Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9
Tác Giả: Saclangno1zzz
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bú cu, dì cháu, loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Truyện: Đội nón xanh cho cha
Tã giả: @saclangno1zzz (telegram)
Chương 5: Hôn người mình yêu
Sau khi tắm xong, Hà Nhi đã thay bộ đồ ngủ cotton thường ngày bằng một bộ trang phục mà chính mẹ cũng không hiểu vì sao mình lại chọn. Chiếc áo ba lỗ màu trắng tinh khiết, chất liệu cotton co giãn mềm mại, ôm khít lấy thân trên của mẹ như lớp da thứ hai. Điều đáng nói là chiếc áo này quá mỏng, mỏng đến mức có thể nhìn xuyên thấu qua từng đường nét bên trong. Chiếc áo ngực ren hồng phấn với những họa tiết hoa nhỏ xinh hiện lên rõ mồn một qua lớp vải trắng, từng đường viền ren, từng sợi dây mảnh chạy dọc theo bờ vai thon thả đều như được phô bày một cách cố tình. Phía trên, cổ áo ba lỗ khoét rộng để lộ trọn xương quai xanh thanh mảnh và một mảng da thịt trắng ngần từ cổ xuống ngực. Và điều khiến người ta không thể rời mắt chính là phần ngực. Cặp vú căng tròn, nở nang của cô bị giam giữ trong lớp ren hồng, nhưng vì chiếc áo ngực có phần may hơi mỏng và nhỏ so với kích thước thật, nên bầu ngực trắng muốt như muốn tràn ra ngoài. Khe ngực sâu hun hút hiện rõ giữa hai khối thịt mềm mại đang phập phồng theo từng nhịp thở, tạo nên một cảnh tượng vừa khiêu gợi vừa cấm kỵ đến nghẹt thở.
Phía dưới, cô mặc một chiếc váy ngắn màu trắng cùng tông với áo, chất liệu cotton nhẹ nhàng, dài đến giữa đùi. Nhưng vì mẹ ngồi xuống sofa, váy đã tự nhiên bị kéo lên cao hơn, để lộ gần trọn cặp đùi trắng muốt, săn chắc, láng bóng dưới ánh sáng mờ ảo từ màn hình tivi. Và sâu bên dưới lớp váy ngắn ấy, mỗi khi mẹ cựa mình hay thay đổi tư thế, chiếc quần lót ren hồng cùng bộ với áo ngực lại thoắt ẩn thoắt hiện như một lời mời gọi chết người. Phần đũng quần lót nhỏ xíu, chỉ đủ che phủ một phần vùng tam giác thần thánh, còn lại là những dải ren mỏng manh chạy dọc theo hông, kết thúc bằng chiếc nơ hồng nhỏ xinh ngay chính giữa, càng tôn lên vẻ quyến rũ không thể cưỡng lại của người đàn bà bốn mươi hai tuổi.
Tuấn Anh ngồi bên cạnh, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi thể thao rộng rãi và áo phông đen bó sát cơ bắp. Ngay từ khoảnh khắc mẹ bước ra khỏi phòng với bộ trang phục ấy, tim cậu đã đập loạn nhịp như muốn vỡ tung lồng ngực. Con cặc trong quần đã cương cứng từ lúc nào, đau nhức vì bị giam giữ trong lớp vải dày, chỉ chực chờ được giải thoát. Cậu phải cố gắng lắm mới không để lộ sự kích động của mình, nhưng ánh mắt thì không thể rời khỏi cơ thể mẹ dù chỉ một giây. Cậu nhìn từng đường cong, từng mảng da thịt lộ ra, từng sợi ren hồng phấn ẩn hiện, và trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: đêm nay mẹ là của cậu, trọn vẹn và hoàn toàn.
