Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Truyện: Đội nón xanh cho cha
Tã giả: @saclangno1zzz (telegram)

Chương 7: Nóng vội​

Ánh nắng sớm mai len qua khung cửa sổ, nhảy nhót trên nền gạch men sáng bóng. Căn nhà nhỏ dường như vẫn đang chìm trong hơi ấm còn vương lại của đêm qua. Hà Nhi đứng trong bếp, dáng người thon thả nghiêng mình bên bồn rửa, đôi tay mềm mại thoăn thoắt với mấy chiếc bát đã rửa xong. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng lích kích của bát đĩa va vào nhau, tạo nên thứ âm thanh quen thuộc của một buổi sáng bình thường trong căn bếp nhỏ. Thế nhưng, lòng cô lại chẳng bình thường chút nào.

Cô mặc một chiếc váy hoa liền thân, chất liệu voan mỏng nhẹ nhàng in những bông hoa nhỏ xinh màu xanh nhạt trên nền trắng ngà. Chiếc váy dài đến giữa bắp chân, xòe nhẹ theo từng cử động của cơ thể, mỗi lần cô bước đi lại khẽ bay bay như làn gió sớm. Khoác bên ngoài là một chiếc áo trắng mỏng manh, không cài khuy, buông lơi tự nhiên theo đường cong của sống lưng, tạo nên vẻ dịu dàng thanh lịch mà vẫn không giấu nổi nét quyến rũ chín muồi của người đàn bà ngoài bốn mươi.

Từ phía sau, dáng vóc Hà Nhi hiện lên như một bức họa tuyệt mỹ của tạo hóa. Tấm lưng thon dài với đường cong mềm mại nơi eo nhỏ, rồi phình ra ở hông rồi lại thu gọn xuống cặp mông tròn trịa. Chiếc váy hoa ôm nhẹ lấy cặp mông đẫy đà ấy, mỗi khi cô cúi xuống, lớp vải lại căng ra, phô bày trọn vẹn độ cong vểnh mà bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng phải ngoái đầu. Tà áo trắng mỏng phủ bên ngoài như muốn che giấu, nhưng lại càng làm lộ rõ hơn những gì ẩn giấu bên dưới, tựa như một tấm màn mỏng trước một kho báu cấm kỵ. Khi cô với tay lấy chiếc lọ đựng gia vị trên kệ cao, vòng một căng tròn như muốn vươn khỏi lớp vải, hai bầu ngực nặng trĩu đong đưa nhè nhẹ theo nhịp thở, còn đôi bàn chân trần trắng muốt nhón lên, lộ rõ từng ngón chân thon dài xinh xắn.

Gương mặt cô lúc này đầy vẻ đăm chiêu. Đôi mắt đen long lanh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, hàng mi dài thỉnh thoảng chớp nhẹ, lông mày thanh tú hơi nhíu lại như đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Môi cô mím nhẹ, đầu môi hồng tựa cánh hoa đào hé nở, vẫn còn đó nét căng mọng như mời gọi. Mái tóc đen dài được búi lên gọn gàng bằng một chiếc cặp nhỏ, để lộ cái gáy trắng ngần thanh mảnh, càng làm tôn lên vẻ đẹp vừa thanh thuần vừa thành thục của cô. Cơn gió sớm khẽ luồn qua cửa, thổi bay vài sợi tóc mai lòa xòa bên má, càng khiến vẻ đẹp ấy thêm phần mộc mạc, tự nhiên.

Ngồi ở bàn ăn, Hùng đang chăm chú đọc tờ báo buổi sáng. Ông mặc bộ vest công sở chỉnh tề, cà vạt đã được thắt sẵn, dáng vẻ của một người đàn ông trung niên thành đạt, quen với guồng quay công việc. Ông nhấp một ngụm cà phê, mắt vẫn dán lên trang báo, thi thoảng lại liếc lên nhìn đồng hồ treo tường.

“Thằng Tuấn Anh hôm nay sao chưa thấy dậy nhỉ?” Hùng hỏi, giọng đều đều, không mấy quan tâm, như một câu hỏi xã giao cho có lệ.

Hà Nhi khựng lại một nhịp. Bàn tay đang cầm chiếc bát vô thức siết chặt hơn. Câu hỏi của chồng như gãi đúng vào vết thương mà cô đang cố giấu trong lòng. Cô không quay lại, chỉ khẽ đáp: “Chắc nó mệt… tối qua uống bia hơi nhiều…”

Giọng cô mềm mại nhưng có chút gì đó xa cách, lơ đãng. Hùng không nhận ra. Ông chỉ “ừ” một tiếng rồi lại cúi xuống lật trang báo. Ông vẫn hay như thế. Vẫn lơ đãng với những gì diễn ra xung quanh, chỉ chú tâm vào công việc, vào những con số, vào những cuộc họp. Ông không biết rằng người vợ mà ông nằm bên cạnh mỗi đêm đang ngập ngụa trong một biển cảm xúc mà chính cô cũng không dám gọi tên.

