Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9
Tác Giả: Saclangno1zzz
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bú cu, dì cháu, loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Truyện: Đội nón xanh cho cha
Tã giả: @saclangno1zzz (telegram)
Chương 8: Dạy kèm
Những ngày sau đó, căn nhà nhỏ như mang một bầu không khí khác hẳn. Không còn tiếng cười đùa rôm rả của con trai mỗi lúc cả nhà quây quần bên mâm cơm, cũng chẳng còn những câu chuyện linh tinh mà Tuấn Anh vẫn thường kể cho bố mẹ nghe về trường lớp, bạn bè. Thay vào đó là một sự im lặng len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà. Hà Nhi vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ. Cô vẫn nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc chồng con. Nhưng tuyệt nhiên, cô không nói chuyện với Tuấn Anh. Không một lời, không một cái nhìn, như thể cậu con trai ấy không hề tồn tại trong nhà.
Sáng nào cũng vậy, Hà Nhi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, gọi chồng dậy, còn Tuấn Anh thì tự mình lê bước xuống cầu thang khi đã nghe tiếng bố mẹ nói chuyện dưới bếp. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, bởi mỗi lần liếc trộm, cậu chỉ thấy một bức tường băng giá. Cậu chỉ biết cúi gằm mặt xuống bát cơm, ăn nhanh rồi xin phép lên phòng. Còn cô, mỗi lần con trai có chuyện gì cần nói, cô đều trả lời qua trung gian là chồng mình, hoặc im lặng như không nghe thấy.
Hùng người chồng, người cha trong nhà dù có chậm ý đến đâu, cũng bắt đầu nhận ra sự khác lạ ấy. Ông để ý thấy vợ mình dạo này lạnh nhạt với con trai một cách kỳ quặc. Trước đây, hai mẹ con vẫn hay nói cười với nhau, thỉnh thoảng còn đùa giỡn, cãi nhau vặt vãnh về mấy chuyện lặt vặt. Vậy mà giờ đây, cả ngày chẳng nghe thấy hai mẹ con nói với nhau lấy một câu tử tế. Bữa cơm nào cũng im ắng như tờ, chỉ có tiếng bát đũa khua nhẹ và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn. Con trai thì cúi gằm xuống bàn ăn như một kẻ có tội, còn vợ thì lạnh lùng đến mức ngay cả việc gắp thức ăn cho con cũng chẳng buồn làm.
Ông không phải là người quá tâm lý, nhưng sự thay đổi ấy rõ ràng đến mức không thể làm ngơ. Một buổi tối, khi Hà Nhi đang vào phòng tắm, Hùng gọi con trai lại ngồi xuống cạnh mình.
“Tuấn Anh, ra đây bố nói chuyện với con một chút.” Ông nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy.
Tuấn Anh đang định lẻn lên phòng thì khựng lại. Tim cậu đập mạnh một nhịp. Cậu biết trước sau gì bố cũng sẽ hỏi. Nhưng khi thực sự nghe thấy, cậu vẫn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp như ngồi trên đống lửa.
“Dạ… có chuyện gì vậy bố?” Cậu rụt rè bước lại, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bố.
Hùng gác chéo chân, chậm rãi tháo kính, nhìn con trai bằng ánh mắt dò xét. “Dạo này hai mẹ con làm sao vậy? Bố thấy mẹ con giận con chuyện gì phải không?”
Tuấn Anh nuốt nước bọt. Cậu cúi đầu, bàn tay vô thức đan vào nhau trên đùi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Dạ… chắc tại… tại mẹ giận con thật ạ…”
“Vì chuyện gì?”
“Dạ… vì kỳ thi vừa rồi con làm bài không được tốt… Mẹ buồn nên mẹ giận con thôi ạ…” Cậu lí nhí đáp, mắt nhìn xuống sàn nhà.
Hùng nhíu mày. Ông thở dài một tiếng, rồi bắt đầu một bài giảng đạo lý quen thuộc. “Con biết không, bố mẹ cho con ăn học đầy đủ như thế này là để sau này con có tương lai. Chứ không phải suốt ngày cắm đầu vào máy tính rồi để điểm số tụt dốc như thế đâu. Con phải biết cố gắng lên. Con xem mẹ con ngày xưa, vừa xinh đẹp vừa học giỏi, bao nhiêu người mơ ước. Bố không cần con giỏi như mẹ con, nhưng ít ra cũng phải xứng đáng với công sức bố mẹ bỏ ra.”
“Dạ… con biết rồi ạ…” Tuấn Anh gật đầu lia lịa, giọng ngoan ngoãn. “Con sẽ cố gắng… con xin lỗi bố mẹ…”
“Ừ. Nhớ lấy đấy.” Hùng vỗ nhẹ vai con trai. “Thôi, lên phòng đi. Nhớ học bài đàng hoàng.”