Bộ phim bắt đầu. Một bộ phim tình cảm lãng mạn của Hàn Quốc với những cảnh quay đẹp đến nao lòng, những câu thoại ngọt ngào và những khoảnh khắc tình tứ giữa hai nhân vật chính. Nhưng cả hai mẹ con đều không thực sự tập trung vào màn hình. Hà Nhi ngồi đó, tay cầm lon bia lạnh, thỉnh thoảng đưa lên miệng uống từng ngụm nhỏ. Hơi men dần ngấm vào máu, khiến cơ thể bắt đầu nóng lên, gương mặt ửng đỏ một cách khó hiểu. Còn Tuấn Anh, mỗi lần cô cử động nhẹ, đưa lon bia lên miệng, mỗi lần cô hít thở sâu, cậu lại liếc nhìn mẹ với ánh mắt ngày càng nóng bỏng hơn.
Bộ phim dần trôi về những cảnh tình cảm. Hai nhân vật chính đứng dưới mưa, ánh mắt họ nhìn nhau đầy yêu thương và khao khát. Rồi người đàn ông cúi xuống, nhẹ nhàng nâng cằm người phụ nữ lên, và đặt môi mình lên môi cô. Nụ hôn ấy kéo dài, sâu và nồng cháy, quay cận cảnh từng chi tiết đôi môi họ quấn lấy nhau, lưỡi họ đan xen, hơi thở họ hòa quyện. Âm thanh của nụ hôn ấy vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, khiến không khí càng trở nên ám muội và căng thẳng hơn.
Tuấn Anh không nhìn màn hình nữa. Cậu quay sang nhìn mẹ. Hà Nhi đang nhìn chằm chằm lên màn hình với đôi mắt long lanh như có nước, đôi môi đỏ mọng hé mở, hơi thở có phần gấp gáp hơn bình thường. Cậu thấy mẹ nuốt nước bọt, thấy ngực mẹ phập phồng dưới lớp áo trắng mỏng, thấy những đầu ngón tay mẹ đang run run trên lon bia. Và cậu biết, mẹ cũng đang bị ảnh hưởng bởi bầu không khí này, bởi bộ phim này, bởi thứ thuốc mà cậu đã kiên nhẫn cho mẹ uống suốt hai tuần qua, và bởi chính sự hiện diện của cậu ngay bên cạnh.
“Mẹ…” Tuấn Anh bất chợt lên tiếng, giọng khàn đặc, thì thầm như sợ ai nghe thấy. “Ước gì con được hôn người mình yêu như vậy…”
Câu nói ấy như một viên sỏi ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Hà Nhi giật mình, quay sang nhìn con trai. Ánh mắt hai mẹ con chạm nhau giữa không gian mờ ảo. Mẹ thấy trong mắt Tuấn Anh một ngọn lửa đang bùng cháy, một khao khát không thể che giấu, một tình yêu cấm kỵ đã bị kìm nén quá lâu. Và trong khoảnh khắc ấy, mẹ biết cậu đang nói về ai.
“Thế… thế thì con tìm người yêu đi rồi hôn…” Mẹ thì thầm, giọng run rẩy, cố gắng tỏ ra bình thường. Nhưng câu nói ấy vừa thốt ra khỏi miệng, cô đã thấy hối hận. Nó nghe gượng gạo quá, giả tạo quá, như thể chính cô cũng không tin vào những gì mình đang nói.
Tuấn Anh không trả lời. Cậu chỉ nhìn mẹ, đôi mắt không rời khỏi đôi mắt mẹ dù chỉ một giây. Cậu thấy mẹ đang run rẩy, thấy gương mặt mẹ ửng đỏ trong bóng tối, thấy đôi môi mẹ đang mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng không nói nên lời. Và rồi, không cần suy nghĩ thêm nữa, cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, choàng lấy người mẹ, kéo mẹ vào lòng mình.
Hà Nhi hoàn toàn không kịp phản ứng. Mẹ chỉ kịp thốt lên một tiếng “ư…” nhỏ xíu trước khi đôi môi Tuấn Anh ập xuống, chặn lấy đôi môi mẹ. Nụ hôn của cậu mạnh mẽ, đầy khao khát, nhưng cũng đầy dịu dàng. Đôi môi cậu ấn lên môi mẹ, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp và run rẩy của mẹ. Trái tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, còn cơ thể mẹ thì cứng đờ như bị điện giật.