“Tối qua em ngủ có ngon không?” Hùng lại hỏi, lần này ngước lên nhìn vợ.

Hà Nhi giật mình, suýt nữa đánh rơi chiếc bát đang rửa dở. Cô cười gượng, một nụ cười không chạm tới đáy mắt: “Cũng tạm… anh thì sao?”

“Anh ngủ ngon. Về nhà là ngủ ngon hơn khách sạn nhiều.” Hùng cười xuề xòa, rồi lại cúi xuống đọc tiếp.

Không khí lại chìm vào im lặng. Cái im lặng quen thuộc của những cặp vợ chồng đã qua cái thời mặn nồng. Hà Nhi vẫn tiếp tục công việc của mình, còn Hùng vẫn tiếp tục đọc báo. Họ ở cùng một căn phòng, cách nhau vài bước chân, nhưng khoảng cách giữa hai tâm hồn thì xa vời vợi. Cô không trách ông. Cô chỉ đang cố gắng đối mặt với chính mình, với những gì đã xảy ra tối qua.

Bỗng có tiếng bước chân nặng nề từ trên cầu thang. Tuấn Anh bước xuống, dáng vẻ uể oải, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù. Cậu ngáp dài, đưa tay gãi gãi đầu, rồi bước vào bếp.

“Chào bố mẹ buổi sáng.” Cậu nói, giọng khàn khàn vì vừa ngủ dậy.

“Chào con. Ngủ dậy muộn thế?” Hùng đáp, ngước lên nhìn con trai rồi lại cúi xuống. “Tối qua uống nhiều quá chứ gì.”

“Dạ, con uống với mẹ vài lon thôi ạ.” Tuấn Anh đáp, rồi liếc nhìn sang phía mẹ.

Hà Nhi không quay lại. Cô vẫn cắm cúi rửa bát, đôi vai hơi căng lên, bàn tay siết chặt lấy mép bồn rửa. Cô không nói gì, thậm chí không thèm đáp lại lời chào của con trai. Tuấn Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy. Nó như một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa hai mẹ con cậu. Cậu thở dài, rồi lặng lẽ ngồi vào bàn ăn, đối diện bố.

Ba người cùng ngồi trong căn bếp nhỏ. Hà Nhi cuối cùng cũng bưng nồi cháo ra, múc cho mỗi người một bát. Cô cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng bàn tay cô khẽ run khi đặt bát cháo trước mặt Tuấn Anh. Cậu cảm nhận được điều đó. Tim cậu thắt lại.

Bữa sáng diễn ra trong sự gượng gạo tột độ. Hà Nhi không nói với Tuấn Anh câu nào. Cô cúi gằm xuống bát cháo, đôi khi trả lời Hùng vài câu ngắn gọn. Tuấn Anh cũng chẳng khá hơn. Cậu ăn như nhai sáp, mắt liếc nhìn mẹ nhưng lại vội vã quay đi khi cô vô tình ngước lên. Chỉ có Hùng là vô tư nhất. Ông vừa ăn vừa lướt điện thoại, đọc những tin tức chứng khoán, kinh tế, bóng đá, chẳng hề để ý đến bầu không khí kỳ lạ giữa vợ và con trai.

“Tuấn Anh dạo này hình như gầy đi thì phải không con.” Hùng đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. “Ăn uống cho đầy đủ vào con.”

“Dạ vâng ạ.” Tuấn Anh đáp.

Rồi lại im lặng. Chỉ có tiếng bát đũa khua nhẹ và tiếng đồng hồ treo tường tích tắc. Tuấn Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cậu muốn nói gì đó với mẹ, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng chẳng thể thốt ra lời. Cậu sợ bố nghi ngờ. Cậu sợ mẹ tổn thương thêm. Và hơn cả, cậu đang tự dằn vặt chính mình.

Tối qua, sau khi về phòng, cậu đã không thể ngủ được. Cậu lên mạng, định tìm hiểu thêm về loại thuốc kích dục mà cậu đã mua, định tăng liều lượng dùng cho mẹ để nhanh chóng đạt được mục đích. Nhưng rồi cậu chết lặng khi đọc được một bài viết trên diễn đàn. Một người dùng khác cũng mua thuốc từ chính người bán đó, cũng lén lút cho vợ mình sử dụng. Nhưng chỉ sau vài ngày, người vợ bắt đầu có triệu chứng chóng mặt, buồn nôn, tim đập nhanh, rồi co giật phải nhập viện cấp cứu. Bác sĩ kết luận do sử dụng phải một loại hóa chất cấm có trong thành phần thuốc, gây tổn thương gan và rối loạn nhịp tim nghiêm trọng.

