉ vào từng dòng chữ trên trang giấy. “Mở bài phải ngắn gọn, súc tích, phải nêu được vấn đề cần nghị luận. Con hiểu không?”

“Dạ… con hiểu…” Tuấn Anh lắng nghe, nhưng thực chất tâm trí cậu đã bay tận đâu. Cậu cảm nhận được hơi thở của mẹ phả nhẹ lên gáy mình, ấm áp và thơm mát. Mỗi lần mẹ cúi xuống, bầu ngực căng tròn ấy lại khẽ chạm vào lưng cậu, mềm mại đến mức cậu phải nghiến chặt răng để không rên lên thành tiếng.

“Con đang nghe mẹ nói không đấy?” Hà Nhi bất chợt ngẩng lên, nhíu mày nhìn con trai.

“Dạ… con nghe ạ…” Tuấn Anh giật mình, vội vàng đáp. “Mẹ nói mở bài phải ngắn gọn, súc tích… con đang ghi nhớ…”

“Được rồi. Bây giờ con thử viết lại mở bài này xem.” Cô nói, rồi ngồi thẳng lưng lại, tạo ra một khoảng cách an toàn giữa hai mẹ con.

Tuấn Anh gật đầu, cầm bút lên, bắt đầu viết. Nhưng chữ cậu viết ra xiêu vẹo, không thẳng hàng, bởi bàn tay cậu vẫn còn run rẩy vì những dư âm vừa rồi. Cậu cố gắng tập trung, nhưng trong đầu cứ hiện lên hình ảnh bầu ngực mẹ chạm vào lưng mình, mềm mại, ấm áp, đầy khiêu gợi.

Trong khi đó, Hà Nhi cũng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Những động chạm nhẹ ấy, dù chỉ là vô tình, cũng khiến cơ thể cô phản ứng. Khi bầu ngực cô chạm vào lưng con trai, một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng cô, lan tỏa xuống tận đáy bụng. Hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn, đôi má bắt đầu ửng hồng. Cô cảm nhận được mùi mồ hôi đàn ông từ cơ thể con trai, thứ mùi nam tính nồng nàn khiến cô rùng mình.

Nhưng rồi cô vội vàng lắc đầu, cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo. “Không được… không được nghĩ bậy…” Cô tự nhủ thầm.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào bài văn của con trai. “Đoạn này con viết chưa đúng. Mẹ thấy con cần phải…”

Cô lại cúi xuống, giảng giải tiếp. Và mỗi lần như vậy, những động chạm vô tình ấy lại tái diễn. Cô cố gắng giữ khoảng cách, nhưng cái cách cô phải cúi xuống để xem con trai viết là không thể tránh khỏi những va chạm nhẹ. Vai cô chạm vai cậu, tay cô chạm tay cậu khi cầm bút chỉnh sửa, và bầu ngực cô, dù cô có cố gắng thế nào, vẫn thỉnh thoảng lướt nhẹ qua lưng cậu.

Tuấn Anh cảm nhận được tất cả. Mỗi cái chạm ấy như một mũi kim châm vào lý trí cậu. Con cặc trong quần đã cương cứng từ lâu, đau nhức vì bị giam giữ. Cậu phải cắn chặt răng, siết chặt hai tay, cố gắng không để lộ ra bất kỳ hành động nào bất thường.

Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Ánh đèn bàn soi rõ hai thân người ngồi cạnh nhau, khoảng cách giữa họ mong manh đến mức chỉ cần một cử động nhỏ là có thể xóa bỏ hoàn toàn. Tiếng bút chạy trên giấy, tiếng thở dốc khe khẽ, và cả tiếng tim đập loạn nhịp của cả hai.

“Mẹ thấy phòng con hơi bừa bộn đấy.” Hà Nhi bất chợt lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Cô nhìn quanh phòng, thấy mấy quyển sách vở bày la liệt trên bàn, mấy chiếc áo quần vắt vẻo trên ghế. “Đứng lên lau dọn lại cho gọn gàng đi.”