Trong khoảnh khắc đó, Hà Nhi cảm thấy như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. cô biết mình nên đẩy con ra, nên hét lên, nên chạy đi để chấm dứt chuyện điên rồ này ngay lập tức. Nhưng cơ thể cô không nghe lời. Đôi môi con trai đang ấn trên môi mẹ, ấm áp đến mức khiến cô không thể nào dứt ra được. Đầu óc cô quay cuồng, một phần vì hơi men, một phần vì thứ thuốc đã ngấm sâu vào máu thịt suốt hai tuần qua, và vì chính cơn khao khát mà cô đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Nó trỗi dậy như một dòng suối ngầm bị chặn quá lâu, giờ đây đã tìm được đường thoát, không thể nào ngăn cản được nữa.
“Ư… ưm…đừng…” Mẹ ú ớ trong miệng con trai, hai tay yếu ớt đặt lên ngực cậu như muốn đẩy ra, nhưng lực đẩy ấy nhẹ đến mức gần như chỉ là một cái chạm. Ngược lại, cơ thể mẹ bắt đầu phản bội lại lý trí. Đôi môi mẹ, dù ban đầu còn cứng đờ, giờ đây đã từ từ hé mở, như một cánh cửa vừa bật khóa. Lưỡi Tuấn Anh nhân cơ hội đó, nhẹ nhàng tách đôi môi mẹ ra, len lỏi vào bên trong khoang miệng ấm nóng.
Và rồi, như một phản xạ tự nhiên, lưỡi mẹ bắt đầu đáp lại. Đầu tiên chỉ là một cái chạm nhẹ, rụt rè, ngập ngừng. Nhưng rồi, khi lưỡi con trai quấn lấy lưỡi mẹ, cuốn lấy từng ngóc ngách trong miệng mẹ, mẹ không thể kiềm chế được nữa. Mẹ rên lên một tiếng khe khẽ, rồi lưỡi mẹ bắt đầu di chuyển, bắt đầu quấn quýt lấy lưỡi cậu, mút lấy, day lấy, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã thiếu thốn quá lâu.
Nụ hôn ấy kéo dài, sâu và nồng cháy như nụ hôn trong bộ phim mà họ vừa xem. Nhưng nó còn mãnh liệt hơn gấp bội, vì nó là thật, là da thịt, là cấm kỵ, là tội lỗi. Hà Nhi cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một cơn sóng lớn, không thể nào ngoi lên được. Và mẹ cũng không muốn ngoi lên nữa. Mẹ muốn chết chìm trong nụ hôn ấy, muốn tan biến trong vòng tay con trai, muốn buông bỏ tất cả.
Trong khi môi họ vẫn quấn lấy nhau, bàn tay Tuấn Anh bắt đầu di chuyển. Cậu để một tay ôm chặt lấy eo mẹ, kéo mẹ ngồi hẳn vào lòng mình, để cơ thể mẹ áp sát vào lồng ngực rắn chắc của cậu. Tay còn lại, cậu lần theo đường cong của hông mẹ, từ từ vuốt ve xuống đùi. Lớp da mẹ mịn màng, ấm áp dưới lòng bàn tay cậu, mềm mại như nhung. Cậu vuốt nhẹ từ đầu gối lên dọc theo đùi mẹ, cảm nhận từng thớ thịt đang run rẩy vì kích thích. Mẹ không hề đẩy cậu ra. Mẹ để yên cho cậu vuốt ve, thậm chí còn hơi dạng chân ra một chút như vô thức.
Tuấn Anh mở mắt, nhìn gương mặt mẹ ngay trước mặt. Mắt mẹ nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và khao khát. Đôi môi mẹ vẫn đang quấn lấy môi cậu, mút lấy lưỡi cậu một cách đầy ham muốn. Cậu chưa bao giờ thấy mẹ đẹp đến thế. Đẹp một cách dâm dục, đẹp một cách cấm kỵ, đẹp đến mức khiến cậu phát điên.