“Dạ con cảm ơn bố.” Tuấn Anh đứng dậy, cúi đầu chào bố rồi lặng lẽ bước về phía cầu thang. Nhưng trong lòng cậu, một nỗi lo lắng khác đang dâng lên. Cậu biết lời nói dối này chỉ là tạm thời. Nếu bố hỏi sâu hơn, nếu bố nói chuyện với mẹ, rất có thể mọi chuyện sẽ bị bại lộ.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng tắm mở ra. Hà Nhi bước ra ngoài, trên người quấn chiếc khăn tắm màu trắng. Mái tóc đen dài còn ướt, buông xõa trên bờ vai trần trắng muốt. Những giọt nước nhỏ li ti đọng lại trên làn da mịn màng, lăn dài từ cổ xuống xương quai xanh, rồi biến mất vào khe ngực sâu hun hút. Hơi ấm từ cơ thể cô tỏa ra cùng mùi sữa tắm nhè nhẹ, khiến căn phòng khách như được phủ một lớp hương thơm dịu dàng.
Cô thấy hai bố con đang ngồi nói chuyện, khuôn mặt hơi bất ngờ. “Hai bố con đang nói chuyện gì vậy?”
Hùng quay sang vợ, mỉm cười. “Anh đang nói chuyện với thằng Tuấn Anh về chuyện học hành. Em đừng có khắt khe với nó quá. Điểm số có hơi kém một chút cũng không sao, miễn là nó biết cố gắng.”
Hà Nhi nghe chồng nói vậy, ánh mắt lập tức chuyển sang lườm con trai. Một tia hiểu ý lóe lên trong đầu cô. Cô biết ngay thằng con mình đã nói gì với bố. Và cô cũng biết rõ cái lý do “học hành kém” mà cậu bịa ra chỉ là cái vỏ bọc che đậy chuyện khác.
“Điểm số không tốt thì nó đáng bị như vậy.” Cô nói, giọng lạnh như băng. “Anh xem có nên thu lại giàn máy tính của nó không. Em thấy nó càng ngày càng hư hơn rồi.”
Tuấn Anh giật thót tim. Cậu ngước nhìn mẹ, mắt mở to đầy hoảng hốt. Trước đây, để được bố mẹ đồng ý lắp giàn PC hiện đại, cậu đã phải hứa sẽ học hành tốt. Giờ đây nếu mẹ nói thu lại thì bao nhiêu dữ liệu, bao nhiêu dự định của cậu sẽ tan thành mây khói. Nhưng cậu không dám cãi lại. Cậu chỉ biết đứng đó, lòng nơm nớp lo sợ.
Hùng cũng hơi bất ngờ trước phản ứng của vợ. Ông không ngờ cô lại gay gắt đến vậy. Nhưng vừa mắng con xong, ông cũng không tiện làm kẻ ác thêm. “Thôi thì cứ xem tình hình đã em. Nếu thằng này không tiến bộ thì mình tính sau.”
Rồi ông chợt nghĩ ra điều gì đó, khuôn mặt bừng sáng. “Hay là em kèm thêm cho nó đi. Ngày xưa em vừa xinh đẹp lại là học sinh giỏi nhất trường mà. Em kèm cho nó thì đảm bảo sẽ tiến bộ.”
Hà Nhi nhíu mày. Ký ức về những ngày tháng tươi đẹp thời học sinh lại ùa về. Ngày ấy, cô quả thật là một biểu tượng của trường. Vừa xinh đẹp, vừa học giỏi, cô được biết bao chàng trai theo đuổi. Những bức thư tình chất đầy ngăn bàn, những ánh mắt thèm muốn dõi theo mỗi khi cô bước qua hành lang, những lời mời gọi hẹn hò không bao giờ dứt. Đó là quãng thời gian rực rỡ nhất của cô, khi mà cả thế giới dường như nằm dưới chân cô.
Nhưng rồi cô nhìn sang con trai, và mọi ký ức đẹp đẽ bỗng trở nên nhạt nhòa. Học hành thì bình thường, lại còn hay suy nghĩ bậy bạ làm chuyện đồi bại với mình. Mấy hôm nay cô không thèm nói chuyện với nó, một phần vì giận, một phần vì sợ chính mình. Cô không hiểu tại sao cơ thể mình lại có nhiều dục vọng đến vậy. Mỗi đêm, nằm bên cạnh chồng, cô lại thấy bứt rứt, khó chịu, như có một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng, cô vô thức đưa tay xuống dưới, tự mình xoa dịu nhưng cơn đói khát vẫn không hề thuyên giảm.