Đọc đến đó, Tuấn Anh cảm thấy như có một cú đấm giáng thẳng vào mặt. Lồng ngực cậu tê dại, hơi thở như ngừng lại. Hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh, da dẻ tái nhợt, đôi mắt vô hồn, những sợi dây truyền dịch chằng chịt trên cơ thể… nó hiện lên trong đầu cậu rõ mồn một. Và cậu nhận ra, mình đã đánh cược tính mạng mẹ chỉ vì một thứ ham muốn ích kỷ. Suốt hai tuần cậu đã cho mẹ uống thứ thuốc ấy. Nếu chẳng may…

“Không được… không được…” Tuấn Anh lẩm bẩm trong miệng. Tâm lý đấu tranh giữa việc dừng lại và tiếp tục nhưng cuối cùng cậu quyết định dừng lại. Dừng hoàn toàn kế hoạch thuốc kích dục. Cậu không thể mang sức khỏe, tính mạng của mẹ ra làm trò đùa. Cậu yêu mẹ. Cậu khao khát mẹ. Nhưng trên hết, cậu không muốn mẹ phải chịu bất cứ tổn thương nào. Chính vì yêu mẹ đến vậy, cậu càng không thể để mẹ gặp nguy hiểm.

Nhưng cũng chính vì yêu mẹ đến vậy, cậu càng thêm tuyệt vọng. Không có thuốc kích dục, cậu biết phải làm sao để tiến thêm một bước với mẹ? Những tưởng rằng loại thuốc đó là chiếc chìa khóa vạn năng, hóa ra lại là lưỡi dao hai lưỡi có thể cứa nát mọi thứ. Cậu đã quá ích kỷ. Và giờ đây, khi nhìn thấy mẹ cố gắng tránh mặt mình trong bữa sáng, Tuấn Anh chỉ muốn đấm chính mình.

“Anh đi làm đây.” Tiếng Hùng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Ông đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, với lấy chiếc cặp công sở trên ghế.

Hà Nhi vội vàng rời khỏi bàn, bước theo chồng ra phía cửa. Như mọi sáng, cô vẫn thường tiễn chồng đi làm. Đó là thói quen bao nhiêu năm nay của họ. Nhưng sáng nay, bước chân cô có chút vội vàng, như muốn trốn chạy khỏi căn bếp, khỏi đứa con trai vẫn đang ngồi đó, khỏi bầu không khí ngột ngạt không thể thở nổi.

Cô đưa tay chỉnh lại cà vạt cho chồng, những ngón tay thon dài mềm mại thắt nút cà vạt một cách thuần thục. Hương thơm từ cơ thể cô thoang thoảng trong không gian nhỏ. Hùng nhìn xuống vợ, lòng ông thoáng chút bồi hồi nhưng rồi nhanh chóng bị thời gian đè nén.

“Cảm ơn em.” Hùng nói, rồi quay người định bước ra ngoài.

“Khoan đã!” Hà Nhi bật lên, giọng hơi hụt hẫng. “Anh quên gì rồi à?”

Hùng khựng lại, ngơ ngác nhìn vợ. Rồi ông chợt nhớ ra, cười xuề xòa, bước lại gần cô, đặt lên má cô một nụ hôn phớt nhẹ.

“Anh quên mất. Cảm ơn em.” Ông nói rồi vẫy tay chào, bước ra khỏi cửa.

Hà Nhi đứng nhìn theo bóng chồng khuất dần sau cánh cổng. Ánh mắt cô đăm chiêu, xa xăm, không rõ là đang nghĩ về điều gì. Nụ hôn của chồng nhẹ tựa gió thoảng, chẳng đủ sưởi ấm những trống trải trong lòng cô. Cô thở dài, quay người định bước vào nhà thì bất chợt cả cơ thể cô bị kéo mạnh về phía sau.

“Ư…” Hà Nhi giật nảy mình, một tiếng kêu nhỏ bật ra khỏi miệng. Trước khi kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cô đã nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Tuấn Anh. Hơi ấm từ cơ thể cậu lan tỏa qua lớp áo mỏng, bao trùm lấy cô. Đôi tay cậu siết chặt lấy eo cô, giữ cô áp sát vào ngực mình.

“Con làm gì vậy?!” Hà Nhi hốt hoảng, vùng vẫy muốn thoát ra. “Bỏ mẹ ra! Bỏ mẹ ra ngay!”