Bàn tay cậu tiếp tục di chuyển lên trên, chạm vào mép váy ngắn của mẹ. Rồi cậu từ từ luồn tay vào bên trong, chạm vào đùi mẹ. Da thịt ở đây còn mịn màng và ấm nóng hơn nữa. Cậu vuốt ve mặt trong đùi mẹ, ngón tay lần từng chút một, càng lúc càng tiến gần hơn vào vùng cấm địa. Hà Nhi vẫn không phản kháng. Mẹ chỉ rên lên khe khẽ trong miệng con trai, hai tay bấu chặt lấy áo cậu, cơ thể run lên từng hồi.
Khi đầu ngón tay Tuấn Anh chạm vào lớp ren hồng của chiếc quần lót, cả hai mẹ con cùng rùng mình. Cậu cảm nhận được hơi ấm và độ ẩm đã thấm qua lớp ren mỏng. Quần lót mẹ đã ướt đẫm từ lúc nào, dịch âm đạo rỉ ra thấm đẫm cả mảnh ren, tạo nên một vệt ẩm rõ ràng ngay chính giữa. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo khe bướm qua lớp vải, cảm nhận hai mép thịt dày mọng đang hé mở, hột le cương cứng nhô lên dưới ngón tay cậu.
“Ư… ư… không…” Hà Nhi bất chợt thốt lên, nhưng âm thanh ấy bị bóp nghẹt bởi nụ hôn của con trai, nghe như một tiếng rên rỉ hơn là một lời từ chối. cô co chân lại, nhưng không phải để đẩy cậu ra, mà là để kẹp chặt lấy bàn tay cậu đang chạm vào nơi nhạy cảm nhất của cô. Cơ thể cô đang phản bội lại lý trí một cách hoàn toàn.
Tuấn Anh tách khỏi môi mẹ, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh như có nước của mẹ. Cả hai thở dốc, hơi thở hòa quyện vào nhau. Cậu thì thầm, giọng đầy khao khát: “Mẹ… mẹ ướt hết rồi… con cảm nhận được…”
“Không… không phải…” Hà Nhi lắc đầu đầy run rẩy, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Mẹ cố gắng lấy lại chút lý trí còn sót lại, cố gắng đẩy con trai ra. “Dừng lại đi con… mẹ con mình không thể… không thể như vậy được…”
Nhưng Tuấn Anh không dừng lại. Cậu lại cúi xuống, hôn lên môi mẹ một lần nữa, mạnh mẽ hơn, cuồng nhiệt hơn. Lưỡi cậu tách môi mẹ ra một cách dễ dàng, như thể đôi môi ấy đã quen với sự xâm nhập của cậu rồi. Mẹ ú ớ, cố gắng vùng vẫy, nhưng cậu giữ chặt lấy mẹ, một tay ôm eo, một tay vẫn không ngừng vuốt ve vùng kín của mẹ qua lớp quần lót.
“Ư… ưm… không… con ơi… dừng lại…” Giọng mẹ đứt quãng, yếu ớt, nhưng cơ thể mẹ lại đang uốn éo theo từng cái chạm của cậu. Bàn tay mẹ đặt lên ngực cậu như muốn đẩy ra, nhưng lại vô tình bấu chặt lấy áo cậu, kéo cậu lại gần hơn.
Tuấn Anh quyết định tiến thêm một bước. Cậu rời khỏi môi mẹ, nhìn thẳng vào mắt mẹ với ánh mắt đầy quyết tâm: “Mẹ ơi… con không chịu được nữa rồi… mẹ cho con đi…”
“Không… không được… dừng lại đi con…” Hà Nhi run rẩy, giọng nghẹn ngào. “Mẹ con mình không thể như vậy được… mẹ không thể có lỗi với cha con… dừng lại đi…”
Nhưng Tuấn Anh chẳng thèm nghe hết. Cậu lại cúi xuống, hôn lên môi mẹ, mặc cho mẹ ú ớ vùng vẫy. Một tay cậu ôm chặt lấy eo mẹ, giữ mẹ ngồi yên trong lòng cậu. Tay còn lại, cậu buông khỏi vùng kín của mẹ, đưa lên trên, đặt lên ngực mẹ qua lớp áo ba lỗ mỏng. Cậu nắn bóp nhẹ nhàng, cảm nhận sự căng tròn, mềm mại của bầu vú mẹ trong lòng bàn tay. Đầu vú cương cứng cọ vào lòng bàn tay cậu qua lớp vải, nóng hổi và đầy khiêu khích.