Cô đã từng nghi ngờ con trai mình đã cho mình uống thứ gì đó. Cô lén kiểm tra máy tính của cậu, kiểm tra lịch sử giao dịch, đơn hàng gửi tới nhà. Nhưng không phát hiện gì bất thường. Chỉ thấy mấy bộ phim sex mà Tuấn Anh lưu trong máy mà toàn là phim loạn luân mẹ con. Khi nhìn thấy những thước phim ấy, cô vừa kinh tởm vừa tò mò. Cô tự hỏi, chẳng lẽ con trai mình lại có sở thích bệnh hoạn như vậy sao? Và tại sao nó lại xem những thứ này? Có phải nó tưởng tượng mình trong những cảnh ấy không?
Điều mà Hà Nhi không biết là Tuấn Anh đã vô cùng cẩn thận. Cậu đã xóa hết lịch sử giao dịch, tin nhắn với kẻ bán thuốc, xóa sạch mọi dấu vết liên quan. Cậu chỉ cố tình để lại mấy bộ phim sex loạn luân mẹ con trong thư mục ẩn. Nếu mẹ kiểm tra, mẹ sẽ thấy chúng, và điều đó có thể khơi gợi trí tò mò trong mẹ, hoặc ít nhất cũng khiến mẹ hiểu được phần nào khao khát của cậu. Cậu đã tính toán tất cả. Và có lẽ, kế hoạch của cậu đã thành công một phần.
Trở lại câu chuyện, Hà Nhi ậm ừ một lúc rồi nói: “Để tối em xem tình hình học hành của nó thế nào rồi quyết định.”
Tuấn Anh nghe vậy thì mặt xỉu xuống. Cậu còn nhớ những ngày mẹ dạy mình học. Mẹ không phải là một người dạy học tốt. Chỉ cần cậu hơi không hiểu hay làm sai một cái, mẹ cậu lại bạt tai chửi cậu ngay. Những cái tát ấy giờ nghĩ lại còn thấy nóng rát.
Thấy con trai ỉu xìu, Hà Nhi lườm cậu một cái sắc như dao cau. “Con cứ đợi đó cho mẹ. Tối nay báo cáo hết lại kết quả kiểm tra cho mẹ nghe, rõ chưa?”
“Dạ…” Tuấn Anh vâng nhẹ, cậu lê từng bước nặng nề lên cầu thang, lòng ngổn ngang một mớ bòng bong. Cậu vừa sợ hãi, vừa lo lắng, nhưng đâu đó vẫn còn một chút hy vọng mong manh rằng việc mẹ dạy học cho mình có thể là cơ hội để hai mẹ con gần gũi lại.
Dưới phòng khách, Hà Nhi và Hùng nói chuyện thêm một lúc rồi ai làm việc người nấy. Cô vào bếp dọn dẹp nốt mấy thứ còn lại, còn ông lên phòng đọc sách. Căn nhà lại chìm vào im lặng, thứ im lặng quen thuộc đến phát ngán.
Hà Nhi đứng bên bồn rửa, đôi tay mềm mại ngâm trong nước, nhưng tâm trí lại đang ở một nơi rất xa. Cô nghĩ về Tuấn Anh, về những gì đã xảy ra giữa hai mẹ con. Cô vừa giận, vừa sợ, vừa thương. Cô biết con trai mình đang ở độ tuổi trưởng thành, có những khao khát sinh lý bình thường. Nhưng tại sao nó lại nhắm vào chính mẹ mình? lại xem những bộ phim bệnh hoạn ấy? Và tại sao, mỗi lần nghĩ về chuyện đó, cơ thể cô lại có phản ứng không thể kiểm soát?
Cô thở dài, rút tay ra khỏi nước, lau khô bằng chiếc khăn treo trên tường. Rồi cô ngước lên nhìn qua cửa sổ. Ngoài kia, trời đã tối dần. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm.
Ở trên phòng, Tuấn Anh ngồi trước bàn học, mở sách vở ra nhưng chẳng thể tập trung. Cậu cứ nghĩ đến tối nay, khi mẹ lên đây, ngồi cạnh cậu, kèm cậu học. Khoảng cách giữa hai mẹ con sẽ gần đến mức nào? Hương thơm từ cơ thể mẹ có khiến cậu phát điên không? Và liệu cậu có thể kiềm chế được bản thân mình không?
Cậu lắc đầu, cố gắng xua đuổi những ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Nhưng càng cố, chúng càng hiện lên rõ ràng hơn. Cậu nhớ lại cảm giác được hôn mẹ, được chạm vào cơ thể mẹ, được nghe mẹ rên rỉ. Và con cặc trong quần cậu lại bắt đầu cương cứng.
“Chết tiệt…” Cậu lẩm bẩm, tự tát nhẹ vào má mình để tỉnh táo. “Mày phải bình tĩnh… không được nóng vội nữa…”