“Dạ…” Tuấn Anh đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm vì có cớ thoát khỏi tình huống ngột ngạt. Cậu đi vào phòng tắm, lấy chiếc khăn lau và một chậu nước, rồi bắt đầu lau dọn căn phòng.

Cậu cúi xuống, lau từng vạt sàn nhà. Những động tác mạnh mẽ của cánh tay khiến cơ bắp trên lưng cậu nổi lên rõ rệt dưới lớp áo phông mỏng. Hà Nhi ngồi trên ghế, vô tình liếc nhìn con trai đang làm việc. Ánh mắt cô dừng lại trên tấm lưng rộng lớn, săn chắc ấy. Cơ thể cậu trẻ trung, cường tráng, toát lên sức mạnh đàn ông mà chồng cô đã đánh mất từ lâu.

Cô vội vàng quay đi, tự trách mình vì đã nhìn lén con trai. Nhưng hình ảnh tấm lưng rắn chắc ấy vẫn in sâu trong tâm trí cô, khiến cơ thể cô càng thêm rạo rực.

“Con lau kỹ vào mấy góc kia nữa.” Cô nói, cố gắng giữ giọng nghiêm túc. “Đừng có làm qua loa cho xong chuyện.”

“Dạ con biết rồi ạ.” Tuấn Anh đáp, vẫn chăm chú lau nhà.

Nhưng rồi, điều không mong muốn đã xảy ra. Khi Tuấn Anh vừa lau xong mảng sàn ở gần bàn học, cậu vẩy nhẹ chiếc khăn ướt, làm vài giọt nước bắn ra xung quanh. Hà Nhi đứng dậy, định bước sang bên kia phòng để tránh nước, thì bất ngờ trượt chân trên mảng sàn vừa lau.

“Á!” Cô kêu lên một tiếng, cơ thể mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.

Tuấn Anh nghe tiếng kêu, phản xạ cực nhanh. Cậu lao tới, dang tay ra đỡ lấy mẹ. Nhưng mảng sàn quá trơn, cộng thêm sức nặng của cả hai, cậu không thể giữ được thăng bằng. Cả hai cùng ngã nhào xuống giường.

“Rầm!”

Cơ thể Hà Nhi đổ ập lên người Tuấn Anh. Hai chân cô khẽ dang ra, và phần nhạy cảm nhất của cô nơi đang nóng ran vì những động chạm ban nãy lại vô tình cọ thẳng vào con cặc đang cương cứng của con trai. Cả hai cùng sững lại.

Hà Nhi ngã chúi về phía trước, mặt cô vùi vào cổ Tuấn Anh. Hơi thở của cô gấp gáp, phả nóng hổi vào da thịt cậu. Bầu ngực căng tròn của cô ép chặt vào lồng ngực cậu, mềm mại và ấm áp. Phần dưới, cô cảm nhận rõ ràng một thứ cứng rắn, to lớn đang cấn vào giữa hai chân mình, ngay tại điểm nhạy cảm nhất. Và điều đáng sợ hơn cả, là cơ thể cô lại phản ứng với nó một cơn run rẩy dữ dội chạy khắp người cô, và dịch âm đạo bắt đầu rỉ ra, thấm ướt cả quần lót.

Tuấn Anh cũng không khá hơn. Cậu nằm đó, bất động, cảm nhận toàn bộ sức nặng và hơi ấm của mẹ trên người mình. Con cặc cậu bị ép chặt vào giữa hai chân mẹ, cọ xát vào phần mềm mại ấy qua lớp vải. Cảm giác ấy sung sướng đến mức cậu suýt nữa rên lên thành tiếng. Cậu ngửi thấy mùi hương từ tóc mẹ, từ da thịt mẹ, và cả một thứ mùi khác thứ mùi nữ tính, ngọt ngào đang lan tỏa từ phần dưới cơ thể mẹ.

Hai mẹ con cứ nằm như vậy, chồng lên nhau, không ai nhúc nhích. Không gian như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng thở dốc và tiếng tim đập loạn nhịp của cả hai.