“Ư… đừng… đừng mà…” Hà Nhi rên lên trong miệng con trai, nhưng cậu không dừng lại. Cậu ngón tay cái day day lên đầu vú mẹ qua lớp áo, làm nó càng thêm cương cứng. Mẹ run lên, hai tay cố gắng đẩy cậu ra, nhưng lực đẩy ấy yếu ớt đến mức gần như không có tác dụng.
Tuấn Anh nhân lúc mẹ còn đang mê mẩn vì nụ hôn, dùng tay còn lại luồn xuống dưới váy mẹ. Cậu nắm lấy mép váy, từ từ kéo lên. Lớp váy trắng dần bị đẩy lên cao, để lộ phần đùi trắng muốt, rồi đến phần hông, rồi cuối cùng là chiếc quần lót ren hồng nhỏ xíu đang thấm đẫm nước. Chiếc quần lót với phần đũng nhỏ hẹp gần như không che giấu được gì, để lộ rõ từng đường nét của vùng cấm địa. Hai mép lồn dày mọng ép chặt vào nhau, thấp thoáng sau lớp ren, ướt đẫm đến mức gần như trong suốt. Phía trên là đám lông mu đen mềm mại, được cắt tỉa gọn gàng, lấp ló sau chiếc nơ hồng nhỏ xinh ngay chính giữa.
“Trời ơi… mẹ đẹp quá…” Tuấn Anh thì thầm, giọng đầy say mê. Cậu nhìn xuống vùng kín của mẹ, thấy nó đang rỉ nước, thấy hai mép thịt đang co bóp nhè nhẹ như muốn mời gọi. Cậu đưa tay xuống, miết nhẹ dọc theo khe lồn qua lớp ren. Nước dịch thấm ướt đầu ngón tay cậu, ấm nóng và nhớp nháp.
“Không… đừng… đừng nhìn…” Hà Nhi xấu hổ đến mức muốn chết. Mẹ cố gắng khép chân lại, nhưng Tuấn Anh đã nhanh hơn, cậu kẹp một chân mẹ giữa hai chân mình, giữ cho đùi mẹ không thể khép lại. Mẹ cố lấy tay che vùng kín, nhưng lại làm lộ ra phần trên cơ thể.
Nhân lúc mẹ đang bối rối, Tuấn Anh nhanh tay kéo chiếc áo ba lỗ trắng của mẹ xuống. Chiếc áo trượt khỏi vai, rồi bị kéo xuống khỏi ngực, để lộ toàn bộ phần thân trên của mẹ. Bên dưới là chiếc áo ngực ren hồng phấn, giờ đây không còn gì che chắn nữa. Cặp vú căng tròn, trắng muốt bị giam giữ trong lớp ren mỏng manh, phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp của mẹ. Và trước khi mẹ kịp phản ứng, cậu lại tiếp tục hôn lên môi mẹ, nuốt trọn những tiếng kêu kháng cự của mẹ.
“Mẹ đừng chống cự nữa… con biết mẹ cũng muốn…” Tuấn Anh thì thầm giữa nụ hôn. “Con biết mẹ cũng khao khát như con mà…”
“Không… mẹ không… ư…” Hà Nhi lắc đầu, nhưng lời nói của mẹ bị cắt ngang bởi chính tiếng rên rỉ của mình khi Tuấn Anh dùng tay miết mạnh hơn vào khe lồn. Nước dịch chảy ra càng nhiều hơn, thấm ướt đẫm cả lòng bàn tay cậu. Mẹ co người lại, hai chân run rẩy, đầu ngả ra sau, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay con trai.
Tuấn Anh tận dụng tối đa thời cơ. Cậu luồn tay vào trong áo ngực của mẹ, nắm lấy bầu vú căng tròn, nặn bóp nhẹ nhàng. Da thịt mẹ mềm mại như bông, ấm nóng như lò lửa. Đầu vú cương cứng cọ vào lòng bàn tay cậu, khiến cậu càng thêm phấn khích. Cậu kéo áo ngực của mẹ xuống, để lộ toàn bộ cặp vú trần trụi. Hai bầu vú trắng ngần, căng mọng bật ra ngoài, rung rinh dưới ánh sáng lờ mờ. Núm vú hồng hào, sưng lên vì kích thích, nhô ra đầy khiêu khích.