Nhưng Tuấn Anh không buông. Cơn khao khát bị dồn nén bấy lâu, cộng thêm nỗi tuyệt vọng từ đêm qua, đã khiến cậu mất kiểm soát. Cậu siết chặt mẹ trong tay, cúi xuống, đặt những nụ hôn nóng bỏng lên gáy, lên má cô, hít lấy hít để hương thơm quen thuộc trên da thịt cô.

“Mẹ… con xin lỗi… con nhớ mẹ quá…” Tuấn Anh thì thầm, giọng khàn đặc.

“Đừng! Buông ra!” Hà Nhi cố gắng nghiêng đầu tránh né những nụ hôn của con trai. Cô cố sức đẩy cậu ra, nhưng cơ thể cô quá nhỏ bé trước sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành. Cơn sợ hãi, xấu hổ, tội lỗi trào dâng trong lòng cô, hòa lẫn với một thứ cảm xúc khác mà cô không dám gọi tên.

“Con xin lỗi… nhưng con không thể ngừng nghĩ về mẹ…” Tuấn Anh vẫn nói, môi cậu tìm đến vành tai cô, hôn nhẹ lên đó. “Cho con một cơ hội nữa… mẹ… cho con…”

“Buông ra!!” Hà Nhi bất ngờ hét lên. Cô vùng vẫy mạnh mẽ hơn, rồi xoay người lại, đưa tay lên, vung mạnh.

“Chát!”

Một cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt Tuấn Anh. Đầu cậu bật sang một bên, tay vô thức buông lỏng. Cậu đứng sững lại, hoàn toàn tỉnh người. Cả khuôn mặt bên trái nóng ran, đau rát như bị lửa táp.

Hà Nhi cũng sững người. Cô nhìn con trai, đôi mắt long lanh ngấn nước, gương mặt trắng bệch vì xúc động. Cô nhìn thấy vết đỏ hằn lên trên má cậu, thấy sự bàng hoàng trong đôi mắt cậu.

“Đừng bao giờ… đừng bao giờ làm như vậy nữa…” Cô nói, giọng run rẩy, nước mắt bắt đầu trào ra nơi khóe mắt. “Mẹ là mẹ con… con là con của mẹ… chúng ta không thể…”

Cô không nói hết câu. Cô chỉ lắc đầu, rồi bỏ chạy vào nhà, để lại Tuấn Anh đứng chôn chân tại chỗ, tay ôm lấy mặt, lòng tan nát.

“Mẹ… con xin lỗi…” Tuấn Anh thì thầm, giọng nghẹn ngào. Nước mắt cậu cũng bắt đầu dâng lên. Cậu biết mình đã sai, đã quá nóng vội. Nhưng cơn khao khát mẹ ruột ấy mãnh liệt đến mức cậu không thể nào kiểm soát nổi. Vết tát của mẹ vẫn còn nóng rát trên mặt, như một lời cảnh tỉnh, một ranh giới cuối cùng mà cậu không được phép vượt qua.

Cánh cửa phòng mẹ đóng sầm lại. Tuấn Anh đứng dậy, lảo đảo bước vào nhà, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Cậu sờ tay lên má, nơi vết tát vẫn còn in hằn nóng hổi. Trái tim cậu như có nghìn mũi kim đâm vào, tự trách mình, tự dằn vặt. Cậu đã đẩy mẹ ra xa hơn bao giờ hết. Và giờ đây, khi không còn thuốc kích dục, mẹ đã dựng lên bức tường phòng thủ, cậu không biết phải làm gì nữa.

Một lúc sau, cánh cửa phòng ngủ mở ra. Hà Nhi bước ra ngoài. Cô đã thay bộ váy hoa thành một bộ quần áo chỉnh tề, tóc buộc gọn, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc. Cô bước ngang qua phòng khách, mắt không nhìn về phía con trai dù chỉ một giây.

“Mẹ… mẹ nghe con nói được không…” Tuấn Anh đứng dậy, bước theo, giọng đầy van nài.

Nhưng Hà Nhi chẳng buồn dừng lại. Cô bước thẳng ra cửa, xỏ giày, rồi bước ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng động khô khốc vang lên trong căn nhà trống vắng.

Tuấn Anh đứng sững nhìn cánh cửa đã đóng. Cậu thở dài, rồi lê từng bước nặng nề trở lại sofa, ngồi xuống. Căn nhà giờ đây chỉ còn mình cậu, im lặng đến đáng sợ. Vết tát của mẹ vẫn còn âm ỉ trên mặt, nhưng điều khiến cậu đau đớn nhất chẳng phải là cái tát ấy, mà là ánh mắt đầy thất vọng và tổn thương của mẹ khi nhìn cậu.