“Đẹp quá mẹ ơi…” Tuấn Anh thì thầm, rồi cúi xuống, ngậm lấy núm vú mẹ trong miệng. Lưỡi cậu xoay tròn quanh đầu vú, mút nhẹ rồi mút mạnh, như một đứa trẻ bú sữa mẹ, nhưng với sự cuồng nhiệt của một gã đàn ông trưởng thành.
“A… ư… đừng… con ơi…” Hà Nhi rên lên, hai tay vô thức đưa lên ôm lấy đầu con trai, nhưng không phải để đẩy ra mà như thể muốn cậu bú thêm, mút thêm. Cơ thể mẹ quằn quại, ngực ưỡn lên, đầu ngả ra sau, miệng hé mở với những tiếng rên không thể kìm nén. “Ư… ưm… a… a…”
Tuấn Anh vừa bú vú mẹ, vừa đưa tay xuống dưới, miết nhẹ quanh mép lồn qua lớp quần lót. Ngón tay cậu lần theo đường viền của hai mép thịt, cảm nhận từng cơn co bóp, từng đợt nước dịch trào ra. Rồi cậu nhẹ nhàng tách lớp ren sang một bên, để ngón tay chạm trực tiếp vào da thịt ấm nóng của mẹ. Hai mép lồn mở ra, ẩm ướt, nhớp nháp, và cái hột le cương cứng nhô lên dưới ngón tay cậu.
“Ư…! Không… đừng chạm vào đó…” Hà Nhi giật nảy người, nhưng cậu không dừng lại. Ngón tay cậu bắt đầu di chuyển, nhẹ nhàng miết dọc theo khe lồn, từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên. Mỗi lần chạm vào hột le, cơ thể mẹ lại run lên như bị điện giật. Nước dịch chảy ra ngày càng nhiều, ướt đẫm cả bàn tay cậu.
“Mẹ sướng không? Con làm mẹ sướng không?” Tuấn Anh thì thầm, giọng đầy đắc thắng. Cậu nhìn xuống gương mặt mẹ đang đỏ bừng vì khoái cảm, thấy mẹ cắn môi, nhắm mắt, lắc đầu nguầy nguậy nhưng không thể nói nên lời. “Mẹ đừng chối nữa… nước lồn mẹ nhiều quá rồi… con cảm nhận được hết…”
“Không phải… mẹ không…” Hà Nhi cố gắng phủ nhận, nhưng giọng mẹ yếu ớt đến mức chính mẹ cũng không tin. Mỗi lần ngón tay con trai miết qua khe lồn, mẹ lại rên lên một tiếng, cơ thể uốn éo theo từng cái chạm. “Đừng nói vậy… xấu hổ lắm…”
“Không có gì phải xấu hổ cả…” Tuấn Anh nói, rồi cúi xuống hôn lên môi mẹ một lần nữa. “Đây là chuyện bình thường thôi… con muốn mẹ… mẹ cũng muốn con… không có gì sai cả…”
Nụ hôn lại bắt đầu. Hai cơ thể quấn lấy nhau trên ghế sofa, trong căn phòng chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ màn hình tivi. Tiếng nhạc phim vang lên đâu đó trong không gian, nhưng cả hai đều không còn quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài nhau. Lưỡi họ quấn lấy nhau, mút lấy nhau, hơi thở hòa quyện, mồ hôi thấm đẫm. Tuấn Anh bế mẹ ngồi hẳn vào lòng mình, hai tay bóp lấy cặp mông căng tròn, đẫy đà của mẹ qua lớp ren mỏng. Còn Hà Nhi, mẹ đã không còn đủ sức để chống cự nữa. Mẹ chỉ có thể ngồi đó, run rẩy, rên rỉ, và để mặc cho con trai mẹ làm bất cứ điều gì cậu muốn.
“Ư… ưm…” Mẹ rên lên khi cảm nhận được bàn tay con trai đang luồn vào trong quần lót, chạm trực tiếp vào vùng kín đang nóng bừng của mẹ. Ngón tay cậu tách hai mép lồn ra, rồi nhẹ nhàng thọc vào trong. Âm đạo mẹ co bóp mạnh, hút chặt lấy ngón tay cậu như muốn nuốt trọn nó.
“Ôi… mẹ ơi… trong mẹ nóng quá…” Tuấn Anh thì thầm, giọng đầy sung sướng. Cậu bắt đầu thọc ngón tay ra vào, nhẹ nhàng rồi nhanh dần, sâu dần. Nước dịch chảy ra ướt đẫm bàn tay cậu, tạo nên những tiếng “chụt chụt” ẩm ướt vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
“A… a… ư… đừng đút vào…” Hà Nhi nói đừng nhưng cơ thể không thể kìm nén được nữa. Những tiếng rên rỉ thoát ra khỏi miệng mẹ một cách vô thức, cơ thể mẹ quằn quại trong vòng tay con trai. Mẹ bấu chặt lấy vai cậu, móng tay cào vào da thịt cậu, hông mẹ vô thức đẩy lên đón lấy từng cái thọc ngón tay của cậu. “Ư… ư..ư… co..n…ơi..đừng…”
Tuấn Anh thấy mẹ đã bắt đầu mất kiểm soát, cậu càng thêm phấn khích. Ngón tay cậu thọc nhanh hơn, sâu hơn, trong khi ngón cái day day lên hột le cương cứng. Miệng cậu vẫn không rời khỏi bầu vú mẹ, mút lấy núm vú hồng hào đang sưng lên vì kích thích. Cả cơ thể mẹ run lên từng hồi, nước dịch bắn ra ướt đẫm cả tay cậu.
“mẹ… mẹ sắp… sắp…” Hà Nhi rên lên, cô không dám nói là mẹ sắp ra rồi. Hơi thở gấp gáp, mắt nhắm nghiền, gương mặt đỏ bừng vì khoái cảm. “Ư… a… a…!”
Một tiếng rên lớn bật ra khỏi miệng mẹ, cơ thể mẹ cong lên, hai chân run bắn, âm đạo co bóp dữ dội quanh ngón tay cậu. Rồi một dòng dịch ấm nóng từ sâu bên trong tử cung phun ra, tưới thẳng vào bàn tay Tuấn Anh. Mẹ đã lên đỉnh, và lần này, hoàn toàn tỉnh táo.
Tuấn Anh ôm chặt lấy mẹ, để mẹ dựa vào người mình, tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve vùng kín đang run rẩy của mẹ. Cậu hôn lên trán mẹ, lên má mẹ, lên môi mẹ, thì thầm những lời dịu dàng: “Mẹ sướng không? Con làm mẹ sướng không?”
Hà Nhi không trả lời. Cô chỉ nằm đó, thở dốc, người run rẩy, nước mắt chảy dài trên má. Một phần vì sung sướng, một phần vì xấu hổ và vì tội lỗi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đã không thể nào quay đầu lại được nữa. Cơ thể cô đã phản bội lý trí, đã đầu hàng trước dục vọng. Và giờ đây, khi đã nếm trải khoái cảm một lần nữa trong vòng tay con trai, cô biết mình sẽ không bao giờ có thể quên được cảm giác này.
Tuấn Anh cũng biết điều đó. Cậu nhìn mẹ, thấy mẹ yếu ớt, run rẩy, đầy xấu hổ nhưng cũng đầy thỏa mãn. Và cậu biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Cậu sẽ còn tiến xa hơn nữa, sẽ còn chiếm lấy mẹ nhiều lần nữa, cho đến khi mẹ hoàn toàn thuộc về cậu, cả thể xác lẫn tâm hồn.
“Tối nay… mình còn nhiều thời gian lắm mẹ ạ…” Cậu thì thầm vào tai mẹ, giọng đầy hứa hẹn. “Con sẽ khiến mẹ không bao giờ muốn rời xa con nữa…”. Hà Nhi rùng mình trước lời nói của con trai.